Bìa [TTNTCM] – Chương 51
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 51

Tác giả: Thời Tam Thập

3134 từ · 14 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 51

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Việc hậu cung không mấy rắc rối. Nếu là phi tần khác dâng lễ, ắt còn phải đoán xem người ấy có hàm ý gì, nhưng Hoàng đế ban thưởng phần lớn đều là ám chỉ người đó đang được sủng ái.

Trong mắt các phi tần chốn hậu cung, gần đây Hoàng hậu nương nương nổi bật hơn người. Hết rương báu vật này đến rương báu vật khác được đại tổng quản Lương Toàn dẫn người khiêng đến Trữ Phượng cung. Giờ ai đến Trữ Phượng Cung đều sẽ thấy rất nhiều rương chất đầy dưới đất, sáng lóa rực rỡ, chói hết cả mắt.

Nhưng chừng ấy vẫn chưa hết.

Từ bên ngoài, Tín Vương điện hạ cũng sai người đem hết rương này đến rương khác mang vào cung. Sáng sớm vừa nhận thánh chỉ ban thưởng của Hoàng đế, đến giữa trưa đã thấy những món đồ hiếu kính của Tín Vương đưa tới.

Chuyện này chỉ làm Thẩm Ngọc Loan phiền lòng khôn xiết.

“Hoàng thượng thì thôi đi, Tiểu Xuyên lại đến góp vui làm gì?” Tuy Thẩm Ngọc Loan vốn yêu thích nhất là vàng bạc châu báu, nhưng lúc này thật sự cũng đau hết cả đầu: “Cứ tiếp tục như thế này, Tín Vương phủ cũng bị hắn dọn sạch mất thôi.”

Châu Nhi che miệng cười trộm: “Tiểu Vương gia cũng chỉ muốn cho nương nương thấy được lòng hiếu thảo của ngài ấy.”

“Hắn từng nghe ta nói, biết ta ưa của cải bạc tiền nên lấy lợi nhuận cửa hàng mà hiếu thảo với ta. Nhưng giờ nhìn đi…” Thẩm Ngọc Loan tiện tay cầm lấy một chiếc bình hoa cổ giá trị liên thành, đáy bình có ấn ký hoàng cung, rõ ràng là ngự tứ chi vật. Thẩm Ngọc Loan bất đắc dĩ: “Ta muốn những thứ này làm gì? Lại chẳng thể mang ra cung tiêu xài.”

“Tiểu Vương gia đây là muốn cùng Hoàng thượng tranh đua đấy ạ.” Châu Nhi nói: “Nương nương người xem, Hoàng thượng ban thưởng cho người bao nhiêu, tiểu Vương gia liền gửi đến nhiều hơn thế nữa, rõ ràng là có ý chống lưng cho nương nương. Hơn nữa, nương nương ngoài miệng nói vậy, nhưng nô tỳ tin trong lòng nương nương chắc hẳn đang rất vui.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ hừ một tiếng, nhưng cũng không phản bác.

Trên đời này có ai nhận được đồ vật của người trong lòng tặng mà không vui vẻ cơ chứ!

Nàng còn không hiểu Tiểu Xuyên ư? Tuy thường ngày trầm ổn chững chạc, nhưng đôi khi cũng khó tránh khỏi những lúc tính tình trẻ con bột phát. Bây giờ lại cùng Hoàng đế ganh đua, nhất định phải phân cao thấp cho bằng được, ấy thế mà không thèm nghĩ, của cải Dư gia để lại cho chàng dù có nhiều đến mấy, cũng đâu thể so với quốc khố đầy ắp của Hoàng đế?

Nhưng mà vì như vậy cho nên trông chàng cũng thêm mấy phần… đáng yêu đấy chứ!

Thẩm Ngọc Loan vui vẻ xem qua từng rương châu báu, quay đầu lại nhìn thấy mấy cái rương của Hoàng đế, tâm trạng đang tốt đẹp cũng giảm đi một nửa.

“Nương nương, hôm nay có cần đem trả lại không?

Thẩm Ngọc Loan đau đầu: “Trả lại thì có ích gì, lát nữa hắn lại sai đưa đến tiếp thôi.”

“Nhưng mấy ngày nay cứ thêm rồi lại thêm, không thể cất cũng không trả được, bây giờ ở đây đến chỗ đặt chân cũng không còn.”

Thẩm Ngọc Loan càng thêm đau đầu.

Đang than thở thì cung nhân báo tin, Lệ phi và Tuệ phi tới thăm.

Hai người vừa vào, đã bật cười hỏi: “Hôm nay tiểu Vương gia lại mang quà đến sao?”

Thẩm Ngọc Loan liếc các nàng một cái.

“Đừng nhắc đến việc này nữa, càng nói càng làm ta đau đầu thêm.”

“Giờ cả hậu cung đều nói Hoàng thượng vô cùng sủng ai nương nương, khiến không biết bao nhiêu người hâm mộ nương nương đó.”

“Thay vì ngươi đứng ở đây nói những lời châm chọc này cho ta nghe, chi bằng các ngươi nghĩ giùm ta xem nên xử lý đống này thế nào đi.”

Tuệ phi cùng Lệ phi liếc nhìn nhau một cái, sau đó đều bật cười.

Hai người cùng Thẩm Ngọc Loan càng ngày càng thân thiết, nên biết được không ít chuyện. Người ngoài đều nói đế hậu tình thâm, nhưng trong mắt hai nàng, trong chuyện này chỉ có một mình Hoàng thượng si mê đuổi theo, còn Hoàng hậu thì lại giúp đỡ bọn họ không ít.

Thẩm Ngọc Loan vỗ đầu, chợt nghĩ ra: “Hay là chút nữa các ngươi mang những thứ này về theo đi.”

“Cái gì?!”

Thẩm Ngọc Loan cảm thấy đây là một ý hay: “Ta không muốn nhận, nhưng cũng chẳng thể trả lại, chi bằng mang những thứ này đem cho các ngươi.”

Lệ phi cùng Tuệ phi trố mắt ngạc nhiên.

Lệ phi vội vàng nói: “Thứ nương nương thích nhất trên đời này không phải là vàng bạc sao?”

“Ta chỉ cho các ngươi lấy những thứ mà Hoàng thượng ban, còn của Tín Vương thì không được lấy.”

“Nhưng mà…”

Thẩm Ngọc Loan lại nói: “Các ngươi thấy nhiều quá sao? Vậy chi bằng gọi thêm vài người đến, mọi người cùng nhau chia.”

Dẫu là người phẩm tính cao khiết đến đâu, nhận được cái bánh có nhân rơi từ trời rơi xuống cũng sẽ không kiềm lòng được mà vui mừng. Lệ phi cùng Tuệ phi hai người ngơ ngác mang theo những lễ vật của Hoàng hậu nương nương trở về, chẳng bao lâu, cả hậu cung đều biết chuyện Hoàng hậu muốn ban phát của cải.

Khi Chử Việt từ chỗ Lương Toàn nhận được tin, lập tức nổi giận đùng đùng mà đuổi đến Trữ Phượng Cung. Nhưng lúc đó Thẩm Ngọc Loan sớm đã nhanh tay chia hết mấy thứ kia đi rồi.

Vốn dĩ nàng từng từ chối nhận bạc của những người đó, giờ lại đem gấp đôi số bạc đó tặng lại cho họ, khiến cả hậu cung ai ai cũng phải thốt lên một câu: “Nương nương thật rộng lượng.”

“Thẩm Ngọc Loan!”

Thẩm Ngọc Loan lười biếng tựa vào giường nệm, Châu Nhi bên cạnh thì đang bóc vải cho nàng, những loại trái cây này là do phi tần khác đưa tới, “Bệ hạ nghe tin rồi à?”

“Nàng cũng biết mình đã làm sai chuyện gì sao?”

“Có sao đâu? Bệ hạ hối hận ư?” Thẩm Ngọc Loan chẳng hề bận tâm nói: “Nếu bệ hạ muốn thu lại những món bệ hạ ban thưởng đó, thì cứ việc hạ thánh chỉ, người trong hậu cung có ai dám không nghe lời bệ hạ.”

Chử Việt cố nhẫn nại nói với nàng: “Nàng cũng là người trong hậu cung, sao lại không nghe lời trẫm?”

“Khoan đã.” Thẩm Ngọc Loan sửa lại: “Ta đâu phải người trong hậu cung.”

“Trẫm nói, trẫm có thể phong nàng…”

“Đó là chuyện bệ hạ nói chứ ta không hề đồng ý.” Thẩm Ngọc Loan lạnh lùng nói: “Bệ hạ không khỏi nghĩ quá nhiều rồi.”

Hoàng đế hít sâu một hơi, lại nói: “Nàng chẳng phải xưa nay vẫn thích những thứ vàng bạc tục vật đó sao? Trẫm cho nàng thứ nàng thích, vì sao nàng lại không cần?”

Thẩm Ngọc Loan lạnh nhạt nói: “Ta đúng là rất thích những thứ này, nhưng đồ vật mà bệ hạ đưa, một món ta cũng không muốn nhận.”

“Trẫm hiện tại không muốn ép nàng.”

Thẩm Ngọc Loan buông quả vải, ngẩng đầu nhìn hắn: “Sau đó bệ hạ lại hạ thánh chỉ, ép nữ nhi Thẩm gia nhi phải nhập cung ư? Đại tỷ tỷ còn chạy thoát được, thì ta cũng có thể trốn, bệ hạ chắc cũng đã rõ trong lòng của ta đang hướng về ai.”

Thẩm Ngọc Loan bỗng vỗ tay cười nói: “Chi bằng lần sau bệ hạ đưa ra thánh chỉ tứ hôn ta cùng Tín Vương đi, những món đồ đó coi như là sính lễ của ta, như vậy thế nào? Lúc ấy ta chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng mà nhận lấy.”

Sắc mặt Hoàng đế đanh lại, quát lớn: “Thẩm Ngọc Loan!”

Thẩm Ngọc Loan thu lại ý cười, lạnh mặt nói: “Bệ hạ nếu không có việc gì, xin hãy trở về đi.”

Chử Việt giận dữ, hất tay áo bỏ đi.

Hắn không ngồi ngọc liễn, nghẹn một bụng hỏa khí rời khỏi Trữ Phượng Cung. Các cung nhân theo sau, ngay cả Lương Toàn cũng không dám lên tiếng.

Đi một hồi lâu, bước chân của Hoàng đế mới dừng lại.

“Lương Toàn. Ngươi nói xem vì sao nàng không chịu nhận thành ý của trẫm?”

“Cái này…” Đại thái giám cúi lưng, ấp úng nói: “Thẩm cô nương trong lòng đã có Tín Vương điện hạ…”

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng: “Tín Vương tuổi còn nhỏ, hắn thì hiểu biết cái gì chứ?”

Đại thái giám lại nói: “Thẩm cô nương cùng Hoàng hậu nương nương tình cảm tỷ muội sâu nặng, có lẽ là vì cố kỵ tình thân mà không muốn cướp đoạt…”

Nhắc đến Thẩm Ngọc Trí, Hoàng đế nhất thời trầm mặc.

Một lúc lâu sau, hắn lại hỏi: “Những bức họa đó đã đưa đến Tín Vương phủ chưa?”

“Đã đưa rồi ạ.”

“Hắn nói thế nào?”

“Tín Vương điện hạ… từ chối.”

Chử Việt càng thêm đau đầu.

Hắn nhẹ giọng trách mắng: “Toàn giúp người ngoài!”

Hắn lại thầm nghĩ: Cũng may đây chỉ là tình cảm từ một phía của Thẩm Ngọc Loan, Tín Vương cũng không biết tâm tư nàng, cũng không có những ý niệm đó, bằng không…

Hắn bỗng chợt nghĩ ra điều gì: “Tín Vương hôm nay cũng đem đồ vào cung ư?”

“Đúng là như vậy ạ.”

“Lương Toàn, ngươi nói xem hắn như thế này là có ý gì?”

“Cái này… Nô tài cũng không biết.”

Đế hậu hòa thuận, Chử Nghi Xuyên đáng lẽ phải vui mừng mới phải, nhưng hiện tại rõ ràng là đang đối nghịch với hắn.

Chử Việt chìm vào suy tư. Nhìn thoáng qua thấy một thị vệ ôm rương vàng đi về hướng Trữ Phượng Cung. Hắn ra hiệu cho Lương Toàn, đại thái giám rất nhanh đã gọi thị vệ đó lại.

Lương Toàn hỏi: “Ngươi đến Trữ Phượng Cung làm gì?”

“Bẩm Lương công công, là đồ Tín vương điện hạ dâng lên cho Hoàng hậu nương nương ạ.” Mấy ngày nay, Tín Vương nhờ người đưa không ít đồ vật vào cung, các thị vệ cũng đã quen với việc đó.

Lương Toàn nhìn Hoàng đế một cái, rồi nói: “Mau mở ra xem.”

Thị vệ nhanh nhẹn mở rương.

Bên trong toàn là những thứ vàng bạc, món nào cũng hợp ý Thẩm Ngọc Loan, không khác gì những thứ đã đưa trước đó.

Hoàng đế liếc mắt một cái, lại thấy trong đó có một chiếc hộp gấm. Đại thái giám nhanh tay lấy mở ra đưa đến trước mặt hắn.

Bên trong là một chiếc kim trâm tinh xảo.

Dù là đồ vật ngoài cung, nhưng tay nghề cũng chẳng kém thợ thủ công trong cung là bao. Ngay cả chi tiết ở nhụy hoa cũng được chạm khắc tỉ mỉ, mũi trâm đính hồng ngọc trong suốt như máu, đúng là thứ nàng yêu thích.

Tầm mắt Chử Việt dừng lại hồi lâu trên chiếc kim trâm. Thị vệ quỳ trên mặt đất cứ ngỡ mình đã phạm phải lỗi gì, lưng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.

Đại thái giám đi theo hắn nhiều năm, biết rõ tâm tư hắn như đặt trong lòng bàn tay, liền giữ chiếc hộp gấm lại, nói với thị vệ: “Được rồi, mau đem đồ vật đưa qua cho Hoàng hậu nương nương đi.”

Thị vệ lúc này mới vội vàng mang đồ vật đi.

“Hoàng thượng, cái này…”

“Đem về Ngự Thư Phòng.” Hoàng đế thần sắc âm tình bất định, “Đợi Tín vương vào cung thì lập tức dẫn hắn đến gặp trẫm.”

“Dạ.”

Vừa bước đến nơi, Chử Nghi Xuyên liền trông thấy chiếc hộp gấm đặt trên án thư.

Chiếc hộp gấm đó là đồ vật chàng đích thân cất vào rương trước đó không lâu, chàng liếc mắt một cái liền nhận ra.

Chử Nghi Xuyên chau mày, không đồng tình mà nhìn hắn: “Hoàng huynh sao lại động vào đồ của thần đệ?”

“Nếu ngươi đã nhận ra, vậy trẫm cũng có chuyện muốn hỏi ngươi.” Hoàng đế nét mặt phẳng lặng, chẳng rõ vui giận, hắn cầm lấy chiếc kim trâm, hồng ngọc ôn nhuận, thân trâm mát lạnh như nước lên: “Vì sao ngươi lại tặng chiếc kim trâm này cho Hoàng hậu?”

“Vì Hoàng tẩu thích những thứ này.”

“Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”

Hoàng đế bình tĩnh nói: “Ngươi dù lớn lên ở lãnh cung, sơ sài trong việc quản giáo, nhưng sau này trẫm đã mời tiên sinh về dạy dỗ cho ngươi, lễ nghĩa của ngươi chưa bao giờ bị sai phạm.”

Chử Nghi Xuyên rũ mi mắt, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trên phiến đá bóng loáng.

“Trẫm cứ thấy có chút kỳ lạ. Dù ngươi có nhớ ơn cứu mạng của Hoàng hậu, cũng không cần đến mức phải làm những việc này. Trẫm là huynh trưởng của ngươi, nhưng ngươi lúc nào cũng đối nghịch với trẫm, còn khi ở cạnh Hoàng hậu luôn tỏ ra dịu dàng, quấn quýt với nàng.”

“Đây là xem nàng như Dư phi mà phụng dưỡng theo lời ngươi nói ư?”

Chử Nghi Xuyên thần sắc điềm nhiên.

Chàng không chút hoảng hốt, cũng không hề chột dạ. Vì vốn dĩ chàng cũng không muốn che giấu.

“Ta vốn là nghĩ như thế.”

Chiếc kim trâm rơi xuống bàn, phát ra tiếng động mạnh. Ngự Thư Phòng tĩnh lặng, ngay cả tiếng va chạm lanh canh cũng nghe rõ mồn một.

Đại thái giám mồ hôi lạnh chảy ròng, điên cuồng ra hiệu cho Chử Nghi Xuyên.

Hoàng đế lạnh giọng chất vấn: “Ngươi chỉ nghĩ như vậy ư?”

Chử Nghi Xuyên bình tĩnh đáp: “Vậy Hoàng thượng nghĩ thế nào?”

Hoàng đế mặt chùng xuống, lòng bàn tay đè chặt lên chiếc kim trâm. “Ngươi từng bảo đảm với trẫm, ngươi và Hoàng hậu không có nửa điểm tư tình.”

Chử Nghi Xuyên tiếp lời: “Hoàng tẩu quả thật không có.”

Mặc dù đã sớm có chút suy đoán, nhưng đích thân nghe được lại là một chuyện khác. Lửa giận không ngừng dâng lên, Chử Việt đứng bật dậy: “Ngươi làm sao dám nảy sinh cái ý tưởng này?!”

“Hoàng tẩu là người rất tốt, không có ai tốt hơn nàng. Ta thích nàng, cũng là chuyện dĩ nhiên.”

Chử Việt giận đến bật cười: “Ngươi có nhớ nàng là tẩu tẩu của ngươi không? Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi học lễ nghĩa lâu như vậy, đến chuyện này cũng dám mơ mộng đến sao?!”

Chử Nghi Xuyên chậm rãi nói: “Người ngoài đều nói ngươi cùng Hoàng tẩu tình thâm ý trọng, nhưng ta nhìn ra được. Nếu điều đó là giả, vậy thì vì sao ta không thể?”

“Chử Nghi Xuyên! Ngươi có biết mình đang nói gì không?!”

“Nếu Hoàng huynh thấy chướng mắt, cứ nói việc này cho Hoàng tẩu.” Trong lòng Chử Nghi Xuyên có chút mong mỏi, tình ý của chàng ẩn giấu đã lâu, lại không tìm được cơ hội để nói ra, dù biết rằng có lẽ sau khi nói ra sẽ nhận được kết quả chàng không muốn thấy nhất. Nhưng không ai muốn tình cảm của mình mãi mãi bị che giấu.

Chàng dùng thái độ bất chấp tất cả để đối mặt với lời chỉ trích của đế vương: “Khi Hoàng huynh nói ra, Hoàng tẩu sẽ không bao giờ muốn gặp ta nữa, sau này ngươi cũng không cần nghĩ cách đuổi ta ra khỏi cung.”

Hoàng đế giận dữ, mà chàng, không phải cũng mang một bụng oán hờn sao?

Hoàng đế có thể dùng một món lễ vật để bày tỏ lòng mình, khiến nàng nhìn được tâm tư của hắn. Mà chàng, dẫu ở bên cạnh nàng cũng không có tư cách bước qua ngưỡng cửa đó. Một cây trâm để bày tỏ tâm ý, rốt cuộc lại bị xem như món đồ tầm thường không đáng để vào mắt.

Chàng sao lại không muốn được một lần nói rõ tâm ý của mình?

Vốn dĩ chàng có thể chờ.

Chờ đến khi vị tẩu tẩu chân chính kia trở về, đổi lại cho nàng một thân phận khác để chàng được đường hoàng đứng trước mặt nàng, cưới nàng làm thê.

Hoặc là chờ khi chàng có được đôi cánh cứng cáp, dùng tất cả quyền lực trong tay để đưa nàng ra khỏi cung.

Nhưng hiện tại lại nảy sinh ra biến số.

Chàng biết Hoàng tẩu đã từng có tình ý sâu nặng với Hoàng đế đến mức nào, trong chùa Kim Vân vẫn còn giữ ngọn đèn đăng ghi tên Hoàng đế. Chàng cũng biết Hoàng tẩu xưa nay là người mềm lòng.

Chàng chẳng thể chờ thêm nữa.

Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu lên, lần đầu tiên đứng trước Hoàng đế với khí thế chưa từng có. Giọng nói của chàng lúc này như một lời thách thức:

“Hoàng huynh dám không?”

Chử Việt bỗng nhiên im bặt.

Hắn đương nhiên không dám.

Chưa nói đến Thẩm Ngọc Loan vốn thích Chử Nghi Xuyên, dù không có, cho dù thật sự nói ra, Thẩm Ngọc Loan cũng chỉ đứng về phía Chử Nghi Xuyên.

Vì nàng xưa nay, vốn là người bất công như vậy đấy.

“Cút!”

Hoàng đế bỗng nhiên nổi giận, đưa tay quét sạch tất cả mọi thứ trên bàn xuống đất. Chiếc kim trâm văng xuống dưới chân Chử Nghi Xuyên, những cánh hoa được tạo hình tinh xảo vỡ tan tành. Chàng cúi người cẩn thận nhặt chiếc trâm cài lên cùng những mảnh vỡ nhỏ, cẩn thận che chở trong lòng bàn tay.

Chử Việt giận dữ quát vào chàng: “Cút đi!”

Chử Nghi Xuyên cất chiếc kim trâm vào trong lòng, bình tĩnh đi ra ngoài.