Bìa [TTNTCM] – Chương 63
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 63

Tác giả: Thời Tam Thập

2474 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 63

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Mọi việc trong ngoài đã có Chử Nghi Xuyên cùng Châu Nhi lo liệu, nàng chẳng cần nhọc lòng. Thẩm Ngọc Loan chỉ việc an tâm, đợi đến bảy ngày nữa, hôn lễ sẽ tới.

Thiệp mời cũng đã tới tay các bậc trưởng thượng, khách khứa trong ngoài Lan Châu đều được mời đến Thẩm phủ dự yến. Mấy ngày gần đây, đi đâu nàng cũng nghe người người chúc phúc, lời vui tràn tai.

Nàng mừng rỡ không xiết, nét cười hiện cả nơi mắt mày, chẳng thể giấu được.

Mãi mới chờ được đến ngày thứ bảy, đêm trước ngày thành thân, Thẩm Ngọc Loan chẳng ngủ được.

Nàng trằn trọc trên giường mấy vòng, tay với sang bên cạnh mấy bận, nhưng chỉ chạm phải chăn đệm lạnh lẽo — Chử Nghi Xuyên đã dọn sang nhà khác, phải đợi đến ngày mai mới gặp được.

Nàng đành ngồi dậy.

Áo cưới và trang sức đã được đưa đến đúng hẹn, Thẩm Ngọc Loan thắp đèn trên bàn, nương theo ánh nến mà ngắm nhìn.

Tuy từng ở trong cung, mắt thấy tay nghề thợ khéo chuyên làm vật ngự dụng, song Chử Nghi Xuyên lại muốn làm mọi thứ tốt hơn như thế nữa. Dù trong thời gian ngắn mọi thứ đều gấp gáp mà hoàn thành, nhưng dưới con mắt của Thẩm Ngọc Loan, mọi đường kim mũi chỉ đều vừa vặn hợp ý, chẳng có chỗ nào khiến nàng không hài lòng.

Hai đời người cộng lại, đây cũng là bộ áo cưới duy nhất của nàng.

Đời trước nàng thay Thẩm Ngọc Trí xuất giá, bộ áo cưới kia cũng là may đo riêng cho Thẩm Ngọc Trí, cái này dẫu chẳng bằng áo cưới của Hoàng hậu, nhưng trong mắt Thẩm Ngọc Loan đã là bộ đẹp nhất trên đời.

Ngón tay nàng ve vuốt hoa văn uyên ương thêu trên áo, bỗng nghe thấy tiếng động lạ trên đầu, ngay sau trước đó mắt tối sầm, nến trên bàn cũng bị một luồng gió thổi tắt.

Thẩm Ngọc Loan giật mình, lảo đảo lùi lại hai bước, lại đụng phải một bờ ngực rộng lớn.

Người đó vươn tay ôm lấy nàng, thân hình cao lớn bao trọn nàng vào lòng, nhưng không tiến thêm bước nào, chỉ có tiếng thở đều đều bên tai nàng.

Thẩm Ngọc Loan theo bản năng gọi: “Tiểu Xuyên?”

“Là ta, A Loan.”

“Sao chàng lại tới đây?” Nàng vỗ vào tay chàng đang ôm eo mình: “Cố ý dọa ta phải không?”

“Ta không tài nào ngủ được, chỉ muốn đến đây gặp nàng nàng ngay.”

“Vậy chàng thổi tắt đèn làm gì?”

Chử Nghi Xuyên trầm giọng nói: “Châu Nhi bảo, trước ngày cưới hai ta không được gặp mặt, sợ nếu nàng ấy thấy được lại đuổi ta đi.”

Thẩm Ngọc Loan mỉm cười.

Thật ra nàng cũng nghĩ vậy, nên ngầm đồng ý.

May sao đêm nay trăng sáng vằng vặc, sau khi quen với bóng tối, nương theo ánh trăng cũng có thể thấy được người trong phòng.

Dẫu đêm đã khuya, song hạ nhân trong Thẩm phủ vẫn chưa ngơi nghỉ, người người tất bật sửa soạn cho đại hôn ngày mai. Châu Nhi lui tới ngược xuôi, truyền lời căn dặn từng người một; cách vách cửa, còn nghe được tiếng nàng cố hạ giọng mà bảo ban bọn nha hoàn. Còn hai người kia thì lặng lẽ nép trong phòng, lén gặp nhau dưới mắt bao người, như trộm một khắc thanh bình giữa đêm dài náo động.

Chẳng cần làm gì nhiều, chỉ cần thấy được đối phương là có thể an lòng.

Thẩm Ngọc Loan chỉ ôm chàng ngồi yên một chỗ, nghe tiếng náo nhiệt ở bên ngoài, không nói lời nào, cứ ngồi mãi cho đến khi trời hửng sáng.

Châu Nhi ở bên ngoài gõ cửa: “Tiểu thư? Tiểu thư, nên dậy rồi.”

Thẩm Ngọc Loan không đáp, chỉ hạ giọng nói với chàng: “Chàng phải đi thôi.”

Chử Nghi Xuyên còn có chút lưu luyến.

“Nếu chàng không đi, Châu Nhi sẽ vào mất. Nếu để nàng thấy chàng ở đây, chắc chắn nàng sẽ trách mắng ta đấy.”

Chử Nghi Xuyên đành nói: “Vậy ta đi đây?”

“Ừm.”

Chàng đứng im, môi mím nhẹ, mắt chẳng rời nàng lấy một khắc. Đợi mãi chẳng nghe được lời gì thân mật từ nàng, đành cúi đầu hôn nàng một cái, mang theo chút quyến luyến: ‘Đợi hôm nay qua rồi, nàng sẽ là thê tử của ta. Khi ấy, ta chẳng cần phải lén lút nữa.'”

Thẩm Ngọc Loan không nhịn được cười, đành ghé lại gần hôn chàng một cái: “Đi nhanh nào.”

Vừa khép cửa sổ, Châu Nhi đã đẩy cửa bước vào. Thẩm Ngọc Loan vội giả bộ ngáp dài

“Sao hôm nay tiểu thư dậy sớm vậy?”

“Chẳng ngủ được, nên dậy thôi.”

Châu Nhi không hề hay biết, chỉ trêu ghẹo một tiếng, liền đến chải tóc cho nàng.

Thẩm Ngọc Loan vốn thích làm đẹp, hôm nay lại là ngày đại hôn phải khác hẳn mọi ngày. Mỗi nét son, mỗi lọn tóc đều phải trau chuốt tinh tường, chẳng cho sai sót một đường. Từ lúc trời còn mờ sương cho đến khi chiêng trống vang rền khắp phủ, khách khứa kẻ đến người lui, đông đủ chẳng thiếu mặt ai. Hỉ nương ngoài sân đã giục ba phen, nàng khi ấy mới vội khoác khăn hồng, che ngang mặt ngọc.

Chử Nghi Xuyên nơi đất Lan Châu không có nhà cửa riêng, bởi thế hôn lễ được cử hành tại Thẩm phủ. Người đứng ra làm chứng là quan tri phủ Dư đại nhân.

Thẩm Ngọc Loan nắm một đầu lụa đỏ, lòng hồi hộp muốn chết, tầm nhìn của nàng bị khăn che khuất, chỉ có thể thoáng thấy một ít cảnh vật dưới gấu khăn, vô số đôi chân người qua lại, đứng bên cạnh nàng chính là Chử Nghi Xuyên.

Nghĩ đến đầu kia của lụa đỏ là Chử Nghi Xuyên, nàng lại cảm thấy an lòng.

Dư tri phủ hắng giọng, đám đông ồn ào vây xem cũng dần yên tĩnh lại.

Dư tiểu thư và Châu Nhi đứng cạnh nhau, vẻ mặt kích động, hai tay vỗ vào nhau sắp đỏ cả lên..

“Nhất bái thiên địa!”

Giữa sân, hai tân nhân vận hỉ phục chỉnh tề, đồng loạt cúi mình thi lễ, dập đầu bái lạy trời đất.

“Nhị bái…” Dư tri phủ nheo mắt, tiếp tục nói: “Nhị bái thiên địa!”

Đám bá tánh vây xem phát ra tiếng bàn tán, thì thầm to nhỏ, song hai vị tân nhân vẫn kính cẩn cúi đầu, hoàn lễ lần nữa.

“Phu thê giao bái!”

Dư tri phủ nét mặt hân hoan, cất cao giọng tuyên:

“Lễ thành!”

Dàn nhạc lại khua chiêng gõ trống, các bá tánh cũng nô nức vỗ tay không ngớt để chúc mừng, thấy hai vị tân nhân đã đi, Dư tri phủ như bị lửa đốt đít vội vàng đứng dậy khỏi ghế chủ tọa.

Đầu bếp từ tửu lầu mời đến đã sớm chuẩn bị đầy đủ món ăn, phàm là bá tánh thành Lan Châu đều có thể vào bàn ăn uống, rượu ngon đồ ăn quý, trước khi về còn được nhận một phần quà nhỏ, khách khứa nườm nượp kéo đến, mấy hôm nay, chuyện náo nhiệt vui mừng nhất Lan Châu cũng chỉ có thế.

Dư tri phủ uống một ngụm rượu lớn để trấn tĩnh.

Ông còn nghe thấy nữ nhi mình bên cạnh lẩm bẩm: “Tuy nói là đến cho náo nhiệt, nhưng vẫn thấy thiếu thiếu gì đó.”

Lòng Dư tri phủ cảm động, đồng tình gật đầu.

Ấy là Tín Vương điện hạ kia mà! Dẫu rằng mâm cao cỗ đầy tốn phí chẳng ít, một buổi hỉ yến tiêu tiền như nước, nhưng mà — đó là Tín Vương điện hạ!

Đại hôn không làm theo lễ nghi của thân vương đã đành, lại còn mời ông làm chủ, hôn sự này có thể xem là việc bình thường sao?

Nói đúng ra, Chử Nghi Xuyên là con Vua, mọi nghi thức hôn sự đều phải giao cho Lễ Bộ lo liệu, nếu hai người thật sự muốn thành hôn, cũng nên do Khâm Thiên Giám chọn ngày lành tháng tốt, tam môi lục sính, chứ không phải do hai người họ tự quyết, càng không phải vội vàng tùy tiện như thế.

Nhưng Thẩm Ngọc Loan cũng biết.

Nếu thật sự làm như vậy, hôn sự này của họ cũng chẳng thể thành.

Nhưng nàng vốn không phải người khôn khéo, lại không giỏi mưu tính thiệt hơn. Lúc còn ở kinh thành nàng còn do dự chẳng biết nên làm thế nào, nhưng khi tận mắt thấy Chử Nghi Xuyên xuất hiện trước mặt nàng, tâm ý tương thông, nhìn những vết sẹo chằng chịt trên người chàng, nghe chàng kể chuyện cửu tử nhất sinh trên chiến trường, nàng liền không muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa.

Dẫu là bất chấp tất cả cũng tốt, có trời đất chứng giám, từ nay về sau, nàng và Tiểu Xuyên chính là phu thê một lòng, chung bước trăm năm.

……….

Đêm xuống, một ngày náo nhiệt đã qua đi, khách khứa đều đã về nhà, chỉ còn lại những chiếc đèn lồng đỏ treo dưới mái hiên lay động theo gió.

Hạ nhân hầu hạ cũng đều đã lui đi, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn, ánh đèn leo lét, ánh sáng nhạt chiếu chẳng tới tận giường…

Tuy vậy, Thẩm Ngọc Loan vẫn có thể thấy rõ người trước mặt mình.

Đôi mắt chàng đen như màn đêm, sáng tựa sao trời, trong cõi đất trời cuồn cuộn, tối nay họ chỉ có nhau.

Thẩm Ngọc Loan khẽ cụp mắt.

Nàng quay đầu đi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Xuyên.”

Ngừng một lát, lại đổi lời: “…Phu quân ơi.”

“…Ta ở đây.”

Chữ Nghi Xuyên không kìm được cúi xuống hôn khóe môi nàng, một chút chưa đủ, lại hôn thêm.

Khi buông nhau ra, hơi thở hai người đều gấp gáp.

Chữ Nghi Xuyên thì thầm: “Nàng gọi thêm một tiếng nữa đi.”

Nhưng chưa đợi được lời đáp, chàng đã vội vã cúi xuống, hết lần này đến lần khác hôn lên giữa trán nàng, khóe mắt, và cả những giọt nước mắt đọng trên hàng mi ướt át, cuối cùng những lời chưa kịp thốt ra đều hóa thành nụ hôn ngọt ngào giữa hai bờ môi.

Trăng sáng vằng vặc, giai nhân trong vòng tay, thật là khiến lòng người rung động.

……….

Sau đêm tân hôn, Thẩm Ngọc Loan sống những ngày tháng có thể gọi là… khá “hoang đường”.

Nàng vốn dười biếng, sau khi thành thân lại càng không chịu nhường nhịn tí nào, dứt khoát đẩy hết mọi việc cho Trữ Nghi Xuyên – dù sao thì mấy năm trước chàng cũng đã có thể quán xuyến cửa hàng đâu vào đấy, Thẩm Ngọc Loan hoàn toàn yên tâm.

Mấy hôm sau, Dư tiểu thư đến tìm nàng như thường lệ, vừa bước vào đã thấy nàng nằm dài trên giường như thể không có xương, khách đến cũng chẳng nhúc nhích một chút.

Lần này, Dư tiểu thư lại không đứng về phía nàng: “A Loan, sao ngươi lại để Vương gia làm việc quần quật như vậy?”

“Có gì mà không được?”

“Ngài là Vương gia cơ mà, giờ lại đi chạy việc khắp nơi cho ngươi, cả Lan Châu này có ai mà không thấy ngài ấy bận rộn cả ngày đâu..”

“Thì sao chứ?” Thẩm Ngọc Loan lười biếng nói: “Mỗi đồng tiền cửa hàng kiếm được cũng có một nửa của chàng. Cửa hàng là do ta mở, để chàng chạy vặt chút thì sao chứ?”

Dư tiểu thư nghĩ nghĩ, thấy có vẻ cũng có lý, bèn nói: “Thật ra là phụ thân ta ngày nào ở nhà cũng lải nhải.”

Thẩm Ngọc Loan cười khẩy một tiếng: “Dù sao thì ông ấy cũng không dám nói trước mặt Tiểu Xuyên.”

Không những không dám, còn thỉnh thoảng phái người đến truyền lời, hỏi xem có chỗ nào cần giúp đỡ không nữa là.

Dư tiểu thư lắc đầu ngao ngán: “Phụ thân ta bây giờ ở nhà cả ngày cứ Tín Vương điện hạ thế này, Tín Vương điện hạ thế kia, tai ta sắp lồi cả kén ra rồi.”

Vì thế, hôm nay nàng mới lén lút sang đây để tìm chút yên tĩnh.

Không phải lần đầu nàng đến, Thẩm Ngọc Loan cũng đã quen rồi.

Đá lạnh trong bếp vẫn còn, ban đầu Thẩm Ngọc Loan định giữ lại để nấu chè cho Chử Nghi Xuyên. Nhưng thấy Dư tiểu thư đến, nàng cũng tiện tay chia cho một chén.

Dư tiểu thư tất nhiên là vui vẻ, cầm chén nhỏ từng muỗng từng muỗng uống.

Uống xong, nàng ta không biết nhớ ra điều gì, lại lộ vẻ buồn rầu: “A Loan, có phả ngươi sắp rời Lan Châu không?”

“Ai nói với ngươi thế?”

“Là phụ thân nói.” Dư tiểu thư thật thà bảo: “Ông ấy nói Vương gia sẽ không ở Lan Châu lâu, sớm muộn gì cũng phải về kinh thành. Ngươi đã thành thân với Vương gia rồi, có phải cũng phải theo ngài ấy về không?”

Thẩm Ngọc Loan sửng sốt một chút.

Nàng nhất thời còn chưa nghĩ đến vấn đề này.

Thấy sắc mặt nàng trở nên khó coi, Dư tiểu thư vội vàng nói: “Ta chỉ thuận miệng nói thôi, ngươi đừng để trong lòng. Ta còn tưởng ngươi sẽ ở lại đây, ngươi đi rồi thì ta chẳng được gặp ngươi nữa.”

Thẩm Ngọc Loan ậm ừ đồng ý.

Từ đó trở đi, Thẩm Ngọc Loan như người mất hồn. Dù Dư tiểu thư có nói gì thêm, đầu óc nàng vẫn không ngừng lặp lại câu nói vừa rồi.

Nhưng thực tế chẳng để nàng có thời gian suy nghĩ quá lâu.

Chưa đến vài ngày sau, Dư tri phủ tự mình đến phủ.

Vừa trông thấy Chử Nghi Xuyên, ông ta lập tức lên tiếng:
“Vương gia, kinh thành có tin truyền đến!”

Động tác của Thẩm Ngọc Loan khựng lại, chiếc muỗng sứ trắng rơi xuống bát chè, vang lên một tiếng “keng” giòn tan. Ý cười trên gương mặt Chử Nghi Xuyên cũng dần biến mất.

Dư tri phủ vẫn chưa nhận ra điều gì, tiếp tục nói:
“Là thánh chỉ của Hoàng thượng, triệu Vương gia lập tức hồi kinh.”