Bìa [TTNTCM] – Chương 50
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 50

Tác giả: Thời Tam Thập

2598 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 50

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Nghi Xuyên vẫn như thường lệ, mỗi ngày tan chầu ở Binh Bộ thì liền tiến cung, song phần nhiều đều bị ngăn ngoài cửa điện. Ai nấy đều thấy rõ mồn một, lâu dần, các bậc lão thần trong triều cũng ngầm có lời dị nghị.

Dư gia bị gán tội oan, giờ chỉ còn mỗi Chử Nghi Xuyên. Dẫu Hoàng đế có ban vàng bạc tước vị đền bù, song cũng không thể bù đắp đủ với bao nhiêu thiệt thòi mà Dư gia đã phải gánh chịu. Mà Tín Vương từ khi vào triều làm việc đến nay, lại giữ mình khiêm tốn, siêng năng, làm việc không thể chê vào đâu được. Giờ Hoàng đế vô cớ trở mặt với chàng, ngay cả những người chẳng thân cận gì với Chử Nghi Xuyên trong lòng cũng cảm thấy khó chịu.

Vài vị lão thần đã vào triều dâng sớ cầu kiến Hoàng đế, chẳng tới mấy ngày sau, khi Chử Nghi Xuyên vào cung, đám thị vệ kia cũng không còn ngăn cản nữa.

Chàng vẫn như thường lệ, đến Ngự Thư Phòng thỉnh an Hoàng đế trước.

Vừa thấy Chử Việt, chàng liền nhận ra có điều không đúng. Hắn nhìn chàng bằng ánh mắt đầy tính dò xét, lại mang theo bao nhiêu ý vị phức tạp khó nói, thậm chí còn bắt chàng đứng một hồi lâu, chậm chạp không cho chàng ngồi.

Chử Nghi Xuyên ban đầu ngỡ Hoàng đế để tâm chuyện các vị lão thần đã nói giúp chàng, nhưng Chử Việt chẳng nhắc một lời nào, chỉ dửng dưng nói vài câu chuyện phiếm với chàng, cũng chẳng đề cập đến việc cho chàng lui về. Chử Nghi Xuyên trong lòng nhớ đến Hoàng tẩu, thấy trời càng lúc càng tối, mới chủ động nhắc một câu.

Chử Việt: “Trời chẳng còn sớm nữa, Hoàng hậu chắc cũng đã nghỉ ngơi rồi, không cần phải đến quấy rầy nàng.”

Chử Nghi Xuyên khẽ chau mày, đáp: “Thần đệ đã nhiều ngày không được thấy Hoàng tẩu, chỉ xin đến đó chào hỏi một tiếng rồi liền rời đi.”

“Vậy nếu trẫm không đồng ý thì sao?”

“Hoàng huynh hà cớ gì làm khó thần đệ đến thế?”

Chử Việt nhìn chàng bằng ánh mắt lạnh lùng. Tên đệ đệ dị mẫu* từ trong lãnh cung bò ra này lúc trước vốn luôn khiêm tốn cung kính, biết tiến lùi đúng lúc, làm việc vững vàng, nay liên tiếp vì Thẩm Ngọc Loan mà chống đối lại hắn.

*Dị mẫu: Khác mẹ.

Mà Thẩm Ngọc Loan, cũng chống đối hắn vì Chử Nghi Xuyên.

“Lời này trẫm đã từng nói với ngươi một lần, ngươi hẳn phải biết giữ chừng mực.” Chử Việt nhắc nhở: “Ngươi có thừa lòng dư dạ thì hãy dồn vào việc quốc sự, nếu việc ở Binh Bộ không đủ nhiều cho ngươi làm, trẫm sẽ đi nói với Dương ái khanh một tiếng.”

Chử Nghi Xuyên chẳng đáp lời, chàng nhìn Lương Toàn một cái, rồi tự mình kéo ghế ra tận cửa, giữa cái nhìn săm soi của cung nhân, mặt không đổi sắc mà ngồi xuống.

Chử Việt cau mày: “Ngươi lại làm cái gì vậy?”

“Hoàng huynh không cho thần đệ gặp Hoàng tẩu, vậy thì thần đệ chẳng đi nữa.” Chử Nghi Xuyên ngồi đoan chính, khí độ ung dung nói: “Thần đệ cứ ngồi ở đây, Hoàng tẩu chắc chắn sẽ đến thăm Hoàng huynh, khi Hoàng tẩu đến thăm Hoàng huynh, thần đệ chỉ cần liếc nhìn nàng một cái là đủ.”

“Theo ý ngươi, nếu trẫm không đồng ý, ngươi sẽ không chịu đi phải không?”

“Nếu Hoàng huynh đồng ý, thần đệ ở lại trong cung vài hôm cũng không vấn đề gì.”

Chử Việt suýt chút nữa bị chàng chọc cười: “Ngươi muốn trẫm đuổi ngươi ra khỏi cung lần nữa sao?”

“Hoàng huynh muốn đuổi, vậy cứ đuổi đi. Chỉ cần chưa được thấy Hoàng tẩu, thần đệ vẫn sẽ ngồi chờ ở đây.”

“Nàng ấy an ổn trong cung thì hà cớ gì ngươi không thấy yên lòng?”

Chử Nghi Xuyên ngồi ở cửa, lưng quay về phía Hoàng đế, hoàng thành đêm đen rộng lớn trải dài trước mắt. Từ xa, ngọn đèn dầu trong tay thái giám đang bước vội vàng trông mỏng manh như ánh đom đóm. Gió đêm thổi qua bậc thềm ngọc dài hun hút, phất qua mặt chàng. Nơi chàng ngồi chính là chỗ cao trong thành, từ đây có thể nhìn thấu được thiên hạ.

“Hoàng tẩu từ trước đến nay phóng khoáng tự tại, chỉ ở trong cung mới bị kìm kẹp với người.”

Chử Việt khựng lại, ngạc nhiên nhìn chàng.

Đây là lần đầu tiên hắn nghe được lời trách cứ mình từ miệng Chử Nghi Xuyên.

“Ngươi đang trách trẫm sao?” Chử Việt từ sau bàn đứng lên, bước xuống bậc thang, hắn vòng đến trước mặt Chử Nghi Xuyên. Đâu còn thấy chút cung kính nào như trước. Kẻ từng là đứa nhỏ ngoan ngoãn trước mặt hắn như con mèo nhỏ mềm yếu, nay lại lộ ra móng vuốt sắc bén, dám chống đối với hắn một cách đường đường chính chính.

Mặt đế vương hằm hằm giận dữ: “Ngươi thật to gan, còn dám quản đến chuyện hậu cung.”

“Chuyện những người khác trong hậu cung đều chẳng liên quan gì đến thần đệ, nhưng chỉ cần là chuyện có liên quan đến Hoàng tẩu, thần đệ không thể không quan tâm.”

“Ngươi vì một người họ Thẩm… vì Hoàng hậu, mà dám chống đối trẫm sao?”

“Thần đệ không có ý muốn tranh chấp với Hoàng huynh, nhưng Hoàng huynh biết rõ, lúc trước là Hoàng tẩu đã mang thần đệ từ lãnh cung ra. Không có Hoàng tẩu, thần đệ không biết đã sớm chết ở nơi nào rồi.” Chử Nghi Xuyên đứng dậy, dẫu kém vài tuổi, nhưng chàng đã sớm bất tri bất giác trưởng thành, vóc người cao lớn đáng tin cậy, bây giờ đã có thể nhìn thẳng vào Hoàng đế.

“Hoàng huynh biết rõ Hoàng tẩu quan trọng với thần đệ đến nhường nào, vậy mà còn nghi ngờ vô cớ, đến mặt của nàng cũng chẳng cho thần đệ thấy, cũng chẳng cho thần đệ nghe được nửa câu tin tức gì về nàng.”

“Ngươi đang uy hiếp trẫm?”

“Hoàng huynh nếu nghĩ vậy, thì thần đệ cũng đành chịu.”

Chử Nghi Xuyên thản nhiên nói.

Nhưng chàng cũng có sự tự tin của riêng mình.

Dư gia bị gán tội oan, chàng cũng bị đày vào lãnh cung, là hoàng gia đã có lỗi với chàng trước. Chỉ cần chàng không phạm sai lầm, nếu như Hoàng đế đối xử không tốt với chàng dù chỉ một chút thôi, thì tất cả các quan lại trong triều đều sẽ dị nghị.

Mặt mũi Chử Việt thập phần khó coi.

Nếu hắn mặc kệ, cứ để Chử Nghi Xuyên ngồi ở cửa Ngự Thư Phòng cả đêm, thì ngày mai sẽ có ngự sử dâng sớ. Nhưng nếu hắn đồng ý… trong lòng Thẩm Ngọc Loan bây giờ đã có Tín Vương, hắn làm sao có thể để hai người gặp nhau?

Hắn cân nhắc hồi lâu, cuối cùng nghiến răng nói: “Lương Toàn.”

“Đưa Tín Vương đến Trữ Phượng Cung.”

Đại thái giám nín thở, cẩn thận vâng lời.

“Đa tạ Hoàng huynh.”

Thẩm Ngọc Loan nhốt mình một mình trong Trữ Phượng Cung, Lệ Phi, Tuệ Phi đến cũng chẳng gặp, một mình tự giận dỗi.

Châu Nhi khuyên vài lần cũng chẳng ích gì, nàng ngồi trước giá sách, ngẩn ngơ nhìn những chồng thoại bản, cứ ngồi như thế mấy ngày liền. Những cuốn thoại bản xưa kia vốn rất thích, lúc này cũng chẳng còn hứng thú để cầm lên.

Cho đến khi cung nhân bên ngoài báo Chử Nghi Xuyên đến, nàng cuối cùng mới sực tỉnh lại.

“Châu Nhi, Châu Nhi!” Thẩm Ngọc Loan trong lòng nhảy dựng lên: “Mau, mau! Ta muốn trang điểm!”

“Nương nương, tiểu Vương gia đã đến cửa rồi, ngài còn trang điểm chải chuốt, làm sao mà kịp ạ?”

“Vậy thì bảo hắn đợi thêm chút.”

Đừng nói trước kia, giờ đây càng không thể để Chử Nghi Xuyên thấy bộ dạng chật vật của nàng.

Chờ nàng xuất hiện trước mặt người khác lần nữa, đã là dáng vẻ lộng lẫy như xưa. Quầng thâm mắt được son phấn che đi, môi son đỏ tươi làm bừng khí sắc, cả người trông đỡ hơn ban nãy rất nhiều.

Mấy ngày không gặp, thấy thần sắc nàng vẫn tươi tắn như trước, lúc này Chử Nghi Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm.

Chàng vội vàng hỏi: “Mấy ngày không vào cung, Hoàng tẩu sống có tốt không? Hoàng thượng có làm khó Hoàng tẩu không?”

Thẩm Ngọc Loan vốn dĩ đang vui vẻ vì gặp chàng, vừa nghe lời này, khóe môi tức khắc trề xuống.

Có thể tốt mới là lạ!

Từ khi nghe Hoàng đế nói những lời ấy, tâm trạng nàng chẳng lúc nào được yên ổn, đêm chẳng ngủ được, ăn chẳng thấy ngon, chỉ cần nhớ lại liền cảm thấy ghê tởm.

Thuở trước nàng say mê thoại bản, gặp những đoạn nam phụ lừa dối, nữ chính chịu thiệt, nàng thường lớn tiếng mắng chửi, tức giận bất bình, mà trong lòng cũng mắng luôn chính mình. Nhưng những câu chuyện ấy cuối cùng thường sẽ là lãng tử quay đầu, giờ nàng thoáng nhớ lại, trong bụng liền chẳng nén được mà sôi sục.

🦋: Ý là ẻm thấy buồn nôn đấy =)))))))))))

Nàng ở Trữ Phượng Cung đóng cửa không ra ngoài, một là lòng phiền ý loạn, hai cũng là vì trốn tránh Hoàng đế.

Chỉ sợ mình vừa thấy hắn, liền sẽ nhớ đến những lời Hoàng hậu, Quý phi ấy, nhớ đến những chuyện ngu xuẩn mình đã làm trong đời trước.

Nếu ở kiếp trước, nàng nghe xong có lẽ sẽ cảm động rơi nước mắt, ngoan ngoãn mà làm vị Quý phi kia, xem hai người tình đầu ý hợp ân ái cả đời. Nhưng giờ đây nghe lại, ngoài ghê tởm ra thì chẳng còn suy nghĩ gì khác.

Nàng trăm triệu lần cũng không muốn làm cái gì mà Quý với chả phi ấy, nàng đã ở trong hoàng cung đủ rồi, bây giờ chỉ muốn cách xa thật xa, càng xa càng tốt, xa tới mức không còn gặp lại những người này nữa thì càng hay. Mặc kệ Chử Việt thay đổi suy nghĩ thế nào, nàng cũng không có chút hứng thú.

Chử Nghi Xuyên cẩn thận quan sát thần sắc của nàng, trong lòng chùng xuống: “Hoàng tẩu có phải đã gặp chuyện uất ức gì không? Hay là kể cho ta nghe một chút đi.”

“Kể cho ngươi nghe cũng vô dụng.”

“Ta có thể giúp Hoàng tẩu.”

Thẩm Ngọc Loan cẩn thận nhìn kỹ chàng một cái, lại thở dài: “Ngươi không đưa ta ra khỏi cung được, thì giúp thế nào?”

“Là Hoàng thượng làm gì sao?”

“Cái này ngươi cũng đoán được à?”

Chử Nghi Xuyên nói: “Toàn bộ hoàng cung này, có thể bắt nạt Hoàng tẩu, cũng chỉ có mỗi Hoàng thượng.”

Thẩm Ngọc Loan rầu rĩ nói: “Nhưng hắn là Hoàng đế, trên đời này cũng chẳng có ai lợi hại hơn hắn.”

Chử Nghi Xuyên suy nghĩ một chút, rồi nói: “Cũng chưa hẳn.”

“Gì cơ?”

“Hoàng thượng còn phải lo lắng giang sơn xã tắc, mọi việc lấy đại cục làm trọng, cũng không phải là không có cách nào.”

Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Nàng thì có thể dính dáng gì đến giang sơn xã tắc đây?

Một nữ nhân bị giam trong cung, tay chẳng nắm quyền, miệng chẳng nói lời nào lọt tai kẻ khác. Muốn làm chuyện gì cũng chẳng được.

Thẩm Ngọc Loan thở dài: “Không nhắc chuyện này nữa. Ngươi đến Trữ Phượng Cung bằng cách nào vậy, chẳng lẽ không ai cản ngươi nữa sao?”

Nói đến đây, Thẩm Ngọc Loan lại thấy chột dạ.

Nàng đã thổ lộ một phen trước mặt Hoàng đế, không ngờ hắn trở mặt nhanh đến vậy. Theo sự hiểu biết của nàng về Hoàng đế, chắc chắn hắn sẽ không cho nàng gặp lại Chử Nghi Xuyên lần nào nữa. Mấy ngày nay nàng lòng phiền ý loạn, không biết phải làm thế nào.

Chỉ là chưa kịp nghĩ ra cách, Chử Nghi Xuyên đã xuất hiện trước mặt nàng.

Chử Nghi Xuyên nhìn quanh các cung nhân, rồi mới nói: “Cản. Nhưng không cản được.”

Tim Thẩm Ngọc Loan như thắt lại: “Ngươi cãi nhau với Hoàng thượng sao?”

“Không có.”

Thẩm Ngọc Loan đầy vẻ nghi hoặc. Nàng không tin Hoàng đế lại có lòng tốt đến thế.

Chử Nghi Xuyên sờ sờ mũi, có chút không dám nhìn vào mắt nàng: “Hoàng thượng không cản được ta…”

Thẩm Ngọc Loan tức khắc nóng nảy: “Ngươi sao cứ hấp tấp vậy? Giờ để hắn cảnh giác ngươi thì chẳng có gì tốt cả. Ngươi vừa mới vào triều làm việc chưa bao lâu, nền tảng còn chưa vững, nếu hắn điều ngươi khỏi Binh Bộ, công sức ngươi bỏ ra trước đây chẳng phải là uổng phí sao?”

“Ta thật sự lo lắng cho Hoàng tẩu.” Chử Nghi Xuyên bị nàng giáo huấn một câu, liền cúi đầu thấp xuống, bộ dạng ngoan ngoãn nhận lỗi. “Ta cũng chẳng biết Hoàng thượng sẽ làm gì với người, trong cung một chút tin tức cũng chẳng truyền ra, nếu Hoàng tẩu xảy ra chuyện, thì ta làm gì cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.”

Với thân phận của chàng bây giờ, Phúc công công đã có thể an hưởng tuổi già, nếu không phải vì vướng bận Hoàng tẩu, chàng cũng chẳng dám làm nhiều đến thế.

Thẩm Ngọc Loan còn có thể nói gì nữa.

Nàng khẽ hé miệng, chỉ có thể nói: “Ngươi làm gì cũng phải thật cẩn thận.”

“Ta sẽ nhớ kỹ.”

Thẩm Ngọc Loan lại nghĩ nghĩ, nói: “Ngươi yên tâm, ta ở trong cung, Hoàng thượng cũng sẽ chẳng làm gì ta đâu.”

Chử Nghi Xuyên không tin.

“Ngươi xem này.” Thẩm Ngọc Loan đứng dậy, dẫn chàng đi xem những chiếc rương dưới đất, tùy tay mở một cái, toàn là châu ngọc vàng bạc bày trước mắt, “Những thứ này đều là bên Hoàng thượng đưa đến.”

Chỉ là nàng không muốn nhận, cũng không quan tâm, cuối cùng tất cả đều chất đống ở đây.

Chử Nghi Xuyên nhíu mày: “Hoàng thượng vì sao lại đưa đến những thứ này?”

Nếu là người khác, những lễ vật như thế, đưa đến tận tay, át hẳn đã làm xiêu lòng Thẩm Ngọc Loan.

Thẩm Ngọc Loan chỉ khẽ nhíu mày, thần sắc có phần kỳ quái:

“Hắn muốn lấy lòng ta.”

“Lấy lòng?”

Nàng nhìn chàng một lúc lâu, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng tức muốn hộc máu mà quay đầu đi, giận dỗi nói: “Ta lại chẳng làm chuyện gì tốt, thì ngươi nghĩ xem còn có thể là vì lý do gì nữa.”

Chử Nghi Xuyên ban đầu còn nghi hoặc, sau sực tỉnh lại, sắc mặt tức khắc trầm xuống.