Bìa [TTNTCM] – Chương 68
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 68

Tác giả: Thời Tam Thập

3961 từ · 18 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 68

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Tiết Thượng Nguyên đã qua được một thời gian, khí trời nóng đến mức chỉ mặc chiếc áo mỏng thường mặc vào mùa xuân cũng thấy bức bối, lúc này Thẩm Ngọc Loan lại nhận được thiệp mời vào cung.

Lần này là Tuệ phi muốn gặp nàng.

Vừa bước vào cung, Thẩm Ngọc Loan đã cảm nhận được một bầu không khí bất thường. Mọi cung nhân đi lại đều phải rón rén dè dặt, cả hoàng cung phủ một sự u ám nặng nề, áp lực đến mức không một ai nở nụ cười.

Ngay cả Tuệ phi cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị. Nàng cho tất cả cung nhân lui ra, chỉ khi còn lại hai người, nét mặt mới giãn ra đôi chút.

“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Ngọc Loan thắc mắc. “Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra sao?”

Nàng hít một hơi, trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc bắc.

Tuệ phi dường như đã quen với mùi này: “Còn có thể là chuyện gì nữa, tất nhiên là chuyện của Hoàng thượng rồi. Hoàng thượng bệnh đã lâu mà vẫn chưa khỏe, gần đây tính tình cũng trở nên thất thường. Cả hoàng cung từ trên xuống dưới ai cũng nín thở sợ làm mất lòng Hoàng thượng.”

“Thái y không nói gì sao?”

“Thái y chỉ kê mấy thang thuốc bổ, cũng không biết có tác dụng gì không.” Tuệ phi vừa nói dứt lời, đã thấy cung nữ bưng tới một chén thuốc đen sẫm, khói nóng còn bốc nghi ngút. Tuệ phi khẽ thổi qua miệng chén, trông thấy Thẩm Ngọc Loan đưa mắt tò mò, bèn đẩy chén thuốc về phía nàng, nhàn nhạt nói:

“Uống đi.”

Thẩm Ngọc Loan dở khóc dở cười: “Ta có bệnh đâu mà uống thuốc?”

“Không phải thuốc chữa bệnh, là thuốc bồi bổ cơ thể thôi,” Tuệ phi nói. “Căn bệnh của Hoàng thượng đến quá kỳ lạ, ngay cả thái y cũng không tìm ra nguyên nhân, nhỡ đâu chúng ta cũng bị lây thì sao? Giữ gìn sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.”

“Thuốc nào chẳng có độc, người không bệnh thì nên uống ít thôi.”

Thẩm Ngọc Loan nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ, đưa tay đẩy chén thuốc ra. Đúng lúc ấy, Tuệ phi cũng chẳng có lòng dạ gì mà uống, liền nghiêng tay, đặt chén thuốc qua một bên.

“Không chỉ có ta, bây giờ trên dưới trong cung đều đang uống đấy. Mấy hôm trước, Lệ phi bồi bổ quá đà, suýt nữa hại Hoàng thượng chảy cả máu mũi, mất mặt ghê lắm.”

“Muội gọi ta đến đây chỉ để kể chuyện cười cho ta nghe thôi à?”

Cuối cùng, Tuệ phi cũng lấy lại vẻ mặt nghiêm túc.

Nàng đuổi cả cung nữ thân cận nhất ra ngoài, hạ giọng nói: “Cô nghĩ sao về chuyện này?”

“Nghĩ gì cơ?”

“Thì là…” Tuệ phi liếc nhìn về phía tẩm cung của hoàng đế. “Có rất nhiều lời đồn không hay ấy.”

“Chẳng phải Hoàng thượng vẫn còn lâm triều đó sao? Dù thân thể có bệnh nhưng bệnh rồi cũng sẽ khỏi thôi, sao lại nói là không hay?”

“Căn bệnh này đến quá kỳ lạ, thái y cũng không tìm ra nguyên nhân, ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra?” Giọng Tuệ phi nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, vẻ mặt cũng trở nên nặng trĩu: “Nếu thật sự có chuyện không may xảy ra, thì lúc đó người lên nắm quyền chắc chắn là Tín Vương điện hạ.”

Thẩm Ngọc Loan vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Ai cũng nghĩ như vậy, thế nên những người lén lút đến tìm cách lấy lòng Chử Nghi Xuyên ngày càng nhiều. Hoàng đế hiểu rõ điều đó, nên không tránh khỏi việc chèn ép chàng, khiến chàng gặp nhiều khó khăn hơn ở triều đình.

“Dưới gối Hoàng thượng còn có Thái tử.”

“Thái tử còn nhỏ, giờ vẫn chưa nói sõi nữa kia mà.”

“Có lẽ ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”

Tuệ phi siết chặt chiếc khăn tay, vẻ mặt đầy u sầu: “Tốt nhất là ta nghĩ nhiều. Ta vốn nghĩ Hoàng thượng còn trẻ, thân thể cường tráng, còn sống lâu dài… Nếu có chuyện gì xảy ra, về sau cũng không biết phải làm sao.”

Thẩm Ngọc Loan cũng không biết an ủi nàng thế nào.

Những phi tần trong cung này đương nhiên là người lo lắng cho sức khỏe của Hoàng đế nhất. Họ còn trẻ, có cả một quãng đời tươi đẹp phía trước. Nếu có con cái nương tựa thì còn đỡ, chứ ở độ tuổi này mà phải vào tông miếu dưỡng già thì thật không đành lòng.

Nàng nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Hay là ngươi đi hỏi ý kiến Hoàng hậu nương nương thử xem.”

Tuệ phi sửng sốt một chút, rồi nhìn nàng dò xét, không biết trong đầu nàng đang tính toán điều gì mà cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Thấy trời đã muộn, Thẩm Ngọc Loan cũng đứng dậy cáo từ.

Trên đường rời khỏi cung, Lương Toàn đã đứng chờ phía trước, khom người mỉm cười, cung kính mời nàng dời bước tới tiểu đình trong Ngự Hoa Viên ngồi chơi.

Thẩm Ngọc Loan trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng vị đại thái giám kia vẫn không thay đổi sắc mặt, vẫn cười nịnh nọt: “Thẩm cô nương, cô đừng làm khó lão nô.”

Cung nữ và thái giám đã chặn hết lối đi, Thẩm Ngọc Loan đành phải đến Ngự Hoa Viên.

Quả nhiên có người đang chờ nàng ở đó.

Khi lại gần, Thẩm Ngọc Loan ngửi thấy mùi thuốc nồng hơn. Nàng nhíu mày, bước vào đình hóng mát, liền nhìn được cảnh này, dù đã là thời tiết mặc áo xuân còn thấy nóng mà vẫn có một chậu than đang đốt. Còn Hoàng đế dường như đã biến thành một con người khác, sắc mặt tái nhợt, thần thái mệt mỏi chẳng giống dáng vẻ ngày thường chút nào.

Đã mấy tháng kể từ lần cuối Thẩm Ngọc Loan gặp hắn trong cung yến. Giờ đây nhìn lại,  thần sắc bệnh tật trên mặt hắn càng lộ rõ hơn, mắt trũng sâu, môi nhợt nhạt, trông chẳng khác gì một người mang bệnh nặng đã lâu. Có lẽ căn bệnh dai dẳng đã khiến tâm tính hắn trở nên u ám hơn, vẻ ngoài tuấn tú ngày nào giờ đây thêm phần lạnh lẽo.

Thẩm Ngọc Loan hành lễ, đứng cách hắn một khoảng xa nhất có thể.

Chử Việt lạnh lùng nói: “Lại đây.”

Thẩm Ngọc Loan không nhúc nhích.

Hắn bỗng cười khẽ, giọng nói cũng mang theo phần châm chọc: “Thẩm Ngọc Loan, trước kia chẳng phải nàng thích nhất là đứng trước mặt trẫm, muốn trẫm nhìn nàng thêm một chút sao? Giờ thì hay rồi, ngay cả nhìn mặt trẫm mà nàng còn không muốn à?”

Thẩm Ngọc Loan không ngẩng đầu.

“Trẫm nghe nói Tín vương đối xử với nàng không tệ, ngay cả vương phủ cũng giao cho nàng. Nhưng chừng nào trẫm chưa gật đầu, nàng vẫn mãi danh không chính ngôn không thuận. Gần đây tính tình nàng lớn hơn rồi, sao chuyện này lại chịu nhịn vậy?”

Nói xong, hắn cúi đầu che miệng ho khan hai tiếng dữ dội.

Tựa như muốn ho khạc cả tim gan phèo phổi ra ngoài.

Chẳng đợi ai hỏi, hắn lại tự nói với chính mình: “Có phải nàng cũng nghĩ trẫm sắp chết rồi không.”

Cuối cùng Thẩm Ngọc Loan cũng ngẩng đầu lên.

Rõ ràng căn bệnh kỳ lạ mà ngay cả thái y cũng không tìm ra nguyên nhân đã khiến vị Hoàng đế vô cùng lo lắng. Cả triều đình trên dưới đều sốt ruột cho sức khỏe của hắn, bản thân hắn cũng vậy. Rõ ràng mới nửa năm trước còn là một người khỏe mạnh, đùng một cái lại mang dáng vẻ bệnh tật này, lại không tìm được chút manh mối nào. Dù là người kiên định đến mấy cũng phải phát điên.

“Bệ hạ việc gì phải như vậy,” Thẩm Ngọc Loan nhìn những chú cá chép vẫy đuôi trong ao bên ngoài đình, nói một cách lạnh nhạt: “Chẳng phải bệ hạ thích tỷ tỷ nhất sao? Giờ nàng đã trở về rồi, cam tâm tình nguyện làm Hoàng hậu của bệ hạ rồi, bệ hạ còn bất mãn điều gì nữa?”

Chử Việt nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn nàng: “Người trẫm muốn không phải nàng ta.”

Thẩm Ngọc Loan cười khẩy một tiếng: “Bệ hạ đừng nói đùa.”

“Trẫm trước nay… trước nay đều…” Hắn bỗng im bặt, như bị sự lạnh nhạt của người đối diện làm cho chới với, khốn khổ quay đầu đi.

Mộng tưởng nửa đời người, đến khi tỉnh lại mới nhận ra mình đã nhận nhầm người.

Đường đường là Hoàng đế mà nói ra lời này cũng thật buồn cười làm sao.

“Nàng đi đi,” hắn lạnh lùng nói. “Về nói với Tín vương, chỉ cần trẫm còn sống một ngày, thì sớm muộn gì trẫm cũng sẽ đạt được ước nguyện.”

Thẩm Ngọc Loan thấy hắn bệnh đến sắp chết rồi, thầm nghĩ: Bệ hạ sống được đã rồi hẵng nói.

Lần này nàng định rời khỏi cung thì Lương Toàn cũng không ngăn cản nữa. Nhưng khi sắp bước ra khỏi cửa cung, nàng lại bị người của Trữ Phượng Cung chặn lại.

Thẩm Ngọc Loan đã quá mệt mỏi.

Vừa thấy nàng, Thẩm Ngọc Trí đã hỏi ngay: “Vừa rồi Hoàng thượng nói gì với muội?”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng ta khẽ cười một tiếng: “Muội đừng căng thẳng, ta chỉ tùy tiện hỏi thôi.”

“…”

Nàng ta liếc mắt một cái, các cung nhân liền lùi hết ra ngoài, chỉ còn lại vài cung nữ thân cận.

“Tỷ muốn hỏi chuyện trước kia phải không?” Thẩm Ngọc Loan hỏi.

Thẩm Ngọc Trí lật cuốn sách trong tay: “Thấy sau đó muội không hồi âm, ta cũng hiểu ý của các người rồi.”

Thẩm Ngọc Loan im lặng một lúc, rồi hỏi: “Vậy có phải tỷ đã…” Ra tay rồi?

Căn bệnh của Hoàng đế đến quá kỳ lạ, Thẩm Ngọc Loan vắt óc suy nghĩ cũng chỉ có thể nghĩ đến Thẩm Ngọc Trí. Vị tỷ tỷ này đang ở hậu cung, đã sớm lộ ra ý định đó, Thẩm Ngọc Loan khó mà không nghĩ đến nàng.

Thẩm Ngọc Trí không trả lời, cũng không phủ nhận, tự tay rót một ly trà đưa đến trước mặt nàng.

Thẩm Ngọc Loan không dám uống.

Thẩm Ngọc Trí mỉm cười nói: “A Loan, ta sẽ không làm hại muội.”

Thẩm Ngọc Loan không nhúc nhích: “Nếu tỷ không hỏi chuyện trước đây, vậy tỷ gọi ta đến đây làm gì?”

“Gần đây Tín vương gặp rất nhiều khó khăn ở triều đình, ta cũng muốn giúp hắn,” Thẩm Ngọc Trí lấy ra một chiếc hộp gỗ, đẩy đến trước mặt nàng: “Muội đưa vật này cho Tín vương, hắn sẽ biết phải làm gì.”

Thẩm Ngọc Loan không dám nhận.

“A Loan, muội không cần phải đề phòng ta như vậy. Ta vốn dĩ muốn Tín vương làm Hoàng đế, sau này ta còn cần hắn giúp đỡ. Hại hắn thì có lợi gì cho ta đâu?”

“…”

Thẩm Ngọc Trí thở dài: “Muội cứ mang về cho Tín vương xem. Chấp nhận hay không là chuyện của hắn, nếu không muốn thì cứ vứt đi.”

“…”

Lúc này Thẩm Ngọc Loan mới nhận lấy.

Trong lòng nàng vẫn đề phòng Thẩm Ngọc Trí, không dám nán lại lâu, thấy không có việc gì thì vội vàng rời đi. Mãi đến khi cầm đồ vật về đến vương phủ, nàng mới thấy sự việc này đáng suy nghĩ.

Bàn tay của Thẩm Ngọc Trí đã vươn đến triều đình rồi sao?

Thấy người ở Trữ Phượng Cung bị nàng huấn luyện ngoan ngoãn, e rằng trong cung cũng có không ít người là tay chân của nàng ta.

Khi Thẩm Ngọc Loan đưa đồ vật cho Chử Nghi Xuyên, chàng xem xong quả nhiên kinh ngạc: “Thứ này nàng lấy từ đâu ra?”

Thẩm Ngọc Loan kể lại mọi chuyện ngày hôm nay một cách chân thật.

Chàng trầm tư rất lâu, cuối cùng thở ra một hơi thật nặng, xong lại cất đồ đi.

Sau chuyện đó, mọi việc chàng làm đều thuận lợi hơn rất nhiều.

Thẩm Ngọc Loan sau này thường xuyên được gọi vào cung để truyền tin tức cho hai người, tần suất không cao, người khác chỉ coi như tỷ muội có chuyện nhà muốn tâm sự, cũng không khiến Hoàng đế nghi ngờ. Có lần Thẩm Ngọc Loan vào cung còn thấy Tuệ phi đang dỗ dành Thái tử trong lòng, xem ra đã nghe lời nàng ta nói.

Một đêm nọ, Thẩm Ngọc Loan đọc được một cuốn thoại bản có đề tài mới lạ.

Khác với những câu chuyện về thư sinh, tiểu thư hay yêu quái thông thường, cuốn thoại bản này kể về một thiếu nữ Miêu Cương và người tình bội bạc của nàng. Nữ chính không than trời trách đất như những nhân vật chính khác, ngược lại nàng ta dùng cổ độc để khống chế chặt chẽ người tình bội bạc trong lòng bàn tay. Trong thoại bản còn viết rất nhiều chuyện lạ, những loại cổ độc kỳ quái khiến Thẩm Ngọc Loan tấm tắc khen hay, nhưng khi đọc xong thì lại toát mồ hôi lạnh.

Đột nhiên, nàng bỗng nhớ đến hai năm Thẩm Ngọc Trí mất tích, đó là khoảng thời gian nàng ta lẩn trốn trong những khu rừng sâu núi thẳm ở Tây Nam, không giao tiếp với người ngoài.

Chuyện này quá mơ hồ, nàng không dám nghĩ sâu hơn, chỉ là khi nhớ đến căn bệnh bí ẩn của Hoàng đế, da đầu nàng lại lạnh toát. Nàng vội vàng sai người đem cuốn thoại bản đó đi đốt.

Sau đó, nàng không nhịn được mà để tâm đến chuyện của Hoàng đế nhiều hơn.

Sức khỏe của Hoàng đế vẫn không tốt lên, tin đồn trong cung ngoài cung lan truyền rất nhiều. Nhưng dù không khỏe, hắn cũng không chết ngay như mọi người vẫn đang lo lắng. Đến cuối năm, sắc mặt hắn lại hồng hào hơn nhiều, thái y cũng nói đây rõ ràng là dấu hiệu chuyển biến tốt.

Tiểu Thái tử đã có thể nói chuyện và chạy nhảy, trong cung vẫn chỉ có duy nhất một vị Hoàng tử này. Cộng thêm chuyện Hoàng đế lâm bệnh, tất cả triều thần đều đặt hy vọng lớn vào Thái tử. Có lẽ cũng vì vậy mà Thẩm Ngọc Trí hành sự ở triều đình ngày càng thuận tiện. Ngay cả khi Thẩm Ngọc Loan giao lưu với các phu nhân trong nội trạch, nàng cũng nghe họ bắt đầu nhắc đến Hoàng hậu.

Nàng hành động cẩn thận, không để Hoàng đế phát hiện. Hoặc có lẽ là Hoàng đế cũng mở một mắt nhắm một mắt mới để nàng qua mắt được thiên hạ. Chỉ khi nghe Chử Nghi Xuyên nhắc đến, Thẩm Ngọc Loan mới biết được bàn tay của nàng ta đã vươn xa đến mức nào.

Đêm khuya tĩnh lặng, nàng không nhịn được mà cảm thán: “Từ nhỏ đến lớn, ai cũng khen tỷ tỷ thông minh. Hồi nhỏ ta cực kỳ không phục, luôn cảm thấy mình không kém hơn tỷ ấy. Sau này thấy tỷ tỷ đọc sách có thể nhớ hết, hiểu ngay vấn đề, lớn lên thậm chí còn có thể đưa ra ý kiến cho phụ thân, ngay cả những thư sinh tài tử cũng không sánh bằng, ta mới chịu thua.”

“Ban đầu ta chỉ nghĩ tỷ ấy thông minh, không ngờ lại lợi hại đến mức này.”

Chử Nghi Xuyên bình tĩnh đánh giá: “Vô tình vô nghĩa, thủ đoạn quá tàn nhẫn.”

“Đúng vậy, dù ngoài miệng tỷ ấy luôn nói chúng ta là tỷ muội, nhưng trong lòng chắc cũng không có nhiều tình cảm gì cho cam.”

Thẩm Ngọc Loan tuy bội phục nhưng đã nếm trải qua bài học đắt giá của kiếp trước rồi, không dám thân cận với Thẩm Ngọc Trí nhiều hơn nữa.

Ngay cả khi hợp tác tạm thời, nàng cũng phải cẩn thận đề phòng Thẩm Ngọc Trí.

Đầu xuân năm thứ hai, Thái tử bắt đầu được thái phó dạy dỗ.

Người dạy dỗ Thái tử là một lão thần có tiếng trong triều, nổi tiếng tài danh. Chỉ là Thái tử còn nhỏ, chưa đến lúc cần học những điều sâu hơn, nhưng ngoài Thẩm Ngọc Loan ra, không ai có ý kiến gì về việc này. Ai nấy đều mong Thái tử nhanh chóng thành tài, hận không thể Thái tử trưởng thành nhanh sau một đêm.

Cuối xuân, Hoàng đế bị cảm lạnh, cơ thể lại suy yếu nhanh chóng.

Hắn bắt đầu nằm liệt giường, có khi không thể lên triều được. Bất đắc dĩ, dưới sự tiến cử của đa số triều thần, hắn bắt đầu để Chử Nghi Xuyên giúp đỡ xử lý việc triều chính, còn có hai vị tả hữu thừa tướng ở bên cạnh phụ tá.

Thẩm Ngọc Loan âm thầm kinh hồn bạt vía.

Nàng không biết, liệu trong chuyện này có dấu tay của Thẩm Ngọc Trí hay không.

Nhưng khi Thái tử bắt đầu lớn hơn, triều thần lại có hai luồng suy nghĩ. Một bên muốn phò tá đệ đệ của Hoàng đế lên ngôi, một bên lại muốn giữ vững địa vị Thái tử. Dù Thái tử còn nhỏ, nhưng trong lòng không ít người đã bắt đầu tính toán.

Thẩm Ngọc Loan nhận ra, thời gian Chử Nghi Xuyên ở trong thư phòng càng ngày càng nhiều.

Mãi cho đến cuối năm.

Ngày hôm đó tuyết rơi trắng trời, nàng đang bận rộn xử lý công việc trong và ngoài vương phủ cùng với việc kiểm kê sổ sách cuối năm của các cửa hàng. Sổ sách nhiều đến mức nàng bận tối mặt tối mũi, hận không thể biến ra thêm hai bản thân nữa để giúp. Bỗng nhiên, có người trong cung đến báo, nói rằng Hoàng đế không qua khỏi.

Thẩm Ngọc Loan sững sờ hồi lâu, mãi đến khi Châu Nhi gọi mấy tiếng, nàng mới hoàn hồn.

Không cần nàng phải sai người đi tìm, Chử Nghi Xuyên cũng vội vã chạy về, thay một bộ y phục rồi vội vàng vào cung.

Sau đó, cả đêm chàng không về lại phủ.

Mãi đến ngày hôm sau, tin tức Hoàng đế băng hà mới truyền ra.

Đồng thời, còn có ý chỉ Thái tử lên ngôi, phong Tín vương làm Nhiếp Chính vương, cùng với hai vị tả hữu thừa tướng phụ tá Thái tử.

Thẩm Ngọc Loan đợi thật lâu, mới chờ được Chử Nghi Xuyên trở về.

Chàng mang theo hơi lạnh của gió tuyết, ôm chặt nàng vào lòng, siết mạnh đến mức gần như muốn hòa tan vào da thịt. “Không sao rồi. Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

Thẩm Ngọc Loan cũng ôm chặt lấy chàng.

Trong khoảnh khắc hấp hối ấy, đầu óc Chử Việt đã trở nên mơ hồ, ý thức cũng không còn tỉnh táo.

Các triều thần quỳ gối bên ngoài điện, các phi tần và Thái tử quỳ trong điện, chỉ có Hoàng hậu ngồi bên giường hầu hạ.

Hắn lờ mờ mở mắt, thấy một khuôn mặt tuyệt sắc, mơ hồ không phân rõ hiện thực và giấc mơ.

Hắn lẩm bẩm gọi: “A Loan…”

Âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Nhưng Thẩm Ngọc Trí đã nghe thấy.

Sắc mặt nàng đau buồn nhưng không hề lộ ra chút dao động nào, chỉ lặng lẽ siết chặt tay hắn. Nàng cúi người xuống, đưa mặt lại gần, để Hoàng đế có thể nhìn rõ.

Nàng vuốt ve khuôn mặt gầy gò của Hoàng đế, nhẹ nhàng nói: “Nàng ấy không muốn gặp bệ hạ đâu.”

Bàn tay đang nắm lấy tay nàng chợt siết lại, rồi lại buông lỏng, cuối cùng cũng trượt khỏi tay nàng.

Dần dần, hơi thở cũng không còn nữa.

Một đêm nọ, Chử Nghi Xuyên bỗng nhiên gặp ác mộng.

Trong mơ, chàng không ngừng gọi tên Thẩm Ngọc Loan. Thẩm Ngọc Loan bị tiếng gọi của chàng đánh thức, thấy chàng nhíu mày, mồ hôi đầm đìa, vội vàng lay chàng tỉnh dậy.

Khi chàng mở mắt ra, vẫn còn chút mơ màng không phân biệt được giấc mơ và thực tại. Đến lúc thấy rõ người trước mặt, chàng vội ôm chặt lấy nàng.

Thẩm Ngọc Loan để mặc chàng ôm, nhẹ nhàng vỗ về lưng chàng.

Một lúc lâu, chàng mới bình tĩnh lại.

Chàng cũng không chịu buông tay, vẫn cứ ôm nàng thật chặt, lông mày dần dần giãn ra, có chút hoang mang nói: “Ta mơ thấy một giấc mơ rất kỳ lạ.”

“Chàng nói gì?” Thẩm Ngọc Loan cụp mi mắt, ngái ngủ hỏi.

“Hình như ta mơ thấy chỗ ta từng ở trước kia… Nhưng trong mơ, người ở trong đó lại biến thành nàng.”

Thẩm Ngọc Loan ngây người, ánh mắt dần dần trở nên tỉnh táo. Nàng vẫn giữ giọng dịu dàng, đưa tay khẽ vỗ về lồng ngực chàng, ngoan ngoãn tựa vào lòng chàng, để chàng không nhìn rõ được sắc mặt mình.

Nàng nhẹ nhàng hỏi: “Rồi sau đó như thế nào?”

“Ở đó nàng sống không tốt, ta ngoài việc sốt ruột ra thì không làm được gì cả… Một ngày nọ, Tiên hoàng mang theo người xuất hiện ở lãnh cung, đưa cho nàng một chén rượu độc…” Chử Nghi Xuyên nhíu mày, phần sau không sao kể tiếp được.

Thẩm Ngọc Loan vẫn im lặng không nói gì, chỉ cúi đầu dựa sát vào ngực chàng. Chử Nghi Xuyên cũng không nhận ra sự khác lạ, chỉ khẽ nhíu mày, ngẫm nghĩ một hồi lại buông lỏng, vẻ mặt mơ hồ, khó hiểu mà lẩm bẩm: “Làm sao lại mơ thấy giấc mộng kỳ quặc như vậy chứ…”

“Ừm.”

“Chỉ là mơ thôi mà,” Thẩm Ngọc Loan ôm chặt chàng, nhẹ giọng đáp: “Giờ vẫn còn sớm, chàng ngủ thêm một chút nữa đi.”

“Được.”

Chàng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nhưng vẫn bị sự đáng sợ của cơn ác mộng đeo bám, trong giấc ngủ vẫn phải nắm chặt tay nàng.

Như muốn bù đắp gấp bội những việc mà chàng không làm được trong mơ.

Thẩm Ngọc Loan khẽ thở ra một hơi dài, hàng mi nhẹ nhàng rũ xuống, đôi mắt cũng dần khép lại.

Trong lòng nàng chỉ còn sót lại một suy nghĩ cuối cùng, như là tiếng thở dài vương lại từ nơi đáy tim:

“Đều là chuyện đã qua… hết thảy… đều đã là quá khứ.”

Gió đêm khe khẽ gõ lên khung cửa sổ nhỏ. Những chuyện trong mộng hay ngoài đời, những yêu ghét dây dưa chẳng thể nói rõ thành lời, tựa hồ cũng theo làn gió lành lạnh ấy, cùng dòng chảy của thời gian quấn quýt đan xen, cuối cùng tất cả đều bị chôn vùi… Không còn dấu vết.

HOÀN TOÀN VĂN.