Bìa TTNTCM – Chương 5
TTNTCM

TTNTCM – Chương 5

Tác giả: Thời Tam Thập

2534 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 5

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Hoàng đế dường như đã tự mình nghĩ thông suốt, cũng chẳng còn can thiệp vào việc ăn mặc trang điểm của Thẩm Ngọc Loan nữa, tùy ý để nàng sơn móng tay đỏ, mặc đồ đỏ đeo vàng, nửa điểm cũng chẳng giống Thẩm Ngọc Trí.

Trong cung ban đầu nghe tiếng Thẩm Ngọc Trí, ai nấy đều thầm nghĩ trong lòng, cho rằng vị Hoàng hậu nương nương này cũng chẳng phải là người cao nhã đạm bạc như lời đồn, nói chuyện chẳng giữ ý tứ, lại đặc biệt thích nghe người người tâng bốc, ngày thường cũng chẳng khách sáo, ai mà lỡ lời có ẩn ý trước mặt nàng, nàng liền lập tức trở mặt chẳng nể nang chút nào. Chỉ là chuyện này không dám nói thẳng trước mặt nàng, sau lưng có nói gì làm gì, đều có thể bị nàng mách lẻo tâu lên với Hoàng đế.

Mặc kệ thật giả, Hoàng đế luôn phải ra vẻ sủng ái “Thẩm Ngọc Trí” cho đủ.

Vài lần như vậy, Tuệ phi cũng chẳng còn chủ động xáp lại gần nữa.

Nàng cả đời vốn dĩ luôn hòa nhã với mọi người, đây là lần đầu tiên gặp phải người như Hoàng hậu, cứng rắn chẳng chịu nể ai, cũng chẳng biết mình đã đắc tội với nàng ở chỗ nào.

Các phi tần khác đều biết rõ, tình cảm của ai cũng chẳng thể sánh bằng Đế Hậu, trừ những lần thăm dò ban đầu, tạm thời đều dẹp bỏ ý niệm tranh sủng, chuyên tâm tìm cơ hội lộ diện trước mặt Hoàng đế. Bởi vậy mà số lần Chử Việt đến Trữ Phượng Cung cũng ít đi rất nhiều.

Thẩm Ngọc Loan nhờ đó mà có được mấy ngày thanh nhàn.

Nàng còn chưa kịp hưởng thụ mấy ngày thoải mái, Thẩm phu nhân đã sai người dâng thẻ bài xin vào cung.

Nghe được tin tức, Châu Nhi liền tỏ vẻ khó xử.

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn nàng một cái: “Đều đã vào cung, em là đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu, còn sợ mẫu thân ta làm gì?”

“Không phải là như vậy.” Châu Nhi ngập ngừng nói: “Nương nương, chẳng phải ngài cũng nghe lời Thẩm phu nhân sao?”

Thẩm Ngọc Loan im lặng.


Khi Thẩm phu nhân đến, nàng đặc biệt đi thay một bộ váy lụa dệt kim màu đỏ thạch lựu, sai cung nhân trang điểm chải chuốt lại cho mình một phen, đeo lên những trang sức mới nhất, chỉnh tề lộng lẫy mà nghênh đón.

Khi Thẩm phu nhân thấy dáng vẻ hoa lệ phô trương của nàng, không khỏi sững sờ một chút.

“Nương nương sao lại trang điểm thế này?” Sắc mặt Thẩm phu nhân khó coi, ngại bên cạnh có không ít cung nhân, sợ có người nghe lén, bèn nhắc nhở: “Nương nương trước kia không thích những thứ này mà.”

“Trước kia là không thích, nhưng bây giờ thích.” Thẩm Ngọc Loan mím môi, đưa cho bà ta xem chiếc trâm cài tóc mới làm trên đầu: “Tay nghề trong cung quả nhiên là tinh xảo, bên ngoài không thể so sánh được.”

Thẩm phu nhân trợn mắt há hốc, lời nói như sắp tuôn ra từ khóe mắt, Thẩm Ngọc Loan lúc này mới xua tay cho cung nhân lui ra.

Người vừa đi hết, Thẩm phu nhân lập tức chất vấn: “Ngươi trang điểm như vậy, đâu có chỗ nào giống Ngọc Trí?”

“Là không hề giống.”

“Ngươi không lo liệu cho tốt việc đóng vai Ngọc Trí, để người khác phát hiện thì làm sao bây giờ? Đợi Ngọc Trí trở về, chẳng phải người ta sẽ sinh lòng nghi ngờ sao?”

“Thì sao?”

“Ngọc Trí còn chưa về, ngươi chớ có gây ra sai lầm.”

Thẩm phu nhân nói: “Mấy ngày gần đây ngươi hành sự quá lộ liễu, ta ở ngoài cung cũng nghe được đôi điều. Ngọc Trí xưa nay vốn có tiếng tốt, ngươi hãy học theo nàng nhiều chút, ngàn vạn lần đừng làm ô uế thanh danh của nàng, ngươi cứ bừa bãi như vậy, đợi sau này Ngọc Trí trở về, trong cung ắt có không ít kẻ chẳng dung nổi nàng. Nhân lúc còn thời gian, ngươi hãy liệu tính trước đi, đợi Ngọc Trí về rồi còn giúp đỡ nàng.”

Thẩm Ngọc Loan chẳng đáp lời.

“Ngọc Loan?”

“Nếu người nghĩ cho Thẩm Ngọc Trí đến vậy, sao không tự mình vào cung làm kẻ thế thân này đi? Người tự mình đến, chắc chắn sẽ làm tốt hơn việc chỉ huy ta.”

“Ngươi… ngươi nói cái gì vậy!”

“Từ khi Thẩm phu nhân nhìn thấy ta, mọi lời người nói đều là về Thẩm Ngọc Trí, chẳng lẽ chưa từng có một khắc nào nghĩ đến việc ta ở trong cung thế nào sao?” Thẩm Ngọc Loan nói: “Thẩm Ngọc Trí bỏ trốn, nếu không phải ta thế chỗ nàng vào cung, thì nàng đã làm Thẩm gia mất hết mặt mũi, là ta vì Thẩm gia mà tránh được tội giáng xuống từ Hoàng thượng. Người lúc nào cũng nghĩ cho Thẩm Ngọc Trí, sao chẳng hỏi ta ở trong cung sống ra sao?”

Thẩm phu nhân sắc mặt chẳng đổi, nói: “Ngươi ở trong cung có người hầu hạ, Châu Nhi cũng ở bên cạnh ngươi, lẽ nào còn có chỗ nào không tốt sao? Ngọc Trí chẳng biết chạy đi đâu, nàng không mang theo ai, chẳng biết ở bên ngoài chịu bao nhiêu khổ sở, ta làm sao có thể không lo lắng cho nàng?”

Thẩm Ngọc Loan khẽ cười một tiếng.

Thẩm phu nhân giận dữ liếc nàng một cái: “Lẽ nào ngươi còn trách mắng mẫu thân sao?”

“Không sai.” Thẩm Ngọc Loan nói thẳng: “Lúc trước khi ta vào cung, người chẳng hề hỏi ý kiến ta, cũng chẳng hỏi ta có nguyện ý hay không, liền ép ta cùng Thẩm Ngọc Trí đổi thân phận. Chẳng lẽ còn không cho ta nửa lời oán hận sao?”

Thẩm phu nhân ngẩn ra, không ngờ nàng lại nói ra những lời này.

Bà ta một lần nữa đánh giá Thẩm Ngọc Loan, dường như là lần đầu tiên nhận ra nữ nhi mình như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên bà ta nghe Thẩm Ngọc Loan oán trách.

Nhưng bà ta vẫn nói: “Ngươi làm sao có thể so sánh với Ngọc Trí? Ngọc Trí mọi thứ đều hơn ngươi, ngay cả Hoàng thượng muốn người cũng là Ngọc Trí. Ngọc Trí một ngày chưa tìm được, lưỡi dao treo trên đầu Thẩm gia sẽ rơi xuống một phân. An nguy của Ngọc Trí mới là chuyện quan trọng, đợi Ngọc Trí trở về, chuyện này mới coi như xong.”

“Vậy còn ta thì sao?”

“Ngươi ở trong cung làm Hoàng hậu cho tốt, lẽ nào còn chưa đủ sao?” Thẩm phu nhân trấn an nàng: “Nếu chẳng phải vì Ngọc Trí, ngươi sao có được cơ hội tốt như vậy? Mẫu thân cũng chẳng yêu cầu ngươi điều gì, chỉ cần ngươi ở trong cung giúp đỡ Ngọc Trí cho tốt là đủ rồi.”

Thẩm Ngọc Loan nhắm mắt lại.

Châu Nhi chẳng dám hé răng, lại khẽ liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Từ nhỏ đến lớn, chuyện này đã là lẽ thường tình.

Rõ ràng là song sinh, khuôn mặt giống nhau như đúc, nhưng tất cả mọi người đều yêu quý Thẩm Ngọc Trí. Dù là phụ mẫu thân sinh của cả hai, nhưng sự quan tâm cũng chỉ dành cho Thẩm Ngọc Trí.

Chẳng ai đoái hoài đến ý nàng, nàng ở trong cung vui hay buồn, Thẩm phu nhân mỗi lần vào cung thăm nàng, đều dặn dò nàng đừng gây thêm phiền toái vì Thẩm Ngọc Trí.

Thậm chí về sau, còn trách cứ nàng chẳng an phận, không biết tự lượng sức mình, khi Hoàng đế lạnh nhạt hắt hủi nàng, không một ai trong Thẩm gia giúp nàng cầu xin.

Thẩm Ngọc Loan vẫn luôn không hiểu rõ, cớ sao chẳng những trời cao thiên vị Thẩm Ngọc Trí, mà ngay cả phụ mẫu nàng cũng xem thường nàng. Trách nàng chẳng đủ thông minh, chẳng đủ xuất chúng, hai tỷ muội cùng một người sinh ra nhưng đãi ngộ lại khác nhau một trời một vực, nha hoàn của Thẩm Ngọc Trí được mọi hạ nhân nâng niu, còn Châu Nhi thì luôn phải lo lắng đề phòng.

Khi nàng uống cạn chén thuốc độc kia, điều làm nàng tỉnh ngộ chẳng riêng gì tình yêu.

Thẩm Ngọc Loan mở mắt, bình thản nói: “Nếu ta không bằng lòng thì sao?”

“Cái gì?”

“Thẩm gia muốn ngôi Hoàng hậu, mượn cớ đó để mưu lợi, mặc kệ Thẩm Ngọc Trí thân ở nơi nào, hiện giờ người ngồi trên vị trí Hoàng hậu đích xác là ta. Thẩm gia muốn làm gì, đều không phải chạy đến đây cầu ta sao?”

Thẩm phu nhân lập tức biến sắc: “Ngọc Loan, ngươi…”

Thẩm Ngọc Loan khẽ nở nụ cười, khóe môi cong lên, nàng dùng loại son tốt nhất, màu đỏ thắm rực rỡ, càng tôn thêm vẻ đẹp kiều diễm, lúc này trông càng thêm vô tình.

Nàng dịu giọng nói với Thẩm phu nhân: “Mẫu thân, giờ chẳng còn đến lượt người ép buộc ta làm việc nữa rồi.”

Đời trước nàng vì người khác làm quá nhiều, nàng nghe quá nhiều lời người khác nói, giờ đây cuối cùng cũng đến lượt nàng sống cho chính mình.

Thẩm phu nhân ra khỏi cung, thần sắc mơ màng hồ đồ, bước qua cửa điện còn suýt vấp ngã.


Thẩm Ngọc Loan lạnh nhạt sai người đỡ bà ta dậy, nhìn bóng dáng bà ta khuất dần trước mắt mình. Nàng chợt nghĩ, sai người chuẩn bị chè theo khẩu vị của Chử Việt.

Châu Nhi vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh sợ ban nãy, thấy nàng phân phó như vậy, lập tức buồn bực: “Nương nương chẳng phải không muốn gặp Hoàng thượng sao?”

Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Nàng vốn chẳng muốn gặp, nhưng ai là người quyền lực nhất trên đời này?

Nàng muốn uy hiếp Thẩm gia, muốn đứng vững ở hậu cung, dù là mượn cớ Thẩm Ngọc Trí, nhưng xét cho cùng vẫn phải xem sắc mặt Hoàng đế. Lúc trước nói lời tàn nhẫn cũng đủ để Chử Việt hiểu rõ thái độ của nàng, Hoàng đế đã nhượng bộ, vậy giờ cũng nên phải an ủi hắn cho tốt.

Vừa đánh vừa xoa, vẫn là Chử Việt đời trước dạy cho nàng.

“Sai em đi thì cứ đi.”

Châu Nhi ngoan ngoãn vâng lời.


Chè nấu xong, sai người đưa đến Ngự Thư Phòng, Lương Toàn dùng trâm bạc thử lại mới bưng đến trước mặt Chử Việt.

Chử Việt hỏi: “Đây là cái gì?”

“Là Hoàng hậu nương nương sai người mang chè tới.” Lương Toàn cười nói: “Có lẽ là biết Hoàng thượng chính sự bận rộn, muốn Hoàng thượng bảo trọng long thể.”

Nghe nói là Thẩm Ngọc Loan đưa tới, Chử Việt không khỏi nhìn thêm một cái.

Thời gian này, hai người vừa gặp là mặt đỏ tía tai, ghét nhau như chó với mèo. Giờ Thẩm Ngọc Loan lại dám vỗ bàn cãi nhau với hắn, còn đột nhiên muốn lấy lòng hắn sao?

Hắn nói: “Mang đi, Trẫm không thích uống thứ này.”

“Vâng.”

Lương Toàn đưa chè cho thái giám khác, Chử Việt lại hỏi: “Nàng ở trong cung gây ra chuyện phiền toái gì sao?”

Lương Toàn ngẫm nghĩ: “Chắc là không có.”

“Hôm nay ai đến Trữ Phượng Cung?”

“Thẩm phu nhân hôm nay vào cung.”

Chử Việt không hề bất ngờ, hắn khép lại tấu chương trong tay, tùy tiện ném lên bàn, châm chọc nói: “Ngọc Trí còn chưa về, Thẩm gia đã gấp gáp không chờ nổi. Bọn họ còn muốn dùng một kẻ giả mạo để lay động Trẫm sao?”

“Thẩm phu nhân lúc rời đi, hình như không vui vẻ gì.”

Chử Việt liếc mắt.

Biết hắn hứng thú, Lương Toàn vội vàng sai người đi hỏi. Trên dưới Trữ Phượng Cung đều do Hoàng đế tự tay sắp xếp, trong đó tự nhiên cũng có không ít tai mắt của hắn.

Rất nhanh đã có người đến, đem mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra ở Trữ Phượng Cung hôm nay đều bẩm báo hết. Lương Toàn nghe xong, không nhịn được nói: “Thẩm cô nương thật sự chính miệng nói như vậy sao?”

“Đúng là lời từ chính miệng của Hoàng hậu nương nương.”

“Nàng ta học thói cậy thế hiếp người cũng nhanh thật.” Chử Việt lại nhìn chén chè kia, rất không vừa mắt, “Trẫm chỉ đáng giá một chén chè thôi sao?”

Lương Toàn nói: “Ban đầu quả thực chẳng nhìn ra Thẩm cô nương mà lại dám to gan đến vậy.”

Hắn theo hầu bên cạnh Hoàng đế từ trước khi ngài đăng cơ, khi Hoàng đế theo đuổi Thẩm Ngọc Trí, hắn cũng theo một bên bày mưu tính kế, đương nhiên cũng gặp Thẩm Ngọc Loan không ít lần. Chỉ nhớ rõ nàng nhút nhát chẳng dám nhìn thẳng mặt ai, ấn tượng sâu đậm nhất chính là sự ngoan ngoãn nghe lời của nàng.

Nay nhớ đến nàng mấy ngày trước còn dám cùng Hoàng thượng giằng co, khắp hậu cung chẳng tìm được một ai có gan lớn đến vậy.

Chử Việt tuy khinh thường, nhưng lúc này cũng có chút tán đồng. Thẩm Ngọc Loan có được chút tinh mắt này, giúp hắn bớt không ít chuyện.

“Hoàng thượng, vậy chén chè này…”

“Mang đi.” Chử Việt cau mày: “Những thứ này không cần bày ra trước mắt Trẫm.”

Phàm là điểm tâm do Thẩm Ngọc Loan dâng lên, kẻ muốn lấy lòng hắn trước hết nên rõ ràng sở thích của hắn.
 
🦋: Mình muốn giải thích một chút về cách xưng hô để mọi người không hiểu nhầm ý của mình. Bản convert thì chỉ có ta và ngươi. Nhưng mình sẽ dùng ta và ngươi khi Thẩm Ngọc Loan và Chử Việt ở riêng, họ không có tình cảm, Chử Việt còn chẳng yêu thương gì Thẩm Ngọc Loan nên xưng ta – ngươi, Trẫm – ngươi thì không có gì lạ. Chỉ khi ở trước mặt văn võ bá quan trong triều cần nguỵ trang thì mới là Trẫm – nàng thôi.

Về phần Thẩm Ngọc Loan và mẹ mình, mình nghĩ xưng ta – người cũng hợp lý. Thẩm Ngọc Loan đã sống qua một đời, cũng biết rõ tình cảm cha mẹ dành cho mình ít nhiều cỡ nào. Cho nên việc xưng hô thân thiết như con – mẫu thân là điều không thể. Ngay cả ánh mắt, Thẩm Ngọc Loan còn không muốn nhìn họ lâu cơ mà.

Mọi người thấy ổn không ạaaa?