Bìa [TTNTCM] – Chương 64
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 64

Tác giả: Thời Tam Thập

2970 từ · 14 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 64

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan đã nghĩ về chuyện này mấy hôm trước, đột nhiên được quan phủ báo tin, biết Hoàng đế muốn cho Chử Nghi Xuyên quay về, trong lòng cũng không đến nỗi quá ngạc nhiên.

Khi còn ở trong cung, Hoàng đế đã trăm phương ngàn kế ngăn cản họ, thậm chí chẳng màng sự phản đối của quần thần mà tống Chử Nghi Xuyên ra biên ải đánh giặc, chẳng có lý nào ra khỏi cung rồi Hoàng đế lại bỗng dưng nghĩ thông suốt được.

Chỉ là Thẩm Ngọc Loan không ngờ rằng tin tức của hắn nhanh đến vậy, nàng và Tiểu Xuyên chưa được sống những ngày vui vẻ bao lâu. Mà hắn sau khi tìm lại được Thẩm Ngọc Trí rồi, lý do gì vẫn còn bụng dạ quản chuyện vặt của nàng kia chứ.

Đợi quan phủ đi rồi, nàng không nhịn được, dưới ánh mắt hoảng hốt của Châu Nhi, liền mắng Hoàng đế vài câu.

“Không về đâu.” Chử Nghi Xuyên nói khẽ: “Không về kinh thành đâu.”

Thẩm Ngọc Loan lại trừng mắt nhìn chàng: “Không về? Chàng muốn bị mất đầu luôn sao? Lần trước hắn dám tống chàng ra biên ải, ngày mai biết đâu chừng lại đuổi chàng ra biển, chàng cứ trốn tránh thì có ích gì đâu chứ?”

Chử Nghi Xuyên mím môi, nói: “Nàng muốn trở về kinh à?”

“Tất nhiên thiếp cũng không muốn.”

Thẩm Ngọc Loan nhẹ nhàng thở dài: “Thiếp một lòng mong ngóng rời khỏi hoàng cung, càng xa càng tốt, vốn dĩ đã sớm tính toán, sẽ ở Lan Châu mua đất định cư, cả đời này cũng không về kinh thành nữa.”

“Vậy thì chúng ta sẽ không về.”

Thẩm Ngọc Loan nâng mặt chàng lên, đầu ngón tay xót xa vuốt ve vết sẹo trên trán chàng. Không chỉ có chỗ này — nàng từng tận mắt thấy, từng tận tay chạm vào — dưới lớp áo kia là vô số vết sẹo lớn nhỏ, có những vết thậm chí suýt lấy đi mạng của chàng.

Lẽ ra chàng không nên gánh chịu những khổ đau ấy, chàng hoàn toàn vô tội, chẳng liên quan gì, vậy mà chỉ vì nàng, lại bị cuốn vào mớ dây nhợ này.

Chử Nghi Xuyên là con ruột của tiên đế, được phong tước Thân vương, một đời phú quý vinh hiển là cái mà chàng vốn dĩ nên có, thế mà đến một ngày yên ổn cũng chẳng có bao nhiêu. Trên người chàng gánh món nợ oan khuất của hơn trăm miệng ăn nhà họ Dư, rõ ràng là hoàng gia nên đền bù cho chàng, vậy mà cuối cùng vẫn ép chàng thành một người phải chịu đựng trăm đắng ngàn cay, rèn giũa đến mức sắt đá cũng phải cúi đầu.

Thẩm Ngọc Loan nghĩ: Ngày ấy chính nàng đã đưa Tiểu Xuyên ra khỏi lãnh cung, giờ đây nàng đã là thê tử của chàng, lẽ nào lại không đứng ra bảo vệ chàng đến cùng?

Dù có không che chở được, nhưng tuổi chàng còn nhỏ, cũng không thể để một mình chàng tranh đấu.

Thẩm Ngọc Loan mặt mày tươi tắn, nàng hơi nhướng mày, vẻ mặt tự tin, càng thêm nổi bật hút mắt: “Về chứ, tất nhiên phải về. Chàng cưới được thê tử xinh đẹp thế này, chẳng lẽ không muốn dẫn về để thiên hạ cùng nhìn sao?”

Chử Nghi Xuyên cau mày: “Nhưng…”

“Sợ hắn gì chứ? Chẳng lẽ hắn không chừa đường sống cho chúng ta sao?” Thẩm Ngọc Loan kiêu ngạo nói: “Nếu hắn thật sự không cho, thì lật đổ hắn luôn!”

Châu Nhi nghe đến đó, suýt nữa ngất xỉu, chỉ muốn lao lên bịt miệng nàng lại.

Thẩm Ngọc Loan cũng tự biết mình lỡ lời, làm phản đâu phải ai cũng dám làm.

Nàng vừa định thu lại lời mình nói, liền thấy Chử Nghi Xuyên nghiêm túc ghi nhớ: “Được, đều nghe nàng.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

… Lá gan của nàng cũng không lớn đến thế đâu ha.

……….

Nếu đã quyết định đi, họ phải nhanh chóng thu xếp hành lý.

Thẩm Ngọc Loan không đụng chạm gì đến tài sản ở Lan Châu, chỉ để lại cho Dư Tri Phủ tìm người đáng tin cậy quản lý. Nhà cửa Thẩm trạch cũng không động đến, cứ để gia nhân ở lại chăm sóc. Nếu kinh thành không ở được thì Lan Châu chính là đường lui của họ.

Đồ đạc của Thẩm Ngọc Loan nhiều, thu xếp lên cũng tốn công. Tuy nói bên kinh thành giục về ngay, nhưng cả hai đều ước gì kéo dài càng lâu càng tốt, vì thế cũng chẳng ai vội vàng.

Chử Nghi Xuyên ở đây không thân không thích, nhưng khi tin tức họ chuẩn bị lên kinh lan ra, không ít người đã đến tiễn Thẩm Ngọc Loan, đặc biệt là Dư tiểu thư, hầu như ngày nào cũng đến, bước chân sắp giẫm mòn cửa phủ.

Nàng khóc đến đỏ hoe mắt: “Lần trước ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, sao ngươi lại đi thật chứ? A Loan, ngươi về kinh thành rồi, thì ta không gặp được ngươi nữa sao?”

Thẩm Ngọc Loan an ủi nàng: “Đợi ta đến kinh thành rồi, ta sẽ viết thư cho ngươi.”

“Viết thư cũng không thấy được người, thì có ích gì chứ.”

“Sau này rảnh rỗi, ta sẽ lại về thăm ngươi.” Thẩm Ngọc Loan hứa với nàng: “Ngươi xem, tài sản ở Lan Châu của ta còn nhiều thế này, chẳng lẽ nói bỏ là bỏ à?”

Dư tiểu thư nín khóc mỉm cười, nhưng lại lập tức buồn thiu: “Khi ngươi trở về kinh thành sẽ làm Tín Vương Phi, mấy cái này ở Lan Châu còn coi trọng làm gì.”

“Thế thì…”

“Cũng không sao.” Dư tiểu thư lau nước mắt, nhanh chóng phấn chấn lên: “Ta sẽ về bảo phụ thân ta hỏi thăm xem, nếu như ta có thể gả đến kinh thành thì chắc chắn sẽ được gặp ngươi hàng ngày.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Ngay cả Chử Nghi Xuyên đứng cạnh nghe cũng không khỏi liếc mắt một cái.

Sau một hồi dềnh dàng thu xếp xong xuôi, khi nhận được tin từ kinh thành vẫn còn là cuối hè, nhưng khi thực sự xuất phát thì đã sắp vào thu.

Từ Lan Châu đi kinh thành, đường thủy là nhanh nhất. Nhưng Thẩm Ngọc Loan không kiên nhẫn ở trên thuyền lâu đến vậy, ngồi thuyền lâu cũng thấy khó chịu, vì thế cả hai liền ngồi xe ngựa, đi đi dừng dừng, chầm chậm lên kinh.

Thư giục tới một cái lại một cái, cả hai đều không nao núng, cứ thế đi mãi đến cuối thu qua đi, tuyết đông trắng trời, ngày vào kinh, trời cũng đang lất phất tuyết.

Xe ngựa chầm chậm chạy đến phủ Tín Vương. Phúc công công sớm nhận được tin, đã đợi sẵn ở cửa.

Từ xa thấy bóng xe ngựa, lão thái giám không ngừng đẩy gia nhân bên cạnh ra, vui vẻ hớn hở chạy ra đón. “Vương gia! Lão nô ngày ngóng đêm trông, cuối cùng cũng chờ được ngày Vương gia trở về rồi!” 

Lão sốt sắng tiến lên vén màn xe, nóng lòng muốn gặp tiểu chủ tử nhà mình, nhưng chưa kịp nhìn thấy người, một bàn tay trắng trẻo, mảnh mai đã vươn ra từ trong xe. Lão theo bản năng đỡ lấy, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một cô nương xinh đẹp như tiên giáng trần thò người ra.

Phúc công công lập tức ngây người.

Người trước mắt da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, mày mặt rạng rỡ kiều diễm, vẻ mặt tuy có phần mệt mỏi, nhưng khóe mắt hơi nhếch lên, lại toát ra thần thái không thể che giấu. Phúc công công theo bản năng buột miệng thốt ra: “Hoàng hậu nương nương?!”

Thẩm Ngọc Loan cười nhẹ: “Phúc công công, ông nhìn kỹ lại xem.”

Đến ngữ khí cũng giống y chang!

Phúc công công chưa kịp định thần, lại thấy Vương gia của họ từ trong xe ngựa bước ra, ôm lấy “Hoàng hậu nương nương”, mỉm cười nói: “Phúc công công, gọi Vương phi đi.”

Phúc công công: “Cái này…”

“Cứ gọi như thế đi.”

Phúc công công trợn tròn mắt, nhưng Vương gia và Vương phi trước mắt căn bản không có ý định giải thích với ông, nắm tay nhau đi vào cổng lớn vương phủ.

Ông vội vàng chỉ huy gia nhân mang hành lý của hai người vào, một mình đi theo sau suy nghĩ. Chưa kịp nghĩ ra nguyên cớ gì, Phúc công công liền nhìn thấy nha hoàn đứng bên cạnh Vương phi.

Kia… Kia không phải Châu Nhi cô nương lúc trước ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương sao?!

Phúc công công lập tức ngớ người.

Chử Nghi Xuyên trước khi rời kinh không hề hé nửa lời với ông, chỉ nói với ông là mình đi tìm người.

Tiểu chủ tử của ông sau khi lớn lên có chủ ý riêng, ông luôn nghe theo lời Vương gia nói, chưa từng hỏi một lời, chỉ là ánh mắt luôn không nhịn được liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan.

Vương gia của họ nói, đây là Vương phi.

Thẩm Ngọc Loan bị ông lén nhìn nhiều lần, không khỏi cười nói: “Phúc công công, ông ngay cả ta cũng không nhận ra sao?”

Lão thái giám chần chừ mở to mắt: “Hoàng…”

“Ta họ Thẩm, tên thật là Thẩm Ngọc Loan.” Thẩm Ngọc Loan mím môi cười: “Phúc công công, chẳng lẽ ông chưa từng nghe nói đến tên ta?”

Lão thái giám đã sống quá lâu trong cung, đầu óc lúc này quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ, nhưng rất nhanh liền xâu chuỗi được mọi chuyện. Khóe mắt ông đỏ hoe, suýt nữa rơi nước mắt: “Hoàng… Thẩm cô nương, sao lại là người…”

Thẩm Ngọc Loan ôn tồn nói: “Chuyện cũ không cần nhắc lại.”

Phúc công công liền lau nước mắt, sốt sắng đi dọn dẹp nhà cửa.

Có Vương phi, mọi việc nội vụ trong vương phủ nên giao cho Vương phi xử lý. Trời vừa tối đen, Phúc công công đã ôm một chồng sổ sách đến.

Phủ Tín Vương vốn ít người, gia nhân cũng không nhiều nên mọi việc bên trong khá đơn giản. Thẩm Ngọc Loan và Châu Nhi xử lý đâu vào đấy rất nhanh. Nàng vui vẻ nhận lấy đống sổ sách, còn đích thân gặp gỡ và sắp xếp lại các vị phụ trách trong nội viện. Chử Nghi Xuyên rời kinh đã lâu, phủ vương gia cũng không phải nơi kín như bưng. Hai người lại không hề giấu giếm gì, thành ra ngay trong ngày đầu tiên trở về kinh, tin tức Tín Vương phi đã như cơn lốc lan khắp tai mọi người trong thành.

Sáng sớm ngày thứ hai, trong cung liền có tin.

Truyền Tín Vương và nhị cô nương Thẩm gia vào cung.

Thẩm Ngọc Loan đã sớm chuẩn bị, đêm hôm trước ngủ một giấc ngon lành, lại trang điểm kỹ càng, như một con công xòe đuôi, rực rỡ chói mắt vào cung.

Chử Nghi Xuyên đi gặp Hoàng đế, còn nàng đi gặp Thẩm Ngọc Trí.

Thẩm Ngọc Loan vốn nghĩ Thẩm Ngọc Trí về cung là lần cuối cùng họ gặp mặt, không ngờ thoắt cái mình lại quay về tòa thành cung điện ngói vàng ngọc xanh này. Khi nàng nhìn thấy Thẩm Ngọc Trí, dù đã chuẩn bị trước, cũng khó tránh khỏi giật mình.

Thẩm Ngọc Trí mặc những bộ quần áo rực rỡ chưa từng mặc, đeo trang sức vàng bạc châu ngọc mà trước nay nàng ta không hề thích, hai người vốn dĩ sinh ra đã giống y chang nhau, giờ ngồi đối mặt, cứ như soi gương vậy.

Thẩm Ngọc Loan hoảng hốt như thể thấy được chính mình của kiếp trước.

Kiếp trước, nàng lúc nào cũng phải học theo cách trang điểm của Thẩm Ngọc Trí. Kiếp này, lại đến lượt Thẩm Ngọc Trí học theo nàng.

Sau khi kinh ngạc, lòng Thẩm Ngọc Loan chỉ cảm thấy bùi ngùi.

“Hoàng thượng có chuyện quan trọng tìm Tín Vương, bảo bổn cung gọi ngươi vào cung.” Thẩm Ngọc Trí vẻ mặt lạnh nhạt: “Ngươi cứ ngồi đây một lát, rồi sẽ có người dẫn ngươi đi.”

Dứt lời, nàng cúi đầu xuống, từ đầu đến cuối không liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan thêm một lần nào nữa.

Nàng đang lật xem một quyển sách trong tay, Thẩm Ngọc Loan liếc mắt, là những cuốn sách cổ khó hiểu. Điểm này thì quả thật lại không giống.

Hương trầm mờ mịt, bên trong phòng mơ hồ truyền đến tiếng trẻ con khóc ré, có lẽ là gọi mẫu thân mà mãi không được, tiếng khóc càng lúc càng lớn, không lâu sau, liền có một cung nữ ôm hài nhi vội vàng bước ra.

Thẩm Ngọc Loan khựng lại, đứa bé đó sau khi nằm trong lòng Thẩm Ngọc Trí không lâu liền ngoan ngoãn nín khóc, bàn tay nhỏ nắm chặt một sợi tóc của mẫu thân, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo lộ ra một nụ cười mãn nguyện tươi tắn, rồi ngủ thiếp đi.

“Đây là con của tỷ?”

“Ừ.”

“Bao nhiêu tháng rồi?”

“Ba tháng.”

Thẩm Ngọc Loan có chút bối rối, hơn nửa ngày, mới từ trên người lấy ra một khối ngọc bội, đứa bé đang ngủ say hình như cảm nhận được mà run lên một chút, bàn tay nhỏ ngoan ngoãn nắm lấy. Trong lòng Thẩm Ngọc Loan mềm nhũn, ánh mắt như nước tan chảy. Cung nữ vội vàng ôm đứa bé trở lại phòng trong.

Ánh mắt nàng dõi theo bóng hài nhi khuất dần, lại ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngọc Trí, thấy sắc mặt nàng cứng đờ, liền nói: “Lúc đến đây ta không hay biết gì, nên chưa kịp chuẩn bị gì cả. Ngọc bội này là Vương gia tặng, làm lễ gặp mặt cũng không đến nỗi tệ.”

Thẩm Ngọc Trí im lặng đồng ý.

Một lúc lâu sau, nàng bỗng nói: “Trong lòng ngươi có phải đang cười nhạo ta không?”

Thẩm Ngọc Loan đáp: “Đúng vậy.”

“Từ khi ngươi rời cung, ngày ngày hắn đều nhớ thương ngươi. Trước đây hắn cùng ta nói chuyện cổ kim, thơ họa xuân thu, giờ hắn đến Trữ Phượng Cung, thế mà chỉ muốn uống chè. Ta thì làm sao có thể làm được những thứ đó.” Thẩm Ngọc Trí tự giễu nói: “Ngày trước ta một mực muốn rời kinh, vạn lần không ngờ sẽ có ngày này.”

Thẩm Ngọc Loan tỏ vẻ không kiên nhẫn.

Nàng và Thẩm Ngọc Trí không có gì để nói, càng không muốn nhắc đến Hoàng đế. Nàng đã thoát ra khỏi mối dây rắc rối của hai người này, giờ đứng ngoài cuộc nghe những lời này chỉ thấy buồn cười.

“A Loan, chúng ta là tỷ muội, muội với ta không cần xa lạ như vậy.”

Thẩm Ngọc Loan cười một tiếng.

Thẩm Ngọc Trí thở dài: “A Loan…”

Một cung nữ vội vàng đi vào: “Nương nương, Tuệ phi nương nương cầu kiến.”

Thẩm Ngọc Trí ngậm miệng, nàng nhìn muội muội một cái, nghĩ nghĩ rồi nói: “Cho nàng vào đi.”

Nghe đến tên Tuệ phi, Thẩm Ngọc Loan cũng ngồi thẳng, tò mò nhìn sang. Nàng ở trong hoàng cung, Tuệ phi và Lệ phi chính là hai người mà nàng thân cận nhất, sau khi rời kinh nàng cũng đi về quê nhà của Tuệ phi, vốn cũng cho rằng cả hai sẽ không có cơ hội gặp lại.

Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng cười, Tuệ phi thong dong bước vào. Nhìn thấy hai người giống y chang nhau đang ngồi trong phòng, nàng lại chẳng có chút kinh ngạc nào, hành lễ với Hoàng hậu xong, nàng liền thân mật nhìn Thẩm Ngọc Loan, nói: “Đây chính là nhị cô nương của Thẩm gia phải không? Thần thiếp đã sớm nghe nói, nay được gặp tận mắt, quả thật là giống Hoàng hậu nương nương như đúc, suýt nữa thần thiếp cũng nhận nhầm.”

Thẩm Ngọc Loan không biết nàng có nhận ra mình không, Tuệ phi dựa sát vào nàng ngồi xuống, cử chỉ không hề xa lạ, nói chuyện cũng thân mật: “Thần thiếp vừa thấy nhị cô nương trong lòng liền vui mừng khôn xiết, cô nương nhất định phải thường xuyên vào cung ngồi chơi, trò chuyện cùng thần thiếp nhé.”

Nàng lại nói: “Dù Hoàng hậu nương nương có bận rộn thế nào, cũng có thể để nhị cô nương đến cung thần thiếp ngồi chơi chốc lát chứ? Hoàng hậu nương nương chẳng lẽ lại không nỡ để người đi sao?

Thẩm Ngọc Trí chỉ lạnh lùng liếc nhìn.

Đúng lúc, đứa bé vừa dỗ ngủ yên lại bắt đầu thút thít, hai người liền lấy cớ này ra khỏi Trữ Phượng Cung.

Chờ đi được một đoạn xa, Tuệ phi mới dừng lại.

Nàng quay đầu nhìn Thẩm Ngọc Loan, như thể khó khăn lắm mới có được cơ hội này. Ánh mắt cẩn thận lướt qua từng nét mặt nàng, tựa hồ muốn xác nhận điều gì đó. Cuối cùng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, khóe môi cong lên, nàng khẽ cười nói:

“Cuối cùng… cũng là thật.”