Thời Tam Thập
Giữa tiết hè oi ả, ve kêu từng hồi, nắng hắt xuyên qua màn trúc thưa mỏng chiếu rọi khắp căn phòng. Châu Nhi ở ngoài gọi mấy tiếng, Thẩm Ngọc Loan mới từ từ tỉnh giấc.
Tiểu sam nàng mặc trên người ướt một nửa, vài sợi tóc rối dính bết vào cổ. Vừa mở mắt, đã thấy được cái vướng víu của nắng hè.
Châu Nhi bước vào, nàng liền than vãn cùng Châu Nhi một hồi.
Châu Nhi mím môi cười, nói: “Năm trước vào tầm này, tiểu thư cũng nhất quyết nói đi là phải đi, hành lý đã được sắp xếp đâu vào đấy, vậy mà vừa ra đến cửa lại đổi ý, uổng phí một phen chuẩn bị.”
Thẩm Ngọc Loan ngượng ngùng: “Trời nóng như nung thế này, chẳng thà cho ta nằm yên ở nhà còn hơn.”
Nàng lại hỏi: “Hôm nay có thư của ta không?”
“Không có ạ.”
Thẩm Ngọc Loan không khỏi thất vọng, cả người lười biếng vô lực, chẳng muốn ăn uống chút nào, ngay cả bữa sáng cũng chỉ dùng nửa chén cháo trắng.
Hè oi ả khó chịu, đi đến đâu cũng thấy nóng. Nàng trước giờ chưa từng đến Lan Châu, chỉ nghe Tuệ phi khen lấy khen để, nào ngờ mùa hè nơi này lại gian nan đến vậy. Thẩm Ngọc Loan từng muốn rời đi, lại sợ trời đất rộng lớn, chiến sự thay đổi khôn lường, thư của nàng nếu không kịp đưa đến tay Chử Nghi Xuyên, chàng sẽ không thể nào tìm được chốn nàng đang ngụ.
Nghĩ thế, nàng cắn răng nhẫn nhịn chịu đựng một thời gian, lại nghe tin đại quân thắng trận trở về. Mùa đông ở Lan Châu cũng chẳng dễ chịu, tuy không có tuyết rơi, nhưng khí hậu ẩm ướt, lạnh đến thấu xương, càng khiến nàng không dám rời đi. Ngày nối ngày, nàng đếm từng ngày trôi qua, tính quãng đường từ kinh thành đến Lan Châu, thoắt cái lại chờ đến bây giờ.
Chẳng những không chờ được người, mà ngay cả nửa dòng tin tức nàng cũng không nhận được.
Thẩm Ngọc Loan phỏng đoán: Chắc là Tiểu Xuyên không muốn nhận nàng rồi.”
Nghĩ lại cũng phải thôi, thân phận Hoàng hậu thật giả xưa nay vốn đã hoang đường, tẩu tử thật của Chử Nghi Xuyên là Thẩm Ngọc Trí, nàng đây thì tính là gì? Nàng sẽ không trở về kinh thành nữa, Tiểu Xuyên cũng không thể vì nàng mà ở lại Lan Châu. Vốn dĩ là đôi đường đôi ngã, chẳng qua là tại nàng nhất thời nghĩ ngợi nhiều mà thôi.
Chỉ là nàng không thể ngờ, Tiểu Xuyên lại nhẫn tâm đến vậy, ngay cả một phong thư cũng chẳng gửi cho nàng.
Đến lúc này, nàng có rời khỏi Lan Châu hay không cũng chẳng còn quan trọng, chỉ là ở đây lâu rồi, dẫu gì cũng có cảm tình với vùng đất này, nghĩ đến việc chia ly lại ngẩn ngơ không nỡ.
Thẩm Ngọc Loan sai hạ nhân đem ghế mây dọn đến một góc nhỏ trong rừng trúc ở hậu viện. Gió nhẹ thổi lá trúc reo rì rào, một khay trái cây ướp lạnh đặt bên, phong cảnh thanh nhã, lòng người cũng tạm dịu lại đôi phần.
Chờ đến khi có người quen đến thăm, nàng mới miễn cưỡng ngồi dậy, lười biếng ra tiếp khách.
Thẩm Ngọc Loan ở đây gần hai năm, mới đến thì đất khách quê người, giờ đây cũng có hai ba người tri kỷ, nhưng thân thiết nhất vẫn là Dư tiểu thư, con gái tri phủ. Hai người từng cùng để ý một món trang sức trong hiệu, chẳng ai nhường ai, cuối cùng lại thành tri kỷ của nhau. Biết Thẩm Ngọc Loan một mình một thân ở Lan Châu, nên cũng thường xuyên lui tới bầu bạn cùng nàng.
“Ta biết ngay mà, tính nết ngươi lười như vậy, giờ này chắc chắn đang ở nhà.”
Dư tiểu thư cũng chẳng mang tay không đến, còn xách theo mấy túi tay nải.
Thẩm Ngọc Loan liếc nàng một cái: “Ngươi còn mang cả hành lý đến? Định ở lì trong phủ ta sao?”
“Đúng đó, ta muốn ở đây một thời gian dài.”
“Đang êm đẹp như vậy, phụ thân ngươi sao lại nỡ để ngươi đến đây?”
Thê tử của Lan châu tri phủ sớm, về sau cũng không tục huyền*, ông chỉ có duy nhất một nàng ái nữ này, luôn yêu thương chiều chuộng hết mực. Dư tiểu thư đã đến tuổi xuất giá, bà mối đến cầu hôn cũng đều bị chặn ở ngoài cửa.
*Tục huyền: Bước thêm bước nữa.
“Ngươi không biết đâu, có khách quý từ kinh thành đến, phụ thân ta thân là tri phủ, phải tiếp đãi cho chu đáo. Ông ấy không yên tâm để ta ở nhà một mình, liền vội vàng bảo ta đến tìm ngươi.”
Thẩm Ngọc Loan mỉm cười. Cũng chỉ có Lan Châu tri phủ mới sợ nữ nhi mình phàm thượng cao chi* mà thôi.
*Phàm thượng cao chi: Ám chỉ những người trèo cao, mộng mơ vượt mức bản thân.
“Phụ thân ngươi còn nói gì nữa không?”
“Cũng không nói gì khác cả.” Dư tiểu thư nghĩ nghĩ, lại thần thần bí bí nói: “Ngươi có thể đoán được vị khách quý kia là ai không?”
Thẩm Ngọc Loan đưa tay chọn trái cây trong mâm, không có hứng thú gì mấy.
“Là vị Tín Vương điện hạ trong kinh thành đấy!”
“Rầm!”
“Ai da!”
Dư tiểu thư bị giật mình, còn chưa kịp định thần, bỗng thấy cái người tựa như không có xương đang nằm trên ghế mây ngồi thẳng dậy: “Ngươi nói người đó là ai?!”
“Tín… Tín Vương điện hạ?”
Thẩm Ngọc Loan chỉ thấy như có một chậu cam lồ từ trên trời giáng xuống, nàng giống như một cành hoa khô một ngọn cỏ héo bỗng dưng được thần tiên ban cho một trận mưa mà sống lại.
Nàng nhặt trái cây còn nguyên lành đưa đến trước mặt Dư tiểu thư. Dư tiểu thư chưa bao giờ thấy dáng vẻ lấy lòng của nàng như vậy, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy một gương mặt rạng rỡ với đôi má lúm đồng tiền, đầu óc nhất thời choáng váng. Lại nghe người trước mặt dịu dàng hỏi: “Tín Vương điện hạ tại sao lại đến Lan Châu? Có phải đến tìm người không? Tìm người nào? Có phải một cô nương xinh đẹp không?”
Dư tiểu thư nghe đến câu cuối, mới kịp phản bác: “Tìm cô nương xinh đẹp làm gì? Ta nghe phụ thân ta nói, Tín Vương điện hạ sắp thành hôn rồi.”
“Cái gì?!” Thẩm Ngọc Loan bỗng chốc cất cao giọng: “Hắn muốn thành hôn?!”
Dư tiểu thư đáp: “Phụ thân ta nói, hình như là Công chúa của một nước khác.”
Thẩm Ngọc Loan bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi: “Hắn… hắn sắp thành hôn vậy còn đến Lan Châu làm gì?!”
“Phụ thân ta nói, Tín Vương điện hạ từ đầu năm đã đi chu du khắp nơi, tiện đường ghé qua Lan Châu, chẳng mấy hôm nữa, chờ Tín Vương điện hạ đi rồi, sẽ đón ta về phủ.”
“Ngươi… hắn sắp thành hôn, phụ thân ngươi còn đề phòng cái gì? Ngươi tuy lớn lên không tệ, nhưng cũng chẳng đến mức quốc sắc thiên hương, Tín Vương điện hạ từng gặp nhiều cô nương xinh đẹp, lại còn sắp cưới cả Công chúa.” Thẩm Ngọc Loan chua chát nói: “Phụ thân ngươi có phải đang làm quá lên rồi không.”
Dư tiểu thư đáp: “Tín Vương điện hạ muốn lập Vương phi, vị trí trắc phi vẫn còn trống. Ngươi biết tính phụ thân ta rồi đó.”
Thẩm Ngọc Loan hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không thể nuốt trôi cục nghẹn này.
Nàng thầm nghĩ: Cái gì mà thần tiên ban mưa? Đây chính xác là thần tiên ban cho nàng một trận sấm sét, cho nàng chết cháy tại chỗ thì đúng hơn!
Chẳng trách Tiểu Xuyên chẳng đến tìm nàng, hóa ra đã sớm cùng Công chúa nào đó tình đầu ý hợp rồi. Cũng phải, đã có Công chúa rồi, làm gì còn xem trọng nàng nữa. Nàng còn lớn hơn Tiểu Xuyên mấy tuổi, thân phận thì chẳng tôn quý, tính tình cũng chẳng tốt, chàng coi thường nàng cũng là điều có thể hiểu được.
Nhưng một khi đã như vậy, chàng cần gì phải đến Lan Châu?
Thật sự là tiện đường sao?
Ve kêu ra rả, từng tiếng từng tiếng vang, khiến Thẩm Ngọc Loan cũng tâm phiền ý loạn.
Dư tiểu thư không biết tâm trạng của nàng, một chút cũng không thấy ngại, tự mình mang bao lớn bao nhỏ đến gian phòng thường ở, nàng ta để đồ xuống xong, bỗng dưng nhớ ra điều gì, lại chạy ra nói với nàng: “A Loan, phụ thân ta nói gần đây trong thành không yên ổn, nhiều nhà đều gặp phải kẻ trộm. Ngươi chỉ một mình, e là sẽ dễ bị nhắm đến.”
Thẩm Ngọc Loan thuận miệng đáp: “Ta biết rồi.”
“Còn nữa…”
Thẩm Ngọc Loan xua xua tay, rồi sai Châu Nhi đi đối phó nàng. Ở trong hoàng cung từng làm đại cung nữ của Trữ Phượng Cung, giờ cả tòa nhà này đều do Châu Nhi quản lý.
Dư tiểu thư liền kéo Châu Nhi dặn dò một hồi, còn cùng nàng dán cáo thị tuyển hộ vệ ngoài cửa.
Thẩm Ngọc Loan vẫn còn ngồi một mình ở chỗ cũ, càng nghĩ càng không cam lòng.
“Oanh Oanh!”
Dư tiểu thư đáp: “Làm sao vậy?”
“Phụ thân ngươi nói Tín Vương điện hạ muốn đến Lan Châu, có nói là khi nào đến không?”
“Hình như là hôm nay đến.” Dư tiểu thư nghĩ nghĩ, nói: “Khi phụ thân ta đưa ta đến đây liền phải chạy ra khỏi thành để đón người, chắc là sắp đến rồi… A Loan? Ngươi đi đâu vậy?!”
Thẩm Ngọc Loan chẳng buồn đáp, đã sớm biến mất không còn bóng dáng.
Nàng thầm nghĩ: Mặc kệ Tiểu Xuyên có phải muốn cưới Công chúa hay không, tóm lại nàng phải gặp chàng một lần.
Nàng ở Lan Châu đợi lâu như vậy, chẳng phải vì ngóng trông Tiểu Xuyên đến đó sao? Nhìn thấy Tiểu Xuyên bình an, nàng cũng sẽ an tâm. Sau này chàng cứ làm Tín Vương điện hạ của chàng, còn nàng sẽ sống cuộc đời yên ổn của nàng.
……….
Chử Nghi Xuyên chẳng mang theo ai, đơn độc một mình, chỉ cưỡi một con tuấn mã.
Con ngựa lớn màu nâu sẫm bước đi trên con đường lát đá xanh, chàng thất thần nhìn phong cảnh hai bên phố. Dư tri phủ đi theo bên cạnh, vừa giới thiệu vừa lén lút đánh giá chàng.
Tín Vương là con của tiên hoàng, lại được Hoàng đế trọng dụng, tuổi trẻ tài cao. Năm trước đại quân đại thắng trận khải hoàn trở về, ai cũng nghĩ Tín Vương sẽ tham dự chuyện triều chính, ngờ đâu sau đó Tín Vương lại thẳng thừng bỏ hết mọi việc, bắt đầu ngao du khắp bốn phương, khiến người trong thiên hạ không khỏi bất ngờ.
Nếu không phải có bằng hữu báo tin, ông cũng không biết Tín Vương đã lặng lẽ đặt chân đến đất Lan Châu này. Nhắc đến đây, Dư tri phủ nói: “Vương gia đến Lan Châu giải sầu, nếu có việc gì cần hạ quan giúp đỡ, điện hạ cứ việc phân phó.”
“Dư đại nhân chớ khách khí, bổn vương chỉ là nhân lúc rảnh rỗi mà đi khắp đó đây, không có ý làm phiền Dư đại nhân.”
“Điện hạ là lần đầu đến Lan Châu, dù là giải sầu, cũng phải vui vẻ mới phải.” Dư tri phủ nói: “Hạ quan đã chuẩn bị sẵn chốn ở nơi hàn xá, có rượu ngon, có thức ăn lạ, nguyện vì Vương gia tẩy trần đón gió, sau này…”
Chử Nghi Xuyên nói: “Không cần, bổn vương ở khách điếm là được rồi.”
Dư tri phủ lộ vẻ chần chừ: “Việc ấy…”
“Phải rồi, Dư đại nhân.” Chử Nghi Xuyên siết chặt dây cương, bỗng nói: “Bổn vương quả thật có một việc, muốn nhờ Dư đại nhân giúp đỡ.”
“Vương gia cứ nói?”
“Bổn vương muốn tìm một cô nương, giọng kinh thành, họ Thẩm, ước chừng đã đến đây từ năm ngoái, mà cũng có thể là muộn hơn, nàng chắc là đến đây một mình, bên người còn mang theo một thị nữ, gia cảnh hẳn là sung túc, có lẽ đã mở một cửa hàng để buôn bán, hành sự phóng khoáng, tính tình chẳng tốt lắm…” Chử Nghi Xuyên dừng lại, nói tiếp: “… Dung mạo cực kỳ đẹp.”
Dư tri phủ nghe xong, quả thật nhớ ra một người. Đó là Thẩm cô nương, bạn tốt của ái nữ nhà ông. Năm trước Thẩm cô nương vừa đến đây, bên mình mang theo một thị nữ, gia cảnh giàu có, trong tay kinh doanh nhiều cửa hàng, tính tình cũng coi như ôn hòa lễ độ, chỉ duy nhất về phần dung mạo, cả phủ Lan Châu chẳng tìm ra mấy người có thể hơn nàng.
Nghe khẩu khí của Tín Vương, hình như quan hệ giữa cô nương này với Tín Vương điện hạ chẳng tầm thường. Theo lời Thẩm cô nương nói, quê quán nàng vốn ở Lan Châu, sau khi song thân mất mới trở về, lại còn nói được tiếng Lan Châu, vậy thì làm sao lại dính dáng đến Tín Vương?
Ông không dám nói thẳng, định về hỏi dò trước một phen, chỉ đáp: “Hạ quan về sẽ sai người hỏi thăm, nếu như có tin tức, sẽ bẩm báo Vương gia.”
Chử Nghi Xuyên buồn bã nói: “Không tìm thấy cũng chẳng sao. Chỉ sợ, nàng vốn chẳng ở Lan Châu.”
Chàng một đường từ kinh thành đến đây, tìm khắp những nơi Hoàng tẩu có thể đến, mỗi khi đến một nơi, lại phải thất vọng một lần. Chàng chẳng biết là Hoàng tẩu cố ý trốn chàng, hay là ông trời cũng không muốn giúp chàng đây.
Nỗi thất vọng càng ngày càng nhiều, đến nỗi chính chàng cũng không thể nghĩ ra, rốt cuộc khi nào mới có thể gặp lại Hoàng tẩu.
Bỗng nhiên, “Bang” một tiếng, một cành cây dài rơi trúng đầu Chử Nghi Xuyên. Chàng lập tức siết chặt dây cương, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy cửa sổ con của gian lầu trà lâu ven đường mở hé, lộ ra một khuôn mặt rạng rỡ động lòng người, bàn tay trắng nõn thon thả đang luống cuống vớt lấy vật rơi, khoảnh khắc chạm vào ánh mắt của chàng, sắc mặt nàng bỗng chốc trắng bệch, lại “Bang” một tiếng, cửa sổ không kịp giữ đã đóng sầm lại, che khuất gương mặt vừa rồi.
Đầu óc Chử Nghi Xuyên trong phút chốc lập tức trống rỗng.
Dư tri phủ ở bên cạnh luống cuống hỏi: “Vương gia? Ngài không sao chứ?”
Lúc này chàng mới định thần lại, chẳng để tâm đến lời ai, lập tức quay người xuống ngựa, như một luồng gió mạnh mang theo nỗi nhớ thương và uất ức chẳng nói nên lời, xông thẳnv vào trà lâu.
“Hoàng…” Chàng nghiến răng, sửa lời, gọi to: “Thẩm Ngọc Loan!”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 56](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)