Thời Tam Thập
Chẳng đến mấy ngày, trong cung đã sai người đến.
Đại thái giám bên cạnh Hoàng đế cùng đám cung nữ mang chiếu chỉ của bậc vương thượng đến tận vương phủ, chủ yếu là để ban nữ nhân cho Tín Vương.
Sau khi tỉnh dậy, Thẩm Ngọc Loan mới hay tin. Nàng khẽ cười nhạo một tiếng rồi nghĩ ngợi gì đó, liền sa sầm mặt hỏi: “Vậy Vương gia đã xử lý như nào?”
“Sáng sớm Vương gia đã ra ngoài rồi ạ,” Phúc công công thưa. “Vương gia có dặn rằng mọi việc trong phủ đều do Vương phi lo liệu. Đám người đó hiện giờ vẫn còn đứng ở tiền viện.”
Thẩm Ngọc Loan trang điểm, dùng xong điểm tâm thì trời cũng đã trưa. Lúc ấy nàng mới thong thả ôm bình nước nóng bước ra tiền viện xem tình hình.
Sáng nay tuyết lại rơi dày, phủ trắng khắp đất trời. Đến khi tuyết ngừng rơi, trời mới hửng nắng lên, nhưng rét thì vẫn chưa nguôi. Đám mỹ nhân đứng ngoài tiền viện, ai nấy mặt tái môi hồng, mũi đỏ bừng vì lạnh, run rẩy như lá rụng trong gió mùa.
Không có chủ nhân lên tiếng, chẳng ai dám tự tiện rời chỗ. Đến khi trông thấy Thẩm Ngọc Loan bước ra, ai cũng mừng rỡ như gặp được vị cứu tinh.
“Đưa họ vào nhà, đun mấy ấm trà nóng đi,” Thẩm Ngọc Loan nói. “Nếu để người đông cứng mà hỏng mất, đến lúc ấy Hoàng thượng trách tội, ta biết nói sao cho phải đây.”
Những nữ nhân này phần lớn không phải xuất thân từ gia đình quyền quý gì. Có người tự nguyện, có người bị ép buộc mà vào Tín Vương phủ. Dù sao thì đây cũng chỉ là mưu hèn của Hoàng thượng để gây khó dễ mà thôi, Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng nỡ làm khổ họ.
Khi mọi người đã có chén trà nóng vào bụng, sắc mặt cũng hồng hào trở lại, lúc này nàng mới hỏi: “Có ai muốn trở về nhà không?”
Đám mỹ nhân nhìn nhau, thấy vẻ mặt nàng hiền hậu, nhưng chẳng đoán được ý của nàng là gì. Lưỡng lự hồi lâu, chỉ có một người đứng ở góc phòng dám đứng lên.
Thẩm Ngọc Loan liền sai: “Hãy cấp cho họ chút bạc, phái người đưa họ về nhà đi.”
Phúc công công lập tức lo liệu.
Tiếng bạc lách cách khẽ vang, ánh bạc thoáng lướt qua trước mặt mọi người. Lại thấy người kia an nhiên ngồi trên xe ngựa do Vương phủ thu xếp, dáng vẻ quả thực là chuẩn bị trở về nhà. Đợi xe ngựa khuất bóng, lại có thêm mấy người ngập ngừng đứng dậy, Thẩm Ngọc Loan vẫn như trước, dịu dàng đưa các nàng về tận nhà.
Đến khi không còn ai muốn trở về nữa, nàng mới đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: “Những người còn lại nếu không muốn về thì cứ ở lại đi. Hậu viện của vương phủ chẳng thiếu chỗ đâu.”
Các mỹ nhân lộ vẻ mừng rỡ.
Liền thấy Vương phi vẫy tay, đại nha hoàn bên cạnh nàng tiến lên một bước, dẫn nhóm người ấy ra hậu viện, lần lượt sắp xếp chỗ ở. Chẳng qua không phải tiểu viện như họ tưởng tượng, mà là giường lớn cho nhiều người ở chung… Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì trong tay đã bị nhét chổi, giẻ lau, cùng các đồ dùng dọn dẹp nhà cửa.
Một bà tử hung dữ đứng trước mặt họ: “Nhanh cái tay cái chân tay lên!”
…
Đêm đến, Chử Nghi Xuyên cưỡi ngựa đội gió tuyết hồi phủ.
Chàng cởi bỏ chiếc áo choàng dính đầy tuyết, trước tiên ngồi bên chậu than sưởi ấm người, sau đó mới vươn đôi tay ấm áp ôm lấy Thẩm Ngọc Loan.
Chàng tựa cằm lên vai người trong lòng, thở dài một hơi.
Thẩm Ngọc Loan không quay đầu lại: “Hắn làm khó dễ chàng à?”
“Chút phiền toái cỏn con thôi,” Chử Nghi Xuyên đáp. “Hắn không thể bắt được sai lầm của ta, cũng chẳng thể làm gì được ta cả.”
Chàng nói tiếp: “Vừa rồi ta vào cửa, thấy Châu Nhi đang phạt một nha hoàn.”
Thẩm Ngọc Loan khẽ hừ: “Nàng ta vụng về, làm vỡ cây trâm ngọc mà ta thích nhất.”
Cây trâm nàng thích vốn có rất nhiều, thứ gì đang lưu hành trong thiên hạ, nàng liền nhất thời thích thứ đó, hứng thú đến nhanh, cũng tan đi nhanh. Nhưng lần này lại khác, nha hoàn kia là người đẹp nhất trong đám mỹ nhân được đưa tới hôm nay, còn tự cho mình khôn khéo, cố tình giả vờ mình vô tình mà dò hỏi chuyện của Tín Vương. Thẩm Ngọc Loan vốn không ngại để các nàng yên ổn ở lại trong phủ, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ cho kẻ mang trong lòng những tâm tư không nên có.
“Sao, chàng thấy xót à?”
Chử Nghi Xuyên bất lực: “Ta còn chẳng biết nàng là ai nữa mà.”
“Cho chàng 10 lá gan e là chàng cũng không dám.”
Nàng khẽ dịch người sang một bên, Chử Nghi Xuyên liền nghiêng mình áp tới, cùng nàng kề sát trên sập, quần áo dính vào nhau, hơi thở đều là mùi của đối phương.
Thẩm Ngọc Loan thấy trên gương mặt chàng hiện rõ sự mỏi mệt, không khỏi đau lòng mà thầm mắng cái tên cẩu Hoàng đế trong cung kia. Nhưng lại sợ Chử Nghi Xuyên nghe thấy lại phiền lòng, nên nàng chỉ mắng hai câu rồi dần dần im bặt.
“Chỉ cần về nhà được thấy Hoàng tẩu, được uống chè của Hoàng tẩu, những thứ này đều chẳng có gì đáng kể,” Chử Nghi Xuyên đổi tư thế, khẽ ôm trọn nàng vào lòng, chàng hơi khép mắt, giọng nói trầm xuống mang theo vài phần uể oải nói: “Nếu hắn làm quá, các lão thần trong triều cũng chẳng dễ gì bỏ qua. Nay đã có người nói giúp ta rồi.” (Em zai ơi, còn muốn chơi cosplay tới bao giờ hả em zai?)
Chàng vốn dĩ cẩn thận trong mọi việc. Chuyện khác người duy nhất là sau khi đại thắng trở về triều, chưa kịp chờ ban thưởng đã nhất quyết rời kinh. Hoàng đế đã lấy lý do ấy để phạt chàng, nhưng công lao vẫn còn đó, lại siêng năng cần mẫn, bản thân cũng có câu chuyện cũ khiến người người nghe qua không khỏi thương xót, nay Hoàng đế đột nhiên gây khó dễ chẳng phân biệt đúng sai, những vị lão thần trong triều đều khó có thể nhắm mắt làm ngơ.
Tuy nói không đến mức tổn hại gân cốt, nhưng chuyện làm gì cũng không thuận, đi đâu cũng gặp vướng víu, trong lòng ai mà chẳng thấy bực bội.
Thẩm Ngọc Loan xót xa, đưa tay lên xoa trán cho chàng.
Nàng chẳng thể giúp được điều gì to tát, cũng không thể đưa ra lời khuyên gì hay ho, lúc này chỉ có thể bảo vệ tốt Tín Vương phủ, không để chàng phải vướng bận thêm điều chi nữa.
……….
Chẳng mấy chốc, trong cung lại triệu Thẩm Ngọc Loan vào.
Lần này chỉ triệu một mình nàng, không gọi Chử Nghi Xuyên theo. Thẩm Ngọc Loan có chút bồn chồn, nhưng nghĩ lại mình ở trong cung cũng chẳng phải không có người giúp sức, liền ngẩng cằm bước vào.
Vẫn là Trữ Phượng Cung quen thuộc.
Hiếm khi thấy Thẩm Ngọc Trí thay đổi, bỏ đi những bộ y phục diêm dúa thường ngày, chỉ mặc một bộ xiêm y màu trắng nhã nhặn, tóc vấn đơn giản, trên đầu chỉ cài nghiêng một cây trâm bạch ngọc giản đơn. Thẩm Ngọc Loan cứ ngỡ mình gặp lại tỷ tỷ của mấy năm về trước lúc chưa xuất giá. Nàng sững sờ một chút, nhìn quanh một lượt mới định thần lại: “Tỷ cho gọi ta?”
“Đúng vậy.” Thậm chí Thẩm Ngọc Trí còn tự tay rót cho nàng một chén trà.
Thẩm Ngọc Loan không nhúc nhích, hai tay đan lại đặt trên đầu gối: “Tỷ đặc biệt gọi ta vào cung là có lời gì muốn nói chăng?”
“Gần đây Tín Vương liên tục bị làm khó, việc triều chính cũng không thuận, chuyện đó ở trong cung ta đều đã nghe qua.”
“Thì sao?” Thẩm Ngọc Loan điềm nhiên nói: “Hậu cung từ trước đến nay không nhúng tay vào triều đình, tỷ nói với ta những chuyện này, hẳn không phải là muốn giúp ta đâu nhỉ.”
Thẩm Ngọc Trí im lặng.
Nàng thong thả thổi nguội chén trà nóng trước mặt, hàng mi dài khẽ rủ xuống, hơi nước mờ mịt khiến khuôn mặt nàng cũng trở nên mơ hồ. Đại cung nữ bên cạnh liền hiểu ý nàng, lặng lẽ cho lui toàn bộ cung nhân trong điện ra ngoài, sau đó chính mình cũng khép nép rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trong điện thoáng chốc trở nên yên lặng, chỉ còn lại hai người họ.
Thẩm Ngọc Loan có chút không hiểu ý nàng.
Thẩm Ngọc Trí nói: “Ta có thể giúp muội.”
“Giúp ta?”
“Hậu cung tuy không thể nhúng tay vào triều chính, nhưng ta có thể làm được không ít việc. Muội từng làm Hoàng hậu, hẳn muội sẽ hiểu ý ta.”
Thẩm Ngọc Loan chỉ thấy buồn cười: “Tại sao ta phải tin tỷ chứ?”
“Ta không muốn muội vào cung,” Thẩm Ngọc Trí thản nhiên nói: “Nếu muội và Tín Vương được yên ổn, đối với ta cũng có lợi.”
“Lần này tỷ cũng coi như không làm bộ làm tịch nữa rồi,” Biết được mục đích của nàng, Thẩm Ngọc Loan ngược lại trở nên bình tĩnh hơn. Nàng nâng chén trà lên, thong thả uống một ngụm, rồi nói: “Ta biết, từ trước đến nay tỷ chỉ mưu cầu lợi ích cho bản thân, cho nên đến cả muội muội ruột là ta cũng có thể đem ra tính kế. Chỉ là ta không hiểu, nếu tỷ muốn được Hoàng thượng sủng ái đến vậy, lúc trước hà tất phải bỏ trốn?”
Nếu lúc trước người vào cung là Thẩm Ngọc Trí chứ không phải nàng, e rằng nay đế hậu đã sớm ân tình sâu nặng, cũng chẳng xảy ra lắm chuyện rối ren như vậy.
Thẩm Ngọc Trí lạnh lùng nói: “Ta không muốn gả cho hắn.”
Thẩm Ngọc Loan lặng lẽ nhìn nàng một lát. Có lẽ do tâm giao giữa hai tỷ muội song sinh, nàng chợt hiểu ra những lời Thẩm Ngọc Trí chưa nói hết.
Bởi nàng vốn là người kiêu ngạo, việc gì cũng phải là tốt nhất, cho nên khi còn là Thái tử, Chử Việt dốc lòng theo đuổi, nàng cũng chưa từng thẳng thừng cự tuyệt.
Chỉ bởi trong lòng không có tình cảm, nàng mới lựa chọn bỏ trốn hôn sự. Nhưng rồi cuối cùng, cũng vì hiện thực cách biệt mà đành cúi đầu, quay về kinh thành.
Quanh đi quẩn lại, kiếp trước chỉ có một mình Thẩm Ngọc Loan nàng chân thành, cuối cùng lại nhận lấy kết cục vô cùng bi thảm.
Thẩm Ngọc Loan hạ mắt, khẽ thì thầm: “Các người thật nực cười.”
Thẩm Ngọc Trí không phản đối.
Nàng khẽ vuốt mấy sợi tóc đen bên gáy, dáng vẻ nhu hòa, tựa như tượng thần trong miếu. Thuở trước cũng từng có thư sinh đem lòng ái mộ, làm thơ đề văn ngợi ca nàng, nói nàng là Lạc Thần chốn nhân gian.
Chỉ là nàng rốt cuộc vẫn là phàm nhân, mang đủ thất tình lục dục, đâu thể giống thần linh mà giữ lòng từ bi, không vướng bụi trần.
Nàng hỏi: “Tín Vương có muốn làm Hoàng đế không?”
Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc: “Tỷ điên rồi sao?!”
Thẩm Ngọc Trí vẫn bình thản: “Nếu Tín Vương làm Hoàng đế, liệu có thể bảo đảm nửa đời sau của ta được yên bình không?”
Thẩm Ngọc Loan kinh hãi, không nói nên lời.
“Ta biết muội nghĩ gì về ta. Giờ trong lòng Hoàng thượng chỉ có mỗi mình muội, ta dùng không ít cách mà vẫn không thể khiến hắn quay đầu. Thật ra ta có thể ra tay trước với muội…” Thẩm Ngọc Trí dừng lại một chút, “Nhưng, A Loan, muội là muội muội của ta.”
Thẩm Ngọc Loan nghe vậy thì cười nhạo một tiếng.
Tỷ muội các nàng, xem chừng đã định trước là khó lòng hòa giải. Thẩm Ngọc Trí cũng không biện bạch gì thêm, chỉ chậm rãi nói: “Hai năm rời khỏi đây, ta đi về phía Tây Nam. Khắp nơi đều là người của Hoàng thượng sai đi tìm kiếm, ta chỉ có thể tới những chốn hẻo lánh, vắng dấu chân người mới mong tránh được người khác truy tìm. Rời khỏi kinh thành, mất đi sự che chở của Thẩm, ở nơi ấy ta không tên không họ, chẳng khác nào vô danh tiểu tốt.” Nàng khẽ dừng lại, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh nhạt xen chút tự giễu: “Cũng chính ở nơi ấy, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu Hoàng thượng thật lòng toàn tâm toàn ý với ta, làm Hoàng hậu chẳng phải càng khiến ta vừa lòng toại ý hơn sao? Thế nên, ta đã trở về.”
Nàng nhìn sang Thẩm Ngọc Loan: “Chỉ là ta không ngờ, muội lại thay đổi nhiều đến vậy.”
Thẩm Ngọc Loan cười lạnh.
Bởi vì trước đây nàng đã vô số lần tìm cách xen vào giữa hai người, dùng không ít thủ đoạn lấy lòng mà Chử Việt vẫn coi thường nàng, nên Thẩm Ngọc Trí mới yên tâm để nàng chiếm vị trí Hoàng hậu.
Nói là chiếm giữ cũng không đúng, chỉ là nhờ nàng giữ hộ mà thôi. (Editor có thể chửi thề khum ạ?)
“Hắn có thể yêu muội, nhưng cũng sẽ yêu những người khác. Hậu cung có bao nhiêu phi tần, ai cũng từng được hắn thương hại. Trong cung tuy chỉ có một hoàng tử là Quân Nhi, nhưng sẽ không chỉ có một. Ta cũng không muốn cả ngày tranh sủng với những phi tần kia, điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết.” Thẩm Ngọc Trí chán nản nói: “Ta đã tìm hiểu về Tín Vương, hắn là một người si tình, có tình nghĩa hơn Hoàng thượng. Nếu hắn thực sự lên ngôi, cũng sẽ chừa lại cho Quân Nhi một mạng.”
Đến lúc đó, con của nàng sẽ là dòng dõi duy nhất của tiên đế. Với sự thông minh của nàng, có thể dựa vào con để mưu tính nhiều thứ cho bản thân.
Tổng thể vẫn tốt hơn là ở trong hoàng cung này, dựa vào hơi thở của một người không còn yêu mình.
Thẩm Ngọc Loan im lặng hồi lâu: “Tỷ nói với ta nhiều như vậy, làm sao biết rằng ta sẽ đồng ý? Biết đâu ta quay lưng lại nói chuyện này với Hoàng thượng thì sao, so với ngai vàng thì tỷ cũng chẳng là gì cả.”
Ánh mắt Thẩm Ngọc Trí nhìn nàng cuối cùng cũng mang theo vài phần trìu mến giữa tình tỷ muội, nhẹ giọng nói: “A Loan, ta hiểu muội… Muội không phải người như vậy.”
“…”
Thẩm Ngọc Loan âm thầm nghiến răng, tức đến mức nắm chặt vạt áo.
Phải nói là nàng thực sự động lòng. Nhưng nàng lại không có được sự thông minh lanh lợi của Thẩm Ngọc Trí. Giờ nghe những lời hay ý đẹp đó, nhất thời nàng cũng không tìm ra chỗ nào sai. Chuyện lớn như thế bỗng dưng được nghe đến, trong lòng Thẩm Ngọc Loan càng thêm rối loạn. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nàng chỉ có thể nói: “Đó chỉ là lời tỷ nói. Vương gia nhà ta là người thành thật, nhất định sẽ không làm những việc đại nghịch bất đạo như vậy.”
Thẩm Ngọc Trí thở dài một tiếng: “Được rồi, vậy muội hãy giúp ta chuyển lời đi.”
“… Tỷ thực sự đã nghĩ kỹ chưa?”
“Nếu chưa nghĩ kỹ, ta đã không nói cho muội nghe.”
Thẩm Ngọc Loan lặng lẽ nhìn nàng một hồi lâu, rồi vội vã rời cung.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 66](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)