Thời Tam Thập
“… Nàng thật sự có gửi thư cho ta?”
“Là thật đó!”
Chử Nghi Xuyên mím môi, ngập ngừng nói: “Nhưng ta không hề nhận được thư của nàng.”
Thẩm Ngọc Loan hận không thể chỉ tay lên trời mà thề: “Nếu chàng không tin, chàng có thể hỏi Châu Nhi, mỗi lá thư đều là nàng ấy thấy ta gửi đi. Trong thư, ta đã đem tất cả sự việc tỏ bày rành rọt, không hề giấu chàng nửa lời.”
Chử Nghi Xuyên nửa tin nửa ngờ nhìn nàng.
Có Châu Nhi bên cạnh phụ họa, lại nhìn dáng vẻ kiên định của Thẩm Ngọc Loan, chàng đắn đo mãi, rồi mới miễn cưỡng gật đầu, xem như đã tin.
“Nơi biên ải có chiến sự đầy binh đao, đến cả thương đội cũng ngại mà không dám tiến về phía ấy, nên cũng có thể thư tín trên đường đã bị lạc mất rồi.” Lời này nói ra, đến Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng tin nổi. Mất một hai phong thì còn được xem là chuyện bình thường, đằng này tất cả đều mất hết, lý giải như thế nào đây?
Chỉ là đến nàng cũng chẳng rõ nguyên nhân, chỉ có thể kiên định mà nói với chàng: “Ta quả thật đã gửi!”
Chử Nghi Xuyên “Ừm” một tiếng, “Ta tin nàng mà.”
“Trong thư ta có để lại địa chỉ ở Lan Châu cho chàng chỉ chờ chàng đến tìm ta. Nhưng nếu như chàng không nhận được phong thư nào thì làm sao có thể tìm được nơi này?”
“Ta tìm thấy quyển du ký nàng từng xem, trong đó nàng có đánh dấu vào Lan Châu.”
Thẩm Ngọc Loan chớp chớp mắt, “Chàng liền theo đó từng bước từng bước đi tìm ta ư?”
Chử Nghi Xuyên quay đầu đi, không phản bác.
Thẩm Ngọc Loan nhất thời chẳng biết nói gì. Mấy cuốn du ký của nàng viết về trời Nam biển Bắc, ghi dấu vô số địa danh, Lan Châu cũng chỉ là một trong số đó. Từng bước từng bước lần tìm, chẳng biết hao tốn bao nhiêu tâm lực. Nàng nghĩ đến lời đồn Tín Vương du sơn ngoạn thuỷ khắp nơi khắp chốn, phảng phất đâu đó ở nơi sâu nhất trong lòng nàng bị chạm nhẹ một chút, khiến nàng mềm lòng đến rối bời.
Tay nàng dùng sức, kéo Chử Nghi Xuyên ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Chàng đi tìm bao lâu rồi?”
“Cũng không lâu lắm.”
Thẩm Ngọc Loan sao có thể tin được lời này của chàng.
Chử Nghi Xuyên liền đành phải nói cho nàng nghe sơ lược về khoảng thời gian chàng đã trải qua.
Nàng tính toán trong lòng. Hẳn là sau khi đại quân khải hoàn chưa bao lâu chàng đã rời kinh đi tìm nàng. Chàng trở về bao lâu, thì đi tìm bấy lâu.
Như vậy sao có thể gọi là không lâu lắm được?
Trong lòng nàng dậy sóng, lại hỏi: “Chàng làm sao biết, người kia không phải là ta?”
Chử Nghi Xuyên buồn rầu nói: “Người kia dù cố bắt chước cho giống đến thế nào, rốt cuộc cũng chẳng phải là nàng.”
Đầu ngón tay Thẩm Ngọc Loan khẽ động, trong lòng ngứa ngáy khó chịu: “Vậy chàng tốn bao nhiêu công sức như vậy để đến tìm ta, có phải là…”
“Ta tặng nàng trâm vàng.” Chử Nghi Xuyên càng thêm rầu rĩ: “Chẳng lẽ nàng không hiểu được lòng ta sao?”
Thẩm Ngọc Loan đương nhiên hiểu ý nghĩa của việc tặng trâm vàng!
Thế gian nam nữ thường lấy kim trâm để đính ước, nhưng từ trước đến giờ nàng cứ cho rằng Chử Nghi Xuyên vẫn còn nhỏ tuổi, dẫu chàng trưởng thành hơn phần lớn nam nhân trong thiên hạ, nhưng trong mắt nàng thì chàng vẫn là thiếu niên chưa rõ ái tình thế nhân là gì.
Nàng oán trách nói: “Chàng tặng ta nhiều đồ trang sức như vậy, làm sao ta biết cây trâm vàng này còn có ý nghĩa đặc biệt cơ chứ.”
Nếu sớm biết như thế, thì đã chẳng phải quanh co trắc trở đến nhường này, khi ấy thẳng thắn cùng chàng nói rõ, đâu đến nỗi hiểu lầm chồng chất như hôm nay.
Bỗng nhiên, lông mày của Thẩm Ngọc Loan giương lên, ngón tay nhanh chóng chạm nhẹ lên tai chàng, “Chẳng phải trước đây chàng đã từng nói với ta rằng trong lòng chàng đã có một cô nương nào đó rồi sao?”
Chử Nghi Xuyên hít sâu một hơi, nói: “Chính là nàng.”
Thẩm Ngọc Loan sững sờ: “Là ta?”
Tai Chử Nghi Xuyên đỏ bừng, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng: “Không có ai khác ngoài Thẩm Ngọc Loan nàng.”
Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc nói: “Vậy khi đó chàng nói chàng thích một người không nên thích…”
“Khi đó ta gọi nàng một tiếng ‘Hoàng tẩu’, thì làm sao ta dám thổ lộ với nàng.”
Ngón tay đặt nơi tai chàng dần buông lỏng, song chàng còn chưa kịp thở phào, liền cảm thấy tay trên tai đột nhiên siết chặt.
Cơn giận cũ của Thẩm Ngọc Loan lại bùng lên, nghiến răng nghiến lợi, hỏi: “Chàng nói dễ nghe thật đấy, vậy Vương phi của chàng đâu?”
“Vương phi nào?”
“Bên ngoài ai cũng biết Tín Vương điện hạ muốn cưới Công chúa nước láng giềng làm Vương phi, nghe đồn nàng Công chúa ấy quốc sắc thiên hương, Tín Vương điện hạ chàng hẳn là yêu thích lắm nhỉ.” Giọng Thẩm Ngọc Loan đầy chua chát nói: “Đã có Vương phi rồi, chàng còn đến tìm ta làm gì? Chi bằng cứ ở yên tại vương phủ của chàng, cùng vị Công chúa ấy vui vẻ sung sướng đi.”
Chử Nghi Xuyên ngơ ngác nhìn nàng.
Hơn nửa ngày, cuối cùng chàng mới nhớ ra, “Nàng nói công chúa nào?”
Tay Thẩm Ngọc Loan dùng sức càng mạnh: “Vậy tin đồn này là thật sao?!”
“Nàng nghe nhầm rồi.” Chử Nghi Xuyên giải thích: “Sau khi ta cùng Tào tướng quân đánh đuổi đám người Hồ ở biên ải đó xong, họ tự động cầu hòa, đưa đến một Công chúa để hòa thân. Khi ấy ta vội vàng đi tìm nàng, đến mặt mũi người đó ra làm sao ta cũng chưa từng nhìn qua.”
“Thật sao?”
“Ta không dám nói nửa lời dối trá với nàng.”
“Vậy… Công chúa ấy hiện giờ ở đâu?”
“Ta cũng chẳng biết. Phải chờ xem Hoàng thượng xử trí ra sao.”
Thẩm Ngọc Loan lúc này mới buông tay ra.
Nàng nhìn cái tai Chử Nghi Xuyên bị mình vặn đến đỏ bừng, tức khắc có chút ngượng ngùng, đau lòng mà xoa xoa cho chàng. Chỉ là tay vừa mới vươn ra, đã bị Chử Nghi Xuyên nắm lấy, siết chặt đến nỗi nàng kéo cũng không ra.
Lòng bàn tay Chử Nghi Xuyên nóng bỏng, khiến nàng chẳng còn sức phản kháng.
Châu Nhi không biết đã rời đi từ lúc nào, còn lặng lẽ đóng cửa, lúc này trong phòng chỉ còn lại hai người họ. Không biết có phải vì tiết trời khô hanh nóng bức hay không, Thẩm Ngọc Loan chỉ thấy hai bàn tay đang nắm chặt rịn đầy mồ hôi.
“Nàng hỏi ta về Vương phi…” Ánh mắt Chử Nghi Xuyên như thiêu đốt, nhìn nàng thật sâu: “Ta có thể xem đây là một câu trả lời về việc nàng cũng có tình có ý với ta hay không?”
Thẩm Ngọc Loan quay đầu đi.
Đôi mắt Chử Nghi Xuyên lại càng sáng: “Là có, đúng không?”
“Thì sao… thì sao chứ.”
“Mấy năm trước, Hoàng thượng lần đầu tiên giục ta thành thân. Nhưng khi đó, lòng ta chỉ nghĩ đến một mình Hoàng tẩu.” Chử Nghi Xuyên véo đầu ngón tay mềm mại của nàng, trong lòng cũng mềm nhũn: “Ta chẳng biết Hoàng tẩu ta nghĩ gì về ta, cũng chẳng hay Hoàng tẩu có nguyện làm Vương phi của ta hay không.”
“Không muốn.” Thẩm Ngọc Loan cứng giọng nói: “Ta sẽ ở lại Lan Châu, không muốn về kinh thành đâu.”
“Vậy thì ta cũng không về.”
“Sao mà chàng không về được chứ?” Thẩm Ngọc Loan tức khắc nóng nảy, quay đầu lại hỏi chàng: “Chàng ở triều đình vất vả gầy dựng cơ ngơi sự nghiệp, lại vừa mới lập công lớn, đây chính là một cơ hội tốt, cơ nghiệp ấy chẳng lẽ đành bỏ lại sao?”
Chử Nghi Xuyên bình tĩnh nói: “Ta đã trưởng thành, có thể dâng tấu xin Hoàng thượng ban cho một khối đất, cùng nàng ở lại Lan Châu.”
“Nếu Hoàng thượng không đồng ý thì sao?”
“Thì ta sẽ bỏ đi.”
“Chàng điên rồi ư?” Thẩm Ngọc Loan không dám tin, trừng mắt nhìn chàng: “Đây là chuyện chỉ cần nói không cần thì liền bỏ được sao?”
Nàng dứt lời, lại bỗng nhớ ra điều gì: “Chàng rời kinh đến tìm ta, tốn chừng ấy công sức, ta lại chưa nghe tin chàng được ban thưởng gì sau khi thắng trận…”
Thẩm Ngọc Loan ảo não khôn nguôi. Lập công lớn như vậy, vốn có thể giúp chàng bay cao bay xa hơn, nhưng chàng lại chẳng đoái hoài gì mà bỏ xuống hết mọi thứ chỉ để tìm nàng. Nàng một lòng mong Chử Nghi Xuyên có thể thành danh rạng rỡ, nào ngờ lại khiến chàng bị vướng chân lại.
“Chàng chịu bao khổ sở để gầy dựng sự nghiệp, bỏ đi như thế này chẳng phải là quá tiếc nuối sao…”
Lòng Chử Nghi Xuyên lại càng thêm nóng, chàng thử hé mở năm ngón tay, đan vào tay nàng. Đầu ngón tay nàng khẽ run, song nàng cũng không gạt ra, mặc cho chàng siết chặt.
Chàng lại hỏi: “Trâm vàng ta tặng, nàng còn giữ không?”
“Ta vẫn còn giữ.”
“Vậy thì ta không thấy có gì đáng tiếc hết.”
“Sao lại không tiếc? Chàng đường đường là một Vương gia, chẳng lẽ thật sự không muốn làm nữa?”
“Không làm.”
“Không làm Vương gia, vậy chàng muốn làm gì?”
Chử Nghi Xuyên khẽ cười một tiếng, siết chặt tay nàng, nói: “Ta làm hộ vệ cho tiểu thư của ta.”
Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời, nàng lại quay đầu đi, chỉ chừa lại cho chàng cái cổ trắng như ngọc, cùng vành tai ửng đỏ.
Hơn nửa ngày, nàng mới lí nhí nói thầm một câu: “Cái người này, nghĩ hay ho thật đấy. Chàng không quyền thế, lại không có tiền bạc, còn muốn ta gả cho chàng. Không lẽ chàng muốn ta cùng chàng ngày ngày chịu cảnh cơ hàn sao?
Dư tiểu thư về nhà chẳng bao lâu, rất mau lại đến cửa thăm hỏi.
Lần này nàng lại mang theo chuyện mới mẻ đến kể.
“A Loan, ngươi còn nhớ ta nói với ngươi về Tín Vương điện hạ không?” Dư tiểu thư nhỏ giọng: “Ngươi không biết đâu, ngày ấy phụ thân ta đi đón Tín Vương điện hạ, kết quả là trên đường đi, Vương gia lại đột ngột đuổi theo một cô nương. Phụ thân ta tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng người đâu. Ngươi nói xem người đó rốt cuộc là ai? Có quan hệ gì với Vương gia? Chẳng lẽ là nhân tình của Vương gia?”
Nàng nói một hơi nói, thấy Thẩm Ngọc Loan vẫn chăm chú lật thoại bản, đầu cũng không ngẩng lên lấy một lần, không nhịn được mà nói: “A Loan, ngươi có nghe không?”
“Chuyện này có gì lạ đâu.” Thẩm Ngọc Loan chậm rãi lật một trang thoại bản: “Nói không chừng, là tẩu tẩu của Vương gia đó.”
Bên cạnh, hộ vệ đang phe phẩy quạt hương bồ, khẽ bật cười. Dư tiểu thư lấy làm lạ ngẩng đầu, chợt trông thấy hộ vệ mới thân hình hiên ngang, phong thái tuấn lãng, khí độ quanh người so với công tử nhà quyền quý cũng chẳng kém một chút nào, chỉ có điều trên người hộ vệ này đang mặc một thân áo vải thô mộc mạc, trông có phần đối lập với phong thái.
Nàng nhìn đến ngẩn ngơ, sau một lúc lâu mới thu hồi tầm mắt, tiếp tục nói: “Tẩu tẩu của Tín Vương điện hạ chính là đương kim Hoàng hậu, lời đoán vừa rồi của ngươi chẳng hợp tình hợp lý chút nào.”
Thẩm Ngọc Loan nói: “Ngươi ở đây đoán tới đoán lui, chi bằng tự mình hỏi hắn đi.”
“Phụ thân ta cũng không biết Tín Vương điện hạ giờ đang ở đâu đâu.” Dư tiểu thư lại trở nên hăng hái nói tiếp: “Nghe phụ thân ta nói, cô nương đó họ Thẩm, cũng dẫn theo một nha hoàn, nhà cửa sung túc. A Loan, ngươi nói xem, cô nương đó có phải có vài phần giống ngươi không?”
Khóe môi Thẩm Ngọc Loan nhếch lên, nói: “Nói không chừng, người Tín Vương điện hạ đang đi tìm chính là ta đó.”
“Ngươi đừng có trêu ta. Ngươi nếu quen Tín Vương điện hạ, thì sao phải ở đây mở cửa hàng, trước đây còn bị bọn côn đồ lưu manh kiếm chuyện, vẫn là ta phải nhờ phụ thân ta giúp đỡ cho ngươi.” Dư tiểu thư không xem những lời Thẩm Ngọc Loan nói là thật, ngược lại lại chỉ vào Chử Nghi Xuyên hỏi: “A Loan, người này là ai?”
Thẩm Ngọc Loan trốn sau thoại bản, cười đến lông mi cong vút cả lên: “Là hộ vệ mới của ta.”
“Hộ vệ mới?”
“Không cần tiền công, lại rất nghe lời.” Thẩm Ngọc Loan lười biếng duỗi chân trên ghế mây: “Tiểu Xuyên, đến đấm đấm chân cho ta đi.”
Hộ vệ nghe lời liền buông quạt, khom người mà bóp chân cho nàng. Người trong thiên hạ dù là nam hay nữ đều ham sắc đẹp, một nam nhân tuấn tú như vậy, đứng yên cũng đã khiến người ta phải động lòng, huống hồ lúc này còn cúi đầu khom lưng, dù là người khó tính đến mấy nhìn cảnh này cũng được dỗ cho mặt mày hớn hở.
Dư tiểu thư trông thấy, chẳng nhịn được mà nói: “Hộ vệ tốt thế này, ngươi tìm ở đâu ra thế?”
“Tự hắn tìm đến cửa đó.”
Dư tiểu thư thở dài một tiếng: “Ai, trên đời lại có chuyện tốt như vậy sao.”
Thẩm Ngọc Loan nén cười, nói: “Lần trước hạt hoa dại ngươi gieo trong sân ta, sáng nay ta dậy hình như thấy nó nở hoa rồi đó.”
“Thật sao?!”
Dư tiểu thư nghe xong mừng rỡ, sốt ruột muốn đi xem, Châu Nhi liền dẫn nàng đến vườn hoa, vòng qua một khúc cua bóng người cũng hoàn toàn biến mất.
Người vừa đi, đôi tay đang đấm chân kia liền bắt đầu không yên phận, Thẩm Ngọc Loan bị ngứa đến cười ha hả, ghế mây không chịu nổi sức nặng mà phát ra tiếng kẽo kẹt.
Qua một hồi trêu đùa, Chử Nghi Xuyên khẽ rướn người, đưa tay vén những sợi tóc mai rối bời ra sau tai nàng, rũ mắt cười hỏi: “Ta là hộ vệ của nàng ư?”
“Tự chàng nói muốn làm hộ vệ, chẳng lẽ ta nói sai rồi sao?” Thẩm Ngọc Loan cố ý nói: “Nếu chàng không muốn làm hộ vệ, trong nhà ta cũng có không ít chỗ trống, chàng nói xem chàng muốn làm gì?”
Chử Nghi Xuyên liền theo lời nàng, đáp: “Làm ở vị trí nào thì được nhiều bạc nhất?”
“Chàng cần bạc làm gì?”
“Tiểu nhân thấy cô nương thích trang sức, muốn kiếm tiền mua trâm cài cho cô nương.”
Thẩm Ngọc Loan nghe vậy lại không nhịn được cười, tóc mai vừa được vuốt lại lần nữa bị rối tung lên, cười xong, nàng mới nghiêm mặt, làm bộ đứng đắn nói: “Thật ra có một chỗ. Tiền bạc nhiều, lại được chủ tử yêu thích, nhưng phải hầu hạ cho thật tốt, cái này không phải ai cũng làm được đâu.”
Chử Nghi Xuyên “Ừm” một tiếng, chậm rãi hỏi: “Vậy tiểu thư xem, ta có được không?”
Thẩm Ngọc Loan liền đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt chàng, tỉ mỉ quan sát, rồi làm bộ khó xử nói: “Không được.”
“Chỗ nào không được?”
“Tuổi còn quá nhỏ.”
Chử Nghi Xuyên nhíu mày: “Nhỏ tuổi thì có gì không tốt?”
“Trẻ người non dạ, chưa hiểu lòng người. Đến khi ta nổi giận, cũng không có ai chịu dỗ dành ta nha.”
“Cũng không hẳn.” Chàng nghiêm túc nói: “Tiểu nhân cũng biết cách dỗ người khác mà.”
“Ngươi tự mình nói thì hay lắm, ta đây chẳng thèm tin.”
Chử Nghi Xuyên cúi người xuống, âm thanh theo đó liền lọt vào giữa đôi môi của cả hai rồi nhanh chóng biến mất.
Chàng hôn rất khẽ, lại vô cùng cẩn thận, năm ngón tay luồn vào mái tóc đen vốn lỏng lẻo của nàng, ôm cả người nàng vào lòng.
Thẩm Ngọc Loan chẳng mấy chốc đã nếm được tư vị của tuổi trẻ. Máu huyết trai tráng dâng trào, lúc đầu còn dè dặt thử thăm dò, càng về sau dường như không thể khống chế bản thân mình, hơi thở cũng trở nên nóng rực, động tác càng thêm gấp gáp, như một con sói nhỏ vừa mới thức tỉnh, hận chẳng thể chiếm trọn hết tất cả, đem địa bà đã ngắm trúng từng chỗ một đều lưu lại mùi vị của mình.
Ban đầu nàng còn ứng phó được, nhưng dần dần đã chẳng thể chống đỡ nổi. Chỉ thấy toàn thân chàng mỗi chỗ đều cứng đến cộm người, chỉ có đôi môi là mềm mại, nhưng những nụ hôn lại giống như cuồng phong vũ bão, hận không thể nuốt chửng nàng vào bụng.
Hai tay Thẩm Ngọc Loan bám lấy cánh tay chàng, dần dần chẳng còn sức chống đỡ, còn chưa kịp tỏ ý muốn đẩy chàng ra, liền bị chàng ấn trở xuống, đến cuối cùng chỉ có thể bị chàng đè trên ghế mây, ngửa đầu đón nhận từng đợt hôn nồng nhiệt của chàng, hàng mi dài ướt át, đuôi mắt ửng đỏ, thân mình mềm nhũn như nước, đến tiếng nức nở cũng bị chàng nuốt trọn.
“A Loan, ta thấy rồi, bông hoa kia thật sự đã nở… Ôi chao!”
Dư tiểu thư vội vàng lấy tay che mắt, thân mình cứng đờ tại chỗ, rồi lại luống cuống xoay người nhìn sang chỗ khác.
Lúc này Chử Nghi Xuyên mới buông nàng ra, cúi đầu nhìn mỹ nhân dưới thân lệ thấm mắt mơ, không kìm được lòng lại khẽ hôn lên khóe mắt nàng một cái rồi mới chỉnh chỉnh lại y phục như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Thẩm Ngọc Loan cũng vội vàng lau đi vệt nước bên môi, nhanh chóng cầm lại thoại bản trong tay.
Dư tiểu thư đợi hồi lâu không nghe thấy động tĩnh gì, mới thử buông tay ra xem.
Chỉ thấy hai người, một người ngẩng đầu nhìn trời, một người cúi đầu đọc sách, trên mặt đều tỏ vẻ nghiêm túc, chỉ có vành tai còn đỏ ửng là bán đứng cái vẻ đứng đắn bên ngoài, ánh mắt cũng không kìm được mà liên tục liếc sang đối phương.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 59](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)