Thời Tam Thập
Tín Vương một lần nữa bị Hoàng đế cấm túc ngoài cung, không được triệu kiến.
Lúc này, ai có đến cầu xin giúp Chử Nghi Xuyên cũng chẳng ăn thua, các lão thần gần như muốn đạp vỡ ngạch cửa Ngự Thư Phòng, nhưng Hoàng đế đã quyết tâm phải trừng trị Tín Vương, dù thế nào cũng không buông tha. Thậm chí cả ở chốn triều đình, hắn cũng muốn làm khó dễ chàng, tín vật đã giao vào tay Tín Vương trước đó, nay chẳng buồn giải thích, thẳng tay thu hồi, chuyển giao cho kẻ khác, quả thật lãnh đạm vô tình đến cực điểm.
Hoàng đế từ trước đến nay cần mẫn chính sự, thương dân, làm việc công bằng, chưa bao giờ có chuyện nhắm thẳng vào một ai như thế. Các lão thần cầu tình cho Tín Vương cứ liên tiếp không ngừng, sớ tấu của ngự sử cũng chất đầy bàn, nhưng cũng chẳng làm Hoàng đế thay đổi ý định, các quan lớn mấy lần lén lút hỏi han đầu đuôi sự việc nhưng mãi không nhận được đáp án, mà ngay cả đại thái giám bên cạnh Hoàng đế cũng không dám hé răng nói ra nửa lời nguyên do.
Chuyện của Dư gia trước đó vốn đã oanh động cả thiên hạ, sự tình mới qua đi chưa lâu, Hoàng đế bỗng nhiên trở mặt, khiến bách tính xôn xao bàn tán, lời ra tiếng vào không dứt.
Người người đoán già đoán non, chỉ riêng mỗi Chử Nghi Xuyên vẫn ung dung bình thản, mỗi ngày đúng giờ tới Binh Bộ xử lý công vụ. Không việc gì làm, chàng lại ngồi xem một mớ hồ sơ cũ, không thì lại ung dung lật sách đọc thư. Một ngày trôi qua, chẳng có lấy nửa khắc nhàn hạ.
Mà Thẩm Ngọc Loan thì sốt ruột chẳng yên.
Nàng bị giữ trong cung, không thể ra ngoài, cũng không gặp được người muốn gặp, chỉ còn thiếu nước muốn xông đến trước cửa Ngự Thư Phòng mà mắng nhiếc hắn. Nàng từng mấy lần đến chất vấn Hoàng đế, nhưng dù nàng có đe dọa, khuyên bảo, cầu xin thế nào, Chử Việt cũng chẳng buông tha nửa phần.
Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng biết Chử Nghi Xuyên đã làm gì để đắc tội đến hắn, nhưng Hoàng đế đang nổi giận, nửa lời khuyên cũng không nghe lọt tai.
Nàng bị chặn lại ngoài cửa Ngự Thư Phòng, Lương Toàn bấy giờ còn khuyên nhủ: “Theo nô tài, nương nương tốt nhất không nên làm trái ý của Hoàng thượng, nương nương càng khuyên, Hoàng thượng càng nổi giận.”
“Chẳng lẽ chuyện này là lỗi của ta sao?” Thẩm Ngọc Loan cười lạnh: “Chiếc ghế này Lương đại tổng quản ngồi trông oai phong thật đấy. Sao không thử bước ra ngoài một chuyến, xem thiên hạ bàn ra tán vào như thế nào? Tín Vương bị đối xử như vậy, ngoài kia có ai dám nói một lời tốt đẹp nào để giúp hắn không? Bổn cung có ý tốt đến khuyên Hoàng thượng, Hoàng thượng không nghe, Lương công công còn quay lại trách bổn cung ư?”
Lương Toàn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Nương nương hiểu lầm rồi, nô tài không có ý đó.”
“Ý của nô tài là, chỉ cần Hoàng thượng vui vẻ, tự nhiên sẽ không còn làm khó Tín Vương điện hạ nữa. Nương nương vốn cũng biết mấy ngày nay Hoàng thượng vì việc gì mà ưu phiền…” Lương Toàn thấy sắc mặt nàng càng ngày càng không tốt, câu tiếp theo không dám nói.
Nhưng Thẩm Ngọc Loan lại không muốn bỏ qua cho hắn.
Nàng cười như không cười nhìn Lương Toàn: “Lương tổng quản quả nhiên không hổ danh là chó săn của Hoàng thượng.”
Lương Toàn cười lấy lòng với nàng.
Nàng bỗng nhiên lạnh mặt, “Những người khác không biết, nhưng Lương Toàn ngươi chẳng lẽ cũng không biết ư? Lúc trước Hoàng thượng theo đuổi Thẩm Ngọc Trí, ngươi không ít lần chạy đến Thẩm phủ, bên ngoài người ta nói họ là kim đồng ngọc nữ, chẳng phải cũng là lời từ miệng Lương công công mà ra sao. Nay Thẩm Ngọc Trí vẫn còn ở ngoài, sao Lương đại tổng quản nhà ngươi không đi khuyên Hoàng thượng đi tìm nàng ấy đi, đợi đến lúc Thẩm Ngọc Trí trở về chuyện này phải giải thích làm sao đây?”
“Nương nương, chuyện này…”
“Đến lúc đó Hoàng thượng nổi giận, đổ hết tội lỗi này lên người khác, không biết lúc đó Lương tổng quản có chạy ra nhận tội đầu tiên hay không?”
Đại thái giám lập tức im bặt, không dám thốt thêm nửa lời.
Thẩm Ngọc Loan khinh thường liếc nhìn hắn một cái, hiện giờ cũng không muốn phí công sức trông cậy vào Chử Việt nữa.
Cũng may trong cung có nhiều người nguyện ý giúp nàng.
Nàng viết một phong thư, nhờ Lệ phi khi viết thư nhà thì gửi cùng, sau đó nhờ Dương thượng thư chuyển cho Chử Nghi Xuyên. Mấy ngày sau, khi Dương gia dâng lễ vào cung, thư hồi âm của Chử Nghi Xuyên cũng đến tay nàng.
Trong thư nàng hỏi Chử Nghi Xuyên đã xảy ra chuyện gì, nhưng thư hồi âm lại không có câu hồi đáp. Nàng chỉ thấy lời trấn an của Chử Nghi Xuyên, trong thư chàng còn nói rõ một số việc được sắp đặt gần đây của mình, Hoàng thượng tuy lạnh nhạt với chàng, nhưng vẫn có không ít người cảm thấy chướng mắt, lén lút đứng về phía chàng.
Nhưng Thẩm Ngọc Loan vẫn còn rất lo lắng.
Thế là Chử Nghi Xuyên lại quanh co tìm cách gửi đồ vào cung.
Gửi cho nàng vàng bạc châu báu nàng yêu thích, gửi cho nàng những món điểm tâm mà nàng thích ăn, còn có cả đống thoại bản nàng thường đọc kia nữa. Nhận được mấy phong thư, thấy chàng thật sự không có việc gì, Thẩm Ngọc Loan cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Vài ngày sau, nàng còn nhận được một món đồ kỳ lạ từ chàng.
Là một chiếc kim trâm.
Lần này không cần phải nhờ người khác chuyển giao nữa, Chử Nghi Xuyên đã mua chuộc được mấy tên thị vệ và thái giám, lén lút giúp chàng gửi đồ đến Trữ Phượng Cung.
Kim trâm được đựng trong một chiếc hộp gấm, thợ thủ công tay nghề tinh xảo, kim trâm hoa mỹ tinh tế, trên đỉnh đính một viên hồng ngọc trong suốt, chỗ cánh hoa lại có vài vệt không ổn, Thẩm Ngọc Loan nhìn đi nhìn lại, hình như có vài phần vết tích đã được sửa chữa.
Nhưng đây là đồ vật Tiểu Xuyên đưa, trong lòng Thẩm Ngọc Loan hết sức vui mừng.
Nàng còn có chút ngại ngùng: “Hắn làm sao tự dưng lại tặng cái này cho ta.”
Châu Nhi ở bên cạnh nói: “Tiểu Vương gia trước kia chẳng phải cũng tặng không ít đồ trang sức cho nương nương sao? Bàn trang điểm của nương nương còn có không ít đồ Tiểu Vương gia từ ngoài cung đưa vào đó. Trâm cài cũng có không ít mà.”
“Nhưng sao mà giống nhau được.” Thẩm Ngọc Loan ngượng ngùng nói thầm trong lòng: Lúc đó nàng còn chưa thích Tiểu Xuyên mà.
Bây giờ thích rồi, nhìn những món trang sức này cũng có ý nghĩ khác. Nam tử tặng trâm cài, trong mắt thế nhân là dấu hiệu đính ước. Nhưng Tiểu Xuyên đâu hiểu chuyện ấy, hẳn chỉ nghĩ nàng yêu những vật này nên mới dày công chọn lựa.
Không sao, không hiểu cũng được.
Dù sao nàng nhận được quà từ chàng thì cũng đã rất vui rồi.
Thẩm Ngọc Loan thích vô cùng, còn cố tình vì chiếc kim trâm này mà may một bộ y phục mới, đắc ý khoe với các phi tần. Nếu có ai khen trâm cài đẹp, nàng liền hào phóng ban thưởng, nửa ngày trôi qua, cả người đều được tung hô đến tận mây xanh.
Chạng vạng, Hoàng đế vẫn đến Trữ Phượng Cung dùng bữa như thường lệ.
Từ khi Chử Nghi Xuyên lại bị cấm cung đến nay, Thẩm Ngọc Loan chưa từng cho hắn sắc mặt tốt, nhưng Chử Việt vẫn làm như không thấy, ngày ngày đều đến đây. Thẩm Ngọc Loan liền gọi Tuệ phi và những người khác cùng đến dùng bữa, có nhiều phi tần muốn lấy lòng Hoàng đế, ngày nào cũng tranh nhau chạy đến.
Nhưng hôm nay lại không may như vậy, trong khi Trang phi có hẹn chưa kịp đến, thì Hoàng đế đã đến trước một bước.
Thẩm Ngọc Loan lén lút trợn trắng mắt, nằm trên giường xoay lưng vào trong, vờ như không hay biết gì.
Ấy thế, hôm nay tâm trạng của Chử Việt lại đặc biệt tốt.
Hắn bước vào nhẹ nhàng, trong tay còn cầm một cành hoa, trên cánh hoa còn đọng một ít sương sớm, rõ ràng là mới hái cách đây không lâu.
“Hoàng hậu, nàng xem, vừa rồi trẫm ở Ngự Hoa Viên…” Bước chân hắn bỗng nhiên dừng lại.
Thẩm Ngọc Loan không thèm quay đầu lại, cũng chẳng buồn đáp lời, ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc trâm cài trên đầu nàng.
Chiếc kim trâm hồng ngọc trong suốt, giống hệt chiếc hắn đã từng nhìn thấy trước đó.
Vẻ vui mừng trên mặt Chử Việt lập tức biến mất, hắn nhanh chân bước đến trước giường, vươn tay gỡ chiếc kim trâm trong búi tóc xuống, đặt vào lòng bàn tay cẩn thận xem xét.
Thẩm Ngọc Loan bị kinh sợ, chỉ cảm thấy trên đầu nhẹ đi, nàng sờ búi tóc, vội vàng xoay người ngồi dậy. “Bệ hạ làm cái gì vậy hả?!”
Nàng vươn tay muốn giật lại, nhưng bị Hoàng đế nhanh tay tránh đi.
“Đây là cái gì?” Sắc mặt Chử Việt trầm xuống, lòng bàn tay bị cạnh lá của kim trâm cấn đến đau nhói: “Là Tín Vương tặng cho nàng ư?”
“Bệ… bệ hạ nói bậy bạ gì đó.” Thẩm Ngọc Loan kinh hãi nhìn chiếc kim trâm bị hắn nắm chặt trong lòng bàn tay, sợ bị hắn làm hỏng. Nàng vội nói: “Cái gì Tín Vương với không Tín Vương, hắn ngay cả hoàng cung còn không vào được, làm sao có thể tặng đồ cho ta?”
“Làm sao hắn mang vào được tận đây.”
Trong lòng Thẩm Ngọc Loan hoảng loạn, cũng chẳng biết làm sao mà hắn có thể đoán được.
“Được, hay lắm.” Chử Việt nghiến răng, lửa giận đã thiêu rụi chiếc kim trâm đến biến dạng hoàn toàn. Hắn oán hận nhìn Thẩm Ngọc Loan, nhìn thấy tất cả sự hoảng loạn và đau lòng của nàng, nhưng những cảm xúc ấy chẳng hề vì hắn mà sinh ra, càng chẳng hề quan tâm đến tâm trạng của hắn.
Trâm cài và hoa tươi đều bị hắn ném xuống đất, lòng bàn chân mạnh bạo giẫm đạp lên đó, Thẩm Ngọc Loan kinh hô một tiếng, vội vàng xoay người lại cứu lấy chiếc kim trâm, Chử Việt rất nhanh đã nhấc chân lên.
“Bệ hạ điên rồi ư?!”
Khi nàng ngẩng đầu lên, Hoàng đế đã lặng lẽ rời đi.
Thẩm Ngọc Loan nâng chiếc kim trâm lên, cánh hoa cùng cành lá đều bị giẫm gãy, ngay cả viên hồng ngọc cũng lìa ra khỏi thân trâm, nàng đau lòng đến không chịu nổi, suýt nữa thì tức đến ngất đi.
“Châu Nhi! Mau lên, mau gọi người của Thượng Y Cục đến!”
Châu Nhi vội vàng chạy ra ngoài.
Lúc Trang phi hớn hở đến dùng bữa, còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng Hoàng hậu nương nương lớn tiếng mắng chửi Hoàng đế, nàng vội vàng bịt tai lại, khẽ nghiêng đầu hỏi han cung nữ bên cạnh, vừa hay biết rõ đầu đuôi thì sợ tới mức không dám tiến vào nữa, bịt tai lén lút quay trở về.
Thẩm Ngọc Loan tìm thợ thủ công trong cung, sai họ sửa lại chiếc kim trâm.
Chiếc kim trâm ấy bị Hoàng đế một chân giẫm hỏng, ngay cả thợ lành nghề trông thấy cũng chỉ biết lắc đầu thở than, nói thẳng là “cái khó cứu nổi”. Nàng tức giận không nói nên lời, lại mắng Hoàng đế một trận nữa, rồi bảo thợ chậm rãi mà sửa, nhất định phải chu toàn như cũ.
Còn chưa đợi kim trâm sửa xong, đã có đại sự truyền ra từ triều đình.
Biên ải có giặc ngoài đến xâm phạm, tướng quân giữ thành không đánh mà bỏ chạy, giặc ngoài tràn vào thành, đốt giết cướp phá, làm vô số dân chúng gặp tai ương. Tin tức truyền đến kinh thành, đế vương tức giận, ngay tại buổi lâm triều liền nổi cơn lôi đình.
Đợi tin tức truyền đến hậu cung, Hoàng đế đã sai Tào tướng quân dẫn binh đến biên ải ngăn giặc, đồng thời điểm tên Tín Vương theo cùng.
Tới khi việc này truyền đến tai Thẩm Ngọc Loan, thì thánh chỉ đã được đưa đến tận Vương phủ.
Mặt mày Thẩm Ngọc Loan lập tức trắng bệch, chiếc ly trong tay bất giác rơi xuống đất. Châu Nhi xoay người nhặt những mảnh sứ vỡ trên đất, ngay cả tay cũng run rẩy.
“Sao có thể?!” Thẩm Ngọc Loan không dám tin hỏi: “Có phải ngươi nghe lầm không?”
“Là thật đó.” Lệ phi nhỏ giọng nói: “Sau khi thần thiếp nghe được tin tức, cũng đã đi xác nhận một lần, Tín Vương điện hạ cũng đã vào cung, nương nương nếu không tin, có thể đến Ngự Thư Phòng xem. Nghe nói bên trong đang nghị bàn việc kháng địch ngoài biên ải.”
Thẩm Ngọc Loan đâu có ngồi yên được, lập tức đứng dậy chạy ra ngoài.
Nàng đi ra ngoài còn va phải Tuệ phi đang đến tìm nàng, Tuệ phi chỉ kịp gọi nàng một tiếng, người kia đã như gió vụt qua.
Tuệ phi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Lệ phi. Nàng hít sâu một hơi: “Nương nương đã biết rồi ư?”
Lệ phi rụt cổ: “Đã biết.”
“Muội đó.” Tuệ phi tức giận nói: “Muội cũng quá sốt ruột rồi, chẳng lẽ không biết nương nương…” Nàng bỗng nhiên ngậm miệng.
Lệ phi khó hiểu: “Gì cơ?”
“Không có gì.” Tuệ phi thở dài một hơi, kéo nàng cũng đi về phía Ngự Thư Phòng. “Chúng ta phải ngăn nương nương lại.”
Trong Ngự Thư Phòng.
Hoàng đế đang cùng các quan viên bàn bạc chuyện ngăn giặc ở biên ải, các thị vệ chặn ở ngoài, Thẩm Ngọc Loan không có cách nào, đành phải chờ ở trước cửa.
Nàng không thấy được người, cũng không nghe được tiếng bên trong, liền đứng trước cửa Ngự Thư Phòng lo lắng đi đi lại lại.
Cũng chẳng biết qua bao lâu, mới nghe thấy cửa “kẽo kẹt” một tiếng mở ra.
Người đầu tiên bước ra là Tào tướng quân, Thẩm Ngọc Loa gật đầu với họ, từng người từng người bước qua, Chử Nghi Xuyên theo sau, đi ở cuối hàng, vừa trông thấy chàng, nàng liền lao đến níu chặt tay áo.
Thẩm Ngọc Loan lo lắng gọi: “Tiểu…”
Chử Nghi Xuyên đè tay nàng lại, khẽ lắc đầu với nàng, nàng cố gắng lắm mới nén lời nói xuống.
Lương Toàn cũng theo ra, trông thấy hai người tay nắm tay, chỉ cúi đầu im lặng. Hắn không dám nói lời nào, bởi hắn chính là cái bóng của Hoàng đế, ý hắn chính là ý của Vua. Mà nay Hoàng đế chẳng nói gì, thì hắn cũng không được mở miệng.
Thẩm Ngọc Loan oán hận trừng hắn một cái, nghiến răng nén giận đi theo Chử Nghi Xuyên ra ngoài.
Tuệ phi đuổi đến nơi, thấy bóng dáng hai người, liền kéo tay Lệ phi đang định xông lên.
“Được rồi, để nương nương cùng Tín Vương điện hạ nói chuyện cho rõ.”
Lệ phi đầu óc mờ mịt.
Hai người vẫn đi mãi đến chỗ trống trải không người, cũng không có ai có thể nghe lén, cuối cùng mới dừng lại.
Thẩm Ngọc Loan đã bình tĩnh lại, chỉ riêng hốc mắt còn đỏ hoe, “Ngươi nhận thánh chỉ rồi ư?”
Chử Nghi Xuyên gật đầu: “Đã nhận.”
“Ngươi nhận thánh chỉ làm gì?!” Thẩm Ngọc Loan lại tức sôi máu, sốt ruột nói: “Ngày thường chẳng qua ngươi cũng chỉ học vài công phu quyền cước để cường thân kiện thể, làm sao lại dám ra chiến trường?! Đó là nơi nào, ngươi không nghe nói qua hay sao? Đao kiếm không có mắt, ngay cả Dương tướng quân lợi hại như vậy, cũng không dám nói khoác rằng nhất định có thể bình an trở về, vậy mà ngươi lại dám nhận chỉ?”
“Có phải Hoàng thượng ép ngươi không? Gần đây tính tình hắn vô cùng kỳ lạ, để ta đi cầu xin cho ngươi, ngươi đường đường là Vương gia, ngày tháng hưởng phúc còn chưa được bao lâu, hắn làm sao dám sai ngươi ra nơi gió đao mưa kiếm?!” Nàng càng nói càng giận, kéo Chử Nghi Xuyên đi cùng.
Chử Nghi Xuyên vội vàng giữ chặt nàng: “Hoàng tẩu, là ta tự nguyện.”
Thẩm Ngọc Loan mắt đỏ hoe mắng chàng: “Ngươi tự nguyện cái gì? Ngươi chẳng phải là người nghe lời ta nhất sao? Ta bảo ngươi hành sự cẩn thận, ngươi tại sao lại không nghe? Ta không thấy ngươi liền cãi nhau với Hoàng thượng, hắn chặn ngươi ngoài cung không cho vào, bây giờ thì hay rồi, lại tống ngươi ra chiến trường. Hắn là vì muốn tốt cho ngươi ư? Hắn rõ ràng là muốn hại chết ngươi!”
“Ta đều biết.”
“Ngươi biết… Ngươi… Ngươi biết vậy mà còn đi!” Thẩm Ngọc Loan sắp bị chàng làm cho tức chết rồi.
Chử Nghi Xuyên nắm chặt cổ tay nàng, làm nàng không đi đâu được. Nàng tự mình giận một lúc, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Nàng hít hít mũi, lại hỏi: “Vậy ngươi nói cho ta nghe, ngươi nghĩ thế nào?”
“Hoàng thượng giờ đây kiêng kỵ ta, nếu tiếp tục lưu lại trong kinh thành e là hắn sẽ không cho ta nửa điểm cơ hội. Chiến trường tuy hiểm ác, nhưng lại là cơ hội tốt để lập công lập nghiệp.” Thấy nàng bình tĩnh lại, Chử Nghi Xuyên mới từ từ buông tay nàng. Chàng từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn, đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan rồi bỗng dừng lại giữa không trung.
Thẩm Ngọc Loan hồn nhiên không biết, tự mình nhận lấy lau nước mắt.
“Ngươi ở lại trong kinh thành vẫn có thể tìm được cơ hội, hà tất phải đi đến nơi nguy hiểm như vậy? Ngươi đã là Vương gia, tại sao phải mạo hiểm lớn như thế.”
“Như vậy quá chậm.” Chử Nghi Xuyên nói: “Ta muốn đưa Hoàng tẩu ra khỏi cung.”
Khóe mắt Thẩm Ngọc Loan rưng rưng, ngơ ngác nhìn chàng.
“… Ta ư?”
Đầu óc nàng trở nên ngây dại: “Ngươi đi lên chiến trường, chỉ vì đổi lấy sự tự do cho ta?”
“Lúc trước ta đã hứa với Hoàng tẩu, sẽ mang Hoàng tẩu rời khỏi nơi này.”
Quả thực chàng đã từng nói lời này…
Thẩm Ngọc Loan lập tức không biết nên khóc hay cười, sự vui mừng và kinh ngạc đồng loạt ập vào đầu nàng, trộn lẫn cùng nỗi buồn ban đầu, nàng nhất thời cũng chẳng biết nên ứng phó thế nào.
“Hồ đồ!” Hơn nửa ngày, nàng mới nghẹn ra một câu: “Quá hồ đồ!”
“Chuyện ra cung, ta tự mình có thể nghĩ cách, không cần ngươi phải mạo hiểm tính mạng giúp ta.” Nàng ban đầu cũng chỉ nghĩ Chử Nghi Xuyên thuận miệng đồng ý, chàng đã hứa biết bao nhiêu chuyện rồi mà.
“Nhưng ta đã nhận thánh chỉ rồi.”
Câu nói tiếp theo của Thẩm Ngọc Loan lập tức nghẹn lại.
Nàng vừa tức vừa vội, mạnh tay chọc một cái vào trán người đối diện: “Tại sao ngươi không bàn bạc với ta một tiếng!”
Chử Nghi Xuyên sờ sờ trán, cười lấy lòng với nàng, đôi mắt đen láy, như chú chó lớn đang vẫy đuôi làm nũng.
Kỳ thực chàng cũng biết, việc này căn bản không có cơ hội bàn bạc. Hoàng đế lúc lâm triều đã trực tiếp gọi chàng lên, không màng sự phản đối của triều thần mà muốn đưa chàng đi biên ải, Hoàng đế có ý gì, tất nhiên chàng hiểu rõ, nhưng chàng chẳng thể làm gì khác ngoài việc tiếp chỉ. Nếu chàng không thể thay đổi, vậy thì đành thuận theo, rồi mượn cơ hội này làm những việc chàng cần làm.
So với ôm hận trong lòng, chi bằng tranh thủ an ủi Hoàng tẩu nhiều hơn.
Chử Nghi Xuyên từ cổ áo rút ra sợi dây, trên dây treo một đồng tiền hết sức bình thường.
Đó là đồng tiền Thẩm Ngọc Loan đã tặng chàng trước đây, được chàng trân quý cất giữ cẩn thận.
“Hoàng tẩu trước kia đã chia cho ta một nửa cát tường như ý, có Hoàng tẩu phù hộ, vận may nhất định sẽ đứng về phía ta.”
Thẩm Ngọc Loan nhìn đồng tiền kia, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
“Ta tặng cho Hoàng tẩu chiếc kim trâm, Hoàng tẩu có giữ gìn cẩn thận không?”
“Đương, đương nhiên là có.” Thẩm Ngọc Loan càng khổ sở, nàng cũng không dám nói chiếc kim trâm ấy bị Hoàng đế giẫm hỏng rồi, hiện tại vẫn còn đang sửa.
Chử Nghi Xuyên cảm thấy mãn nguyện, nói: “Vậy ngày ta ra khỏi thành, Hoàng tẩu mang kim trâm đến tiễn ta có được không?”
“Được!”
Thẩm Ngọc Loan đưa ánh mắt trông mong nhìn chàng.
“Vậy…” Nàng lập tức sửa lời: “Thôi, ta không dám nói mấy câu như ‘nguyện ngươi bình an’. Ta thấy trong thoại bản toàn là nói như thế rồi cuối cùng cũng chẳng có ai bình an cả.”
Chử Nghi Xuyên dở khóc dở cười.
Chàng lại nói: “Ta còn một việc, muốn nói với Hoàng tẩu.”
Thẩm Ngọc Loan liền gấp rút hỏi: “Chuyện gì?”
Chử Nghi Xuyên thoáng nhìn thấy ở phía xa.
Rốt cuộc Hoàng đế vẫn không thể phóng khoáng được, nên đã sai người đến tìm chàng.
Chàng thu lại ý cười, nói: “Để sau đi.”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 52](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)