Thời Tam Thập
Sau khi Thẩm Ngọc Loan trở về, nàng cũng đã sớm cho lui hết đám hạ nhân ra ngoài, khẽ hạ giọng, hết mực cẩn trọng thuật lại mọi chuyện cho Chử Nghi Xuyên nghe.
Nhưng đối với Thẩm Ngọc Trí, dẫu cho nàng ấy có nói rõ mồn một đến mấy, hai người họ cũng chẳng tin. Huống chi, tuy rằng trong lòng họ có ghét tên Hoàng đế kia như thế nào đi chăng nữa, nhưng bỏ đi những tư tâm riêng, Chử Việt dẫu không phải bậc thánh minh quân tử, thì những năm tại vị cũng chưa từng phạm vào án oan hay sai lầm lớn nào. Nếu Chử Nghi Xuyên thật sự có ý định đoạt ngôi, thì đám lão thần phò tá chàng lâu nay sẽ là những người đầu tiên đứng ra ngăn cản.
Chử Nghi Xuyên cũng chỉ nhíu mày, trầm giọng nói: “Ta vẫn chưa tài giỏi bằng hắn.”
Một người được tiên hoàng dạy bảo từ thuở bé, làm thái tử mười mấy năm, từ nhỏ đã học đủ lễ nghi phép tắc của bậc đế vương. Còn một người thì mười mấy tuổi mới được bước ra khỏi lãnh cung, thuở ấy đến sách vở cũng chưa đọc được tròn chữ. Dẫu cho Chử Nghi Xuyên có nỗ lực gấp bội phần, nay nhận được không ít lời khen ngợi, thì khoảng cách mười mấy năm ấy, đâu phải một sớm một chiều là có thể bù đắp được.
Thẩm Ngọc Loan cũng hiểu được lý lẽ này, nhưng vẫn lo lắng cuống quýt: “Thiếp chỉ sợ nàng ta đã hạ quyết tâm rồi. Chàng không biết đấy thôi, tính tình đại tỷ của thiếp, một khi đã thực sự quyết làm một việc gì đó, thì chẳng ai ngăn được nàng ấy đâu.”
Trước kia nàng nói bỏ trốn là bỏ trốn, đến cả Hoàng đế cũng chẳng tìm thấy. Thẩm Ngọc Trí vừa thông minh lại vừa lạnh lùng, Thẩm Ngọc Loan làm tỷ muội với nàng bao năm, dĩ nhiên hiểu rõ nàng hơn ai hết.
Nếu nàng ấy thực sự muốn làm gì, họ cũng chẳng ngăn được.
Hoặc có thể nói là chẳng muốn ngăn.
Suy cho cùng, đối với Thẩm Ngọc Loan mà nói, Thẩm Ngọc Trí cũng chẳng khác gì kẻ địch. Xuất phát từ tư tâm, nàng cũng không ngại nhìn cảnh hai người kia chó cắn chó (:v), tự hại lẫn nhau đâu.
Chử Nghi Xuyên cau mày suy tư thật lâu, còn Thẩm Ngọc Loan cũng cúi đầu trầm ngâm.
Một hồi lâu, cho tới khi bên ngoài vang lên tiếng khay chén rơi vỡ, hai người mới sực tỉnh. Thẩm Ngọc Loan bước ra, hóa ra là một tiểu nha hoàn vụng về lỡ tay làm rơi khay trà. Nàng nhíu mày, sai người dọn dẹp sạch sẽ.
Sau đó, nàng và Chử Nghi Xuyên đều ngầm chấp nhận không nhắc tới việc này, không đáp lại lời mời của Thẩm Ngọc Trí, cũng không hé lộ với ai về tính toán của nàng ấy. Thẩm Ngọc Loan biết, tài năng của đại tỷ nàng không chỉ có vậy, dẫu không tìm được người giúp đỡ, nàng ấy cũng sẽ không chịu dừng tay đâu. Bởi vậy, nàng bắt đầu chờ đợi.
Cứ thế chờ đợi, thoắt cái đã tới tiết cuối đông, trời rét cắt da cắt thịt.
Trong cung không còn tin tức gì truyền ra, Hoàng hậu thỉnh thoảng vẫn triệu Thẩm Ngọc Loan vào cung, nhưng rốt cuộc cũng không nhắc lại chuyện cũ. Có lẽ là nàng ta đang cố tình ngấm ngầm giúp đỡ, hoặc cũng có thể là vì toan tính riêng cho mình. Mỗi lần tiến cung, Thẩm Ngọc Loan đều chưa từng gặp mặt Hoàng đế.
Cuối năm đến, Thẩm Ngọc Loan lại càng thêm bận rộn.
Khách khứa các phủ lui tới tấp nập, lễ nghi cuối năm, trướng vụ rối ren, chẳng riêng gì chuyện trong Vương phủ, mà ngay cả việc nhà nàng cũng chồng chất. Bên Lan Châu đã sớm gửi sổ sách năm nay tới cùng quà cáp lễ tết của Dư tiểu thư. Thẩm Ngọc Loan bận rộn đến mức chân không chạm đất, may mà còn có Phúc công công cùng Châu Nhi ở bên giúp sức.
Người trong kinh thành ai ai cũng biết, trong phủ Tín Vương có một nữ chủ nhân tài giỏi nắm quyền, người đó chẳng ai khác ngoài Thẩm Ngọc Loan. Song, tên nàng lại chẳng hề có trong danh sách Tín Vương phi, vốn cũng không có tư cách dự yến tiệc trong cung. Nhưng được Hoàng đế ngầm cho phép, Hoàng hậu lại ngỏ lời mời, đêm Trừ tịch ấy, nàng vẫn khoác xiêm y rực rỡ, cùng Chử Nghi Xuyên tay trong tay sánh bước.
Những ánh mắt dò xét, dòm ngó từ bốn phương tám hướng đổ dồn lên người nàng, Thẩm Ngọc Loan không đáp lại ánh mắt nào, thản nhiên ngồi bên cạnh Chử Nghi Xuyên, lưng thẳng tắp, kiêu sa hất cằm, trâm cài châu ngọc trên đầu kêu leng keng theo mỗi cử động, khiến người ta nhìn mà không khỏi tấm tắc ngợi khen dung nhan khuynh thành của nàng hôm ấy.
Hai người đều không tới gần chỗ Hoàng đế xem náo nhiệt, nhưng chỗ ngồi được sắp xếp chẳng cách xa là mấy, muốn không nhìn thấy cũng khó.
Ánh mắt Thẩm Ngọc Loan khẽ liếc sang, rồi quay đầu lại, buồn bực hạ giọng hỏi: “Hoàng thượng dạo này thân thể không khoẻ sao?”
Chử Nghi Xuyên nhấp chén rượu, cũng liếc mắt về phía kia. Hôm nay là một ngày rất tốt, nhưng Hoàng đế trông có vẻ mỏi mệt, thần sắc quả thật có chút ốm yếu. Chàng nói: “Có lẽ là cuối năm việc nhiều, nên có chút lao lực.”
Thẩm Ngọc Loan cũng chỉ hỏi cho có.
Chử Nghi Xuyên nhích lại gần nàng hơn, thân hình cao lớn che đi hơn nửa những ánh mắt dòm ngó. Dưới bàn, chàng vươn tay nắm lấy bàn tay Vương phi của mình, thấy đầu ngón tay nàng hơi lạnh, liền rót thêm rượu nóng vào chén rượu nhỏ trước mặt nàng.
“Nàng uống ít thôi nhé,” chàng dặn dò.
Thẩm Ngọc Loan bưng chén rượu lên, sau lớp tay áo rộng thùng thình trừng mắt nhìn chàng một cái: “Sao chàng lại dài dòng như Phúc công công thế nhỉ.”
Chử Nghi Xuyên nghe vậy cũng không giận, bàn tay bao lấy tay nàng, chờ đến khi lòng bàn tay nàng cũng ấm lên, chàng mới nhẹ giọng nói: “Rằm tháng Giêng này, nàng cùng ta ra phủ, ta dẫn nàng đi chơi một chuyến.”
“Không đi. Tết Thượng Nguyên đông người như vậy, thiếp ở kinh thành bao năm qua nhìn cũng chán rồi.”
Chử Nghi Xuyên nói: “Đã lâu nàng không trở lại kinh thành, nói không chừng có những trò mới nàng chưa thấy bao giờ thì sao.”
“Cùng lắm cũng chỉ là mấy cái đèn hoa dăng mới thôi.”
“……”
Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn chàng một cấi, thấy đuôi mắt chàng trĩu xuống, đôi lông mày dài thẳng cau lại, vẻ mặt như thể vừa bỏ lỡ chuyện trọng đại nào đó trên đời. Nàng đành nói: “Được rồi, ta đi cùng chàng là được đúng không.”
Lúc này hàng lông mày Chử Nghi Xuyên mới chịu giãn ra, rồi sửa lại lời nàng: “Là ta đi cùng nàng mới đúng.”
Thẩm Ngọc Loan lười so đo với chàng.
Rượu đã qua ba tuần, món ngon cũng đã lấp đầy bụng, vũ nữ và nhạc công cũng lần lượt xuống sân khấu. Tiếng chuông trống ngân dài, gọi mọi người ra ngoài điện.
Thẩm Ngọc Loan khoác áo choàng, cùng Chử Nghi Xuyên sóng vai đứng sau đám đông, ngửa đầu nhìn pháo hoa trên trời.
Một bình nước nóng lặng lẽ được đặt vào tay nàng, Thẩm Ngọc Loan nắm chặt, ngay sau đó, nửa người nàng cũng được choàng kín trong vòng tay ai đó, chút dư vị men rượu còn vương quấn quýt với nhau, hoà thành một mùi hương kỳ lạ mà dễ chịu, đến cả mùi lưu huỳnh nhàn nhạt trong không khí cũng bị lấn át.
Pháo hoa trên trời rực rỡ rồi vụt tắt, khi nở rộ tựa muôn sao bừng sáng, ánh lửa cam vàng phủ kín trước mắt. Thẩm Ngọc Loan khẽ hoảng hốt, trong lòng chợt nhớ tới một năm nào đó, khi ấy trước mắt nàng đèn Khổng Minh bay rợp trời.
Nàng cuối cùng cũng nhớ ra.
Tay nàng khẽ vươn ra phía sau, lén kéo lấy vạt tay áo người kia, giọng nói mang theo đôi phần do dự: “Chẳng phải mấy năm trước chàng từng nói… muốn cùng thiếp ra khỏi cung đón Tết Thượng Nguyên hay sao…”
“Ừm.”
“……”
Thẩm Ngọc Loan ấp úng.
Nàng đã quên sạch từ lâu rồi.
Chử Nghi Xuyên buồn bã nói: “Nhưng ta đã thất hứa với nàng.”
“…Thiếp cũng không trách chàng mà.” Thẩm Ngọc Loan khẽ an ủi, giọng nói khô khan, nhẹ như gió thoảng.
Kỳ thực, đến chính nàng cũng đã sớm quên mất lời hứa ấy rồi.
Khi còn ở trong cung, cứ ba ngày hai bận nàng lại nghe Tiểu Xuyên cam đoan, nào là sẽ dẫn nàng ra cung, sau này sẽ hết lòng hiếu thảo với nàng. Những lời hứa hẹn ấy nghe cả rổ, nhiều đến nỗi nàng không nhớ hết được. Sau này Chử Nghi Xuyên ra trận, bản thân nàng cũng thực sự rời khỏi cung, làm gì còn nhớ những lời nói thuận miệng của chàng thiếu niên năm ấy nữa.
Nhưng không ngờ Chử Nghi Xuyên vẫn nhớ, còn tính toán bù lại từng việc mà chàng thiếu với nàng.
Thẩm Ngọc Loan chột dạ, làm như không có gì, thuận miệng nói lảng sang chuyện khác: “Nói vậy, trước đây chàng cũng chưa đón Tết Thượng Nguyên được bao nhiêu lần đúng không… Hay là thiếp mua cho chàng một cái đèn hoa sen nhé?”
Nghe có vẻ như đang dỗ dành trẻ con.
Cũng không biết Chử Nghi Xuyên có nhận ra không, một lúc lâu sau mới đáp “được”, rồi ôm nàng vào lòng, chiếc áo choàng che chắn nàng khỏi cơn gió lạnh ngoài kia.
Hôm nay thân thể Hoàng đế không khỏe, sau khi pháo hoa tan, đám đông cũng dần tản đi.
Hai người khoác trên mình một thân gió tuyết trở về phủ, trong vương phủ càng thêm náo nhiệt, khắp nơi đèn đuốc vẫn còn sáng rực. Phúc công công và Châu Nhi dẫn đám nha hoàn, hạ nhân tụm lại đánh bài, sau khi hai vị chủ nhân về, mọi người liền nhao nhao tụ tập tới, miệng không ngớt những lời chúc phúc, vàng bạc, hạt dưa, quả ngọt mà Thẩm Ngọc Loan đã chuẩn bị sẵn cũng bị họ tranh nhau chia sạch.
Theo tục lệ, đêm trừ tịch này phải cùng nhau thức đón giao thừa. Thẩm Ngọc Loan liền kéo Chử Nghi Xuyên cùng tham gia vào đội ngũ đánh bài. Nhưng tay nàng không may, chẳng mấy chốc, cả đống bạc đều rơi vào túi của Chử Nghi Xuyên.
Nhưng nàng cũng chẳng tức giận chút nào, dù sao cả vương phủ hiện giờ đều là của nàng. Tết đến, tiền này coi như là phát lì xì cho Tiểu Xuyên cũng được.
……….
Cuối năm nghỉ ngơi ít hôm, Tân niên vừa qua, văn võ bá quan lại nối nhau vào triều.
Hoàng đế cáo bệnh nhiều ngày, khi xuất hiện trở lại ở Kim Loan Điện, trên mặt cũng hiện rõ vẻ ốm yếu tiều tụy. Hắn đang ở độ tuổi trai tráng, bỗng nhiên mắc trận bệnh nặng này. Ngự y bị rất nhiều đại thần kéo lại hỏi thăm về thân thể Hoàng đế, nhưng ngự y cũng không nói được nguyên do, cuối cùng chỉ nói mấy năm trước Hoàng đế lao lực quá mức, trời đông rét mướt nên nhiễm phải bệnh khí, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều hơn là ổn.
Thẩm Ngọc Loan cũng nghe được chuyện này, nàng kéo Chử Nghi Xuyên lại hỏi kỹ, nhưng những gì Chử Nghi Xuyên biết cũng chỉ là những lời thoái thác kia mà thôi. Trong lòng chàng vẫn thấy có chỗ không đúng, ngay cả ngự y cũng không nhìn ra, huống chi là chàng. Trong một thời gian ngắn, khắp kinh thành truyền tai nhau đủ thứ lời đồn đoán về bệnh tình của Hoàng đế. Khi Thẩm Ngọc Loan gặp mặt các phu nhân trong phủ khác, cũng không tránh được phải nghe bọn họ thêm mắm dặm muối một hồi.
Hoàng đế tuổi đang còn trẻ, vốn lại khỏe mạnh, có đau đầu nhức óc cũng có ngự y chữa trị, sao bỗng nhiên lại đổ bệnh? Chỉ là ngay cả ngự y cũng không tìm ra nguyên nhân, các đại thần dù sốt ruột cũng đành trơ mắt nhìn.
Ngược lại, Chử Nghi Xuyên lại được không ít đại thần ngấm ngầm mượn sức.
Có kẻ thừa dịp Hoàng đế đang bệnh nặng mà ngấm ngầm toan tính, trong lòng đều cho rằng Hoàng đế e là chẳng sống được bao lâu, vì thế tranh thủ kết giao, dựa dẫm vào Tín Vương đang tuổi trẻ khí thịnh.
Thẩm Ngọc Loan thấy vậy, trong lòng cũng vui mừng khôn xiết.
Đời trước, vào lúc này nàng đã sớm bỏ mạng, cũng không biết lúc đó Hoàng đế có mắc trận bệnh nặng này hay không, cũng không biết cục diện triều đình sau này ra sao. Nàng không giúp được gì, nhưng với việc trước đây Hoàng đế luôn nhắm vào họ, nếu như Chử Nghi Xuyên muốn đứng vững trên chốn triều đình, dĩ nhiên cần phải có nhiều đại thần trợ giúp mới tốt.
Còn những người này là trung hay gian, là thật lòng hay giả ý, suy cho cùng cũng chỉ có thể để Chử Nghi Xuyên tự mình phân biệt.
May mắn thay, ở phương diện này chàng làm rất tốt.
Thẩm Ngọc Loan ngầm tự đắc: Nàng không phải người thông minh, có điều trong nhà bọn họ, trên dưới đều chỉ biết dồn hết tâm can, kỳ vọng vào Tiểu Xuyên mà thôi.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 67](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)