Thời Tam Thập
Thẩm Ngọc Loan cũng không hiểu vì sao mình lại phải trốn. Rõ ràng nàng đâu có làm điều gì sai, sau khi hoàn hồn lại, dựa vào việc bản thân mình hiểu biết nhiều về Lan Châu, nên đã nhanh chân chạy trước một bước về phủ.
Nàng lo sốt vó, vội sai người đóng hết tất cả cửa sổ trong nhà, còn cài then chốt cho kín, giống như kẻ đang đuổi theo nàng ở bên ngoài là một con mãnh thú hung tợn chực nhào đến vồ lấy nàng vậy.
Dư tiểu thư nhìn thấy mà mờ mịt cả đầu: “A Loan, ngươi làm gì vậy?”
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng hí ngựa dài lanh lảnh, rồi có tiếng vó lộc cộc dồn dập, cửa lớn cũng bị người bên ngoài đập vang dữ dội. Tiếng “bang bang bang bang” như ác quỷ đến báo thù, nghe mà kinh hồn táng đảm.
🦋: Ý là đến bắt vợ thôi, cũng đâu cần phải tả cỡ đó =))))))))))))
Mặt mày Thẩm Ngọc Loan trắng bệch, vội bịt chặt hai tai lại, không biết đã qua bao lâu, bên ngoài mới không còn tiếng động.
Dư tiểu thư càng lấy làm lạ: “A Loan, ngươi trốn cái gì vậy?”
Châu Nhi sắc mặt lạ lùng: “Tiểu thư, bên ngoài chẳng phải là…”
Dư tiểu thư: “Là ai? Ta có quen không?”
Châu Nhi vội vàng ngậm miệng lại.
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng lấy lại bình tĩnh, nói: “Là… Là một người ta từng quen.”
“Là kẻ thù của ngươi sao?” Dư tiểu thư nói: “Ngươi đừng sợ, ta sẽ đi tìm phụ thân ta, bảo phụ thân ta đối phó với hắn.”
“Cũng… cũng không phải kẻ thù.”
Hơn nữa, phụ thân ngươi cũng đánh không lại hắn.
Nàng cũng không thể nói rõ tại sao mình phải trốn, chỉ là lần gặp lại này thực sự không giống như nàng tưởng tượng, Chử Nghi Xuyên trông khác đi nhiều lắm, chàng trở nên chững chạc cao lớn, nhưng lại đầy vẻ chật vật tang thương, chẳng giống một vương gia phú quý đi xa để giải sầu, mà lại như một lữ khách phong trần mỏi mệt. Khi hai người đối mặt với nhau, ánh mắt chàng như muốn ăn tươi nuốt sống nàng, nàng chỉ liếc một cái, rõ ràng chưa từng làm chuyện gì trái lương tâm, vậy mà lại sợ muốn chết.
Trên trán chàng còn có một vết sẹo dài, chẳng biết từ đâu mà có, khiến tướng mạo cũng trở nên hung ác thêm vài phần.
“Oánh Oánh, ngươi về nhà đi.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Đi bằng cửa sau.”
Dư tiểu thư ngây người: “Nghiêm trọng đến vậy sao?”
“Phải, ngươi đi nhanh đi.”
Dư tiểu thư không dám chần chừ, vội vàng trở về lấy hành lý. Trước khi đi, nàng nắm chặt tay Thẩm Ngọc Loan nói: “A Loan, nếu ngươi có việc gì, nhất định phải sai người đến báo cho ta một tiếng.”
“Được.”
Dư tiểu thư lúc này mới lưu luyến từng bước mà đi.
Châu Nhi lúc này mới dám nói: “Tiểu thư, Vương gia đã ở ngoài cửa rồi, sao tiểu thư còn không cho Vương gia vào?”
“Em xem cái dáng vẻ của hắn kìa, đâu có giống đến tìm người, ta thấy giống đến đòi nợ hơn ấy.” Thẩm Ngọc Loan cứng miệng nói: “Em không thấy hắn hung dữ như nào sao, một đường từ Phù Dung Phố đuổi theo ta về đến nhà, suýt nữa còn phá tung cổng nhà ta.”
“Tiểu thư lúc trước ngày ngày còn mong ngóng Vương gia đến, giờ Vương gia đã đến đây rồi, sao tiểu thư lại không muốn gặp?”
“Lúc trước ta nào có biết chuyện hắn muốn thành thân với Công chúa đâu chứ.” Nhắc đến chuyện này, Thẩm Ngọc Loan liền nổi giận: “Hắn đã sắp cưới Công chúa, vậy còn đến tìm ta làm gì? Ta đến một câu ‘Hoàng tẩu’ của hắn còn không dám nhận, vậy thì giờ ta với hắn có còn liên quan gì đến nhau đâu?”
Lại nói, nàng đã tính ngày rồi, Chử Nghi Xuyên trở về kinh thành là chuyện lúc cuối năm ngoái. Nàng ở Lan Châu vừa hay tin, liền mong ngóng Chử Nghi Xuyên đến đây gặp nàng, cứ mong mãi từ mùa đông sang mùa hè, thời gian đó đủ để Chử Nghi Xuyên cưỡi ngựa từ kinh thành đến Lan Châu đi lại mười mấy bận! Ấy vậy mà chàng không hề đến, biết đâu chừng lúc đó lại đang cùng vị Công chúa kia nồng tình ý mật đấy chứ.
Thẩm Ngọc Loan càng nghĩ càng giận: “Châu Nhi, đóng chặt cánh cửa lớn lại cho ta, không có lệnh của ta, ai cũng không được phép cho hắn vào.”
Châu Nhi thở dài: “Tiểu thư làm vậy cẩn thận sẽ hối hận đấy ạ.”
Thẩm Ngọc Loan hừ lạnh một tiếng, thái độ kiên định.
Quả nhiên, trời vừa tối, nàng cứ liên tục quay đầu nhìn ra ngoài, đến bữa cơm cũng bồn chồn không yên.
Châu Nhi đứng một bên nói: “Đã muộn thế này rồi, Vương gia vẫn còn đứng ở ngoài, chưa từng rời đi nửa bước, không biết ngài ấy đã dùng bữa chưa.”
Cả trái tim Thẩm Ngọc Loan như được nhấc lên, nàng nhìn tiểu nha hoàn, thấy vẻ mặt lo lắng của nàng ta, lúc này mới bẽn lẽn nói: “Em đưa cho hắn chút đồ ăn đi… Đường đường là một Vương gia, nếu xảy ra chuyện gì ở ngay cửa nhà ta, ta đây gánh không nổi đâu.”
Châu Nhi lén cười, vội đi chuẩn bị đồ ăn.
Đêm lạnh như nước, trăng sáng vằng vặc, Chử Nghi Xuyên ngồi trên bậc thềm đá trước cửa, bên mình chỉ có một con ngựa đói bầu bạn. Bỗng nghe thấy phía sau “kẽo kẹt” một tiếng, chàng lập tức đứng dậy, thấy người đến là Châu Nhi, lại mím môi ngồi xuống.
Châu Nhi đặt cơm canh trong tầm tay chàng, nói: “Trời đã muộn thế này rồi, Vương gia ngày mai rồi hãy đến.”
“Nàng đang ở đâu?”
“Vương gia cũng thừa biết tính nết của tiểu thư, chờ ngày mai tiểu thư nguôi giận, nhất định sẽ bằng lòng cho Vương gia vào nhà.”
Chử Nghi Xuyên trầm mặc một lúc, bưng chén cơm dưới đất lên.
Châu Nhi lại hỏi: “Vương gia bây giờ định đi đâu ạ?”
“Ta sẽ đứng đợi ở đây.”
Châu Nhi sửng sốt, vội vàng nói: “Hiện giờ trời tuy nóng, nhưng ngủ ở ngoài cũng dễ sinh bệnh lắm.”
Chử Nghi Xuyên nói: “Khi nào nàng cho ta vào, khi đó ta mới rời đi.”
Châu Nhi nhất thời há hốc mồm.
Hơn nửa ngày, nàng mới lúng túng nói: “Vương gia sao cũng trở nên cố chấp như vậy chứ…”
“Trước khi ta rời kinh, nàng nói sẽ đợi ta trở về, nhưng khi ta trở về, trong cung đã thay đổi thành người khác rồi. Hôm nay nàng vừa thấy ta liền bỏ chạy, cũng chẳng thèm quay đầu lại.” Chử Nghi Xuyên lạnh lùng nói: “Ta làm sao biết, đợi ngày mai ta đến đây, nàng có chạy mất nữa hay không?”
Châu Nhi nghẹn lời, đành nói: “Tiểu thư cũng không cố ý đâu.”
Chử Nghi Xuyên không nói nữa, trầm mặc ngồi trên bậc thềm đá, tựa một pho tượng tĩnh lặng.
Khi Châu Nhi trở về, Thẩm Ngọc Loan giả vờ lơ đễnh hỏi: “Hắn nói gì với em vậy?”
Nàng thầm nghĩ: Nếu Chử Nghi Xuyên chịu cúi đầu xin lỗi nàng, nàng sẽ bỏ qua chuyện cũ, cho chàng vào đây. Nàng cũng đâu phải người không nói đạo lý như vậy.
Châu Nhi cẩn thận nói: “Vương gia không nói gì cả ạ.”
Thẩm Ngọc Loan lập tức nổi giận: “Vậy thì hắn cứ ở lì ngoài đó đi!”
Dứt lời, nàng không còn bận tâm người ngoài kia là ai, cứ thế bước về phòng nghỉ ngơi, thổi tắt đèn, kéo chăn trùm kín đầu, hoàn toàn không thèm nghĩ đến những chuyện ngoài kia nữa.
Đến nửa đêm, Thẩm Ngọc Loan mơ màng trong giấc mộng, bỗng nghe ngoài cửa có tiếng gọi: “Tiểu thư, tiểu thư!”
Nàng đột nhiên bừng tỉnh, người ngoài cửa lại gọi vài tiếng nữa, là giọng của Châu Nhi. Thẩm Ngọc Loan khoác áo ngoài, mặt mày mệt mỏi đứng dậy: “Có chuyện gì vậy?”
Châu Nhi cũng hoảng loạn: “Vương gia ngài ấy…”
Thẩm Ngọc Loan trong lòng giật mình, vội vàng đẩy nàng ra, chạy về phía sân trước.
Trong sân một bóng dáng cao lớn đứng thẳng tắp, Thẩm Ngọc Loan nương ánh trăng đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận người trước mắt bình an vô sự, lúc này mới an lòng. Thấy Chử Nghi Xuyên mặt mày thản nhiên, nàng liền nhướng mày, nói: “Hơn nửa đêm, ngươi dám tự tiện xông vào nhà dân sao?!”
Chử Nghi Xuyên: “Ta có gõ cửa.”
Thẩm Ngọc Loan càng giận: “Ai cho ngươi vào?!”
Châu Nhi vội vàng tiến lên: “Tiểu thư, là nô tì làm chủ. Vương gia ngài, ngài ấy…”
Chử Nghi Xuyên giơ cao yết thị trong tay, “Ta đến ứng tuyển vị trí hộ vệ.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng chớp chớp mắt, giơ lồng đèn lên, nhìn kỹ tờ yết thị đó một lần. Thì ra là yết thị ban ngày Châu Nhi cùng Dư tiểu thư dán lên, gần đây Lan Châu có giặc cướp hoành hành, nàng một mình một thân, dẫu sao cũng cần thêm người phòng bị.
Nhưng nàng chiêu mộ là vị trí hộ vệ, liên quan gì đến Chử Nghi Xuyên?!
Chử Nghi Xuyên nói: “Thân thế ta trong sạch, võ nghệ tạm được, không cần tiền công, bao ăn bao ở là đủ. Đôi bên công bằng, đều có lợi.”
Thẩm Ngọc Loan chỉ cảm thấy vô lý: “Ngôi vị Vương gia tốt đẹp như thế ngươi lại không muốn, lại chạy đến chỗ ta làm hộ vệ sao?”
“Đúng vậy.”
Thẩm Ngọc Loan chỉ vào chàng: “Hộ vệ nhà ai lại có thể ăn mặc gấm vóc ngự cung, cưỡi ngựa quý ngàn vàng như ngươi chứ?”
Chử Nghi Xuyên không trả lời, chàng tháo bội đao, vứt roi ngựa, bỏ ngọc bội cài tóc, mọi thứ đều vứt hết sạch, chỉ chừa lại một thân áo trong trắng muốt, hai chân trần trụi đứng trước mặt nàng.
“Hiện giờ thì không còn gì nữa.”
Thẩm Ngọc Loan chỉ thấy chàng thật sự điên rồi.
Chử Nghi Xuyên vô cùng quyết tâm, nàng không đồng ý, chàng cũng không nhúc nhích nửa bước. Chàng đứng đó, bất động như một pho tượng, làm nàng dù có muốn đuổi cũng không nỡ. Cuối cùng, chỉ còn cách trừng mắt nhìn chàng rồi xoay người bỏ đi, tức giận nói:
“Tùy ngươi!”
Châu Nhi nhân cơ hội dặn dò hạ nhân: “Mau dọn một gian phòng cho Vương gia ở lại.”
“Không cần.” Chử Nghi Xuyên nhìn chằm chằm bóng người nơi khúc quanh đó: “Hộ viện ở đâu, ta liền ở đó.”
Thẩm Ngọc Loan âm thầm nghiến răng.
Nàng trằn trọc cả đêm, trong đầu toàn nghĩ đến Chử Nghi Xuyên, mãi mới ngủ được, chẳng bao lâu lại bị tiếng động bên ngoài đánh thức. Thẩm Ngọc Loan mở mắt, thấy bên ngoài trời cũng mới tờ mờ sáng.
Hạ nhân trong phủ từ trước đến nay đều biết thói quen của nàng, cũng sẽ không đến quấy rầy nàng vào buổi sáng sớm như vầy.
Không cần đoán, người ngoài cửa chắc chắn là Chử Nghi Xuyên.
Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng biết nên đối diện với chàng thế nào mới đúng, dứt khoát kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ nằm đến khi mặt trời lên cao mới gọi Châu Nhi vào rửa mặt.
Ai ngờ khi nàng bước chân ra khỏi cửa đã có một bóng người lẽo đẽo theo sát phía sau, dẫu không nói một lời, nhưng sự hiện diện lại cực kỳ mạnh mẽ. Cơn giận của Thẩm Ngọc Loan vẫn chưa tiêu, đành giả vờ như mình không nhìn thấy chàng.
Trên bàn ăn sáng bày đầy món, Châu Nhi múc một chén cho tiểu thư nhà mình trước, rồi sau đó lại múc thêm một chén, đặt vào vị trí bên cạnh.
Châu Nhi nói: “Vương gia cũng ngồi xuống dùng bữa sáng đi.”
Chử Nghi Xuyên không đáp.
Thẩm Ngọc Loan không vừa mắt, nhìn chàng: “Gọi ngươi đó.”
Chử Nghi Xuyên lúc này mới đáp: “Ta là hộ vệ của tiểu thư, ta tên Tiểu Xuyên.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng tức đến bật cười: “Ngươi đường đường là Tín Vương điện hạ, ai dám để ngươi làm hộ viện cho ta chứ? Không chừng một lát nữa, Tri phủ đại nhân sẽ mang quan binh đến bắt ta đi đấy.”
Chử Nghi Xuyên rũ mắt liếc nhìn nàng một cái, im lặng không nói gì.
“…” Nàng lại đẩy đẩy chén: “Tuy chẳng phải sơn hào hải vị gì, nhưng cũng miễn cưỡng ăn được. Nếu như để Tín Vương điện hạ đói bụng, ta có mười cái đầu cũng đền không nổi đâu.”
“…”
Thẩm Ngọc Loan lạnh mặt, đập mạnh chiếc đũa xuống bàn: “Nếu ngươi không ăn, vậy thì đừng ăn nữa. Hộ vệ nhà ta, chưa từng có ai ngồi chung bàn ăn với chủ tử như ngươi đâu.
Châu Nhi vội vàng nhắc nhở: “Tiểu thư!”
Thẩm Ngọc Loan nghẹn một hơi, nói: “Ngươi tên gì? À… Tiểu Xuyên, ngươi xem ta nói có đúng không?”
Chử Nghi Xuyên gật đầu: “Vâng, tiểu thư nói sao thì chính là như vậy.”
Ha, Thẩm Ngọc Loan tức đến no luôn rồi.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 57](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)