Bìa [TTNTCM] – Chương 58
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 58

Tác giả: Thời Tam Thập

2759 từ · 13 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 58

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan nổi giận nhanh mà tan giận cũng nhanh. Sáng còn tức đến nuốt chẳng trôi món gì, đến giờ chính Ngọ đã nằm nghỉ ở rừng trúc rợp bóng, tay cầm quyển thoại bản, ánh mắt liếc về phía góc sân, nơi có kẻ nào đó đang bị phạt phơi mình dưới nắng, chẳng bao lâu đã bị mềm lòng.

Nàng khẽ ngoắc tay về phía ấy, tên hộ vệ mới này liền ngoan ngoãn bước tới.

Chử Nghi Xuyên vận thường y, vải vóc đơn sơ, tấm lưng ướt đẫm mồ hôi, trán cũng đọng đầy giọt lớn giọt nhỏ.

Thẩm Ngọc Loan gọi chàng lại, mày chau mắt liếc, trong giọng mang chút ghét bỏ: “Hôi chết đi được, mau đi tắm rửa đi.”

Chử Nghi Xuyên im lặng nghe theo.

Chàng chẳng đi đâu xa, chỉ đến giếng nước gần đó múc một gáo, nước giếng mát lạnh dội thẳng xuống đầu, tức thì xua tan cái nóng bức. Rồi chàng lại ướt sũng trở về, đứng cho nước rơi tí tách trước mặt Thẩm Ngọc Loan, chờ nàng phân phó.

Thẩm Ngọc Loan lại ghét bỏ, nói: “Đi thay xiêm y khác đi.”

Chàng đứng bất động.

Chử Nghi Xuyên đã quyết tâm là sẽ làm, không hề rời khỏi nàng nửa bước. Không còn cách nào khác, Thẩm Ngọc Loan đành bảo Châu Nhi mang một bộ xiêm y sạch sẽ đến.

Chàng chẳng tránh né, chẳng e dè, cứ thế cởi phăng áo ngoài, để lộ bờ vai rộng, vòng eo thon, cùng nửa thân trên đầy đường nét rắn rỏi lộ ra giữa ánh nắng. Thẩm Ngọc Loan không kịp dời mắt, trước mặt chợt tràn ngập hình ảnh thân thể cường tráng của chàng, nàng “Ai nha” một tiếng, chỉ thấy ánh nước lóng lánh theo từng đường gân da rõ nét chảy xuống, nàng còn chưa kịp nhìn thấy nhiều hơn, tất cả đã nhanh chóng bị xiêm y của chàng che lấp lại.

Chử Nghi Xuyên thắt chặt đai lưng, liếc nhìn nàng.

Thẩm Ngọc Loan thầm cắn đầu lưỡi, cố trấn tĩnh mình: “Ngươi, cái người này, sao chẳng biết ngượng ngùng chút nào vậy!”

Chử Nghi Xuyên đáp: “Tiểu nhân mồ côi không cha không mẹ, chẳng ai dạy dỗ, không hiểu lễ nghĩa, xin tiểu thư chớ trách.”

“…”

Thẩm Ngọc Loan lại thầm mắng chàng trong lòng: Trước kia còn một tiếng “Hoàng tẩu” ngọt xớt, giờ xoay lưng liền bảo không ai dạy dỗ, coi nàng là người chết chắc?

Nàng bực mình phất tay: “Tránh ra, ngươi tránh ra.”

Chử Nghi Xuyên vẫn im lặng đứng nguyên tại chỗ, giả câm giả điếc.

Hộ vệ này của Thẩm Ngọc Loan thân thể cường tráng, diện mạo tốt, võ nghệ giỏi, lại không đòi tiền công, quả thực rất có lợi. Nhưng muốn hưởng lợi thì phải chịu đựng một hai khuyết điểm của chàng, nàng nói gì chàng cũng nghe, duy nhất chỉ có việc đuổi chàng đi thì chàng không chịu nghe lời. Cái dáng giả câm vờ điếc của chàng Thẩm Ngọc Loan nhìn mãi thành quen, chẳng buồn đôi co.

Nhưng một người cao lớn như vậy đứng cạnh bên, dù nàng muốn bỏ qua cũng khó.

Nàng lại lật vài trang thoại bản, ánh nắng vừa đổ qua, liền thấy một cái bóng đổ dài phủ xuống trang giấy. Thẩm Ngọc Loan nhìn nhìn, ánh mắt chẳng kìm được mà bị cái bóng người ấy hấp dẫn, Chử Nghi Xuyên khẽ động, ánh mắt nàng cũng dao động theo.

Cuối cùng, nàng đành nói: “Ngươi ngồi xuống đi.”

Chử Nghi Xuyên hỏi: “Hộ vệ cũng có thể ngồi sao?”

Thẩm Ngọc Loan trừng chàng một cái: “Hộ vệ cũng phải nghe lời chủ tử.”

Chàng ngồi xuống, Thẩm Ngọc Loan lại đẩy đĩa trái cây ướp lạnh qua.

Chử Nghi Xuyên lại hỏi: “Hộ vệ cũng có thể ăn sao?”

Thẩm Ngọc Loan liếc một cái, trừng mắt nhìn chàng nói: “Chẳng lẽ còn muốn ta cầu xin ngươi ăn?”

Chử Nghi Xuyên lúc này mới đưa tay ra.

Ghế chàng ngồi thấp hơn ghế mây của Thẩm Ngọc Loan một chút, ngồi xuống rồi ngay cả tay chân cũng chẳng biết đặt đâu, cúi mày thuận mắt nép mình trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, hình ảnh này lại khiến Thẩm Ngọc Loan nhớ về ngày xưa, khi chàng còn bé, luôn ngoan ngoãn như một chú cún con đi theo chân nàng.

Nghĩ đến chuyện cũ, lòng Thẩm Ngọc Loan cũng mềm đi vài phần.

Tuy chàng đã thay đổi không ít, nhưng rốt cuộc vẫn còn vài phần dáng dấp ngày xưa.

Nàng ôn tồn hỏi: “Ngươi định ở đây bao lâu?”

“Không về nữa.”

“Ngươi không trở về kinh thành ư?”

Sắc mặt Chử Nghi Xuyên bỗng trở nên lạnh lẽo: “Nàng muốn đuổi ta đi ư?”

“Sao lại là ta muốn đuổi ngươi đi?” Thẩm Ngọc Loan nói: “Việc của ngươi đều ở kinh thành, chẳng lẽ định bỏ hết mà không về?

“Vậy còn nàng?”

Thẩm Ngọc Loan đáp: “Ta? Ta đương nhiên ở lại Lan Châu.”

“Vậy ta cũng ở lại.”

Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc: “Ngươi điên rồi ư? Ngươi ở lại đây làm gì?”

Chử Nghi Xuyên cúi đầu, trầm giọng nói: “Ta không ở lại đây, làm sao biết nàng có phải lại muốn bỏ trốn hay không.”

Thẩm Ngọc Loan nhất thời nghẹn lời.

Tuy nàng chẳng nhìn rõ sắc mặt Chử Nghi Xuyên, nhưng lại thấy vết sẹo trên thái dương chàng. Nghĩ đến trận chiến năm xưa để lại thương tích sâu như vậy, dù thoa bao nhiêu kim sang dược cũng chẳng thể mờ đi. Thẩm Ngọc Loan lúc này mới nhớ ra, chàng tuy đã cao lớn, nhưng tuổi vẫn còn nhỏ hơn nàng.

Nàng khẽ nói: “Ta trốn gì chứ? Bây giờ ta đã ở đây rồi, lúc nào ngươi muốn cũng có thể đến thăm ta.”

“Thật sao?”

Chử Nghi Xuyên bỗng ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe, ánh mắt sắc bén nhìn nàng, ngữ khí hung hăng nói: “Trước khi ta đi, nàng cũng nói như vậy.”

Thẩm Ngọc Loan sững sờ.

Nàng ấp úng nói: “Khi ấy ta cũng không nghĩ tới…”

Kiếp trước nàng ở trong hoàng cung ba năm mới đợi được Thẩm Ngọc Trí trở về. Nàng làm sao biết đời này Thẩm Ngọc Trí lại trở về sớm hơn?

Nàng nằm mơ cũng muốn rời khỏi cung, làm sao có chuyện cơ hội đã đến lại không nắm bắt được chứ.

Nhưng rốt cuộc là nàng đã lỡ hẹn trước, Thẩm Ngọc Loan đành nhẹ giọng xin lỗi: “Ta biết lỗi rồi.”

Chử Nghi Xuyên mím môi trừng mắt nhìn nàng hồi lâu, không dám tin nàng lại nói xin lỗi một cách thẳng thừng như vậy, tâm tình nhất thời khó hồi phục lại như trước, chỉ đành tức giận quay đầu đi, trút giận hết lên đĩa trái cây bên cạnh.

Thẩm Ngọc Loan không dám chọc giận chàng, vội lấy lòng đẩy cả đĩa trái cây về phía chàng.

Đẩy qua xong, nàng lại nghĩ: Tuy quả thật là nàng đột ngột rời đi, nhưng Chử Nghi Xuyên cũng kém cạnh gì nàng, chẳng phải cũng đã cùng vị Công chúa nào đó thề non hẹn biển, làm nàng ở Lan Châu đợi mòn mỏi hay sao?

Cơn tức giận lại lập tức dâng lên trong lòng, nàng kéo mâm trái cây về, tự mình cầm lấy một quả lê cắn thật mạnh.
……….
Giờ Ngọ trôi qua.

Thẩm Ngọc Loan đi vào trong phòng nghỉ ngơi, sai hộ vệ mới phe phẩy quạt cho nàng, còn nàng thì nằm mơ màng trên giường ngủ.

Khi sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng ngoài sân vang lên một tiếng gọi lớn đánh thức nàng.

“Thẩm cô nương!” Một bà mụ đầu đội hoa hồng, giữa môi có nốt ruồi lớn, hớn hở bước vào, đẩy Châu Nhi đang định cản đường qua một bên, chen đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan, nói: “Tin tốt, tin tốt đây!”

Thẩm Ngọc Loan mở hé một mắt, hỏi: “Mụ Vương*, lại là bà à?”

*Mụ ở đây dùng để gọi bà mai bà mối đấy ạaaa

Mụ Vương chưa kịp đáp, đã trông thấy Chử Nghi Xuyên đứng một bên, đôi mắt lập tức sáng rỡ: “Người này là ai?”

Thẩm Ngọc Loan liếc Chử Nghi Xuyên một cái: “Là hộ vệ mới trong phủ của ta.”

Mụ Vương lập tức mất hứng, lại kéo lấy tay nàng nói: “Thẩm cô nương hôm nay ta đến là để mang đến cho cô một tin rất tốt. Đại công tử nhà Triệu viên ngoại ở thành Đông nhờ ta đến cầu hôn!”

Chử Nghi Xuyên đang rót trà, nghe đến đó bỗng dừng tay, đưa mắt lạnh lùng nhìn sang.

“Không gả.”

“Thẩm cô nương, ta biết cô mắt cao hơn người, nhưng cũng đừng vội từ chối như vậy.” Mụ Vương bắt đầu dẻo miệng khen ngợi: “Đại công tử nhà Triệu viên ngoại không những tuấn tú nho nhã, phẩm hạnh xuất chúng, mà gia cảnh cũng hiển hách, cô chỉ cần gả qua đó thì chính là thiếu phu nhân của cả một phủ rồi!”

Thẩm Ngọc Loan xuy một tiếng: “Bà thấy ta trông giống như người thiếu bạc hay sao?”

Nàng lười biếng vươn tay, chờ mãi không thấy chén trà, mới ho khan một tiếng: “Tiểu Xuyên?”

Chử Nghi Xuyên lúc này mới hoàn hồn, thất thần rót cho nàng một chén trà.

Mụ Vương vội vàng nói: “Đây đâu liên quan đến chuyện tiền bạc, Triệu công tử là một tú tài, năm sau còn muốn tham gia khoa cử! Cô gả qua đó rồi, về sau chính là mệnh phu nhân, bạc nhiều chưa chắc sướng bằng làm mệnh phu nhân đâu. Thẩm cô nương, cô thấy có đúng không?”

“Đừng nói đến việc hắn không thi đậu, dù có thi đậu đi chăng nữa, ta cũng không coi trọng hắn.” Thẩm Ngọc Loan xua tay: “Mụ Vương, lần trước ta đã nói rõ với bà rồi, lần sau đừng đến nữa.”

“Thẩm cô nương, cô đừng vội, cô không coi trọng Triệu công tử, ta đây còn có rất nhiều công tử trong sạch lương thiện không thua gì Triệu công tử đâu. Với điều kiện của cô, thì chẳng lo… Ai da!” Mụ Vương kêu lên một tiếng.

Thẩm Ngọc Loan nhìn sang, chẳng biết từ khi nào Chử Nghi Xuyên đã động thủ, chỉ trong chớp mắt, mụ Vương đã bị chàng đẩy lùi ra xa.

Mụ Vương la lên: “Ta nói này! Cái thứ hộ vệ nhà ngươi sao lại vô lễ thế hả? Chủ tử của các ngươi còn chưa lên tiếng, ngươi còn không mau buông tay!”

Chử Nghi Xuyên lạnh lùng nói: “Nàng không gả.”

“Gả hay không cũng không phải việc ngươi định đoạt, Thẩm cô nương, mau bảo hộ vệ nhà cô buông tay!” Mụ Vương đứng từ xa kêu lên: “Ta đây còn có Lưu công tử, Trương công tử với Tôn công tử nữa, ta chưa kể hết đâu!”

Sắc mặt Chử Nghi Xuyên càng lạnh, bước đến che trước mặt nàng, lạnh lùng nói: “Mau cút!”

Đây là khí thế chàng mang từ chiến trường máu tanh gió lạnh về, mụ Vương bị chàng dọa cho giật mình, năm mồm mười miệng cũng không nói được lời nào. Chử Nghi Xuyên đảo mắt quét qua đám hộ viện, lập tức có người bước tới lôi mụ ra ngoài.

Người đã đi khuất, trong sân vẫn còn nghe văng vẳng tiếng kêu của mụ Vương.

Thẩm Ngọc Loan bật cười nhìn Chử Nghi Xuyên sải bước đến trước mặt mình, thấy mặt mày chàng vẫn âm u, cố ý hỏi: “Ngươi nổi điên cái gì chứ?”

“Người như vậy nhiều lắm ư?”

“Người nào?”

Chử Nghi Xuyên gần như nghiến răng ken két nặn ra mấy chữ: “Người đến cầu thân nàng.”

“Đúng vậy.” Nàng thong thả ung dung vuốt ve mái tóc đen rủ bên người: “Người xinh đẹp lại có tiền như ta, đương nhiên có không ít người ngưỡng mộ.”

Khóe môi Chử Nghi Xuyên mím chặt, sắc mặt càng u ám.

“Không chỉ là Triệu công tử hay Lưu công tử thôi đâu. Lần trước còn có Lý công tử viết thơ cho ta, rồi lần trước nữa, còn có Chu công tử đích thân mang sính lễ đến nhà ta cầu thân, ngoại trừ bọn họ ra còn có không ít người khác nữa, nếu ngươi muốn nghe, ta có thể dành cả buổi trưa này để kể cho ngươi nghe đó.”

Thấy sắc mặt chàng càng ngày càng khó coi, Thẩm Ngọc Loan dừng lại, chuyển đề tài, lại nói: “Chỉ là, không phải ai ta cũng để mắt tới. Cho nên ta đều đã đuổi họ đi hết rồi.”

Chử Nghi Xuyên lại hỏi nàng: “Vậy người như thế nào mới có thể lọt vào mắt nàng?”

Thẩm Ngọc Loan quay đầu đi, không muốn đối mặt với chàng.

Người nàng thích đương nhiên là người trước mắt nàng đây. Nhưng Chử Nghi Xuyên không có tâm tư này với nàng, thì sao nàng có thể nói ra chứ?

Trong mắt Chử Nghi Xuyên, sự né tránh của nàng lại mang theo vài phần kiêng kị khó nói.

Hai bàn tay chàng siết chặt, móng tay gần như hằn sâu vào da thịt, nén giận, nói: “Xét về thân phận, về xuất thân, bọn họ kiếm bạc cũng không nhiều bằng ta. Nàng yêu son phấn như vậy, thích tiêu tiền như vậy, bọn họ liệu có dám đem toàn bộ gia sản cho nàng, chịu vì nàng mà liều mạng như ta sao?”

Mũi chân Chử Nghi Xuyên chống vào giường nệm của nàng, từ trên cao phủ xuống một cái bóng lớn. Thẩm Ngọc Loan sững sờ một chút, ngẩng đầu lên nhìn chàng, chỉ cảm thấy mình như một con mồi bị mãnh thú ghìm chặt trên bàn, khiến tay chân nàng cứng đờ, chẳng thể chạy đi đâu được.

“Suốt hai năm, ta không nhận được chút tin tức gì từ nàng, ta còn nghĩ nàng gặp phải chuyện gì không hay. Khi ta trở về chuyện đầu tiên mà ta làm là vào cung tìm nàng, Trữ Phượng Cung đã thay đổi toàn bộ người, không một ai nói cho ta biết nàng đã đi đâu. Trong khi ta chạy khắp nơi tìm nàng, thì nàng lại ở đây thân thiết với công tử này công tử kia, hóa ra từ đầu đến cuối chỉ có mình ta đơn phương thương nhớ nàng mà thôi.”

Chàng nghiến răng, giọng nghẹn lại, dường như đang phơi bày vết thương chẳng thể nói thành lời của mình: “Nàng nhận kim trâm của ta, nàng, nàng hẳn là biết tâm ý của ta, lại còn đùa giỡn với ta như vậy, khiến ta như một kẻ ngốc chỉ biết chạy khắp nơi tìm nàng… Thẩm Ngọc Loan, nàng hà tất phải chà đạp ta như vậy.”

Thẩm Ngọc Loan ngây người, chỉ biết ngửa đầu ngơ ngác nhìn chàng, lúc này cũng hệt như một kẻ ngốc.

Nàng chưa kịp nghĩ rõ lời “tâm ý” trong miệng chàng rốt cuộc là ý gì, liền thấy người trước mặt mắt đỏ hoe, dứt khoát muốn xoay người rời đi, nàng vội vàng bò dậy túm chặt góc áo chàng.

🦋: Đổi xưng hô được rồi nhaaaaa

“Ta đã gửi rất nhiều thư cho chàng.”

Chử Nghi Xuyên há mồm, những lời muốn nói cũng không thốt ra được nửa câu.

Chàng còn chưa thoát khỏi những cảm xúc dày đặc ấy, phút chốc bị những lời này của nàng làm cho đầu óc choáng váng, ngây người nửa ngày mới quay đầu lại, giọng điệu cứng nhắc hỏi: “… Thư gì?”

“Ta có gửi thư cho chàng.” Thẩm Ngọc Loan nắm chặt góc áo chàng, “Khi rời khỏi cung, ta đã gửi thư cho chàng, gửi rất nhiều. Trong thư ta đã nói tất cả mọi chuyện cho chàng biết, còn để lại địa chỉ nơi này cho chàng. Nếu không phải vì đợi chàng tới tìm ta, sao ta phải lưu lại nơi đất Lan Châu này?”