Bìa TTNTCM – Chương 6
TTNTCM

TTNTCM – Chương 6

Tác giả: Thời Tam Thập

2503 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 6

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan xưa nay vốn ngoan ngoãn, từ trước đến giờ phụ mẫu trong nhà bảo gì, nàng liền làm nấy, cứ ngỡ như vậy sẽ khiến người Thẩm gia đoái hoài đến nàng hơn chút.

Nhưng có Thẩm Ngọc Trí ở đó, chẳng ai thèm để mắt đến nàng, nàng vốn nhẫn nhịn đã lâu, chợt đem ý nghĩ thật bày tỏ trước mặt mọi người, nhưng không ai muốn tin.

Thẩm phu nhân ở trong cung bị dọa sợ, hoàn hồn rồi, lại sai người đem lời vào cung. Nhưng Thẩm Ngọc Loan chẳng đoái hoài đến.

Sau này bà ta còn muốn dâng thiếp xin yết kiến, Thẩm Ngọc Loan cũng sai người cự tuyệt.

Nàng dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết Thẩm phu nhân định nói gì với nàng, đơn giản chỉ là những lời lẽ về Thẩm Ngọc Trí mà thôi. Nàng không muốn nghe những điều vô nghĩa ấy.

Chỉ có Châu Nhi mặt mày ủ rũ: “Nương nương, ngài đối với Thẩm phu nhân như vậy, về sau đại tiểu thư trở về, ngài nên làm thế nào bây giờ ạ?”

“Ta không về.”

“A?” Châu Nhi kinh hãi thất sắc: “Ngài đến phụ mẫu của mình cũng không nhận sao?”

Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Là đời trước bọn họ chẳng nhận nàng.

Khi Thẩm Ngọc Trí chưa về, thì dỗ dành nàng hướng Chử Việt đòi lợi ích, Thẩm Ngọc Trí vừa về tới, liền bỏ rơi nàng sang một bên. Còn khuyên nhủ nàng, nói là nàng “ăn ở bên ngoài” nhiều năm thanh danh chẳng tốt, bảo nàng một mình về quê Thanh Châu đi, ở lại kinh thành lại làm Thẩm Ngọc Trí khó xử.

Rõ ràng kẻ đào hôn kia là Thẩm Ngọc Trí!

Nàng nói: “Đợi Thẩm Ngọc Trí về, bọn họ chắc chắn sẽ lấy cớ sợ chuyện bại lộ, muốn đưa ta về quê Thanh Châu. Bọn họ có thể ép ta vào cung, chẳng lẽ ta không được phép trở mặt trước sao?”

Sắc mặt tiểu nha hoàn thay đổi liên tục, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Nô tỳ theo hầu ngài, ngài sẽ chẳng còn cô đơn.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ gật đầu.

Nàng thầm nghĩ: Nếu muốn ra khỏi cung sống một mình, còn phải chuẩn bị không ít tiền bạc. Đáng tiếc những thứ trong cung này nàng chẳng mang ra được thứ gì. Mà nữ tử độc thân một mình sống qua ngày cũng thật sự nguy hiểm, cần phải chuẩn bị chu toàn mới được.

Thân phận Thẩm Ngọc Trí tuy rằng dùng tốt, nhưng cũng hạn chế nàng, nàng có thể tùy ý làm càn trong cung, nhưng ra khỏi cung, nàng sẽ chẳng làm được bất cứ chuyện gì.

Thẩm Ngọc Loan suy tư mấy ngày, vẫn chẳng thể tìm ra manh mối. Đến khi Lệ phi tìm đến nàng, nàng cũng chẳng buồn nhấc nổi tinh thần, ngược lại để Lệ phi nói bao lời an ủi.

Người trong cung liền truyền tai nhau, Hoàng hậu nương nương những ngày gần đây tâm tình không tốt lắm, cho nên mọi người đều tránh xa Trữ Phượng Cung, e rằng sợ chọc giận Hoàng hậu nương nương mà gặp họa.

Hoàng thượng cũng chẳng để bọn chúng yên ổn đâu!


Thẩm Ngọc Loan ở trong cung lười biếng nằm, tìm được một ngày trời quang mây tạnh, liền dứt khoát dẫn người đi Ngự Hoa Viên thưởng ngoạn hoa.

Ngự Hoa Viên vốn dĩ cũng có vài vị phi tần đang ngắm hoa, từ xa thấy phượng liễn của Hoàng hậu đến, vội vã trốn tránh, ngược lại khiến Thẩm Ngọc Loan được thanh tĩnh không ít. Tiểu đình bày biện sẵn trà bánh ngon, gió nhẹ khẽ lay động đuôi mày, cảnh xuân tươi thắm tràn ngập tầm mắt, bao nhiêu nỗi bực dọc trong lòng mấy ngày liền cũng theo đó tan đi không ít.

Chỉ là sự thanh tĩnh này chẳng kéo dài bao lâu, rất nhanh đã bị một giọng nói phá vỡ.

“Xin các vị, làm ơn cho ta qua, ta tìm Châu Nhi cô nương! Châu Nhi cô nương ắt nhận ra ta, bằng không, bằng không các vị làm ơn cho nàng đến gặp ta, là Châu Nhi cô nương bên cạnh Hoàng hậu nương nương, nàng ắt nhận ra ta…”

Thẩm Ngọc Loan theo tiếng gọi kia nhìn lại, nơi lối vào có người ồn ào không ngớt, chỉ là bị người ngăn cản ở bên ngoài.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Có một người nói là muốn tìm Châu Nhi tỷ tỷ.”

Châu Nhi ngạc nhiên: “Tìm ta? Ta ở trong cung chẳng quen biết ai cả.”

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn nàng một cái, “Đưa người vào đây đi.”

Được phân phó, kẻ kêu la kia rất nhanh đã được thả vào, là một lão thái giám tóc đã nửa bạc, trông thập phần nghèo túng, y phục thái giám bạc phếch, lại còn vá chằng vá đụp vài chỗ.

Châu Nhi vừa thấy, quả nhiên nhận ra người quen: “Phúc công công?”

Phúc công công thập phần khúm núm, lão trước nhìn Châu Nhi một cái, lại nhìn về phía Thẩm Ngọc Loan. Lão biết Châu Nhi là người của Trữ Phượng Cung, vậy vị quý nhân trước mắt này chính là… Hốc mắt lão đỏ hoe, vội vàng quỳ xuống: “Nô tài tham kiến Hoàng hậu nương nương!”

“Đứng lên đi.”

Phúc công công chẳng thể đứng nổi, đầu gối bò lết lại gần, thân hình còng queo rạp sâu xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa nói: “Hoàng hậu nương nương, cầu xin ngài! Cứu cứu tiểu chủ tử đi!”

Thẩm Ngọc Loan còn chưa hoàn hồn, bên cạnh Châu Nhi đã kinh hô lên: “Phúc công công? Ông làm gì vậy?!”

Thẩm Ngọc Loan nhìn nàng: “Hắn là ai?”

Châu Nhi thường lui tới Ngự Thiện Phòng làm việc, vài lần gặp Phúc công công bị bọn tiểu thái giám khác ức hiếp, nàng ra tay giúp đỡ đôi lần, dần dà trở nên thân quen. “Phúc công công, xảy ra chuyện gì? Ông hãy đứng dậy mà nói.”

Phúc công công lại chẳng chịu đứng lên, quỳ trên đất lau nước mắt ròng ròng: “Tiểu chủ tử… tiểu chủ tử bệnh tình không thuyên giảm, sáng sớm lão nô đi gọi người, khắp thân tiểu chủ tử đều nóng hổi, gọi thế nào cũng không tỉnh, lão nô thật sự không còn cách nào, mới nghĩ đến tìm Châu Nhi cô nương giúp đỡ. Châu Nhi cô nương… không không, Hoàng hậu nương nương, cầu ngài khai ân, cầu ngài sai thái y đến xem cho tiểu chủ tử một phen, lão nô kiếp sau xin làm trâu làm ngựa cho ngài, cái mạng quèn này mặc ngài sai khiến… Hoàng hậu nương nương, cầu ngài!”

Lão thái giám khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dạng thảm thiết, trông thật đáng thương.

Thẩm Ngọc Loan buồn bực, hỏi Châu Nhi: “Tiểu chủ tử nào?”

Phúc công công: “Là chủ tử lão nô hầu hạ!”

Thẩm Ngọc Loan: “Hoàng thượng đăng cơ chẳng qua mấy tháng, trong cung từ khi nào có Hoàng tử hạ sinh?”

Châu Nhi nhìn về phía Phúc công công, Phúc công công ấp úng chẳng nói nên lời, cắn răng một cái, lại dập đầu về phía Thẩm Ngọc Loan, mạnh mẽ dập trán xuống đất, chẳng mấy chốc, trên trán đã hiện ra vệt máu sâu hoắm.

“Hoàng hậu nương nương, cầu xin ngài!”

Châu Nhi bên cạnh lo lắng sốt ruột, lời cầu xin đã đến bên miệng, bị Thẩm Ngọc Loan trừng mắt, lại đành nuốt trở vào.

Tiểu nha đầu vốn tính thuần lương, có lẽ bị người dối gạt, nhưng xem lão thái giám một bộ tình ý chân thành khẩn cầu, đến nỗi suýt chút nữa đã dập đầu mất mạng, Thẩm Ngọc Loan hơi suy tư, nói: “Thôi, dẫn đường đi.”

“Đa tạ Hoàng hậu nương nương, đa tạ Hoàng hậu nương nương!”

Lão thái giám vội vã bò dậy, dẫn đường phía trước.


Thành cung rộng lớn biết bao, cung điện mấy chục tòa, tiểu chủ tử của Phúc công công ẩn náu thật sâu, Thẩm Ngọc Loan ngồi trên phượng liễn, theo lão quanh co khúc khuỷu, càng đi càng thêm vắng vẻ, cung nữ thái giám lui tới cũng ngày càng thưa thớt. Càng đi vào trong, nàng càng cảm thấy quen mắt.

Phúc công công dừng lại trước một cánh cửa lãnh cung bỏ hoang, Thẩm Ngọc Loan ngẩng đầu nhìn tấm biển giăng đầy mạng nhện, nhất thời thần sắc phức tạp.

“Chủ tử ngươi… ở tại nơi này?”

Lão thái giám khom lưng cúi đầu, khẩn trương nói: “Chính… chính là nơi này.”

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn lão thật sâu, từ phượng liễn bước xuống, nhấc chân đi vào trong.

Nơi cung điện này bề ngoài tuy rằng đổ nát, bên trong lại thu dọn gọn gàng ngăn nắp, trong viện một bên được khai khẩn trồng rau xanh, bên kia có giếng nước, bên cạnh còn giặt phơi xiêm y. Thẩm Ngọc Loan đi vào bên trong, nhìn thấy trên cột vài vạch khắc hoa văn quen thuộc, càng thêm chắc chắn.

Nơi này chính là gian lãnh cung nàng đã từng ở kiếp trước!

Chỉ là đến lượt nàng, bên trong đã không còn người ở, giếng nước khô cạn, đất trồng rau hoang vu, cỏ dại lan tràn.

Phúc công công ân cần dẫn đường cho nàng: “Hoàng hậu nương nương, tiểu chủ tử ở ngay bên trong.”

Thẩm Ngọc Loan nhẹ nhàng bước vào, trước hết đưa mắt nhìn khắp gian phòng một lượt. Quả nhiên là lối bày biện quen thuộc, chỉn chu hơn nhiều so với khi nàng đến ở sau này. Góc tường kê một chiếc bàn, nửa bày sách vở, nửa để bộ y phục còn đang may dang dở, phân định rõ ràng. Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại nơi chiếc giường.

Một thiếu niên tuổi còn nhỏ nằm đó, đôi mắt khép hờ, sắc mặt ửng hồng, hơi thở nặng nhọc, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa. Thân hình gầy yếu, lộ rõ đôi bàn tay xương xẩu, tấm chăn mỏng đắp hờ hững tựa như một lớp vải liệm.

Thẩm Ngọc Loan cẩn thận quan sát toàn thân, rồi ánh mắt khẽ dừng lại trên gương mặt kia.

Dẫu là một bộ dạng xanh xao vàng vọt, chẳng chút phú quý, nhưng những đường nét trên khuôn mặt lại gợi cho nàng một nỗi quen thuộc lạ kỳ, dường như… dường như là Chử Việt.

Thẩm Ngọc Loan trong lòng kinh hãi khôn nguôi.

“Hắn… chẳng lẽ là con trai Tiên Hoàng?!”

Phúc công công “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, thân mình run lẩy bẩy, giọng lạc đi: “Lão nô… lão nô dám đâu giấu diếm, Hoàng hậu nương nương! Cúi xin nương nương thương xót cứu lấy tiểu chủ tử! Chỉ cần nương nương đoái thương, lão nô nguyện làm trâu ngựa báo đáp…”

“Đã là Hoàng tử, cớ sao lại ẩn náu ở nơi này?”

“Là… là…” Phúc công công trán dập xuống nền, nước mắt lã chã: “Tiểu chủ tử… tiểu chủ tử vốn là giọt máu côi cút của tội phi Dư thị, còn chưa kịp lọt lòng…”

Lão thật sự hết cách rồi.

Đầu xuân giá rét, tiểu chủ tử chẳng may mắc bệnh phong hàn. Nơi này lạnh lẽo tiêu điều, chỉ biết cậy vào sức tàn chống đỡ. Nhưng cả mùa xuân qua đi, bệnh tình chẳng những không thuyên giảm mà ngày càng trầm trọng, e rằng khó lòng qua khỏi.

Lão, một lão thái giám hèn mọn, mạng sống rẻ rúng, chẳng dám vọng tưởng đến việc mời thái y chữa trị, lại càng không có bạc tiền để đút lót quan hệ. Nếu không phải bước đường cùng, lão đâu dám mạo muội đến đây cầu xin. Lão đã gắng gỏi che chở tiểu chủ tử trốn chui trốn lủi trong thâm cung bao nhiêu năm trời, vất vả lắm mới mong tiểu chủ tử khôn lớn, cớ sao… cớ sao…

Chử Nghi Xuyên tự biết mình có lẽ chẳng còn sống được bao lâu.


Cơn hàn khí đang dần bào mòn sinh lực chàng. Chẳng thuốc thang, chẳng đủ áo ấm, cơm chẳng đủ no, dẫu có đốt thêm củi cũng chẳng thể xua tan cái lạnh thấu xương. Bệnh khởi phát từ chân tay, rồi lan ra tứ chi, cuối cùng xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng. Mỗi hơi thở chàng hít vào đều hao tổn toàn bộ khí lực.

Mà giờ đây, chàng đã cạn kiệt sức tàn.

Chàng nghe thấy tiếng Phúc công công nức nở, nhưng chẳng còn chút sức lực nào để mở mắt an ủi. Bên mép giường có bóng người qua lại, lời nói vọng vào tai chàng như tiếng ong vo ve, chẳng thể phân biệt rõ ràng.

Chàng thật tâm muốn lìa đời.

Sau khi mẫu phi bị xử trảm, chàng vốn dĩ cũng đáng tội chết. Mẫu phi bị kết án rồi người ta mới hay bà đang mang thai chàng, bèn lén lút giấu giếm. Trước giờ hành hình, bà đã uống thuốc giục sinh để hạ sinh chàng. Từ đó về sau, Phúc công công luôn mang theo chàng trốn tránh, mười mấy năm trời chẳng dám bước chân ra khỏi lãnh cung nửa bước. Tất cả những gì chàng nhìn thấy chỉ là một khoảng trời nhỏ hẹp.

Nay đã đến lúc lìa trần, chàng cũng muốn nhìn lại thế gian một lần.

Nếu như có thể nhìn thấy nhiều điều hơn nữa thì tốt biết bao.

Chàng dồn hết chút tàn lực cuối cùng, gắng gượng mở mắt.

Trong tầm mắt chàng hiện ra không phải là khoảng sân nhỏ bé bốn bề và vòm trời xanh thẳm, mà là một bóng hình.

Bóng hình mờ ảo, y phục màu vàng và hồng nhạt, đứng cách xa nhìn chàng, chẳng hiểu vì sao lại tiến lại gần.

Chàng nhìn rõ, đó là một gương mặt đẹp đến lạ thường, bút mực thánh hiền cũng khó lòng tả xiết một phần vẻ đẹp ấy. Những người chàng từng gặp chỉ đếm trên đầu ngón tay: Phúc công công, bà lão cung nữ điên dại ở lãnh cung, con chó già không biết từ đâu lạc đến rồi lại bỏ đi. Nhưng chưa bao giờ chàng thấy ai đẹp đến nhường này.

Phúc công công từng nói, mẫu phi chàng rất đẹp.

“Mẫu… thân…”

Chử Nghi Xuyên khẽ khàng khép đôi mắt lại.

🦋: Chử Nghi Xuyên của mình xứng đáng được gọi bằng chàng chứ không phải bằng hắn như ai kiaaaaaaaaa.