Thời Tam Thập
Dư tiểu thư vẫn chưa biết đủ, thỉnh thoảng lại len lén đưa mắt nhìn về phía tên hộ vệ của Thẩm Ngọc Loan.
Nàng nhìn quá nhiều lần, đến cả Thẩm Ngọc Loan đang làm bộ không để ý cũng chẳng nhịn được mà phải lên tiếng nhắc nhở: “Ngươi có thôi đi chưa?”
“A Loan, ta vẫn có chỗ không hiểu.” Dư tiểu thư nhìn mãi, vẫn không nghĩ ra lý do: “Vì sao ngươi lại để ý đến hắn?”
“Chàng thì có gì không ổn?” Thẩm Ngọc Loan cố nén nụ cười nơi khóe môi, tỏ vẻ như chẳng có chút bận lòng nói: “Ta thấy chàng cũng tốt mà.”
🦋: Coi có giống: “Nó nào, ảnh chứ bộ” hong =))))))))))))
“Tốt thì có tốt, chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
“Chỉ là thân phận này của hắn có phải hơi thấp quá không?”
Thẩm Ngọc Loan ho nhẹ một cái, suýt nữa bật cười thành tiếng. Nếu đến cả Tín Vương điện hạ – đệ đệ ruột của Hoàng đế, bậc tôn quý dưới một người trên vạn người mà còn bị chê là thân phận thấp kém, thì trên đời này, e rằng những người khác còn thấp đến tận cùng của thế gian ấy chứ.
Chỉ là, ai mà ngờ được vị vương gia tôn quý dường ấy, hiện giờ lại cam tâm tình nguyện làm hộ vệ nho nhỏ trong viện nàng cơ chứ?
Dư tiểu thư nào có biết những điều ấy, một mực lo lắng cho nàng: “Những kẻ trước đây tới cửa cầu hôn ngươi, có người gia thế hiển hách, có người công danh rạng rỡ, có người còn cả hai điều đó. Mọi thứ đều hơn hẳn hắn, vậy mà ngươi cứ một lòng một dạ muốn tên hộ vệ này ư?”
Thẩm Ngọc Loan nhẹ nhàng nói: “Thì có sao?”
“A Loan, thế thì thiệt thòi cho ngươi quá.”
“Có gì mà thiệt thòi.”
Thẩm Ngọc Loan môi mím chặt, cố nhịn cười, nhìn Chử Nghi Xuyên ở đằng xa. Dẫu hai người đang cách nhau một khoảng, nhưng chàng là người luyện võ, tai mắt tinh nhạy, lúc này lưng thẳng tắp, rõ ràng là đang vểnh tai nghe trộm.
Nàng nói: “Dáng dấp chàng đoan chính, so với những kẻ khác đã hơn rất nhiều rồi.”
“Chỉ nhìn dáng dấp thôi e là không ổn lắm đâu?”
“Có gì mà không ổn? Mỗi ngày sớm chiều đối mặt, dung mạo dễ nhìn thì trong lòng ta liền vui vẻ. Còn nếu xấu xí, thì ngay cả cơm ta cũng nuốt không trôi. Dáng dấp tốt, lại nghe lời, chẳng phải là vừa ý ta nhất sao.”
“Hôn nhân đại sự, sao ngươi có thể đùa cợt như vậy?”
Thẩm Ngọc Loan khẽ nhếch môi: “Dù sao việc này phụ mẫu ta cũng chẳng làm chủ được.”
Dư tiểu thư nghẹn lời, chỉ còn biết thở dài tiếc nuối.
Nàng thật lòng cảm thấy đáng tiếc, nên nhìn Chử Nghi Xuyên cũng không còn thuận mắt như trước. Nể mặt Thẩm Ngọc Loan, nàng cũng không tiện bắt bẻ gì, chỉ là mỗi khi trông thấy hai người gần gũi liền nhịn không được mà trợn mắt.
Trời dần xế bóng, hoàng hôn buông xuống, Dư tiểu thư không thể không cáo biệt. Nàng chợt nảy ra một ý định, liền nắm lấy tay Thẩm Ngọc Loan, thân mật nói: “A Loan, hay là tối nay ta ở lại phủ của ngươi được không?”
“Không được đâu.”
“Sao lại không được? Trước đây ta muốn đến, ngươi đều rất hoan nghênh. Trong phủ của ngươi lẽ nào không còn chỗ cho ta ở sao?”
Thẩm Ngọc Loan ung dung đáp: “Không tiện lắm.”
Dư tiểu thư nhất thời chưa hiểu, mãi đến khi thấy ánh mắt Thẩm Ngọc Loan đang hướng về phía tên hộ vệ nọ, cuối cùng mới nhận ra hai chữ “không tiện” trong miệng nàng đang ám chỉ điều gì.
Nàng thẹn đỏ mặt, khẽ đánh nhẹ lên tay Thẩm Ngọc Loan, rồi cắn môi cười ngượng.
Thẩm Ngọc Loan cười nói: “Thôi. Ngươi mà không về nhà, e là phụ thân ngươi sẽ sai người đến tìm đấy.”
Dư tiểu thư quay đầu nhìn Chử Nghi Xuyên một cái, trên mặt lộ rõ vẻ không cam lòng. Nhưng những gì cần khuyên nàng cũng đã khuyên rồi, khuyên mãi cũng chẳng thể lay chuyển được, đành chỉ mang theo sự không cam lòng này mà rời đi.
Người vừa đi, gã hộ vệ nào đó liền như ma như quỷ xuất hiện bên cạnh nàng.
Thẩm Ngọc Loan chẳng cần quay đầu lại cũng có thể đoán được tâm tình chàng giờ phút này hẳn đang vô cùng vui sướng.
“Chúng ta khi nào thành thân?” Chử Nghi Xuyên đuổi theo sau nàng hỏi.
Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc quay đầu lại: “Thành thân?”
“Ừm.”
“Giờ nói việc ấy, chẳng phải quá sớm hay sao?”
“Không sớm chút nào.” Chử Nghi Xuyên dừng lại, bổ sung: “Nàng đã nhận kim trâm của ta rồi.”
Thẩm Ngọc Loan cười như không cười nhìn chàng, một lúc lâu sau lại vươn ngón trỏ chọc vào ngực chàng, khiến chàng lùi lại hai bước, kéo dãn khoảng cách giữa hai người.
“Chỉ với một cây kim trâm mà muốn buộc chặt ta lại? Ta dễ dãi như vậy sao?”
Chử Nghi Xuyên nắm lấy tay nàng, đôi mắt đen trầm ổn hơi sáng lên, “Vậy nàng muốn gì?”
Thẩm Ngọc Loan cố ý nói: “Oánh Oánh nói chẳng sai, ta phó thác cả đời cho một gã hộ vệ, chẳng phải quá qua loa hay sao?
“Tiểu thư chẳng phải thích ta như vậy hay sao?”
“Ngươi tuy trẻ trung tuấn tú, nhưng qua vài năm nữa, vẫn sẽ có người trẻ trung tuấn tú hơn ngươi.” Thẩm Ngọc Loan tỏ vẻ suy tư sâu xa: “Chẳng qua chỉ là một gã hộ vệ, thay đổi người này người kia cũng chẳng có vấn đề gì. Dù sao ta cũng có cả đống bạc, nghĩ bụng chắc là sẽ có không ít người chịu đến đây làm hộ vệ cho ta, chọn lựa kỹ càng một chút, tìm được người tri kỷ hiểu chuyện, chắc cũng không phải là không có.”
Sắc mặt Chử Nghi Xuyên tối sầm lại, “Không được.”
“Cái gì không được?”
“Không thể đuổi ta đi.”
“Cái này lại không phải chuyện do ngươi quyết định.” Thẩm Ngọc Loan đánh giá chàng từ trên xuống dưới, rồi lại nói: “Lại nói một chút, ngươi tuy dáng dấp không tệ, nhưng trên trán lại có một vết sẹo, ban đêm trông có chút dọa người.”
Chử Nghi Xuyên mím chặt môi, sắc mặt càng thêm khó coi, bàn tay đang nắm lấy tay nàng cũng càng siết chặt hơn. Thẩm Ngọc Loan có chút hối hận vì trêu đùa quá đà, đang định rút lại lời mình vừa nói, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng bàn tay hơi ngứa, nàng ngẩn ra, mới phát hiện đầu ngón tay Chử Nghi Xuyên đang chậm rãi miết vòng quanh trong lòng bàn tay mình.
Lòng bàn tay hơi thô ráp của chàng khẽ mơn trớn lòng bàn tay mềm mại của nàng, động tác vừa nhẹ vừa chậm, xoa nắn miết nhẹ, dường như có một sợi lửa ái muội toát ra từ nơi hai bàn tay giao nhau.
“Tiểu thư nhìn lại xem, ta còn có vài chỗ hay mà tiểu thư còn chưa từng nhìn qua đâu.”
Khoảng cách vừa bị đẩy lùi liền được xóa bỏ, chỉ cần Thẩm Ngọc Loan hơi cúi đầu là đã có thể tựa sát vào lồng ngực chàng. Chẳng biết tự bao giờ, chàng thiếu niên nàng từng cứu vớt đã trở nên cao lớn, có thể dễ dàng ôm nàng vào lòng. Mùi hương đặc trưng của nam nhân phả vào mặt, như cơn gió nóng của ngày hè, làn hơi nóng phả bên tai, cùng bàn tay dày rộng từng cầm những mã đao.
Vành tai Thẩm Ngọc Loan bất giác đỏ bừng, cứng miệng nói: “Ta thấy nhiều rồi, cái này có tính là gì đâu.”
Chử Nghi Xuyên im lặng một lát.
Sau một lúc lâu, giọng chàng mới bất ngờ vang lên, mất đi dáng vẻ ôn tồn khi nãy, giờ lại tràn đầy sự uất ức không cam lòng: “Nàng đã thấy qua khi nào?”
“…”
“Là gã Triệu công tử kia? Hay là Lưu công tử? Họ Lý? Hay là họ Chu?”
“…”
Giọng Chử Nghi Xuyên càng lúc càng thấp, nghiến răng nghiến lợi, như oán linh từ địa ngục vọng lên: “Hay là… người trong cung kia?”
“Khoan đã!” Thẩm Ngọc Loan vội vàng cắt ngang sự suy đoán của chàng: “Những người trước kia thì không nói đi, còn cái người sau cùng kia ta liên quan gì đến hắn? Chẳng lẽ chàng không biết ta ghét hắn đến mức nào ư?”
“Sau này nàng ghét, nhưng lúc trước nàng cũng đã từng thích hắn.”
Thẩm Ngọc Loan có hơi chột dạ, nhưng trong tình huống này, nàng tuyệt đối không thể thừa nhận trước mặt Chử Nghi Xuyên, chỉ nói: “Chàng lại nói lung tung gì đó. Lúc trước ta vào cung, là vì giúp cho Hoàng tẩu thật của chàng, việc này chàng cũng biết mà.”
Chử Nghi Xuyên mím chặt khóe môi, nói: “Nhưng mà ta đã thấy.”
“Chàng thấy gì?”
“Ở chùa Kim Vân, nàng vì hắn mà thắp một ngọn đèn.”
“…”
Thấy nàng ngẩn ngơ chưa đáp, Chử Nghi Xuyên lại nhanh chóng nói: “Ta cũng chẳng để tâm đâu.”
“Dù sao thì sau này nàng cũng sẽ biết, so với hắn, ta vẫn tốt hơn hắn rất nhiều.”
Chàng dừng lại, rồi nói tiếp: “Hắn chưa bao giờ thật lòng với nàng, chỉ dạy nàng ẩn danh giấu tiếng. Nàng chẳng phải từ trước đến nay rất kiêu kỳ ư? Không chịu thiệt thòi, cũng chẳng chịu khổ, vì cớ sao lại để mắt đến hắn?”
Thẩm Ngọc Loan hồi lâu mới lấy lại tinh thần, nàng ngẩng mặt nhìn lên, song ánh mắt nàng vừa chạm tới, Chử Nghi Xuyên đã vội lảng tránh đi, rõ ràng là có phần chột dạ. Ánh tà dương hoàng hôn chiếu rõ lên khuôn mặt chàng, dừng lại trên vết sẹo hơi dữ tợn trên trán chàng. Thế nhưng, dưới ánh chiều tà, vết sẹo ấy chẳng những không còn vẻ lạnh lẽo mà ngược lại còn có chút đáng yêu.
Thẩm Ngọc Loan cong cong khóe môi, chủ động vòng tay ôm lấy cổ chàng.
Cả người Chử Nghi Xuyên cứng đờ, có chút bối rối, nhưng đôi tay vẫn thành thật đặt lên eo nàng, siết chặt trong vòng tay.
“Chàng nhìn thấy khi nào?”
“Lúc nàng còn ở lại chùa Kim Vân, ta tình cờ đi ngang qua đó.”
“Ngọn đèn đó thờ ở một thiên điện, chàng lẻn vào đó sao.”
Chử Nghi Xuyên lại im lặng một lát, rồi cất tiếng nói khô khốc: “Ta nghe nói đèn trường minh trong chùa có thể cầu phúc, cho nên…”
“Cho nên?”
“Ta… ta cũng ghi tên nàng vào đó.”
Thẩm Ngọc Loan bật cười một tiếng, rồi tiếng cười cứ thế lan ra mãi, tựa hồ như không thể dừng lại được, cả người đều tựa vào lòng chàng, vui sướng đến nỗi cong cả thắt lưng. Rõ ràng những chuyện quá đáng hơn cũng đã làm rồi, thế mà Chử Nghi Xuyên lại lộ vẻ lúng túng, càng làm nàng muốn cười hơn.
Chàng hiếm hoi mang theo chút tính khí trẻ con: “Nàng đang cười ta ấu trĩ sao? Cười ta vì chuyện đã qua bao năm rồi mà vẫn nhớ mãi sao?”
Thẩm Ngọc Loan cuối cùng cũng ngưng cười, đưa tay lau đi nước mắt sinh lý tính ở khóe mắt: “Ta cười chàng quá ngốc.”
“Chàng đã nhớ kỹ như vậy, sao lại không chịu khó nhìn thêm vài lần?”
Nàng khẽ chọc vào trán chàng, để lại một vết đỏ nhạt thoáng qua, rồi lại cười nói: “Chàng mà nhìn thêm mấy lượt nữa, biết đâu có thể thấy được tên của chàng trên đó đấy.”
“Cái…”
Chử Nghi Xuyên đột nhiên ngẩn người, nhận ra ý tứ trong lời nói của nàng, lập tức mở to mắt. Chàng không dám tin mà cúi đầu nhìn xuống, Thẩm Ngọc Loan lại gật đầu xác nhận với chàng: “Lúc ta ở lại chùa Kim Vân, cũng vì chàng mà thắp một ngọn đèn trường minh.”
Trong khoảnh khắc ấy, quỳnh hoa ngọc lộ đều không bằng tư vị ngọt lành trong lòng Chử Nghi Xuyên hiện tại.
“Ta…” Chàng không nhịn được cười, muốn kìm lại mà không thể kìm được, chỉ đành dùng sức cắn vào má mình, cố nén sự vui mừng, hỏi: “Vì sao nàng lại thắp đèn cho ta?”
Thẩm Ngọc Loan trừng chàng một cái: “Cái đồ ngốc này, chẳng lẽ cứ phải ta nói rõ ra ư?”
“Khi đó trong lòng nàng đã có ta rồi sao?”
“Đã có chàng rồi.”
“Hơn cả người trong cung kia ư?”
Thẩm Ngọc Loan lại trừng chàng một cái: “Ta đã sớm nói với chàng rồi, ta ghét hắn còn không kịp.”
Chàng lại hỏi: “Vậy chỉ có một mình ta thôi sao?”
“Đúng rồi, đúng rồi.”
Lúc này Chử Nghi Xuyên rốt cuộc chẳng giấu nổi niềm vui, liền cúi đầu, chôn mặt vào vai nàng bật cười, cái đầu lông xù xù cọ vào gáy nàng như con chó lớn lao đến làm nũng, sung sướng tràn ngập đến nỗi muốn trào ra ngoài.
Thẩm Ngọc Loan cũng bị chàng cọ đến bật cười, lại nghĩ đến mấy năm trước Chử Nghi Xuyên vì nàng cầu phúc thắp đèn, một bên lại vì những chuyện xưa mà âm thầm ghen tuông. Đủ loại chuyện, không kể lớn nhỏ cùng nhau dấy lên trong lòng. Ban đầu nàng chỉ vì báo đáp ơn cơm canh kiếp trước, chẳng qua đều là chuyện nhỏ chẳng tốn công sức, không ngờ lại nhận được nhiều báo đáp đến vậy, ngay cả tấm chân tình kiếp trước cầu cũng chẳng có bây giờ lại được người trước mặt hai tay dâng lên hết cho nàng.
Lồng ngực nàng ấm áp, nhẹ vuốt ve vết sẹo trên trán chàng, dịu dàng hỏi: “Chàng có muốn uống chè không?”
“Muốn.”
Một chén chè, ấy vậy mà cách nhau tận hai năm trời.
……….
Chử Nghi Xuyên uống chậm rãi, mà cũng thật sự cẩn trọng.
Một nam nhân cường tráng như chàng, cùng chén chè nhỏ tinh xảo trông chẳng hợp chút nào. Thẩm Ngọc Loan nương theo ánh đèn nhìn chàng thật kỹ, trừ vết sẹo ra, hai năm qua tựa hồ còn chất chồng thêm nhiều dấu vết khác.
Chử Nghi Xuyên chịu không nổi ánh mắt đánh giá của nàng, liền đặt chén chè xuống, có phần ngượng ngùng: “Ta ăn trông khó coi lắm sao?”
Thẩm Ngọc Loan lắc đầu: “Vết thương trên trán chàng là do đâu mà có?”
“Bị một mũi tên bay lạc hướng vô tình bắn trúng.” Chử Nghi Xuyên vội vàng nói: “Nếu nàng thấy khó coi, ta sẽ tìm thuốc xoá sẹo.”
Thẩm Ngọc Loan lại lắc đầu: “Trừ vết thương trên trán này ra, những chỗ khác trên người chàng có bị thương không?”
“Không có.”
“Chàng đừng lừa ta.” Thẩm Ngọc Loan không tin: “Chiến trường hiểm nguy, hẳn là không chỉ có một chỗ này.”
Chử Nghi Xuyên quay đầu đi.
Thấy chàng không nói, Thẩm Ngọc Loan định đưa tay lấy chén chè của chàng, chàng vội vàng đưa tay ngăn lại, lúc này mới nói: “Cũng còn mấy chỗ.”
“Ở đâu? Để ta xem.”
“Không tiện lắm đâu.”
“Có gì mà không tiện?”
Vành tai Chử Nghi Xuyên ửng đỏ: “Phải cởi y phục.”
“Cởi thì cởi.” Thẩm Ngọc Loan nhướng mày: “Còn sợ ta chiếm tiện nghi của chàng sao?”
Chử Nghi Xuyên quay đầu lại trừng nàng một cái, ánh nến chiếu vào vành tai đỏ bừng của chàng, khiến đôi mắt đen sẫm của chàng càng sáng lên. Thẩm Ngọc Loan cũng không chịu yếu thế mà trừng mắt lại. Giằng co hồi lâu, cuối cùng chàng đành vươn tay, chậm rãi cởi thắt lưng của mình.
Cởi bỏ áo ngoài, rồi đến áo trong, cuối cùng lộ ra nửa thân trên trần trụi cường tráng.
Thẩm Ngọc Loan cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy, chỉ là lần trước nhìn vội vàng, nên cũng chẳng nhìn rõ lắm. Giờ đây nương theo ánh đèn dầu, bỏ hết tạp niệm trong lòng, cuối cùng có thể tỉ mỉ quan sát một phen.
Trên người Chử Nghi Xuyên có rất nhiều vết thương từ lớn đến nhỏ, tự mình ra trận, chắc chắn không thể nào lành lặn mà trở về. Dù chàng siêng năng luyện võ đến đâu đi nữa, cũng không thể tránh khỏi đao thương vô tình.
Thẩm Ngọc Loan nhìn đi nhìn lại mấy lần, vành mắt liền đỏ lên.
Nàng ngước đầu nhìn Chử Nghi Xuyên, thấy chàng vẫn giữ vẻ như chẳng có việc gì, nàng chỉ đành hít sâu một hơi, cũng giả vờ như mình chẳng để tâm, chỉ vào đồng tiền trước ngực chàng, hỏi: “Sao lại thành ra thế này?”
Chử Nghi Xuyên cúi đầu nhìn. Đồng tiền này còn có ý nghĩa rất sâu xa, Tết năm ấy, Thẩm Ngọc Loan tìm ra đồng tiền này từ trong món điểm tâm chàng tặng, rồi tự tay kết thành vòng cổ tặng lại cho chàng, nếu mạnh miệng nói đây là vật đính ước giữa hai người thì cũng chẳng phải quá lời. Chàng vẫn luôn giữ gìn cẩn thận bên mình. Chẳng qua, đồng tiền này giờ đây đã vỡ ra hơn nửa, trên mặt cũng có dấu vết bị bẻ cong rồi lại bị nắn thẳng một cách mạnh mẽ.
Chàng nhẹ nhàng nói: “Lúc trước nó đã chắn giúp ta một mũi tên.”
Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc trợn to mắt, đồng tiền kia dán sát vào ngực chàng, nàng vội vàng gạt vòng cổ ra, quả nhiên thấy giữa ngực chàng có một vết sẹo cũ, vừa nhìn đã biết khi ấy chắc hẳn nguy hiểm đến nhường nào.
Nước mắt nàng rưng rưng, tay run run chẳng dám chạm vào.
Chử Nghi Xuyên dịu giọng an ủi nàng: “Không sao đâu.”
“Sao lại không sao?! Cái này suýt nữa, suýt nữa thì…”
“Là vật cát tường như ý nàng tặng ta đã thay ta chắn mũi tên này. Nhìn thì có vẻ nguy hiểm, nhưng cũng không đáng sợ đến vậy.” Chử Nghi Xuyên nắm lấy cổ tay đang run rẩy của nàng: “Thái y xem qua, cũng nói ta phúc lớn mạng lớn.”
Thẩm Ngọc Loan hít hít mũi: “Thật ư?”
“Thật mà.”
Nàng lại oán trách: “Đều tại ta, lúc trước nếu ngăn được chàng ra chiến trường thì tốt rồi, chỗ đó đâu phải nơi tốt lành gì.”
Chỉ là trong lòng nàng cũng rõ, đã là thánh chỉ thì không thể cãi lời.
Nhưng nói đi thì nói lại, Chử Nghi Xuyên vẫn là vì nàng mà bị liên lụy.
Nhìn thấy vẻ mặt tự trách của nàng, Chử Nghi Xuyên vội vàng nói: “Là ta cam tâm tình nguyện.”
Thẩm Ngọc Loan lẩm bẩm: “Làm gì có ai lại cam tâm tình nguyện ra chiến trường?”
“Sao lại không có.” Chử Nghi Xuyên nói: “Tiểu nhân ta chỉ có một khuôn mặt này trông tạm được, sớm muộn gì cũng bị tiểu thư ghét bỏ. Nếu chẳng lập được chút công lao, sao dám mong tiểu thư chịu cùng ta đi qua tháng ngày kham khổ.”
Thẩm Ngọc Loan trừng chàng một cái, rồi lại nín khóc bật cười.
Nàng hắng giọng, trên mặt có chút không tình nguyện, ngoài miệng lại nói: “Được rồi, thấy ngươi biết tiến tới như vậy, thật sự cũng không phải không thể gả cho ngươi.”
Đôi mắt Chử Nghi Xuyên sáng rực, lập tức đứng dậy, mừng rỡ nói: “Thật ư?!”
“Trong nhà ta chỉ có mình ta, việc này đương nhiên do ta định đoạt.”
“Vậy chúng ta khi nào…” Giọng Chử Nghi Xuyên ngừng lại, bỗng nhiên nói: “Trong nhà ta còn có một tẩu tẩu, việc này còn phải hỏi ý kiến của nàng ấy nữa.”
Thẩm Ngọc Loan vốn đang thẹn thùng, vừa nghe lời này, lập tức trợn tròn mắt: “Cái gì?!”
“Trưởng tẩu như mẹ, khi ta ở nhà, từ trước đến nay đều là nàng ấy làm chủ. Tẩu tẩu ta tính tình không tốt lắm, không phải ai cũng lọt mắt nàng ấy được.”
Chử Nghi Xuyên lại đột nhiên thay đổi thành một vẻ mặt thật thà, thực sự như một gã hộ vệ chất phác. Chỉ là tay của chàng lại không yên phận, vốn dĩ ban đầu chỉ nắm cổ tay nàng, lúc này đây đầu ngón tay lại chậm rãi vuốt ve lên trên.
Chàng cười khẽ, nói: “Nhưng tiểu thư tốt đẹp như vậy, tẩu tẩu ta chắc hẳn sẽ thích. Nàng ấy từ trước đến nay đều thích người xinh đẹp, nếu biết ta có thể cưới được tiểu thư như thế này, tẩu tẩu hẳn sẽ vui mừng, còn sẽ thưởng cho ta thật hậu hĩnh…”
Chàng cúi đầu, thành kính hôn lên đầu ngón tay của Thẩm Ngọc Loan, ánh mắt vẫn chăm chú không rời. Ngọn nến lay động, như có ngọn lửa đang nhảy múa trong đôi mắt chàng vậy.
Đầu ngón tay Thẩm Ngọc Loan run lên. Như thể thấy một con chó đói bị kéo ra khỏi lồng.
Lại nghe thấy giọng nói khàn khàn của chàng ở bên tai: “…Có phải vậy không?”
Thẩm Ngọc Loan bám vào vai chàng, chỉ cảm thấy da thịt dưới tay cũng nóng như đụng phải lửa. Nàng không nhịn được mắng: “Chàng nói ai tính tình không tốt hả?”
Chử Nghi Xuyên khẽ cười: “Tẩu tẩu tốt mà. Tẩu tẩu thương ta lắm.”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 60](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)