Bìa [TTNTCM] – Chương 65
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 65

Tác giả: Thời Tam Thập

2721 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 65

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Trong cung, Hoàng hậu bỗng dưng như đổi thành một người khác, Tuệ phi là người đầu tiên nhận ra.

Nàng xưa nay vốn thông tuệ, lòng dạ lại sâu xa, thương ngày gần gũi với Hoàng hậu nên mọi tâm tư của Hoàng hậu nàng đều tường tận, dẫu chẳng phải rõ như ban ngày, thì cũng hiểu được tám chín mười phần.

Nàng biết Hoàng hậu vốn chẳng màng chuyện tranh sủng, bằng không đã chẳng nhiều lần tìm cơ hội cho các phi tần khác. Nàng còn biết Hoàng hậu là người ngoài cứng trong mềm, bề ngoài có vẻ khó tính, nhưng lại là người dễ nói chuyện nhất.

Bỗng chốc, Hoàng hậu bắt đầu muốn được sủng ái. Vốn dĩ trong hậu cung đang rất êm đềm hòa thuận, giờ cũng theo đó mà trở nên lục đục, người ganh kẻ đua, bằng mặt không bằng lòng. Hoàng đế cũng đổi gu, không còn yêu thích vẻ mộc mạc thanh tao, mà lại thích sự lộng lẫy, phô trương. Lệ phi từng lén kể lể với nàng, mà các cung phi khác cũng vậy, khiến lòng nàng càng dấy lên sự nghi hoặc.

Dẫu cho thế sự có xoay vần ra sao, tính nết của một người sao có thể trong một thời gian ngắn mà khác một trời một vực so với trước kia được như vậy chứ. Tựa hồ những tình cảm ngày xưa đều là giả dối, trở mặt chẳng chút lưu tình. Nàng chẳng phải giễu cợt ai, nhưng Hoàng hậu lúc trước vốn rất thích đọc thoải bản, ấy vậy mà nay lại cầm những quyển sách cổ khó hiểu, đây đâu còn là Hoàng hậu mà nàng biết?

Đầu tiên là ngờ vực trong lòng, sau lại thấy Tín Vương vội vã rời kinh. Nàng âm thầm dò hỏi vài lần, mãi cho đến hôm nay khi gặp một người từ dung mạo, dáng đi, lời ăn tiếng nói đều giống hệt Hoàng hậu lúc trước, Tuệ phi mới chắc chắn là mình đã đoán đúng.

Chuyện này hoang đường đến đỗi lạ lùng, nếu Tuệ phi không tận mắt chứng kiến, dù nàng có chết cũng chẳng thể tin được.

Nàng kéo Thẩm Ngọc Loan trở về tẩm cung của mình, đuổi hết cung nhân ra ngoài, rồi mới khẽ khàng hỏi: “Rốt cuộc cô đã đi đâu suốt bấy lâu nay?”

“Ta ở Lan Châu một thời gian.”

Lan Châu là quê nhà của Tuệ phi, nghe vậy, nàng vội kéo tay hỏi han một phen cho rõ ngọn ngành.

Khi Thẩm Ngọc Loan kể cả chuyện Chử Nghi Xuyên đi tìm nàng, Tuệ phi mới thấy mãn nguyện.

Nàng hỏi xong thì đến lượt Thẩm Ngọc Loan.

“Người trong cung đối đãi với các ngươi thế nào?”

Tuệ phi bĩu môi, giọng có vẻ hờn dỗi, sự hứng thú ban nãy cũng vơi đi ba phần: “Nay trong cung chẳng ai ưa nàng ta cả.”

“Làm sao có thể?” Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Vị tỷ tỷ cả này của nàng xưa nay vẫn được lòng mọi người nhất kia mà.

“Là thật, ta gạt cô làm gì? Hôm qua Lệ phi còn đến đây ngồi một hồi lâu kể cho ta nghe mà, nay ngoại trừ mấy lúc đi thỉnh an cần phải gặp mặt thì mọi người mới đến gặp nàng ấy, còn lại chẳng ai thích bước chân đến Trữ Phượng Cung nữa.” Tuệ phi thở dài: “Người trong cung ai cũng dốc hết sức để được lọt vào mắt Hoàng thượng. Ngoài mặt thì hòa nhã, nhưng sau lưng thì lòng dạ thế nào chẳng ai hay. Cuộc sống trong cung vốn là vậy, thế nhưng chẳng hiểu sao ta cứ thấy thiếu đi một điều gì đó.”

Có lẽ là vì nàng từng trải qua những tháng ngày cả hoàng cung trên dưới hòa thuận, tiếng tỷ muội gọi nhau đều từ tận đáy trong lòng mà phát ra. Nay nhìn cảnh lục đục thế này, dù Tuệ phi là người khéo léo có chút mưu mô, giờ cũng chỉ thấy chán nản.

“Đại hoàng tử vừa mới sinh ra đã được phong Thái tử, có thể thấy nàng ta được sủng ái đến nhường nào. Nhưng ngoài nàng ta ra, các hậu phi khác trong cung đều chưa có con cái, thử hỏi có mấy ai cam lòng đứng nhìn chuyện này chứ?”

“Năm trước Tĩnh tần vốn đã có thai ba tháng, vào mùa đông đường trơn trượt, một cú ngã khiến thai nhi trong bụng theo đó mà mất đi. Trong cung không ít người đồn là do nàng ta làm, nhưng chuyện này không có bằng chứng, chỉ xem như là trùng hợp thôi. Hoàng thượng cũng đã dẹp yên chuyện này rồi.”

Tuệ phi nói rồi lại thở dài: “Ngoài Lệ phi, giờ ta muốn có người để tâm sự cũng chẳng tìm ra ai.”

Thẩm Ngọc Loan nghe được lời này, trong lòng đầy suy tư.

Nàng cứ ngỡ Thẩm Ngọc Trí sau khi trở về cung sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp, nhưng nghe lời Tuệ phi kể, nàng lại thấy giống hệt những ngày trong cung sau khi nàng qua đời ở kiếp trước.

Giống như những câu chuyện được kể trong thoại bản, mọi thứ chỉ xoay quanh về mối tình đầy ân ái của nhân vật chính, sau bao hận thù yêu ghét, mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, và kết cục là dừng lại ở tình yêu của đôi lứa. Nhưng phía sau câu chuyện kia, lại đầy rẫy những mảng tối, những uẩn khúc khó tỏ.

Nhưng nàng và Thẩm Ngọc Trí lại chẳng có tình tỷ muội sâu nặng như vậy, nghe Thẩm Ngọc Trí sống không tốt, Thẩm Ngọc Loan chỉ thấy vui trong lòng.

Trong Ngự Thư Phòng.

Lương Toàn cẩn thận châm trà cho hai người, khi lui ra còn bị vạt áo của chính mình vướng phải, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng.

Không khí trong điện tĩnh lặng thật lâu.

Tín Vương điện hạ vừa hồi kinh, Hoàng đế đã vô cùng lo lắng mà vội vàng gọi người đến, nhưng khi vào cung rồi lại bỏ sang một bên, không thèm đoái hoài, chẳng biết đang tính toán điều gì. Còn Tín Vương điện hạ…

Lương Toàn lén liếc mắt. Tín Vương điện hạ sau khi vào Ngự Thư Phòng cũng không nói một lời, Hoàng đế không để ý thì chàng cũng tự tìm chỗ ngồi xuống. Lại nhìn qua dung mạo của Tín Vương, vết sẹo dài trên trán của chàng ẩn hiện trong bóng tối của Ngự Thư Phòng trông thật đáng sợ. Lương Toàn còn nhớ trước khi xuất chinh chàng là một thiếu niên khiêm tốn, điềm đạm, rõ ràng khoảng thời gian trên chiến trường đã khiến một người thay đổi rất nhiều, hiện tại ngay cả khi đứng trước mặt bậc chí tôn cũng chẳng còn vẻ khách sáo.

Khoan nói tới Tín Vương điện hạ, ngay cả Hoàng thượng cũng thay đổi không ít.

Đến khi chén trà thứ ba được châm, Chử Nghi Xuyên đứng dậy: “Nếu Hoàng thượng không có việc quan trọng, thần xin cáo lui trước.”

Sau án thư, bậc đế vương cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Hắn buông bút son, cau mày nói: “Ngồi xuống.”

Chử Nghi Xuyên không ngồi.

Khóe môi Chử Việt trĩu xuống, thần sắc cũng chẳng còn dịu dàng: “Trẫm nghe nói ngươi đã đưa nhị cô nương Thẩm gia vào vương phủ.”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì bây giờ ngươi mau đem người rời khỏi đây đi.” Chử Việt ra lệnh.

“Không thể.”

“Ngươi ngay cả lời trẫm nói cũng không chịu nghe sao?”

Chử Nghi Xuyên cười một tiếng, nụ cười không vương chút tình cảm nào. “Nàng sẽ là Vương phi duy nhất của Tín Vương phủ, vậy vì cớ gì ta phải đuổi nàng đi?”

“Trẫm không cho phép.” Giọng của Chử Việt cũng trở nên nghiêm khắc hơn: “Đem người đưa đi, trẫm sẽ chọn cho ngươi một người phù hợp hơn. Nàng là con gái của tội thần, muốn ngồi vào vị trí Tín Vương phi, thì nàng chưa đủ tư cách.”

“Là chưa đủ tư cách, hay là Hoàng thượng có toan tính khác?” Chử Nghi Xuyên chế giễu nói: “Người đã vội vã hạ vài chiếu thư gọi ta từ Lan Châu về, đến nước này rồi, Hoàng thượng hà tất còn phải che giấu với ta?”

Chử Việt im lặng, khoảng cách khá xa nên Chử Nghi Xuyên không rõ vẻ mặt hắn ra sao, nhưng đoán chừng cũng chẳng phải sắc mặt tốt đẹp gì cho cam.

Một lúc lâu sau, chàng mới nghe thấy người ngồi trên ngai vàng nhàn nhạt nói: “Trẫm là vì muốn tốt cho ngươi.”

Chử Nghi Xuyên không đáp lời.

Chàng tuy còn trẻ, nhưng không hề nông cạn, sẽ không vì vài ba câu nói mà lừa gạt được chàng. Chàng đã sớm thấy rõ, ân sủng của bậc đế vương còn thay đổi nhanh hơn cả mưa gió. Bậc cao thượng kia cho rằng chàng chỉ là một con chó vẫy gọi thì đến, xua đuổi thì đi, chỉ cần chàng nghe lời là đủ, không phải sao?

Chàng cũng chẳng mấy bận tâm việc ngày thường phải giả vờ làm huynh đệ thân thiết, Hoàng đế cũng thế thôi. Chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích của mình, thì cả hai người họ vẫn có thể làm huynh đệ tốt, xem như là thuận hoà. Nhưng chút tình cảm nông cạn này, chỉ cần một chút gió lay cỏ động liền tan biến sạch.

“Trẫm định giao binh quyền cho ngươi. Tuổi ngươi còn trẻ, lại không có họ hàng tương trợ. Nếu có được sự trợ lực từ Vương phi, ở nơi triều chính người sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Nàng ta có thể giúp được cái gì cho ngươi?”

“Dòng tộc của Hoàng hậu nương nương vì phạm tội mà bị lưu đày, cũng chẳng giúp gì được cho Hoàng thượng đấy thôi.”

“Hoàng hậu thì khác.”

“Vương phi của ta cũng không giống ai.” Chử Nghi Xuyên lớn giọng: “Ta chỉ cần nàng ấy.”

Chử Việt liền nổi giận: “Trẫm không phải đang bàn bạc với ngươi!”

“Thần cũng không đến đây để bàn bạc chuyện này với Hoàng thượng.”

“Ngày mai trẫm sẽ sai người bên Lễ Bộ chọn cho ngươi một người thích hợp, để Khâm Thiên Giám chọn ngày lành, dù cho ngươi không đồng ý, thì cả thiên hạ này đều sẽ biết Vương phi của ngươi là ai.”

“Khi ở Lan Châu, chúng ta đã thành thân rồi. Nàng ngàn dặm xa xôi theo ta từ Lan Châu trở về, thì chỉ nàng mới có thể làm Vương phi của Tín Vương phủ.”

“Trẫm sẽ lo liệu an bày cho nàng ta thật tốt.”

Chử Nghi Xuyên cười nhạt, đầy vẻ châm biếm.

Chàng hỏi: “An bày nàng ở trong hoàng cung sao?”

Sắc mặt Chử Việt đột nhiên trầm xuống, hắn khẽ mở miệng, nhưng lời vàng tiếng ngọc của bậc đế vương lúc này lại chẳng nói được lời phản bác nào.

Những người không liên quan đã bị Lương Toàn đuổi ra ngoài từ trước khi cuộc tranh chấp này nổi lên. Những người còn lại ngay cả một hơi thở cũng chẳng dám thở ra, đặc biệt là Lương Toàn, hận không thể bịt tai, cúi đầu đến tận mũi giày. Ai nấy đều hầu hạ Hoàng thượng mỗi ngày, làm sao lại không nhìn thấu tâm tư của người?

Ngày thường chẳng ai dám vạch trần tâm tư xấu xí này của đế vương, dù là Hoàng hậu nương nương lâu nay cũng không hề nhắc đến bào muội mình. Lương Toàn cằm chạm đến ngực, hầu như đã có thể tưởng tượng ra cơn thịnh nộ của đế vương.

“Cút!”

Quả nhiên, Chử Việt lạnh lùng quát: “Cút ngay cho trẫm!”

Chử Nghi Xuyên không chút do dự, quay người bỏ đi.

Chàng bước ra khỏi cửa, lại nghe sau lưng truyền đến giọng nói âm trầm của Hoàng Đế: “Ngươi thật sự nghĩ mình bảo vệ được nàng ta sao?”

Bước chân của Chử Nghi Xuyên khẽ khựng lại, nhưng chàng không quay đầu. Chỉ sải bước đi thẳng về phía trước, rời khỏi tòa cung điện nặng nề, lạnh lẽo này.

Chử Việt ngồi một mình trong Ngự Thư Phòng, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, lại vội vã đi ra ngoài.

Nhưng khi hắn đến Trữ Phượng Cung, người đã đi từ lâu rồi.

Trong lòng hắn càng thêm bực bội, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hoàng hậu, cuối cùng cũng không nói lời trách mắng nào. Hoàng đế vén áo ngồi xuống, có cung nhân nhanh nhẹn đem chè thường ngày của phòng bếp nhỏ dâng lên.

Từ đầu đến cuối, Thẩm Ngọc Trí chẳng hề ngẩng đầu lên một chút.

Cung nhân của Trữ Phượng Cung đã quen với không khí này. Trong điện yên tĩnh đến nỗi tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, chỉ có tiếng lật trang sách là nghe rõ mồn một.

Chử Việt nếm một ngụm, liền cau mày đặt muỗng xuống: “Không đúng.”

“Quá nhạt.”

Thẩm Ngọc Trí cũng không ngẩng đầu lên: “Hôm qua bệ hạ nói ngọt.”

“…”

Nỗi bực dọc không tên cuộn trào trong ngực, Chử Việt vẫn hỏi: “Không phải trẫm đã bảo nàng ngăn người lại sao?”

Lúc này Thẩm Ngọc Trí mới ngẩng đầu nhìn hắn:

“Còn chút tình tỷ muội cuối cùng này, ta cũng đem ra dùng rồi. Nàng ta khăng khăng muốn đi, ta làm sao cản được?”

“…Trẫm không có ý đó.”

Thẩm Ngọc Trí lạnh lùng bật cười, rồi lại lặng lẽ cúi đầu.

Chử Việt nhắm mắt, nơi chóp mũi thoang thoảng mùi hương trầm thanh nhã đặc trưng của Trữ Phượng Cung, một mùi tùng hương nhàn nhạt. Đây là một trong số ít những thứ Thẩm Ngọc Trí ưa thích. Hương trầm vốn để an thần tĩnh tâm, nhưng hắn ngồi đó một lúc, lòng lại chẳng thể bình yên.

Bên trong phòng truyền đến tiếng trẻ sơ sinh khóc thút thít, bà vú vội vỗ về dỗ dành. Tiếng thì thầm cố nén của bà ta cùng tiếng khóc của hài nhi vọng ra, Chử Việt mở mắt, nơi đáy mắt tràn đầy sự bực bội.

Hắn không nán lại lâu, rất nhanh đã đặt chén chè xuống rồi rời đi.

Chử Việt một mình đi trên nền gạch xanh đều tăm tắp, bước chân nặng nề. Lương Toàn cùng đám người theo sau từ xa, không có lệnh của Hoàng thượng, chẳng ai dám tiến lại gần.

Hắn vốn tưởng rằng… hắn vốn tưởng rằng, sau khi Thẩm Ngọc Trí hồi cung, mọi việc sẽ trở lại như cũ.

Tất cả những chuyện lừa gạt tráo đổi, những việc làm càn đáng xấu hổ, những chuyện không nên có, từ nay đều có thể gạt bỏ ra sau đầu.

Vì Thẩm Ngọc Trí mới là người hắn thật lòng yêu thương, là Hoàng hậu chân chính của hắn, là người hắn ngày đêm mong nhớ.

Chỉ là, hắn vẫn còn chìm trong mộng mị.

Trong mộng vẫn là nụ cười, ánh mắt ấy, gương mặt y hệt Thẩm Ngọc Trí, nhưng lại khác hẳn với người hắn thấy ban ngày.

Tin tức từ Lan Châu mỗi tháng đều được đưa lên bàn hắn. Hắn lạnh lùng nhìn Tín Vương điên cuồng bỏ lại tất cả mà như một con chó dại đâm đầu đi khắp nơi không mục đích (Ê?). Hắn tưởng rằng đã nắm được tất cả trong lòng bàn tay, cho đến khi tin từ Lan Châu truyền đến có tên của Chử Nghi Xuyên, sự ghen ghét và không cam lòng ngút trời gần như muốn nuốt chửng hắn, cuối cùng hắn mới hiểu ra.

Người trong giấc mộng mà hắn ngày đêm thương nhớ, giờ đây lại đang mỉm cười với đệ đệ của hắn.