Bìa [TTNTCM] – Chương 61
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 61

Tác giả: Thời Tam Thập

2741 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 61

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Qua mấy ngày, Dư tiểu thư lại ghé thăm.

 Nàng mang theo bánh ngon, vừa vào cửa liền không kìm được mà than trách: “Ta không đến tìm ngươi, sao ngươi cũng không biết tìm đến ta?”

Thẩm Ngọc Loan nói: “Ta bận lắm.”

Dư tiểu thư nghe thấy càng không khỏi buồn rầu.

Nàng nhìn ngang ngó dọc, không thấy tên hộ vệ không rời nửa bước kia, liền mừng ra mặt: “Tên hộ vệ đó đâu rồi? Ngươithấy chán hắn nên đã đuổi hắn đi rồi đúng không?”

“Chàng ra ngoài trông coi cửa hàng giúp ta rồi.”

Dư tiểu thư nhìn nàng, mắt lộ vẻ nghi hoặc.

“Hắn ta chẳng qua chỉ là một tên hộ vệ, làm sao hiểu được chuyện buôn bán? Ngươi cứ vậy mà giao phó cửa hàng cho hắn ta?”

“Không phải hộ vệ.”

“Cái gì?”

Thẩm Ngọc Loan mím môi cười: “Chàng ấy bây giờ cũng là chủ nhân của tòa nhà này rồi.”

Dư tiểu thư nhất thời chưa hiểu ra, mãi lâu sau mới hoàn hồn, lập tức mở to mắt, không thể tin nổi mà nhìn.

“A, A Loan ngươi…”

Thẩm Ngọc Loan gật đầu: “Lần tới ngươi gặp lại chàng, nên lịch sự hơn một chút.”

“A Loan, ngươi thế này là quá tùy tiện!”

“Ta quen biết chàng ta sớm hơn quen biết ngươi.” Thẩm Ngọc Loan an ủi nói: “Ta hiểu rõ chàng ấy, ngươi có thể an tâm về chuyện này.”

Dư tiểu thư chỉ biết trừng mắt nhìn, cũng chẳng thể làm gì, lúc này trong lòng bỗng nhiên thấm thía nỗi khổ của chính mình khi nghĩ đến phụ thân.

Nàng biết người bạn thân này không cha không mẹ, bên người chỉ có một nha hoàn thân tín, ngày xưa có biết bao nhiêu công tử vây quanh, chẳng coi ai ra gì, lúc này lại cố tình để mắt tới một tên hộ vệ. Nàng không kìm được mà tự chomình cái vai nhà mẹ đẻ là, thấy bản thân mình không thể khuyên nổi Thẩm Ngọc Loan, trong lòng tính toán đợi tên hộ vệ kia trở về, tự mình dạy dỗ một phen.

Không để nàng đợi lâu, Chử Nghi Xuyên liền trở về.

Dư tiểu thư vừa ngẩng đầu, đang định mượn cơ hội này để nói vài câu khó nghe, nhưng khi nhìn thấy người kia, lời nói vừa đến miệng lại nuốt ực vào trong.

Nàng lúng túng quay đầu hỏi: “A Loan, đây, đây là hộ vệ của ngươi?”

Thẩm Ngọc Loan hơi nhướng mày: “Mấy ngày không gặp, ngươi đã không nhận ra rồi sao?”

“Cái này… kia…”

Nhưng đúng là không nhận ra thật!

Chử Nghi Xuyên từ hộ vệ nhảy vọt thành chủ nhân, thân phận thay đổi, những thứ khác cũng thay đổi theo. Chiếc áo vải thô trên người biến thành y phục lụa là, mũ ngọc tóc búi cao, mắt sáng mày rậm, khí chất cao quý bức người. Cốt cách cao quý khiến đám công tử nơi thành Lan Châu phải lu mờ.

Nếu không phải sớm biết thân phận chàng, Dư tiểu thư suýt nữa đã không nhận ra.

Một tên hộ vệ, sao lại có phong thái như vậy?

Ngay phút đầu nhìn thấy, nàng đã kém đi ba phần khí thế, muốn nói đôi lời để giữ thể diện cho Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng còn tự tin để nói ra.

Chử Nghi Xuyên nhàn nhạt liếc nàng một cái, sau đó liền đi đến bên cạnh Thẩm Ngọc Loan, bắt đầu báo cáo chuyện cửa hàng. Mấy ngày qua, chàng đã tìm hiểu rõ ràng những cửa hàng đó, lúc trước ở kinh thành từng có kinh nghiệm, bây giờ làm quen cũng rất nhanh.

Dư tiểu thư ở một bên nhìn, càng nhìn càng kinh ngạc.

Chẳng những khí chất phi phàm, lời ăn tiếng nói cũng không giống một tên hộ vệ. Trong tay Dư tiểu thư cũng có một vài sản nghiệp, nhưng nàng đặt tay lên ngực tự hỏi, làm sao có thể làm tốt được bằng tên hộ vệ trước mặt này.

Muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng không nói ra, khi mọi người đã ngồi xuống, lời nàng càng khó nói ra khỏi miệng.

Sáng nay sau khi Chử Nghi Xuyên ra ngoài , Thẩm Ngọc Loan đã dậy nấu chè, đựng trong chum đá lạnh. Khi chàng về, Châu Nhi liền mang chè ra, những viên đá nhỏ va vào thành chén sứ trắng kêu lanh canh, mang ra đặt trước mặt chàng.

Dư tiểu thư nhìn thấy, lại có chút ghen tị: “A Loan, ngày trước ta đòi ăn chè, ngươi còn chê ta ham ăn…”

 

“Thẩm Ngọc Loan bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, nói: “Ta có thứ gì mà không đáp ứng ngươi đâu?”

Dư tiểu thư ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, nhưng vẫn ngó nghiêng chén chè, rồi nói: “Lúc trước ngươi nấu cho ta, cũngkhông thêm nhiều nguyên liệu ngon như vậy.”

Thẩm Ngọc Loan lườm nàng một cái: “Chẳng phải vì ngươi cái này cũng không ăn, cái kia cũng không ăn sao?”

“Nhưng…”

“Thôi nào.” Châu Nhi lại bưng lên một chén, Thẩm Ngọc Loan đặt tới trước mặt nàng: “Không hề thiếu phần ngươi đâu.”

Dư tiểu thư lúc này mới hài lòng. Chỉ là trong lòng vẫn đem ra so sánh.

Chờ ăn chè xong, nàng véo khăn, hắng giọng, nói với Chử Nghi Xuyên: “Ngươi cũng biết, A Loan nhà chúng ta là người tốt, nhưng có một số lời, nàng không nói, thì ta nhất định phải nói rõ với ngươi.”

Thẩm Ngọc Loan chỉ mỉm cười, không ngăn cản nàng, khi Chử Nghi Xuyên nhìn qua, còn nhướn mày với chàng một cái,dáng vẻ như đang xem kịch hay.

Chử Nghi Xuyên nhìn nàng, ánh mắt hai người giao nhau, tuy chưa ai nói gì nhưng ý tứ đã truyền đi truyền về mấy lượt.

Chàng đáp lời: “Tiểu thư nói đi.”

Dư tiểu thư nói: “Ngươi có biết phụ thân của ta là ai không?”

“Không biết.”

Dư tiểu thư nhăn mặt, khí thế trong lòng lại bị giảm đi một nửa. Nàng đành phải tự mình nói: “Phụ thân ta là Tri phủ thành Lan Châu.”

Lúc này Chử Nghi Xuyên mới hướng ánh mắt về phía nàng.

Chàng nói: “Ta từng gặp Dư tri phủ một lần.”

“Ngươi nhận ra là tốt rồi.” Dư tiểu thư hất cằm, nói: “Ở thành Lan Châu, phụ thân ta không dám nhận là người lợi hại nhất, nhưng người trong thành ai cũng phải nể mặt ông ấy vài phần. Ngươi là một tên hộ vệ nhỏ nhoi, đã từng nghe nói về phụ thân ta, hẳn là cũng biết ông ấy lợi hại cỡ nào.”

Chử Nghi Xuyên: “Ta…”

Chàng dừng lại một chút, rồi đưa mắt qua nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái, phối hợp nói: “Ta biết.”

“Ngươi biết là tốt rồi.” Tiểu thư Dư cảm thấy mỹ mãn.

“Vậy ngươi cũng biết, A Loan nhà chúng ta là một người rất tốt, trong thành Lan Châu bao nhiêu công tử muốn cưới nàng đếm cũng không xuể, cho dù là… cho dù là…” Nàng chần chừ một lát, muốn kể tên những công tử đó, nhất thời lại không tìm được ai có thân phận quá cao.

Những thế gia đó đều coi trọng dòng dõi và thân phận, mặc dù nàng thấy Thẩm Ngọc Loan mọi thứ đều tốt, nhưng suy cho cùng, Thẩm Ngọc Loan cũng chỉ là một thương nhân không nơi nương tựa, cũng chỉ có những kẻ ham sắc đẹp và gia sản của nàng mới vội vàng đến cửa cầu hôn.

Nhưng đầu óc Dư tiểu thư vừa xoay chuyển, lập tức thẳng lưng: “Cho dù là Tín Vương điện hạ…”

Chử Nghi Xuyên khựng lại.

Dư tiểu thư dõng dạc nói: “Cho dù là gả cho Tín Vương điện hạ, thì vẫn gả được luôn đấy!”

“…” Thẩm Ngọc Loan ho mạnh một tiếng.

Dư tiểu thư mặt không đổi sắc: “A Loan nhà chúng ta tốt như vậy, cho dù là nhân vật như Tín Vương điện hạ nhìn thấy, chắc chắn cũng phải động lòng.”

Chử Nghi Xuyên mỉm cười.

Chàng gật đầu đồng ý: “Đúng vậy.”

“Nếu Tín Vương điện hạ gặp được tiểu thư, ắt sẽ gấp gáp không chờ nổi mà chạy đến cửa cầu hôn, cầu xin tiểu thư làm Vương phi của ngài ấy cho xem.”

Dư tiểu thư vốn còn có chút chột dạ, nào ngờ chàng lại còn khoa trương hơn cả mình, không khỏi ngây người một chút, ngay sau đó nói: “Ngươi cũng thật tinh mắt.”

“Là do tiểu thư quá tốt.”

“Ngươi tuy là một tên hộ vệ thấp hèn, nhưng A Loan coi trọng ngươi, trọng dụng ngươi, ngươi cũng không thể xem nàng không cha không mẹ mà bắt nạt nàng. Nàng không có cha mẹ giúp đỡ, nhưng nàng có gì không tốt, nếu như ngươi ức hiếp nàng, ta nhất định sẽ không để yên. Phụ thân ta mà ra tay, ngươi cũng không có kết cục tốt đẹp đâu. Hơn nữa, thân phận như ngươi, nếu không đối xử tốt với nàng, ngày nào đó nàng chán ghét ngươi, ta cũng sẽ không giúp ngươi cầu xin nàng dù chỉ là nửa câu.”

Chử Nghi Xuyên gật đầu, đồng ý từng lời nàng nói.

Dư tiểu thư lại dặn dò vài câu, thấy thái độ của chàng thành khẩn, nửa câu cũng không phản bác, lúc này mới hài lòng.

Lúc này mới quay đầu lại nói nhỏ với Thẩm Ngọc Loan: “Tuy thân phận của hắn thấp một chút, nhưng được cái nghe lời, nhan sắc lại tốt, còn biết tự lượng sức mình. Cũng không đến nỗi tệ.”

Thẩm Ngọc Loan nén cười đồng ý.

Dư tiểu thư rất hài lòng với biểu hiện của Chử Nghi Xuyên, về sau thấy chàng xử lý mọi việc trong nhà trên dưới đâu ra đấy, bên ngoài cửa hàng cũng quản lý tốt, nụ cười trên mặt Thẩm Ngọc Loan ngày càng nhiều, dù thỉnh thoảng có chút ghen tị, nhưng cuối cùng cũng không còn khuyên can gì thêm nữa.

Ngược lại là vào đêm hôm ấy, Chử Nghi Xuyên dồn nàng lên giường.

“Người trong nhà nàng đều đồng ý rồi, vậy nàng khi nào thì cho ta vào cửa?”

Thẩm Ngọc Loan bị cào đúng chỗ ngứa, thân mình cười đến run rẩy: “Cái gì mà  người trong nhà?”

“Nàng ở Lan Châu chỉ có một bằng hữu này, nữ nhi của Dư tri phủ không tính là người nhà của nàng sao?” Chử Nghi Xuyên sáp lại gần nàng, hơi thở hòa quyện vào nhau, thì thầm cáo trạng: “Bây giờ ta đi ra ngoài, người khác đều coi ta là quản sự của nàng.”

“Thế không tốt sao?”

“Nàng đã gật đầu đồng ý với ta rồi, làm sao ta có thể cam lòng làm một tên quản sự.”

“Vậy chàng muốn gì?”

“Danh phận.”

Thẩm Ngọc Loan bị chàng chọc cười, vươn hai tay, cười ha hả mà ôm lấy cổ chàng: “Thế nếu ta không cho thì sao?”

“Tẩu tẩu nhà ta không phải người dễ đối phó, từ trước đến nay nàng luôn thương ta, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho ta.”

“Thật sao?” Thẩm Ngọc Loan ngẩng đầu, bỗng nhiên chủ động sáp lại gần hôn chàng một cái, môi mềm mại lướt qua khóe môi, tình cảm dâng trào. Ánh mắt nàng lấp lánh: “Nàng lợi hại như vậy, sao không thấy nàng đến đây ra mặt cho chàng?”

Đôi mắt Chử Nghi Xuyên càng thêm sâu thẳm, cúi đầu ngậm lấy môi nàng như chó săn vồ mồi.

Chàng thì thào nói: “Thế thì để ta tự mình đòi lại công bằng.”

Cử chỉ của chàng vừa dịu dàng như nâng niu một đóa hoa kiều diễm, lại vừa táo bạo không kiêng nể. Chẳng mấy chốc, sắc môi nàng đã bị nụ hôn đắm đuối thấm ướt, đỏ ửng lên như nhuộm nước hoa. Mỗi lần môi chạm răng, đều mang theo hơi thở nóng rẫy, ngập tràn mê hoặc.

Cũng không rõ là ai động tay trước, cũng có lẽ là cả hai đều nổi ý, hơi thở hai người hòa quyện, bóng người trên khung cửa sổ chồng chéo, tóc đen quấn quýt, vạt váy màu đỏ thạch lựu rũ xuống từ giường nệm, “lách cách”, trâm cài ngọc quý giá cũng rơi xuống đất.

Hai tai chạm vào nhau, ý loạn tình mê

Ánh nến lay lắt như tình sóng dập dềnh.

Hai người đều đã động tình.

Bỗng nhiên, trên nóc nhà phát ra tiếng sột soạt.

Chử Nghi Xuyên tai mắt nhanh nhạy, nghe thấy trước một bước, rồi sau đó có tiếng ngói phòng bị giẫm đạp vang lên, ngay trên đầu, đến cả Thẩm Ngọc Loan cũng nghe thấy.

Nàng hoàn hồn, đá Chử Nghi Xuyên một cái:

“Chàng lên nhìn thử xem.”

Chử Nghi Xuyên bất động: “Có lẽ là một con chuột.”

“Chuột nào lại lớn như vậy.”

Giữa hai người chỉ cách một lớp quần áo mỏng manh, mọi sự nóng bỏng trên người đối phương đều có thể cảm nhận được. Hơi thở Chử Nghi Xuyên nặng hơn một chút: “Nàng chắc chứ?”

“Nếu là đạo tặc, lẻn vào trộm đồ thì sao?” Thẩm Ngọc Loan tiếc rẻ nói: “Chàng biết ta kiếm được số bạc đó vất vả như thế nào không?”

“…”

Thẩm Ngọc Loan lại đá chàng một cái, chàng mới miễn cưỡng bò dậy.

Chàng trèo cửa sổ ra ngoài, rất nhanh trên nóc nhà liền truyền đến tiếng động ồn ào hỗn độn, đến cả hạ nhân trong phủ cũng bị thu hút chạy tới.

Không bao lâu, tiếng động trên đầu liền biến mất.

Là một tên trộm vặt, có chuẩn bị mà đến, Chử Nghi Xuyên còn lục soát trên người hắn ra ba bình thuốc mê, đừng nói là người, dù là một phủ đầy voi cũng có thể bị mê man.

Chàng giao người cho hộ vệ canh giữ, lại vội vội vàng vàng trở về nhà.

Thẩm Ngọc Loan đã ngồi vào trước bàn trang điểm, chậm rãi chải vuốt mái tóc đen.

“Ổn thỏa cả rồi chứ?”

“Là một tên trộm vặt.”

Chử Nghi Xuyên đến gần, gương đồng mờ ảo phản chiếu khuôn mặt nàng. Nàng vốn dĩ có dung mạo kiều diễm, trang điểm rực rỡ, bây giờ tháo bỏ trâm cài châu ngọc, ánh nến ấm áp màu vàng, rất đỗi dịu dàng và động lòng người.

Trong lòng Chử Nghi Xuyên mềm mại, tay nhẹ nhàng đặt trên vai nàng.

Thẩm Ngọc Loan xuyên qua gương đồng nhìn chàng: “Sáng sớm ngày mai, chàng hãy đem tên đó giao cho quan phủ.”

“Ta đi à?”

“Chàng là ngươi bắt, đương nhiên chàng phải đi rồi.”

“Được.”

“Ngươi có công bảo vệ chủ tử, ta nên thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh.”

“Tiểu thư muốn thưởng cho ta cái gì vậy?”

“Vậy ngươi muốn gì?”

Đôi mắt Chử Nghi Xuyên sáng ngời: “Thế thì ta muốn… muốn một danh phận.”

Khóe môi Thẩm Ngọc Loan cong lên: “Được.”

“Phải tổ chức yến tiệc có trời đất chứng giám.”

“Được.”

Đôi mắt Chử Nghi Xuyên càng sáng hơn, ghé sát nàng hơn một chút: “Vậy sau khi thành thân… có thể cho ta một đứa con không?”

Động tác trên tay Thẩm Ngọc Loan hơi khựng lại.

Sau một lúc lâu, nàng cười như không cười nói: “Nếu như vậy… thì còn phải xem biểu hiện của ngươi nữa.”

Hơi thở của chàng trở nên nặng nề, bất chợt nâng bàn tay dập tắt ánh nến trên bàn, trong phòng thoáng chốc chìm vào bóng tối mênh mông.

Chỉ còn ánh trăng mờ rọi qua song cửa, mông lung đến nỗi không nhìn rõ nét mặt, chỉ thấp thoáng bóng người đan quấn vào nhau.

Ngoài phòng, Châu Nhi đã sớm đuổi hết người hầu ở gần đó đi xa, sau cùng chính mình cũng đốt đèn lồng vội vã mà rời đi thật nhanh.