Bìa [TTNTCM] – Chương 53
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 53

Tác giả: Thời Tam Thập

5417 từ · 25 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 53

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Mãi cho tới khi Chử Nghi Xuyên theo quân xuất chinh, Thẩm Ngọc Loan vẫn không có dịp được nghe lời chưa kịp nói của chàng.

Hoàng đế vẫn không cho Chử Nghi Xuyên tùy tiện vào cung. Mỗi lần vào cung, cũng chỉ là bàn việc ngăn giặc phương Bắc. Ngày rời kinh đã gần kề, Thẩm Ngọc Loan biết dạo này chàng bận bịu, cũng chẳng dám quấy rầy nhiều, chỉ âm thầm sai người sắm sửa đồ đạc, đợi trước ngày đại quân khởi hành sẽ đích thân trao tận tay chàng.

Dù những thứ ấy không biết có dùng được hay không, nhưng nàng nghĩ được điều gì, thì đều cố hết sức chuẩn bị đầy đủ.

Đợi đến ngày đại quân xuất chinh, Hoàng đế đích thân tiễn đến cửa thành. Thẩm Ngọc Loan cũng nương thân phận Hoàng hậu mà theo ra.

Chủ soái đại quân là Tào tướng quân, Tín Vương theo hầu. Lợi dụng lúc Chử Việt cùng Tào tướng quân chuyện trò, Thẩm Ngọc Loan cuối cùng cũng tìm được dịp nói chuyện cùng Chử Nghi Xuyên, lén dúi vào tay chàng một lá bùa bình an.

Chử Nghi Xuyên mân mê lá bùa bình an trong lòng bàn tay, đường kim mũi chỉ tinh xảo, là do Thẩm Ngọc Loan tự tay làm.

“Vốn muốn mang nó đến chùa Kim Vân để khai quang, nhưng chưa kịp, kinh văn bên trong cũng là ta tự mình chép. Ta không biết có linh ứng hay không, nếu ngươi không muốn giữ, thì vứt đi cũng được.”

Chử Nghi Xuyên mỉm cười cẩn thận cất lá bùa bình an: “Ta sẽ giữ gìn thật kỹ.”

Thẩm Ngọc Loan nhìn chàng, muốn nói rồi lại thôi.

Hôm nay chàng khoác một thân binh giáp, áo giáp đúc bằng sắt thép oai phong lẫm liệt. Thẩm Ngọc Loan tận mắt thấy chàng từ một thiếu niên yếu ớt trưởng thành thành vị tướng quân gan dạ can trường như hiện tại, nhưng nghĩ đến con đường phía trước gian nan hiểm trở, lòng nàng không sao mà vui nổi.

Nàng lại thầm mắng Chử Việt một trận trong lòng.

Chử Nghi Xuyên nhìn rõ thần sắc biến đổi trên gương mặt nàng, cũng chẳng khó để đoán suy nghĩ của nàng hiện tại. Chàng liền dịu giọng nói lời trấn an: “Hoàng tẩu cứ yên lòng, ta nhất định sẽ thận trọng mọi bề.”

“Ngươi nhất định phải thật cẩn trọng.”

“Được.”

“Không lập công cũng chẳng sao.”

“Được.”

“Có dịp thì hãy gửi cho ta thật nhiều thư. Nơi xa chẳng thể thấy mặt, ta cần biết ngươi ở đó sống ra sao. Nhưng cũng đừng chỉ kể chuyện vui, giấu chuyện buồn. Cùng lắm thì ta sẽ đi hỏi Hoàng thượng.”

“Được.”

Thẩm Ngọc Loan dặn dò xong xuôi, rồi lại chẳng nỡ để mọi chuyện kết thúc tại đó. Nàng nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng mới nhớ ra: “Vậy cái chuyện mà lúc trước ngươi muốn nói với ta đâu?”

Chử Nghi Xuyên dừng lại một chút: “Cứ đợi đến khi trở về rồi hãy nói.”

“Phải đợi lâu đến vậy ư?”

Chử Nghi Xuyên gật đầu. Chuyến đi này không biết mất bao lâu, chàng cũng chẳng biết Hoàng tẩu sẽ nghĩ thế nào. Thà để chàng có một niềm hi vọng, còn hơn để cả hai đều ngày đêm lo lắng.

Thẩm Ngọc Loan đành nói: “Được thôi.”

“Hoàng tẩu đợi ta.”

Thẩm Ngọc Loan vẫn không nhịn được dặn dò: “Vậy ngươi nhất định phải bình an trở về.”

“Được.” Chử Nghi Xuyên: “Hoàng tẩu cũng phải tự chăm sóc mình cho tốt.”

“Được.”

Thẩm Ngọc Loan nghĩ nghĩ, cũng nói: “Vậy đợi ngươi trở về, ta cũng có một việc muốn nói cho ngươi biết.”

Khóe môi Chử Nghi Xuyên cong lên, sảng khoái đồng ý, mặt mày tuấn lãng tràn đầy ý cười.

Chàng đoán có lẽ đó là điều chàng mong đợi, chắc chắn là một kết cục tốt đẹp.

Chử Nghi Xuyên cẩn thận cất lá bùa bình an bên mình, cuối cùng nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái thật sâu, trâm cài tóc bằng vàng dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh. Rồi sau đó, chàng quay mình lên ngựa, giáp bạc sáng loáng, áo choàng đỏ tươi tung bay, bay phất phới ở hàng đầu đại quân, từng bước xa dần.

Đội quân kéo dài như sông, Thẩm Ngọc Loan đứng nhìn thật lâu thật lâu, cho đến khi ngay cả sợi dây nhỏ loanh quanh ở nơi xa cũng không nhìn thấy nữa, nàng mới thở dài một hơi thật mạnh.

Đại quân vừa đi là bặt tăm tin tức. Tính ngày thì cũng chưa đến biên ải, Thẩm Ngọc Loan hoàn toàn héo rũ, chẳng buồn ngó ngàng tới việc gì, mỗi ngày bấm ngón tay đếm ngày. Chỉ là nàng thì làm sao mà biết rõ ngày nào Chử Nghi Xuyên mới trở về.

Tuệ phi và Lệ phi biết nàng buồn bã, đến trước mặt nàng cũng chỉ lựa chuyện vui mà nói. Nào là cung phi này nuôi mèo đẻ được mấy con, nào là cung phi kia dạo này mới học được nghề mới. Nhưng giờ chiến sự nơi biên cương căng thẳng, không khí trong cung cũng nặng nề theo.

Lệ phi lanh mồm lanh miệng nói: “Hoàng thượng cũng chẳng biết nghĩ gì, sao lại sai tiểu Vương gia đi nơi biên ải nguy hiểm như thế, tuy rằng tiểu Vương gia cũng ở Binh Bộ, nhưng…”

Tuệ phi huých nhẹ khuỷu tay nàng một cái, ngắt lời nàng: “Đang yên lành, muội nhắc chuyện này làm gì.”

“Kia chẳng phải…”

Tuệ phi đưa mắt ra hiệu cho nàng, Lệ phi lúc này mới im bặt.

Nàng thầm nghĩ trong lòng: “Đây chỉ là ra chiến trường, cũng không phải là người đã mất, tuy nói nương nương quan tâm tiểu Vương gia, nhưng dù sao cũng chẳng phải ruột thịt, có cần đến mức không được nhắc tên như vậy không?”

Tuệ phi lại cười nói: “Ta thấy nương nương cả ngày cứ ở trong Trữ Phượng Cung, chẳng chịu bước chân ra khỏi cửa. Hôm nay trời đẹp, hay là ra Ngự Hoa Viên đi dạo một chút, gần đây Ngự Hoa Viên nở không ít hoa, nương nương chưa từng ngắm qua đâu.”

Thẩm Ngọc Loan lười biếng đáp: “Trời nóng lắm.”

“Mấy ngày nay mát mẻ hơn nhiều, sắp vào thu rồi, thần thiếp thấy thời tiết như vậy là đẹp nhất.”

“Thôi đi.”

Tuệ phi lại nghĩ: “Vậy nương nương có phải lâu rồi không đọc sách ở bên ngoài không?”

Nàng đây là nhắc đến những quyển thoại bản mà Thẩm Ngọc Loan thường ngày yêu thích nhất. Nhưng gần đây nàng cũng chẳng muốn đọc những thứ ấy, bởi trong những thoại bản này rất hay viết về chuyện tình chia cắt hai nơi, yêu mà không được, ngược luyến tình thâm. Giờ đây đến nhìn một cái nàng cũng không muốn, lại không nhịn được mà nghĩ đến nhân vật chính trong thoại bản chính là Chử Nghi Xuyên.

Thẩm Ngọc Loan nói: “Những thứ đó cũng không muốn đọc nữa.”

Tuệ phi cẩn thận quan sát thần sắc của nàng, rồi lại nói: “Vậy chi bằng bảo Ngự Thiện Phòng làm mấy món ăn mới, lạ miệng cho nương nương dùng?”

“Chẳng muốn ăn uống.”

Tuệ phi và Lệ phi hai người nhìn nhau, im lặng không nói nữa.

Tâm tư của Hoàng hậu từ trước đến nay rất dễ đoán, những thứ nàng yêu thích cũng chỉ có vậy. Nàng không vui, cả hậu cung đều nhìn ra. Các phi tần ngày thường quan hệ tốt với nàng, lúc này đều lui tới hỏi han ân cần.

Ngay cả Chử Việt bận rộn chính sự, cũng có thể nhận ra hồn vía của nàng đang ở trên mây.

Thánh chỉ là hắn đích thân ban, người cũng đã đưa đi biên ải, trong lòng Chử Việt lại không có nửa phần vui sướng. Hắn như mọi ngày dành chút thời gian đến Trữ Phượng Cung ngồi một lát, nhưng Chử Nghi Xuyên không ở đây, Thẩm Ngọc Loan căn bản chẳng thèm để ý hắn.

Không hành lễ, cũng không đáp lời, nếu không đuổi hắn đi được thì liền xem hắn như không khí.

Vài lần như vậy, Chử Việt cũng bực bội trong lòng. Lại một lần nữa chủ động làm hoà nhưng bị nàng bỏ qua, hắn không nhịn được nói: “Hắn đã không ở kinh thành, nàng hà tất gì cứ phải nhớ đến hắn.”

Thẩm Ngọc Loan cuối cùng cũng chịu phản ứng, ngẩng đầu lên cười như không cười nhìn hắn một cái, cười hắn tự mình đa tình.

“Bệ hạ biết rõ người trong lòng ta yêu là Tiểu Xuyên, vậy mà bệ hạ còn đem người đưa đến tận biên ải. Giờ đây ta đã không thấy chàng, cũng chẳng biết chàng an nguy như thế nào, trừ việc nghĩ nhiều một chút, ta còn có thể làm gì?”

“Nàng…”

Mặt Thẩm Ngọc Loan lạnh như sương, ngay cả nhìn hắn một cái cũng tràn đầy chán ghét: “Bệ hạ là Hoàng đế, bệ hạ muốn làm gì, ai cũng không ngăn cản được. Giờ đây mọi sự đều như bệ hạ mong muốn, bệ hạ còn có điều gì không hài lòng ư?”

Khóe môi Chử Việt mím chặt, sắc mặt căng thẳng. Mặc dù mọi việc đúng là do hắn làm, nhưng tự tai nghe được lời chất vấn rõ ràng từ nàng, hắn cũng khó tránh khỏi cảm thấy đau lòng phiền muộn.

“Nàng biết rõ ý trẫm.” Hắn nói: “Trẫm vốn dĩ cũng chẳng muốn ép nàng.”

Thẩm Ngọc Loan cười lạnh một tiếng.

“Trẫm thật sự có lỗi vì trước đây đã mặc kệ tâm ý của nàng, nhưng trẫm cũng đang tìm mọi cách để đền bù cho nàng thoả đáng.”

“Theo ý bệ hạ nói, chẳng lẽ ta cũng phải học theo bệ hạ?” Thẩm Ngọc Loan châm chọc nói: “Đặt một người giống hệt như Tiểu Xuyên trước mắt, nhìn lâu thành quen, rồi đem thế thân giả này mà lừa dối chính mình sao?”

Chử Việt cau mày: “Nàng coi Trẫm là hạng người gì?”

Thẩm Ngọc Loan lại cười lạnh.

Chử Việt lúc này mới nhớ ra. Ban đầu khi nàng mới vào cung, mục đích ban đầu chính là làm người thế thân cho Thẩm Ngọc Trí.

Chuyện đã qua chẳng bao lâu, nhưng hắn lại bất tri bất giác quên luôn chuyện này, thậm chí còn quên cả Thẩm Ngọc Trí giờ đây chẳng biết ở nơi nào.

Dường như hắn biết mình lại làm sai chuyện gì, giờ phút này hắn ở trước mặt Thẩm Ngọc Loan có chút không dám ngẩng đầu.

Chử Việt nhíu mày, chần chừ mãi, vẫn thấp giọng nói: “Là trẫm phụ lòng nàng.”

Thẩm Ngọc Loan nhắm mắt lại, một câu cũng chẳng muốn nói thêm với hắn.

Chử Việt hít một hơi thật sâu, tự mình nói tiếp: “Nàng và Ngọc Trí tuy giống nhau, nhưng ta cũng phân biệt rõ hai người các nàng. Những lời ta nói với nàng lúc trước, chẳng có nửa câu giả dối.”

Thẩm Ngọc Loan hỏi hắn: “Nếu lúc này Thẩm Ngọc Trí đứng trước mặt bệ hạ thì bệ hạ còn có thể nói ra lời này không?”

“Ta…”

“Bệ hạ thật kinh tởm.”

“Thẩm Ngọc Loan!”

“Hoàng thượng! Hoàng thượng!”

Đúng lúc này, Lương Toàn lảo đảo chạy vào, bước qua ngạch cửa còn vướng một chút, suýt nữa ngã lăn ra đất. Hắn đỡ chiếc mũ trên đầu, lảo đảo bước đến trước mặt hai người, khi nhìn thấy cảnh tượng đối đầu của cả hai, thần sắc càng thêm hoảng loạn, nói: “Hoàng hậu nương nương… Hoàng hậu nương nương đã tìm được rồi!”

Hai người trong phòng đều sững sờ, sau khi phản ứng lại, sắc mặt liền thay đổi.

Thẩm Ngọc Loan không ngờ Thẩm Ngọc Trí lại trở về nhanh đến vậy.

Kiếp trước, nàng ở trong cung ba năm, Hoàng đế phái người trong cung đi dò la cuối cùng mới có thể tìm được Thẩm Ngọc Trí. Giờ đây chưa đến hai năm, Thẩm Ngọc Trí ấy thế mà đã xuất hiện. Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng biết là ở đâu đã xảy ra vấn đề.

Nhưng việc Thẩm Ngọc Trí trở về, tóm lại là một chuyện tốt.

Từ ngày đầu tiên trọng sinh, nàng đã mong có thể rời khỏi cung. Nhưng khi ngày này thật sự đến, Thẩm Ngọc Loan lại chẳng vui mừng giống như trong tưởng tượng.

Nàng nghĩ đến Chử Nghi Xuyên.

Biết bao suy đoán trong dĩ vãng chợt hiện lên trước mắt, Thẩm Ngọc Loan hối hận vô cùng. Nàng nhất định phải rời cung, nhưng nếu biết Thẩm Ngọc Trí trở về sớm thế này, nàng nên mạnh dạn hơn một chút, nói cho Tiểu Xuyên biết thân phận thật sự của mình.

Nhưng hiện tại, việc Thẩm Ngọc Trí trở về đã bày ra trước mắt, nàng cũng chẳng còn tâm trí nào để nghĩ đến Chử Nghi Xuyên nữa.

Thẩm Ngọc Trí được Hoàng đế sai người tìm thấy, nhưng người hiện tại không ở kinh thành, cách ngày trở về vẫn còn một đoạn thời gian. Nhận được tin tức, nàng liền bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Đồ nàng có thể mang ra khỏi cung cũng chẳng nhiều, vàng bạc lâu nay tích cóp, vài bộ quần áo, và một rương đồ chơi nhỏ mà phi tần trong cung cùng Chử Nghi Xuyên đã tặng cho nàng.

Thẩm Ngọc Loan chẳng nói với bất kỳ ai trong cung, chỉ cùng Châu Nhi hai người lặng lẽ thu dọn. Nhưng nàng bỗng như biến thành người khác, thần sắc phấn chấn, tinh thần phơi phới, những người thân cận như Tuệ phi, liếc một cái là có thể nhận ra.

Tuệ phi vui mừng khôn xiết: “Nương nương cuối cùng cũng vui vẻ lên rồi, lúc trước ở trước mặt nương nương, thần thiếp suýt nữa chẳng biết nên nói lời nào cho phải.”

Thẩm Ngọc Loan lại nhìn nàng. Kiếp trước đối đầu, kiếp này lại trở nên thân thiết, Tuệ phi ngày thường rất biết lấy lòng nàng. Nghĩ đến sau này sẽ chẳng còn gặp lại nàng, Thẩm Ngọc Loan còn có chút không nỡ.

Nàng không cầm lòng được dặn dò: “Vậy ngươi sau này cũng phải cẩn thận một chút.”

Thần sắc Tuệ phi khựng lại: “Nương nương đây là ý gì?”

“Ý của bổn cung… Không chừng mấy ngày nữa, ta liền trở nên không vui, cũng không còn dễ nói chuyện như bây giờ đâu.”

Tuệ phi che miệng cười nói: “Nương nương đang đùa thần thiếp sao?”

Trong phòng còn có các phi tần khác, cũng nghe theo đó rộn ràng bật cười.

Thẩm Ngọc Loan nhìn các nàng, có vài phần thổn thức. Nàng chết đi rồi, những oan gia cũ này ở kiếp trước sau này sống ra sao nàng cũng chẳng biết. Nàng dặn dò từng người một: “Các ngươi đều phải nhớ kỹ, không có việc gì thì đừng tìm ta gây khó dễ.”

Các phi tần cười đồng ý, cũng không biết có nhớ kỹ không.

Thẩm Ngọc Loan lại hỏi Tuệ phi: “Ta nhớ ngươi là người Giang Nam, còn luôn nói quê mình là một nơi tốt đẹp, vậy nơi đó là nơi nào?”

“Là Vân Châu.”

Thẩm Ngọc Loan lại hỏi thăm một ít về Vân Châu.

Tuệ phi kể tỉ mỉ cho nàng, rồi lại có chút khó hiểu: “Nương nương sao bỗng nhiên lại tò mò về quê nhà của thần thiếp vậy?”

“Nghe nói là một chốn đẹp đẽ, bổn cung cũng muốn đi xem.”

Nghe lời này, thần sắc các phi tần trong phòng đều có chút ảm đạm. Đã vào hậu cung, đời này hầu như chẳng còn cơ hội về quê nhà. Nghe nàng nhắc đến, trong lòng ai nấy cũng đều dâng lên nỗi nhớ nhà khôn xiết.

“Quê nhà của thần thiếp cũng là một nơi tốt đẹp đấy ạ.”

“Muốn nói về địa phương tốt, thì quê thần thiếp hải sản nhiều vô kể, nương nương chẳng phải rất thích ăn cua sao?”

Thẩm Ngọc Loan liền từng bước từng bước hỏi qua, mỗi cái đều ghi nhớ nghiêm túc.

Nàng mãn nguyện nói: “Đợi ngày sau có dịp, ta sẽ từng nơi mà đi, từng chốn mà ghé.”

Các phi tần rộn ràng cười: “Nương nương lại đang đùa rồi.”

Nhưng Thẩm Ngọc Loan biết, nàng không phải nói đùa. Nàng đang tìm một nơi để đặt chân sau khi rời khỏi cung. Trước hết là phải rời khỏi kinh thành, càng xa càng tốt, rồi sau đó chọn một nơi non xanh nước biếc, dân phong hài hòa.

Thẩm Ngọc Loan cũng không phải không có ý định đi tìm Chử Nghi Xuyên. Nhưng chiến sự biên ải chưa dứt, Chử Nghi Xuyên còn chẳng biết thân phận thật sự của nàng, nàng cũng chẳng dám tùy tiện lên đường, đành để sau rồi tính tiếp.

Nếu Tiểu Xuyên có lương tâm, hẳn sẽ phân biệt được nàng và Thẩm Ngọc Trí không phải là cùng một người. Còn nếu không phân biệt được… Vậy thì để về sau hẵn hay!

Thẩm Ngọc Loan thu dọn xong đồ đạc của mình, chỉ đợi đến ngày Thẩm Ngọc Trí trở về.

Trong khoảng thời gian này, như thể chột dạ, sau khi biết Thẩm Ngọc Trí được tìm thấy, Chử Việt cuối cùng cũng không còn đến tìm nàng nữa. Thẩm Ngọc Loan cũng mừng vì được yên tĩnh.

Cho đến khi Thẩm Ngọc Trí về kinh.

Lấy cớ Hoàng hậu nương nương nhớ nhung bào muội, nàng được đưa vào Trữ Phượng Cung.

Qua hai kiếp người, Thẩm Ngọc Loan cuối cùng cũng gặp lại nàng.

Hai người mặt đối mặt ngồi trong Trữ Phượng Cung, nhìn người đối diện có tướng mạo rất giống mình nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Kiếp trước cũng từng gặp mặt như thế, nhưng giờ đây tâm trạng Thẩm Ngọc Loan lại hoàn toàn tương phản.

“A Loan.” Thẩm Ngọc Trí chủ động gọi nàng.

Thẩm Ngọc Loan im lặng nhìn nàng.

Vị tỷ tỷ song sinh này vẫn như trong trí nhớ của nàng, một thân áo vải mộc mạc, búi tóc được búi đơn giản bằng một cây trâm ngọc, khí chất thanh lãnh thoát tục.

Kiếp trước khi nàng nhìn thấy Thẩm Ngọc Trí, trong lòng hoảng loạn thất thố, sợ mất đi tất cả những gì ngắn ngủi mà mình có được. Giờ đây nàng bình tĩnh đến khó tin, thậm chí suy nghĩ về đủ loại biến cố trước đây, trong lòng chẳng còn chút ngưỡng mộ nào như xưa.

Nàng bỗng quay đầu lại nói với Châu Nhi: “Em dẫn người lui ra ngoài đi.”

“Nương nương?”

“Canh giữ bên ngoài, đừng cho ai vào.”

Châu Nhi vâng lời, đuổi hết cung nhân trong phòng ra ngoài, khép cửa lại tạo cơ hội cho hai người nói chuyện.

“A Loan, mấy năm nay, muội vất vả rồi.”

Sắc mặt Thẩm Ngọc Loan bình thản. Dù oán hận đến mấy, kiếp trước cũng đã trải qua hết rồi. Nàng chỉ hỏi ra điều nghi hoặc mà hai đời mình chưa rõ: “Năm đó vì sao tỷ lại chạy trốn?”

Thẩm Ngọc Trí nhàn nhạt đáp: “Muội thừa biết ngày thường ta thích gì mà. Làm Hoàng hậu đâu phải cuộc sống mà ta muốn.”

Thẩm Ngọc Loan đương nhiên biết. Tỷ tỷ song sinh của nàng thường ngày thích đàn ca ngâm thơ, chẳng màng danh lợi, người ngoài đều nói nàng thanh tao cao khiết. Nhưng Thẩm Ngọc Loan lại thấy buồn cười: “Vậy giờ sao tỷ lại trở về?”

“Hoàng thượng đã tìm được ta.”

Thẩm Ngọc Loan lại chẳng tin. Ai cũng nói tỷ tỷ của nàng thông tuệ vô song, sớm đã nổi danh khắp kinh thành. Nàng ta có thể trốn tránh Chử Việt ba năm hai năm, làm sao mà không nghĩ ra cách từ chối hắn được chứ.

Trước đó, hai người đã là đôi uyên ương tiên cảnh trong mắt thế nhân. Khi ấy Chử Việt cũng chưa làm Hoàng đế, Thẩm gia cũng chẳng phải là gia đình nhỏ bé không đáng kể.

“Tỷ tỷ từ trước đến nay thông minh, thế mà lại vô thanh vô tức bỏ trốn. Phụ mẫu từ trước đến nay thương tỷ đến vậy, nếu khi đó Hoàng thượng nổi giận, tỷ có từng nghĩ đến họ sẽ ra sao không?”

Thẩm Ngọc Trí cuối cùng cũng biến sắc: “A Loan, việc này là ta có lỗi với muội. Ta sẽ cố gắng đền bù cho muội.”

Thẩm Ngọc Loan châm biếm nhìn nàng: “Thì ra tỷ tỷ cũng nghĩ đến điều đó.”

“A Loan…”

“Ta chẳng cần tỷ đền bù gì cả, lúc trước là ta cam tâm tình nguyện vào cung. Tỷ cứ yên tâm, ta sẽ rời khỏi kinh thành, không hé răng nửa lời.”

Thẩm Ngọc Trí tỏ vẻ áy náy, nói: “A Loan, muội không cần phải như vậy. Muội cứ ở lại kinh thành, ta còn có thể che chở cho muội một phần. Rời khỏi kinh thành, muội còn có thể đi đâu được chứ?”

“Ta đã có chủ ý.”

“Ta nghe nói trong nhà đã xảy ra chuyện, không có Thẩm gia che chở, một mình muội ở bên ngoài làm sao mà sống?”

“Cho nên tỷ mới chọn cách quay về?”

Thẩm Ngọc Trí ngơ ngẩn nhìn nàng một lát, ý thức được thái độ gay gắt của nàng chẳng phải chỉ là nhất thời bực tức, thần sắc cũng dần thu liễm. Nàng nhàn nhạt nói: “A Loan, muội không hiểu đâu, chẳng phải mọi chuyện trên đời đều có thể vừa lòng đẹp ý.”

Thẩm Ngọc Loan đáp: “Thế thì có quan gì đến ta.”

Hai người tan rã không mấy vui vẻ.

Bên ngoài, Thẩm Ngọc Trí vẫn mang thân phận muội muội. Thẩm Ngọc Loan đã nổi giận muốn đuổi người, nàng cũng chỉ đành ngậm ngùi bước ra ngoài.

Nàng đứng ở cửa Trữ Phượng Cung, vừa vặn đụng phải Tuệ phi đang mang theo một món đồ chơi tinh xảo mới đến tìm Hoàng hậu. Tuệ phi nhìn thấy dáng vẻ liền biết thân phận của nàng. Tuệ phi sốt sắng chào hỏi: “Đây là cô nương của Thẩm gia phải không?”

Thẩm Ngọc Trí nhàn nhạt đáp lại.

Tuệ phi nhìn sắc mặt của nàng, phần nhiệt tình cũng giảm đi rất nhiều. Dù sao cũng là nể mặt Hoàng hậu, nàng không buồn truy xét, chỉ nói đùa vài câu rồi vào Trữ Phượng Cung.

Gặp Thẩm Ngọc Loan, nàng liền nói: “Thần thiếp vừa rồi mới gặp nhị cô nương ở ngoài, nhìn nhị cô nương, quả thật là… quả thật là…”

Thẩm Ngọc Loan hỏi: “Quả thật là gì?”

Tuệ phi liếc nhìn nàng một cái, nói: “Rốt cuộc là tỷ muội thân sinh, lúc chưa biết nương nương thần thiếp chỉ nghe đồn, lúc đó thần thiếp cũng tưởng nhị cô nương sẽ giống như nương nương vậy. Nhưng thật sự có chút… không bằng nương nương.

Nàng dứt lời, lại thấy có chút không ổn.

Bỗng nghe Hoàng hậu khẽ cười một tiếng, nói: “Có lẽ mấy ngày nữa, ta sẽ biến thành bộ dạng ấy.”

“Có gì đâu. Nương nương sinh ra đã đẹp, dù chỉ trang điểm mộc mạc một chút, thì cũng giống như tiên tử giáng trần vậy.”

Thẩm Ngọc Loan liếc nàng một cái, thấy nàng nói có lý, cũng không khỏi bật cười. Chỉ nói: “Đến lúc đó, ngươi phải trốn xa một chút đấy.”

Tuệ phi chỉ cho rằng nàng đang nói đùa.


Trong mắt người ngoài họ chỉ cho rằng Hoàng hậu nhớ thương muội muội của mình nên giữ người ở lại trong cung vài hôm. Thẩm Ngọc Loan lợi dụng mấy ngày này, đóng cửa không tiếp khách, giao hết mọi việc trong cung cho Thẩm Ngọc Trí. Thẩm Ngọc Trí quả không hổ là người thông minh, mấy ngày là có thể nắm bắt công việc. Chờ nàng nắm vững công vụ, thì cũng đến lúc Thẩm Ngọc Loan nên rời khỏi cung.

Ban đầu nàng còn lo lắng Chử Việt sẽ ngăn cản.

Mấy ngày nay, Chử Việt cũng đến gặp Thẩm Ngọc Trí, ba người cũng đã ngồi cùng nhau nói chuyện. Thẩm Ngọc Loan tuy không thông minh, nhưng nàng nghĩ người thông tuệ như Thẩm Ngọc Trí tất nhiên đã phát hiện ra điều gì. Sau đó nàng ta liền cố ý vô tình ngăn cách nàng và Chử Việt. Có sự đồng ý ngầm của Hoàng đế, cung nhân trong Trữ Phượng Cung biết nội tình cũng đều bắt đầu nhìn sắc mặt Thẩm Ngọc Trí mà hành xử.

Nàng không biết Thẩm Ngọc Trí có hối hận hay không, nhưng may mà Chử Việt không lật lọng. Trong lòng hắn, những tình yêu giả dối dành cho người khác, hai đời đều chẳng đánh lại được tầm quan trọng của một Thẩm Ngọc Trí.

Ngày rời khỏi cung, Thẩm Ngọc Loan thuận lợi đổi lại thân phận của mình.

Nàng không bắt chước cách trang điểm của  Thẩm Ngọc Trí, mặc y phục mới của mình, một chiếc váy lụa màu đỏ hải đường, cài chiếc trâm vàng mà Chử Nghi Xuyên đã tặng, đồ mà Tiểu Xuyên tặng nàng, nàng không để lại cho Thẩm Ngọc Trí món nào. Còn có một xe lớn “ban thưởng” đi theo, bề ngoài là ban thưởng, kỳ thật là tiền bạc tích góp của nàng và những món đồ chơi nhỏ nàng chẳng nỡ vứt bỏ, cùng với sự bồi thường mà Chử Việt đã hứa từ lâu. Tất cả những thứ Chử Việt cho nàng đều là vàng bạc tài vật, hắn ra tay hào phóng, duy chỉ có lần này Thẩm Ngọc Loan mới nhận lấy.

Nàng ngồi trong kiệu, lòng mừng rỡ khôn xiết, vui vẻ ha hả mà rời khỏi chốn hoàng thành đã ở tận hai kiếp.

Nàng không hề dừng bước, ra khỏi cung liền ngồi lên xe ngựa, là xe mà Châu Nhi đã chuẩn bị sẵn, nàng ấy ra cung sớm hơn. Chủ tớ hai người tức tốc rời khỏi kinh thành, thẳng hướng Giang Nam mà đi.

Thẩm Ngọc Loan cuối cùng vẫn chọn quê hương của Tuệ phi.

Nàng đã cẩn thận hỏi thăm Tuệ phi, rồi lại lật xem các quyển du ký, ai cũng nói Vân Châu là một nơi tốt đẹp. Nhìn lại bản đồ, Vân Châu với kinh thành cách xa vạn dặm.

Trước khi rời kinh thành, nàng cũng gửi một phong thư đến biên quan.

Bức thư này nàng lấy tên mình mà viết, chẳng biết Chử Nghi Xuyên có nhận được không. Nàng không đợi được Chử Nghi Xuyên về để kể cho chàng nghe tất cả sự thật, nên liền đem những chuyện ấy viết hết vào thư. Nào là thân phận của mình, nào là những việc nhỏ dùng để chứng minh thân phận, cho đến dự định đi đến Vân Châu, đều được viết rõ ràng.

Xe ngựa chao đảo lăn bánh trên đường.

Thẩm Ngọc Loan vén màn xe, ghé đầu ra nhìn. Bầu trời xanh biếc như được gột rửa, non xanh nước biếc, cây cối xanh tốt rào rạt. Nàng muốn đem hết tất thảy phong cảnh này thu vào mắt, bèn cứ thế ghé vào xe ngựa, qua lớp sa mỏng, bên tai là tiếng vó ngựa lẹp xẹp, ngắm nhìn phong cảnh bên đường vụt qua.

Nàng chưa từng đi con đường nào như vậy, cũng chưa từng thấy những phong cảnh này.

Nàng không phải kẻ thông minh, nhưng biết mình sẽ không hề hối tiếc vì quyết định ngày hôm nay.


Đã nhiều ngày Hoàng hậu đóng cửa không tiếp khách. Khó khăn lắm mới nghe nói Trữ Phượng Cung mở cửa, Tuệ phi là người đầu tiên đến Trữ Phượng Cung để chiếm chỗ.

Chờ khi nhìn thấy Hoàng hậu nương nương ăn vận giản dị, đầu đội trang sức ngọc, trên người chẳng thấy chút vàng to đỏ thẫm nào, Tuệ phi tức thì sững sờ. Cũng may Thẩm Ngọc Loan đã nhắc nhở từ trước, nàng ta rất nhanh chóng trấn tĩnh lại, tươi cười hành lễ.

“Hôm nay nương nương sao lại thong thả rỗi rãi như vậy, lại đang… đang đọc thơ sao!” Tuệ phi lần đầu thấy Hoàng hậu đọc sách vở đứng đắn, không khỏi lau mắt mà nhìn, lập tức khen một tràng những lời nịnh hót mà Hoàng hậu thích nghe nhất.

Chỉ là nàng ta nói rất nhiều, nhưng Hoàng hậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt.

Tuệ phi đã lâu không gặp phải khuôn mặt lạnh lùng như vậy từ Hoàng hậu, có chút không quen. Nàng ta suy nghĩ một hồi, cũng không nghĩ ra mình đã đắc tội Hoàng hậu ở đâu, liền thẳng lưng lên.

“Tính theo thời gian, tiểu Vương gia chắc cũng đã đến biên quan.” Nàng ta thở dài nói: “Thần thiếp nghe nói biên quan khô cằn, lại vừa gặp chiến sự, nghĩ đến nguy hiểm trùng trùng, cũng chẳng biết tiểu Vương gia giờ sống ra sao.”

Thẩm Ngọc Trí nhàn nhạt khẽ đáp một tiếng.

Tuệ phi càng thấy không tự nhiên: “Tiểu Vương gia đã đắc tội nương nương ở đâu sao, mà khiến nương nương đến chuyện của ngài ấy cũng chẳng buồn nghe nữa?”

Thẩm Ngọc Trí dừng lại, thoáng đảo qua một lượt mối quan hệ trong kinh thành, rồi hỏi: “Bổn cung với Tín Vương có quan hệ tốt lắm sao?”

“Tiểu Vương gia từng được nương nương cứu mạng, hiếu thuận với nương nương nhất, đến Hoàng thượng còn chưa chắc nhận được sự hiếu kính của Tín vương điện hạ bằng nương nương. Nếu đây mà còn chưa tính là không tốt, thì dưới gầm trời này nào có mối quan hệ khác tốt đẹp hơn nữa chứ.” Tuệ phi cười tủm tỉm hỏi: “Tiểu Vương gia ở tận biên quan, còn có thể gây ra chuyện gì khiến nương nương giận dữ ư?”

Thẩm Ngọc Trí ngấm ngầm ghi nhớ. Dù là Hoàng đế hay Thẩm Ngọc Loan, cũng chưa hề đề cập chuyện này với nàng.

Nàng nói: “Chỉ là nhớ lại một vài chuyện cũ thôi.”

Sợ Tuệ phi nhìn ra điều gì, nàng bèn hỏi ngược lại: “Ngươi hôm nay đến Trữ Phượng Cung, là có chuyện gì quan trọng chăng?”

“Nương nương, ngày mai là ngày mười lăm.” Tuệ phi thuần thục nói với nàng: “Lần trước là Trang phi, lần này chẳng phải đến lượt thần thiếp ư?”

“Cái gì?”

“Ngày mai mười lăm, đến phiên thần thiếp đến chỗ nương nương.”

Thẩm Ngọc Trí nhíu mày: “Ngươi đến làm gì?” Ngày mùng một, mười lăm hàng tháng, đó là ngày Hoàng đế đến cung Hoàng hậu. Sao có thể để hậu phi khác đến được?

Tuệ phi hoang mang: “Chẳng phải nương nương không muốn ở cùng Hoàng thượng cho nên từ trước đến nay toàn tìm người khác ứng phó đó ư?”

“…”

Hai người nhìn nhau một hồi, Thẩm Ngọc Trí rất nhanh trấn tĩnh lại.

Nàng lật qua một trang thi văn, không ngẩng đầu lên, thần sắc lãnh đạm: “Dù bổn cung lúc trước nói thế nào đi nữa, thì từ hôm nay trở đi, các ngươi đều không cần đến.”

Tuệ phi sững sờ.

“Thế thì…”

“Nếu ngươi không còn việc gì khác, bổn cung còn có việc phải làm, xin miễn đưa tiễn.”

Tuệ phi ngẩn người một lát, cũng không nói thêm gì, vâng lời cáo lui.

Ra khỏi Trữ Phượng Cung, lòng nàng vẫn còn lơ lửng, chưa thể hoàn hồn.