Thời Tam Thập
Trong lòng Chử Nghi Xuyên cảm thấy có điều khác lạ. Nhưng vì ngại có các cung phi khác ở đây, hộp gấm trong tay chàng vò vò hồi lâu, rốt cuộc vẫn yên lặng giấu vào tay áo.
Chàng cũng như Tuệ phi, tìm một chỗ khuất ngồi xuống. Chàng giống như kẻ lạc bước giữa vườn xuân tràn ngập hương mật, phá tan bầu không khí ấm êm vốn có của một buổi tiệc yến hoa. Các cung phi dần dần ít lời, chẳng mấy chốc đã lần lượt cáo từ mà trở về.
Chẳng bao lâu, trong đình cũng chỉ còn lại ba người chàng cùng Hoàng hậu và Tuệ phi.
Hoàng hậu nâng chén trà, nhấp nhẹ một ngụm, sau cùng mới để ý đến chàng, “Tín Vương sao lại đến đây?”
Chử Nghi Xuyên ngớ người, đáp: “Ta vào cung để… thăm Hoàng tẩu.”
Hoàng hậu chẳng nóng chẳng lạnh ừ một tiếng, tùy ý trò chuyện vài câu, thái độ như đối với một người xa lạ có hơi quen biết. Chử Nghi Xuyên lần đầu đứng trước mặt nàng mà thấy khó khăn như vậy, vốn trong bụng có đầy lời muốn nói, nhưng nhất thời lại chẳng biết phải nói thế nào.
Một chặp sau, thấy Hoàng hậu vẫn thản nhiên như cũ, chàng đành chắp tay cáo từ lui ra.
Chờ người đi rồi, Tuệ phi mới cười như không cười nói: “Tín Vương điện hạ thắng trận trở về, việc đầu tiên là vào cung thăm nương nương. Nương nương lạnh nhạt như thế, chẳng phải khiến người ta đau lòng quá ư.”
Thẩm Ngọc Trí hơi nhíu mày: “Tín Vương là đệ đệ của Hoàng thượng, nói ra thì vẫn là ngoại nam, bổn cung làm sao có thể gần gũi cùng Tín Vương?”
Tuệ phi cười khẽ một tiếng đầy ẩn ý, chẳng còn lời gì để nói cùng nàng, đoạn cũng đứng dậy rời đi.
Chử Nghi Xuyên vào cung bị cản trở, khi về đến vương phủ thần thái có chút ngẩn ngơ. Phúc công công thoáng nhìn đã thấy chẳng ổn, kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương đến tiểu chủ tử cũng chẳng đoái hoài sao?!”
Chử Nghi Xuyên nheo mắt, “Phúc công công, lời này của người là có ý gì?”
Phúc công công chần chờ hồi lâu, rồi cũng thẳng thắn nói cho chàng nghe. “Tiểu chủ tử cũng thừa biết Hoàng hậu nương nương từ trước đến nay rất đỗi săn sóc chúng ta, ngày thường trong phủ có một vài việc, nói cho nương nương nghe, nương nương đều sẽ lo liệu. Nhưng sau khi tiểu chủ tử ra trận không bao lâu, nương nương liền… liền bỗng dưng chẳng đoái hoài đến chúng ta nữa.”
Lão thái giám sợ mình nói linh tinh về người trong cung, nên thấp giọng: “Lúc trước, lão nô may mắn vào cung được gặp nương nương một lần, nương nương từ trước đến nay hiền hậu, nhưng lần đó lại chẳng nói một câu, còn cho người bên cạnh đến đuổi lão nô về. Bên cạnh nương nương cũng không thấy bóng dáng Châu Nhi cô nương. Lại nghe người quen trong cung nói, nương nương bỗng nhiên sửa sang lại hậu cung, như biến thành một người khác, đến cả các vị phi tần kia nương nương cũng chẳng còn thân thiết như trước nữa. Sau này nô tài cũng không dám tùy ý làm phiền, chỉ đến ngày lễ ngày Tết mới dâng một phần lễ vào cung, nương nương tuy có nhận, nhưng cũng chẳng hồi đáp lại như xưa.”
Những chuyện này, nói ra thì là việc nhỏ, nhưng Hoàng hậu nương nương lúc trước vẫn ưa nhận lễ,
lễ vật hồi về Tín Vương phủ cũng chẳng ít hơn, hai bên đáp lễ qua lại, thân thiết như người trong nhà, vậy mà nay…
“Lời này, nô tài vốn không nên nói, chỉ là không ngờ nương nương đến cả chủ tử cũng chẳng nhìn ngó…” Lão thái giám thở hắt ra một hơi, câu kế tiếp cũng không thốt nên lời.
Lời nói lọt đến tai Chử Nghi Xuyên, lại thành ra một ý khác.
Từ lúc chàng về kinh đến giờ, đã có hai người nhắc chàng về việc Hoàng hậu như biến thành người khác. Chàng từ trước đến nay vốn thông minh, một ánh sáng lóe lên cũng bị chàng nhanh nhảu bắt lấy. Chờ đến khi ý nghĩ kia loé trong đầu, chàng nhất thời không dám tin.
Nếu Hoàng tẩu đã rời cung, sao lại không báo cho chàng một tiếng?
Chàng đã đưa kim trâm, chàng đối xử với Hoàng tẩu hết lòng, dẫu cho Hoàng tẩu không hiểu, nhưng chẳng lẽ cũng chưa từng để chàng trong lòng hay sao?
Chử Nghi Xuyên phất tay cho Phúc công công lui, một mình ngồi lặng trong thư phòng thật lâu.
Mấy ngày sau, chàng lại vào cung tìm Hoàng hậu.
Chử Nghi Xuyên nhận ra, Hoàng đế ấy vậy mà không hề ngăn cản chàng như trước.
Trong lòng từng có đoán định, giờ đây gặp lại Hoàng hậu, nàng vẫn điểm chu sa, mang trang sức vàng bạc, mặc áo lụa rực rỡ. Lần trước đến vội vàng, chàng chẳng kịp soi xét, lần này chàng mới có thể thấy rõ. Dù khoác một lớp vỏ ngoài diễm lệ, Hoàng hậu trước mắt vẫn như một tiên tử giữa hồng trần, thần sắc thanh lãnh, khí chất thanh cao, nét duyên dáng lễ phép đã khắc sâu vào trong xương tủy, vẻ lộng lẫy chỉ là che đậy ở bên ngoài mà thôi.
Chỉ là chàng chưa bao giờ nghĩ nhiều, nay đến cả sự khác biệt đơn giản ấy cũng không hề phát hiện.
Chử Nghi Xuyên nói: “Năm kia ta và Hoàng tẩu đã hứa sẽ cùng nhau ăn tết, nhưng chiến sự biên quan căng thẳng, ta cũng chẳng kịp về. Hoàng tẩu liệu có trách ta không?”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Trí nhàn nhạt: “Việc ở biên quan là việc quan trọng, bổn cung sao có thể trách ngươi.”
“Lúc trước Hoàng tẩu nói muốn ra khỏi cung ngắm cảnh, giờ đây ta đã về, Hoàng tẩu nếu còn muốn đi, ta liền đến cầu xin Hoàng thượng, Hoàng thượng chắc hẳn sẽ đồng ý chuyện này.”
Thẩm Ngọc Trí chậm rãi đáp: “Đã vào hoàng cung rồi, đâu còn đạo lý muốn đi là đi. Lời nói lúc trước ngươi cứ quên đi.”
“…”
Ra khỏi cung, chàng đi rất xa mới dừng bước, trong lòng nặng trĩu.
Hoàng tẩu rốt cuộc đã rời khỏi cung, lẽ ra chàng nên vui mừng cho Hoàng tẩu, nhưng bây giờ trong lòng lại không hề vui vẻ đến vậy. Hoàng tẩu đi không một tiếng động, chẳng để lại nửa lời nhắn nhủ cho chàng. Giờ đây chàng chẳng biết nên đi đâu để tìm người, càng không hiểu vì sao Hoàng tẩu đến chàng cũng muốn bỏ lại.
Chàng vốn tưởng rằng, dù Hoàng tẩu trong lòng không có chàng, nhưng ít nhất chàng cũng vẫn phải có một vị trí nào đó.
Hóa ra là do chàng nghĩ nhiều.
Chử Nghi Xuyên đứng tại chỗ hồi lâu, vai và lông mày chàng đã phủ đầy một lớp tuyết trắng xoá, rồi lại tan thành nước tuyết ấm chảy xuống theo khuôn mặt cương nghị của chàng. Chàng chẳng thèm lau đi. Chân nặng như chì, ngói xanh tường hồng nhuốm tuyết trắng, đến nỗi đường về phủ… chàng cũng đã quên lối.
Làn váy với họa tiết đường biển dệt bằng chỉ vàng sáng đến mức có thể soi bóng người trên mặt đất. Chẳng đợi cung nhân báo tin, Thẩm Ngọc Trí bước thẳng vào Ngự Thư Phòng.
Hoàng đế ở trước án phê duyệt tấu chương, nghe tiếng bước chân, chẳng thèm nâng mí mắt lên một chút. Mãi đến khi nàng đứng trước mặt, hắn mới lạnh nhạt nói: “Nàng tới làm gì?”
Thẩm Ngọc Trí đáp: “Ta vừa mới gặp Tín Vương.”
Chử Việt khựng lại, hắn buông bút son: “Nàng… không nói điều gì không nên nói đó chứ?”
“Những gì không nên nói, ta đều chưa nói.” Giọng nàng lãnh đạm, khác hẳn với vẻ diễm lệ bên ngoài. Nàng cúi nhìn tay áo thêu chỉ vàng, trong mắt thoáng hiện vẻ chán ghét. “Chỉ là về chuyện của A Loan, bệ hạ dường như đang che giấu điều gì thì phải.”
“Nàng không cần để ý những điều đó.” Hoàng đế lạnh lùng nói: “Nàng cứ làm tốt bổn phận Hoàng hậu của mình là được. Nếu nàng không muốn gặp Tín Vương, thì lần sau cứ tránh đi, nếu hắn hiểu chuyện thì sẽ không đến phiền nàng nữa.”
Thẩm Ngọc Trí dừng lại, bỗng nhiên hiểu ra: “Tín Vương điện hạ đã phải lòng A Loan?”
“Thẩm Ngọc Trí!”
“Bệ hạ tức giận gì chứ?” Thẩm Ngọc Trí vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt ấy, “Ta nói sai sao?”
Sắc mặt Hoàng đế khó coi, trầm giọng nói: “Trẫm nói, ngươi chỉ cần làm tốt bổn phận Hoàng hậu của ngươi, không cần quản những việc khác.”
Thẩm Ngọc Trí cúi đầu nhìn chính mình. Các nàng là tỷ muội cùng một mẹ sinh ra, dù ngày thường tính cách khác biệt, vậy mà lúc này cũng có thể tìm ra vài chỗ giống hệt nhau.
“A Loan trong lòng không có bệ hạ nên mới rời đi không chút lưu luyến gì, hoá ra trong lòng đã sớm có Tín Vương điện hạ. Nếu bệ hạ hối hận, cớ sao năm ấy lại để nàng rời đi?”
“Câm mồm!”
Thẩm Ngọc Trí cười khẩy trong lòng.
Mỗi sáng nàng thức dậy trang điểm, không thể nhìn rõ người trong gương đồng rốt cuộc là ai. Nàng không thích trang điểm đậm, cũng không ưa đồ vàng bạc tục vật, nàng thích đọc thi thư, nhưng trên kệ sách của Trữ Phượng Cung ấy thế mà đều là những thoại bản đôi lứa, thậm chí còn có một ngự trù đến dạy nàng nấu chè. Nàng không hề thích những thứ đó, nhưng cố tình lại có người ép nàng thích.
Nàng chỉ cảm thấy hoang đường.
Chắc đây là cái giá phải trả khi năm ấy nàng tùy hứng bỏ đi, khiến muội muội mạo hiểm thay nàng vào cung. Nàng trải qua một quãng thời gian chẳng như ý, khi đó lại không nghĩ tới, cuối cùng chính mình sẽ trở thành cái bóng của người khác.
“Nếu ngươi không muốn giữ ngôi vị làm Hoàng hậu này, dĩ nhiên sẽ rất nhiều người sẵn lòng thay thế ngươi.” Hoàng đế lạnh lùng nói với nàng: “Ngươi là người thông minh, nếu còn muốn ngồi ở vị trí này, điều gì không nên nói, cái gì không nên hỏi, chuyện gì phải khép chặt miệng lại, ngươi nên nhớ cho thật kỹ.”
“Năm đó ngươi bỏ đi, là trẫm rộng lòng tha thứ cho ngươi. Ngươi nghĩ gì trong lòng trẫm đều biết rõ, chỉ là không muốn truy cứu nữa. Nếu muốn làm Hoàng hậu, thì cố mà làm cho tốt.
Thẩm Ngọc Trí hỏi: “Thế A Loan thì sao?”
“Ngươi so bì với nàng làm gì?!”
“Nếu một ngày kia nàng trở về, bệ hạ liệu có nhường vị trí Hoàng hậu này cho nàng không?”
“…”
Thẩm Ngọc Trí bỗng nhiên nhẹ nhàng cười: “Chỉ e rằng đến lúc nàng trở về, cũng là làm Tín Vương phi.”
Hoàng đế giận tím mặt: “Cút đi!”
Thẩm Ngọc Trí thoải mái ung dung mà rời đi.
Trong Ngự Thư Phòng im ắng đến độ một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy, Lương Toàn khom lưng hầu hạ một bên, không dám thở mạnh. Hoàng đế mặt lạnh như sắt, ngồi lặng thật lâu.
Một lát sau, hắn mới kéo mở ngăn tủ dưới tay, lấy ra mấy tập tấu chương trên cùng.
Ở bên dưới đều là những phong thư cũ.
Mỗi phong thư đều viết: Tiểu Xuyên thân mến.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 55](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)