Thời Tam Thập
Thẩm Ngọc Loan chậm rãi lên đường rời kinh. Nàng không cố ý vội vã, dọc đường cứ đi rồi dừng. Mỗi khi đến một thành trấn nào đó, nàng sẽ lưu lại vài hôm, để dạo quanh thưởng ngoạn phong cảnh, phong tục chốn ấy. Bởi vậy, khi đến đất Vân Châu, nàng đã tốn gấp đôi thời gian so với dự tính ban đầu.
Đến Vân Châu rồi, nàng mua cho mình một phủ đệ, rồi cứ thế mà an thân ở lại đó.
Nàng là một nữ nhân không nơi nương tựa, tay không tấc sắt, lại một mình mang theo nha hoàn đến Vân Châu, khó tránh khỏi bị nhiều kẻ dòm ngó. Thẩm Ngọc Loan cũng là người sợ chết, nên đã cho người đi mua thêm vài nha hoàn, bà tử, rồi lại nhờ tiêu cục đã hộ tống nàng đến Vân Châu rước về không ít gia đinh giỏi võ. Cũng may, lúc trước Chử Nghi Xuyên đã cho nàng không ít đồ vật quý báu. Nàng lấy một món có khắc hiệu của Tín Vương đến nha môn, để lại tên tuổi trước mặt quan viên địa phương, cũng coi như có được một tầng che chở.
Thẩm Ngọc Loan ở trong cung đã gom được không ít vàng bạc, sau này Hoàng đế cũng đền bù cho nàng rất nhiều, đủ để nàng làm người giàu có sống an nhàn nửa đời sau. Nhưng nàng đã quen với cuộc sống phú quý, ưa trâm vàng cùng áo lụa đẹp đẽ. Những cửa hàng trang sức mỗi tháng ra kiểu mới, nàng chẳng muốn bỏ lỡ cái nào. Nàng tuy hiện tại có nhiều của cải, nhưng cũng chẳng dám hoang phí. Cho nên sau khi đã ổn định ở Vân Châu, nàng liền mua mấy cái cửa hiệu trên con đường sầm uất nhất, định bụng sau này mở tiệm làm ăn sinh sống.
Làm xong hết thảy mọi việc, nàng lại gửi một bức thư ra biên ải, báo cho Chử Nghi Xuyên biết mình đang ở đâu.
Thẩm Ngọc Loan nghĩ: nếu Tiểu Xuyên chịu nhận nàng, ắt sẽ đến Vân Châu tìm nàng. Còn nếu không muốn nhìn mặt, thì nàng vẫn có thể sống một mình, không sao hết.
Chẳng biết Tiểu Xuyên có nhận được thư của nàng hay không.
Nơi biên ải, việc binh đao đang gay go, chỉ một tiếng gió lay cỏ động, liền có người cưỡi ngựa phi như bay mang hết thảy sự tình trình lên long án của Hoàng đế.
Tướng quân trấn thủ biên thùy là lão thần dày dạn kinh nghiệm, dùng binh như thần, bao phen đánh đâu thắng đó. Còn việc Hoàng đế bỗng hạ chỉ để Tín Vương xuất chinh, lúc ấy cũng khiến bá quan nghi hoặc, bởi Tín Vương tuổi còn trẻ lại lần đầu bước chân đến nơi sa trường, vốn còn có không ít quan lớn lo lắng, ai ngờ chẳng bao lâu sau, chiến báo liên tiếp truyền về, tin thắng trận dồn dập. Tín Vương đọc nhiều binh thư, thông tường chiến thuật, lại đưa ra nhiều mưu lược sắc sảo, cùng vị lão tướng kia hợp lực, đánh đến quân địch tan tác chịu thua.
Tin chiến thắng liên tục truyền về kinh thành, thời gian chinh phạt ngắn hơn dự liệu, nhưng cũng mất đến hơn một năm trời. Đại quân xuất phát vào lúc cuối hè, ngày thắng trận trở về kinh tuyết trắng đaz bay đầy trời, ngân giáp phản ánh ánh sáng như đao bén.
Khắp kinh thành người người đổ ra đường, hân hoan đón mừng đoàn quân chiến thắng trở về.
Chử Nghi Xuyên theo đại quân vào thành. Tuyết trắng đậu trên đôi lông mày anh tuấn, chốc lát lại hóa thành nước tuyết làm ướt khuôn mặt chàng. Chàng ghìm dây cương, ngồi cao trên lưng ngựa, bên tai tiếng reo hò không ngớt, lại có không ít dân chúng gọi “Tín Vương điện hạ”. Môi chàng mang theo ý cười, ánh mắt lại lướt qua dân chúng hai bên đường, nhìn xa xa về phía hoàng cung.
Nơi đó không một bóng người, nhưng trong lòng chàng vẫn luôn khắc ghi một bóng hình.
“Tín Vương điện hạ.” Tào tướng quân ghìm cương ngựa đi song song với chàng: “Điện hạ mới từ chiến trường về, vẫn còn chưa quen với không khí này sao?”
Chử Nghi Xuyên cười đáp: “Có người nhà ở bên, làm sao mà không quen?”
Tào tướng quân cười ha hả một tiếng, giơ tay vẫy chào người nhà của ông đang đứng ở trà lâu xa xa kia, hiển nhiên cũng đồng ý với lời của chàng.
Nhưng đại quân chưa thể lập tức hồi phủ mà còn phải vào cung bái mệnh. Đại quân đi qua con đường dài ở thành chính, cuối cùng cũng đến cổng Hoàng cung.
Thắng trận, Hoàng đế đã sớm cùng triều thần bàn bạc về việc ban thưởng cho họ. Chử Nghi Xuyên đứng bên cạnh Tào tướng quân, cùng mọi người quỳ xuống tạ ơn.
Chử Việt lại không nhịn được mà nhìn chàng thêm vài lần.
Mới hơn một năm không gặp, trải qua rèn luyện nơi chiến trường đao núi máu biển, chàng giống như đổi thành một người khác, cảm giác chàng giống một thanh đao giấu hết mũi nhọn vào vỏ. Dẫu không thấy mũi dao sắc bén, nhưng nào có ai dám khinh thường?
Tạ ơn xong, Tào tướng quân cùng đám người vội vàng rời cung để gặp mặt người nhà. Trước đó ở bên ngoài Chử Nghi Xuyên đã nhìn thấy Phúc công công, lão thái giám hiện tại thân hình tròn trịa, mặt mày hồng hào, từ xa đã tiến đến chào hỏi, chàng hiển nhiên hiểu mọi việc đến nay đều rất tốt đẹp.
Chàng không vội rời cung. Sau khi quần thần tan đi, chàng vẫn một mình ở lại.
Chử Việt sao mà không hiểu ý chàng.
Qua bao lâu, thái độ của Hoàng đế vẫn lãnh đạm như vậy, nhưng lại mang chút gì đó kỳ lạ khó nắm bắt. Chử Nghi Xuyên để mặc hắn nhìn mình hồi lâu, lát sau mới nghe hắn nói: “Lương Toàn, đi Trữ Phượng Cung báo một tiếng, xem ý Hoàng hậu thế nào.”
Chử Nghi Xuyên nghĩ thầm: Hoàng tẩu làm sao mà không muốn gặp chàng được chứ?
Chàng tháo đao dài cùng binh khí, kiên nhẫn ngồi ở Ngự Hoa Viên. Gió lạnh thổi qua hai bên thái dương chàng. Trong hồ, một con cá bơi ngang qua bên đình, gợn sóng lan ra. Chử Nghi Xuyên ngồi một lát, lại đứng dậy trước mặt hồ sửa sang y phục.
Chẳng biết đợi bao lâu, mới có cung nữ nhẹ nhàng chạy đến: “Tín Vương điện hạ, Hoàng hậu nương nương nói cung vụ bận rộn, không tiện gặp điện hạ, xin điện hạ lần sau lại đến.”
Chử Nghi Xuyên nhíu mày, rồi hỏi: “Ngươi là người ở cung nào?”
“Nô tỳ là người của Trữ Phượng Cung.”
“Sao bổn vương lại chưa từng gặp ngươi?”
“Nô tỳ đầu năm nay mới được điều đến hầu hạ nương nương.”
Chử Nghi Xuyên ngờ vực nhìn nàng.
Cung nữ này trông lạ mặt, mà chàng càng không tin Hoàng tẩu sẽ không muốn gặp chàng. Chàng rõ ràng đã theo lời Hoàng tẩu dặn, rảnh rỗi liền gửi tin vào cung, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều viết hết vào thư. Khi trở về, cũng lập tức vào cung tìm người. Đang yên đang lành, Hoàng tẩu sao lại tự nhiên giận dỗi?
Chử Nghi Xuyên mím môi nói: “Bổn vương sẽ tự mình đi hỏi.”
Cung nữ kinh hãi: “Vương gia…”
Lời ngăn cản vừa đến miệng, thì người đã đi xa. Tiểu cung nữ ngăn cản không kịp chỉ đành vội vàng đuổi theo.
Chử Nghi Xuyên còn chưa bước vào Trữ Phượng Cung, liền thấy người ở đây đều đã đổi hết một lượt, không có một ai quen mặt. Chàng hơi nhíu mày, đứng ngoài cửa Trữ Phượng Cung, một thân y phục đầy gió tuyết, đối diện với cung nữ đứng ở cửa nói: “Phiền ngươi thông báo với Hoàng hậu nương nương một tiếng, bổn vương có việc muốn cầu kiến Hoàng tẩu.”
Cung nữ đi vào một lát, rất nhanh lại ra, nói với chàng: “Tín Vương điện hạ, nương nương nói không tiếp khách.”
Chử Nghi Xuyên mày nhíu càng sâu.
“Hoàng hậu nương nương thật sự nói như thế sao?”
“Là chính miệng nương nương nói ạ.”
Dường như có gió lạnh từ đỉnh núi cao nhất biên ải thổi về, mang theo băng tuyết chưa tan chảy, lạnh buốt tạt vào mặt chàng. Sự háo hức nóng bỏng của Chử Nghi Xuyên khi vội vã vào cung lập tức tắt đi một nửa. Nửa còn lại, chàng vẫn có chút không dám tin.
Chàng nhìn những cung nhân của Trữ Phượng Cung, những khuôn mặt lạ lẫm ấy, ai cũng giữ lễ nghi, ưỡn ngực gật đầu. Chàng thấy có chút kỳ lạ, nhưng không nói rõ được.
Chỉ nghe cung nữ ấy lại nói: “Nương nương nói, Tín Vương điện hạ mới về kinh, đường xa phong trần mệt mỏi, nên về phủ nghỉ ngơi. Chờ điện hạ nghỉ ngơi tốt rồi, nương nương sẽ triệu kiến điện hạ.”
Chử Nghi Xuyên miễn cưỡng đồng ý.
Bị từ chối, chàng đành quay người ra khỏi cung. Dọc đường chàng đi chậm lại, không ngừng suy xét trong lòng. Theo như chàng nghĩ, dù thế nào đi chăng nữa, thái độ của Hoàng tẩu đối với chàng cũng không nên lãnh đạm đến vậy.
Chàng không ở kinh thành trong khoảng thời gian này, lẽ nào trong cung xảy ra chuyện gì?
Tâm tư của Hoàng đế thay đổi, ai mà biết được…
Chử Nghi Xuyên trở về vương phủ, Phúc công công ôm chàng khóc một trận thảm thiết, rồi sau đó lại bận rộn hầu hạ chàng thay quần áo tắm gội.
“Tiểu chủ tử đi lâu như vậy, chiến trường lại hiểm ác, tấm thân già này của lão nô thật sự không yên, lời muốn nói cũng chẳng biết nên nói với ai, ngày đêm trông ngóng cuối cùng cũng chờ được tiểu chủ tử trở về!” Lão thái giám lau nước mắt, tay vẫn không ngừng gắp thức ăn vào chén chàng: “Tiểu chủ tử chịu khổ nhiều rồi, nên ăn nhiều một chút.”
Chử Nghi Xuyên mỉm cười nhận lấy.
“Giờ trở về thì tốt rồi, tiểu chủ tử lập công, lại mang tước vị trong người, trước đây còn nói phải lập nghiệp rồi mới thành gia.” Lão thái giám uyển chuyển đổi sang câu chuyện khác, vui vẻ nói: “Chờ đến lúc Vương phi sinh cho ngài một tiểu tử mũm mĩm, trong Vương phủ cũng sẽ náo nhiệt lên thôi.”
“Phúc công công, việc này trong lòng ta đã hiểu rõ.”
“Trước đây ngài cũng nói thế, ta thấy à, chẳng bằng ngày mai liền vào cung cầu Hoàng hậu nương nương, để Hoàng hậu nương nương ban hôn cho chủ tử ngài.”
Chử Nghi Xuyên cười: “Hoàng tẩu sẽ không đồng ý đâu.” Hoàng tẩu chính là đứng về phía chàng.
Vừa nghe lời này, mặt Phúc công công cũng xụ xuống: “Phải rồi, Hoàng hậu nương nương làm sao mà nghe lời nô tài nói.”
“Lời này của Phúc công công có ý gì?”
Lão thái giám nhăn mặt, cũng chẳng biết nên nói thế nào, nghĩ tới nghĩ lui, nói: “Chắc là lão nô đã hiểu lầm.”
Chử Nghi Xuyên không rõ nguyên do. Lão thái giám rất nhanh liền lái sang chuyện khác.
Mấy ngày kế tiếp, chàng cũng bận công vụ, không tiện vào cung, trong cung cũng không truyền ra lời nào. Trong lòng Chử Nghi Xuyên bực bội. Khó khăn lắm mới xử lý xong việc, chàng lại chọn một ngày vào cung lần nữa.
Chàng đi một chuyến đến Trữ Phượng Cung trước, nghe cung nhân nói Hoàng hậu đi ngắm hoa mai, mới lại đi đến Ngự Hoa Viên tìm người.
Còn chưa đến gần, từ xa đã thấy một bóng người thấp thoáng trong đình, tuyết trắng xóa bao phủ. Giữa cảnh sắc xám bạc chỉ có y phục vàng kim cùng váy lụa đỏ tươi là nổi bật. Trên nền mai hồng, dáng nàng kiêu sa mà đơn độc.
Chử Nghi Xuyên vừa thấy bóng người, trên mặt đã lộ ra ý cười dịu dàng.
Hoàng hậu đâu chỉ có một mình, bên cạnh còn có hai ba cung phi đang trò chuyện. Quan hệ của các phi tần trong cung xưa nay vẫn tốt, Chử Nghi Xuyên cũng không lấy làm lạ, liền cất bước đi về phía đó.
Chàng chưa đi được hai bước, liền nghe phía sau truyền đến một tiếng hỏi.
“Tín Vương điện hạ?”
Chử Nghi Xuyên quay đầu lại, liền thấy Tuệ phi đứng cách đó không xa.
“Thần thiếp đã sớm nghe Tín Vương điện hạ khải hoàn về kinh, giờ đây khó khăn lắm mới có dịp gặp Tín Vương điện hạ, quả thật là điều đáng chúc mừng.” Tuệ phi chúc mừng xong, lại hỏi: “Tín Vương điện hạ vào cung tìm Hoàng hậu nương nương ư?”
Chử Nghi Xuyên gật đầu.
“Vậy cũng thật khéo.” Tuệ phi nói: “Thần thiếp cũng đến tìm Hoàng hậu nương nương. Ngày thường Hoàng hậu nương nương không thích gặp người khác, giờ thần thiếp có thể nhờ vương uy của Tín Vương điện hạ mà được vào trong rồi.”
Chử Nghi Xuyên không rõ nguyên do. Trước khi chàng rời kinh, Hoàng tẩu cùng Tuệ phi vẫn là người thân thiết nhất.
Tuệ phi khẽ ngẩng đầu, mỉm cười đầy ẩn ý: “Trước kia khi điện hạ cầm quân đi chinh chiến, nương nương giống như đổi thành một người khác vậy, có một thời gian dài thích ngâm thơ vẽ tranh, cách ăn mặc trang điểm cũng thay đổi. Chúng thần thiếp đây chẳng ai được nương nương để ý đến. Cho đến khi ở biên ải truyền tin mừng về, nương nương mới trở lại như xưa.”
Tuệ phi dứt lời, lại nhìn xa xa, che miệng cười nói: “Nương nương chắc là nhìn thấy chúng ta rồi, Tín Vương điện hạ, mời vào.”
Chử Nghi Xuyên lúc này mới đi vào trong đình.
Chàng đến gần, mới thấy rõ khuôn mặt Hoàng hậu. Nàng vẫn như trước, đoan trang xinh đẹp, mặc gấm vóc áo lụa hoa, trâm vàng ngọc sức. Tuệ phi hành lễ xong, tìm một chỗ xa nhất mà ngồi. Hoàng hậu thấy hai người, ánh mắt dừng lại trên người Chử Nghi Xuyên một lát, rất nhanh liền lạnh nhạt dời đi.
Chử Nghi Xuyên chưa bao giờ bị Hoàng tẩu lạnh nhạt đến vậy. Chàng cẩn thận quan sát, đây không phải là cố ý dỗi chàng mà giả bộ không thèm để ý, trong mắt nàng cũng không có nửa phần vui mừng khi gặp lại sau bao ngày xa cách.
Chàng nhất thời ngẩn người, như một chậu băng tuyết xôn xao đổ ụp lên đầu chàng, làm tắt đi sự háo hức nóng bỏng trong lòng chàng. Chử Nghi Xuyên siết chặt món quà trong tay áo, vốn dĩ nó là quà chuẩn bị riêng cho Hoàng tẩu, trong lòng dấy lên nỗi bối rối, chẳng biết vì sao mọi thứ lại trở nên thế này.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 54](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)