Bìa [TTNTCM] – Chương 62
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 62

Tác giả: Thời Tam Thập

2451 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 62

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Ngày tiếp theo, trời vừa rạng đông, cửa quan phủ đã đưa tới một kẻ bị trói gô.

Chử Nghi Xuyên siết chặt dây thừng, qua một đêm, chàng đã chẳng còn chút oán hờn nào với tên trộm vặt đột nhiên xuất hiện này. Khi quan sai ra xem xét, chàng đưa dây trói cho quan binh, hòa nhã nói: “Phần còn lại xin giao cho quan phủ xử trí, ta còn có việc, xin đi trước.”

“Được.”

Chưa đi được hai bước, một quan sai bỗng nhiên cất tiếng: “Lý ca, huynh lại xem, đây chẳng phải tên trộm vặt ta truy bắt hơn một tháng nay sao?!”

Quan sai tên Lý ca vội vàng quay lại xem xét, cẩn thận quan sát hai mắt, quả nhiên từ khuôn mặt bầm dập kia nhìn ra vài phần quen mắt.

Thế là Chử Nghi Xuyên chẳng đi được nữa.

Chàng cau mặt, không nói không rằng, cũng bị lính dắt vào phủ nha. Lý ca ra mặt hòa nhã, nói với chàng: “Tên phi tặc này làm nhiều điều ác, trong thành Lan Châu rất nhiều nhà dân chịu khổ chẳng ít, nay được tiểu huynh đệ bắt giữ, quả đúng là giúp chúng ta một ân lớn.”

“Chẳng hay tiểu huynh đệ tên họ là gì?”

Chử Nghi Xuyên nói: “Ta là người họ Thẩm, nhà mở tiệm lụa ở phía Đông, hiệu là Thẩm gia.”

Lý ca bừng tỉnh, gật gù. Bà chủ Thẩm gia cùng tiểu thư con gái Tri phủ nhà họ vô cùng thân thiết, sinh ra vô cùng mỹ lệ, ở phủ nha không ai là không biết.

Thái độ của hắn càng thêm nhiệt tình: “Tiểu huynh đệ đợi chút, Dư đại nhân sẽ đến nhanh thôi.”

Chử Nghi Xuyên hơi mất kiên nhẫn, khẽ cau mày: “Người đã đưa đến phủ nha, tùy các ngươi xử trí, ta còn có việc quan trọng phải làm, xin đi trước một bước.”

Rạng sáng chàng đã ra khỏi cửa, định nhân lúc Thẩm Ngọc Loan chưa dậy mà trở về.

Quan sai thấy chàng khăng khăng muốn về như thế, cũng không cản trở nữa.

Người đi không bao lâu, Dư tri phủ liền vội vội vàng vàng chạy tới. Ông nghe quan sai kể lại sự việc một lượt, liền kêu người nhốt tên trộm vặt vào ngục, lại sai người dán cáo thị, báo cho bá tánh biết tên trộm vặt khiến lòng người hoảng sợ gần đây đã bị bắt.

Biết người giao giặc có liên can đến Thẩm gia, Dư đại nhân liền đem chuyện kể lại với ái nữ.

Dư tiểu thư vừa nghe xong, cơm cũng không muốn ăn: “Tên trộm vặt kia đi đến chỗ A Loan ư? Thế A Loan có làm sao không?”

“Nghe nói vừa vào đã bị bắt được. Hẳn là không có chuyện gì.”

“Là ai bắt giữ thế ạ?”

“Hình như là một tên hộ vệ, cũng có người nói là quản sự của Thẩm gia.”

Dư tiểu thư lập tức nghĩ đến Chử Nghi Xuyên.

Trong long nàng đối với tên hộ vệ mới này càng thêm ưng ý, đầu óc vừa xoay chuyển, lập tức nói: “Cha, A Loan giúp người giải quyết vấn đề lớn như vậy, cha không định thưởng gì đó thật xứng đáng cho nàng sao?”

Dư tri phủ từ trước đến nay yêu chiều con gái, việc nhỏ nhặt này ông lập tức đồng ý, liền phân phó người đi làm cờ thưởng đưa đến Thẩm gia.

“Cha, người sai quan sai đưa đi thì mất hết thành ý? Con thấy vẫn là cha, Tri phủ đại nhân đây, tự mình đi đưa thì hơn.”

Dư tri phủ lộ vẻ khó xử: “Cái này…”

“Cha~”

Dư tri phủ không hề do dự, liền gật đầu đồng ý.

Bị con gái thúc giục, ông sai người đẩy nhanh việc làm cờ thưởng, trong ngày liền đưa đến Thẩm gia.

Tri phủ đại nhân tự mình đến, mặc dù bản thân Thẩm Ngọc Loan vô cùng lười biếng, cũng phải từ trên giường bò dậy nghênh đón.

Khi nhận cờ thưởng, nàng thấy Dư tiểu thư đi theo sau làm mặt quỷ với mình, chỉ biết dở khóc dở cười.

Dư tiểu thư còn ở một bên hát đệm: “Cha, cha không thấy người hộ vệ bắt được phi tặc kia sao? Công của hắn lớn lắm đấy, người phải thưởng cho thật xứng đáng mới được!.”

Dư tri phủ nói: “Vậy có thể cho ta gặp hắn không?”

“…” Thẩm Ngọc Loan chần chừ: “Có lẽ… không tiện cho lắm.”

“Cái này có gì mà không thuận tiện?” Dư tiểu thư lặng lẽ đẩy nàng, ám chỉ nói: “A Loan.”

Thẩm Ngọc Loan chẳng còn cách nào, đành phải sai người đi gọi Chử Nghi Xuyên.

Nàng biết nếu Chử Nghi Xuyên đã ra mặt trước Dư đại nhân thì cũng chẳng giấu thân phận được nữa. Thôi thì đành để mọi sự tùy cơ ứng biến vậy.

Khi hạ nhân đi báo tin, Dư tiểu thư rất đắc ý.

Nàng sung sướng mà nghĩ: Phen này mình quả thực đã lập được một công lớn.

Nếu để người ngoài biết A Loan ở cùng một tên hộ vệ, những kẻ ngày thường vốn dĩ đã coi thường A Loan ba phần, sau chuyện này chắc chắn sẽ coi thường nàng hơn. Nhưng nếu tên hộ vệ kia đã lộ mặt trước phụ thân nàng, được quan phủ ngợi khen, lại có lời khen của phụ thân nàng, thì chàng đâu còn là một tên hộ vệ bình thường nữa, người khác nể mặt phụ thân nàng, khẳng định cũng sẽ không còn coi thường A Loan và tên hộ vệ kia nữa!

Không lâu sau, cách đó không xa liền xuất hiện bóng dáng của Chử Nghi Xuyên.

Dư tiểu thư vội vàng lấy lại tinh thần, kéo tay phụ thân nàng: “Cha, cha xem, người kia chính là hộ vệ mới của A Loan…”

Nàng vừa đưa tay ra, nhưng lại bắt vào khoảng trống, nơi khoé mắt, chợt thấy một bóng người loé lên rồi khuất mất.

Dư tri phủ đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, vội quỳ xuống: “Hạ quan tham kiến Tín Vương điện hạ!”

Những lời còn lại của Dư tiểu thư còn chưa kịp dừng lại, buột miệng thốt ra: “… Hộ vệ.”

Dư tiểu thư: “…”

Dư tiểu thư: “… A?”

Dư tiểu thư: “Cha?!”

Chử Nghi Xuyên đã đi đến gần, nhàn nhạt liếc nàng một cái, đáp: “Đứng lên đi.”

“Đa tạ điện hạ.”

Dư tiểu thư còn chưa hoàn hồn: “Cha…”

“Đây là Tín Vương điện hạ!” Dư tri phủ vội vàng kéo nàng: “Mau hành lễ với điện hạ!”

Chử Nghi Xuyên xua tay: “Không cần đa lễ.”

Chàng đi đến bên cạnh Thẩm Ngọc Loan, thấy nàng đứng một bên như đang xem kịch, trong đáy mắt cũng lộ ra nụ cười bất đắc dĩ. Mặc dù thân phận bại lộ, chàng vẫn đứng bên cạnh Thẩm Ngọc Loan như cũ — tận chức tận trách mà giả vờ làm một hộ vệ còn chưa được cất nhắc.

Chàng không ngồi, Dư tri phủ càng không dám ngồi. Ông kinh sợ nói: “Hạ quan không biết, thì ra kẻ cướp phá mấy hôm nay trong thành là do điện hạ thân bắt lấy. Quả thật vô cùng thất kính!”

“Chuyện nhỏ không tốn sức gì.” Chử Nghi Xuyên nhìn thấy cờ thưởng bên cạnh: “Đây là cho ta ư?”

“Vâng…” Dư tri phủ dừng lại một chút, vội vàng nói: “Chuẩn bị vội vã, khiến Vương gia chê cười.”

Chử Nghi Xuyên gật đầu nhận lấy.

Châu Nhi thu cờ thưởng cất đi, mắt thấy lá cờ bay xa, Dư tri phủ lại nói: “Thế… thế điện hạ nếu không có gì phân phó, hạ quan xin cáo lui trước?”

“ Quả thực có một chuyện.”

“Điện hạ xin cứ nói.”

Chử Nghi Xuyên rũ mắt, thấy Thẩm Ngọc Loan vẫn không ngăn cản, khóe môi chàng cong lên, ngẩng đầu nói với Dư tri phủ: “Còn xin Dư đại nhân làm chứng cho hôn lễ của ta.”

“Hôn, hôn lễ?!”

Chử Nghi Xuyên ôm vai ái nhân, gấp không chờ nổi mà khoe với người ngoài sự thân mật của hai người. Thẩm Ngọc Loan toàn thân ngứa ngáy, lại lười đuổi người, chỉ trừng chàng một cái rồi quay mặt sang chỗ khác, mặc kệ chàng quấy.

“Bảy ngày sau, tại Thẩm phủ sẽ tổ chức hôn lễ, hai chúng ta đều không có phụ mẫu thân thích ở bên cạnh, cho nên xin nhờ cậy vào Dư đại nhân.”

Dư tri phủ há hốc mồm kinh ngạc.

Ông nhìn Chử Nghi Xuyên, rồi lại cúi đầu nhìn Thẩm Ngọc Loan, bây giờ cuối cùng đã tỉnh ngộ. Ngày đó Tín vương điện hạ muốn tìm một nữ tử, thì ra là vị Thẩm cô nương này.

Chỉ là…

“Cái này… Hoàng thượng chỗ đó… Hạ quan, hạ quan…”

Chử Nghi Xuyên nhàn nhạt nói: “Ngài ấy sẽ không biết.”

“Nhưng…”

“Dư đại nhân không chịu giúp sao?”

Dư tri phủ mồ hôi đầy đầu, ông ngước lên nhìn Tín Vương, cắn răng một cái, cuối cùng vẫn đồng ý.

Chử Nghi Xuyên lại nhìn về phía Dư tiểu thư: “Mong Dư tiểu thư nhất định phải nể mặt chúng ta mà đến dự đấy.”

Dư tiểu thư ngơ ngác gật đầu, còn chưa phục hồi tinh thần.

Dư tri phủ sợ nàng lỡ lời, thấy Tín Vương điện hạ không có phân phó gì thêm, mới vội vã lôi kéo ái nữ cáo từ.

Chờ người đi rồi, Thẩm Ngọc Loan mới hỏi: “Bảy ngày sau?”

“Ừm.”

“Ta đồng ý với chàng khi nào?”

Chử Nghi Xuyên ôm nàng, mặt không đổi sắc nói: “Nàng đã đồng ý với ta rồi.”

“…”

“Ta đã xem ngày rồi, ngày tốt gần nhất chính là bảy ngày sau. Còn không thì phải là tháng sau, vậy thì hơi muộn.”

“…”

“Nàng không đồng ý à?”

Thẩm Ngọc Loan hít sâu một hơi, nàng bỗng nhiên đứng dậy, chỉ vào Chử Nghi Xuyên giận đùng đùng mà nói: “Chàng nói bảy ngày là bảy ngày sao? Chưa nói đến trang sức chưa đúc, áo cưới chưa thấy một mảnh vải, người ta xuất giá đều vẻ vang, kiệu tám người khiêng, đến lượt ta thế mà một chút chuẩn bị cũng không có? Ai cho chàng tự ý làm chủ như vậy?!”

Nghĩ đến Thẩm Ngọc Loan nàng từ khi chết đi sống lại đến nay, chưa từng làm chuyện gì khiến bản thân mình phải chịu thiệt thòi, trang sức phải là thứ đắt nhất, vải vóc cũng phải tốt nhất, ngay cả sau khi rời cung cũng không bạc đãi bản thân, ăn mặc chi tiêu đều là hạng nhất, nào từng chịu thiệt thòi ở phương diện này?!

Muốn nàng vội vàng xuất giá, chẳng phải là khiến cả thành Lan Châu chê cười nàng hay sao?!

Nàng giận đến nghẹn lời, cơn bực ấy nuốt sao cũng không trôi. Tức thì, trong long đã mắng Chử Nghi Xuyên không biết bao nhiêu lượt, nét mặt đanh lại, không còn chút hòa sắc: “Hôn sự này chàng tự mình cưới đi!”

Chử Nghi Xuyên vội vàng giữ chặt nàng: “Ta đã chuẩn bị rồi.”

“Cái gì?”

“Ta đã đi qua tiệm trang sức và tiệm vải. Mấy hôm trước khối hồng ngọc ở nhà đấu giá thành đông kia, nàng rất muốn nhưng cuối cùng không giành được, thực ra là ta đã mua nó, sau đó mang đi làm trang sức cho nàng rồi. Áo cưới đã mời thợ thêu đẩy nhanh tốc độ, là thợ giỏi nhất Lan Châu, vải dệt dùng loại vân cẩm tốt nhất, hàng tốt của tiệm tơ lụa lớn thành tây. Còn có tiệc hỉ, ta đã tìm quán rượu tốt nhất Lan Châu, bảo họ đến đặt mua.” Chử Nghi Xuyên từng thứ một kể ra.

Thẩm Ngọc Loan chớp chớp mắt, chờ chàng nói xong, cơn tức giận ban nãy cũng tan biến.

Nàng mở miệng, đến cả giọng nói cũng thấp xuống tám độ: “Chàng… Sao chàng không nói sớm.”

Chử Nghi Xuyên kéo tay nàng, bất đắc dĩ nói: “Từ trước đến nay nàng ưa chuộng cái đẹp, chuyện lớn như vậy, lẽ nào ta sẽ quên sao?”

Thẩm Ngọc Loan không nói nên lời.

Chử Nghi Xuyên việc làm nhanh nhẹn, tâm tư tinh tường, những điều nàng có thể nghĩ đến, chàng đều đã lo liệu chu tất. Thẩm Ngọc Loan xét đi xét lại, chẳng tìm ra chỗ nào sơ sót, muốn chối mà lời không trôi, muốn trách mà chẳng có cớ. Sau cùng, cũng phải tự nhận là chính miệng mình đã thuận gật đầu từ trước.

Nàng quay đầu đi, mãi lâu sau mới nói: “Nếu mọi thứ chàng đều chuẩn bị ổn thỏa rồi… Vậy cứ như vậy đi.”

Nàng rất nhanh lại nói: “Ta nói trước nhé, nếu bảy ngày sau những thứ kia vẫn chưa chuẩn bị ổn thỏa, cho dù chàng có rước hết dân trong thành đến nói tốt cho chàng, ta cũng sẽ không đồng ý đâu.”

Chử Nghi Xuyên vui vẻ đồng ý.

Chàng lại quay đầu sai người phát bạc khắp nơi, thúc giục các cửa hiệu phải mau tay hơn nữa, mọi việc đều cần phải làm cho tinh xảo, không được sơ suất.

……….

Phía Dư gia, hai cha con đi xa rồi, Dư tiểu thư mới như người bừng tỉnh khỏi mộng:

“Tín Vương điện hạ?! Hắn sao có thể là Tín Vương điện hạ?!”

Dư tiểu thư không dám tin mà nói: “Hắn không phải là một tên hộ vệ sao!?”

Dư tri phủ hận không thể chọc vào trán ái nữ của mình: “Ngày đó chính là ta tự mình đi đón người, lẽ nào ta còn nhận lầm?”

“Nhưng, nhưng mà…”

“Không nhưng mà gì hết!” Dư tri phủ liên tục dặn dò: “Từ nay về sau, nếu còn tới tìm Thẩm cô nương, trăm ngàn lần phải giữ lời ăn tiếng nói. Chớ có lỡ miệng trước mặt điện hạ mà rước họa!”

Dư tiểu thư ngơ ngác đồng ý.

Nàng trộm liếc phụ thân mình một cái, môi mấp máy, không dám hỏi.

Trước mặt Tín Vương điện hạ buông lời hung hăng, lại còn mách lẻo về chàng, thế có tính là nói sai lời không?