Bìa [TTNTCM] – Chương 49
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 49

Tác giả: Thời Tam Thập

2470 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 49

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng hay mình về bằng cách nào.

Châu Nhi thấy nàng ngẩn ngơ, tưởng rằng nàng bị Hoàng đế làm cho uất ức, lo lắng khôn cùng.

Chỉ có Thẩm Ngọc Loan mới biết, những lời Hoàng đế vừa nói căn bản nàng chẳng nghe vào tai. Việc Chử Nghi Xuyên không vào được cung tuy là chuyện lớn, nhưng điều làm nàng bồn chồn hơn cả lại là lời Hoàng đế nói.

Nếu không phải trong lòng có Chử Nghi Xuyên, thì nàng đâu đến nỗi hoảng loạn đến vậy?

Thẩm Ngọc Loan muốn phản bác theo bản năng, song không biết phải cất lời từ đâu.

Lời Hoàng đế nói nào phải không có lý, bề ngoài nàng vẫn là người hậu cung, quả thực không nên thân cận quá mức với ngoại nam. Tiểu Xuyên càng không nên đến thăm nàng mỗi ngày như thế. Biết là vậy, nhưng trong lòng Thẩm Ngọc Loan lại chẳng muốn chút nào, bởi vì nàng muốn ngày qua ngày đều được nhìn thấy Tiểu Xuyên.

Dẫu chẳng làm gì cả, chỉ nhìn thấy chàng thôi cũng đã vui vẻ rồi.

Cũng không vì lý do gì khác, chỉ là từ đáy lòng nàng luôn muốn đối xử tốt với chàng.

Đó là… vì nàng thích Tiểu Xuyên ư?

Ý niệm này chợt lóe, Thẩm Ngọc Loan liền vô thức cuộn tròn đầu ngón chân, như có đóa hoa âm thầm nở rộ trong đáy lòng, làn gió mềm khẽ lướt qua, khiến toàn thân nàng run rẩy.

Nàng không có cách nào chối cãi.

Nàng quả thật không thể nói ra một câu chán ghét.

Nàng sống lại một kiếp, thân nhân ái nhân thuở trước đều đã chẳng còn thân thiết. Trừ Châu Nhi ra, người thân cận nhất cũng chỉ có Chử Nghi Xuyên. Thẩm Ngọc Loan từng nghĩ, nàng muốn rời khỏi hoàng cung, đi thật xa, chẳng muốn dây dưa gì với những người chốn kinh thành này nữa. Nửa đời sau, nàng đâu mong sống cô độc một mình, chỉ mong sẽ có một người hợp ý nàng, phẩm đức cao quý, lại thật lòng đối xử tốt với nàng. Nếu người đó là Chử Nghi Xuyên… Thẩm Ngọc Loan chẳng thấy có gì không ổn, trái lại, trong lòng còn dâng lên chút ấm áp khó gọi thành tên.

Thảo nào nàng luôn quyến luyến chẳng nỡ rời xa chàng, thì ra tâm tư nàng dành cho Tiểu Xuyên đã sớm sâu đậm đến vậy, đến chính nàng cũng chẳng nhận ra.

Mặt Thẩm Ngọc Loan đỏ ửng, nhưng giây phút sau đó, liền nhanh chóng tái mét.

Nàng suýt nữa đã quên, Tiểu Xuyên đã có người trong lòng.

Dẫu cho không có, trên danh nghĩa nàng vẫn là tẩu tẩu của Tiểu Xuyên, làm sao dám sinh ra ý niệm này với chàng.

Tiểu Xuyên sẽ nghĩ thế nào về nàng?

Hẳn là sẽ coi thường nàng.

Chẳng cần Hoàng đế ngăn cản, tự chàng sẽ chủ động lánh xa nàng, không bao giờ muốn gặp nàng nữa.

Nàng làm sao… làm sao lại sinh ra ý niệm ti tiện vô sỉ thế này?

Cớ sao lòng nàng luôn hướng về những người… không nên thương?


Chử Nghi Xuyên ở vương phủ, nhẫn nhịn chờ đợi suốt hai ngày.

Hoàng đế quyết tâm không cho chàng vào cung, ngay cả Phúc công công cũng bị chặn ở ngoài, hoàng cung có thị vệ canh gác nghiêm ngặt, chàng không cách nào xông vào.

Chàng chẳng rõ Hoàng thượng có phải thật sự muốn chặn hết mọi đường liên hệ giữa chàng và Hoàng tẩu hay không, bởi vậy suốt hai ngày liền nhờ người đưa tin. Nếu Hoàng tẩu không đợi được tin của chàng, ắt sẽ đứng ngồi không yên, tìm mọi cách liên lạc với chàng.

Quả nhiên, chẳng bao lâu, người trong cung liền đến. Một tiểu cung nữ từ Trữ Phượng cung mang đến một hộp điểm tâm, nói là Hoàng hậu sai gửi.

Chử Nghi Xuyên vừa nếm, liền biết là do Hoàng tẩu tự tay làm. Chè vừa vào miệng, sắc mặt chàng cũng dịu đi không ít.

“Trừ chè ra, Hoàng hậu nương nương có dặn ngươi nhắn nhủ gì không?”

Tiểu cung nữ nói: “Hoàng hậu nương nương dặn, xin tiểu Vương gia an tâm đợi ngoài cung, việc tiểu Vương gia không vào được cung, nương nương sẽ tìm cách cầu xin Hoàng thượng.”

Chử Nghi Xuyên dừng lại, lại hỏi: “Hoàng hậu nương nương và Hoàng thượng có cãi vã gì không?”

“Có ạ.” Tiểu cung nữ nói: “Nương nương hay tin tiểu Vương gia không vào được cung, lòng rối bời, liền đi tìm Hoàng thượng, cũng chẳng biết nói gì mà khi về sắc mặt thất thần, cả đêm chẳng thể chợp mắt.”

“Hoàng tẩu có bị phạt không?”

“Cái này thì không có ạ.”

Chử Nghi Xuyên thở phào, lại nói: “Ngươi về nói với Hoàng hậu nương nương, xin người đừng lo lắng cho ta, việc vào cung, ta sẽ tự mình tìm cách.”

Tiểu cung nữ gật đầu, chờ về cung liền thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho Thẩm Ngọc Loan nghe.

Thẩm Ngọc Loan nghe xong, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.

Nói cho cùng, việc này cũng là Tiểu Xuyên chịu vạ lây vì nàng, hẳn nên để nàng giải quyết mới phải.

Nghĩ vậy, nàng cố ý chờ đến khi Hoàng đế rảnh rỗi, tự tay bưng một chén chè đến Ngự Thư Phòng.

Chử Việt biết hôm nay nàng sai người đưa chè ra khỏi cung, cũng biết nàng sẽ tìm đến mình. Khi Thẩm Ngọc Loan dâng chè lên, mặt hắn không đổi sắc nói: “Nếu nàng đến để cầu xin cho Tín Vương, vậy thì về đi.”

“Vì sao phải cầu xin cho hắn?” Thẩm Ngọc Loan nói: “Hắn nào có làm gì sai.”

Hoàng đế ngước mắt nhìn nàng.

Hôm nay Thẩm Ngọc Loan vẫn ăn diện lộng lẫy, trâm cài bộ diêu vàng, trên mình là áo váy lụa đỏ thêu chỉ vàng hình trái lựu, một thân rực rỡ như lửa. Nàng kẻ một đường dài mảnh nơi đuôi mắt, lông mi hơi nhếch lên, có vài phần kiêu ngạo lấn lướt.

Nàng nói: “Người làm sai, chẳng phải chính Hoàng thượng sao?”

“Ồ?” Chử Việt ngược lại cười ra tiếng, hắn khép lại sổ con, Lương Toàn đem chén chè dâng lên, hắn múc một muỗng, không ngờ lại hợp khẩu vị. “Đây là thái độ nàng đến cầu xin người khác sao?”

“Nếu không có làm sai, vì sao phải ăn nói khép nép?”

Thẩm Ngọc Loan liếc xéo đại thái giám một cái, Lương Toàn vội vàng mang ghế đến cho nàng, dâng trà lên.

Nàng thong thả nhấp một ngụm, mới nói: “Tín Vương điện hạ hiện giờ đang làm việc triều chính, nếu muốn vào cung, cũng là vì có việc quan trọng cần bẩm báo. Bệ hạ không cho hắn vào cung, chậm trễ việc nhỏ thì không sao, chỉ sợ chậm trễ việc lớn.”

“Tín Vương điện hạ là đệ đệ của bệ hạ, hắn đối với bệ hạ từ trước đến nay cung kính, mọi việc đều nghĩ đến bệ hạ một phần, bệ hạ ban ra kim bài, nói thu hồi liền thu hồi, Tín Vương điện hạ chẳng biết là đau lòng đến mức nào rồi. Chưa nói đến tiểu Vương gia, người trong triều nghĩ thế nào? Nếu có kẻ không biết điều, tất sẽ thừa dịp dẫm lên. Khi đó, bệ hạ chẳng phải cũng bị mất mặt theo sao?”

“Việc của Dư gia mới vừa qua không lâu, bệ hạ cứ vậy mà ghẻ lạnh tiểu Vương gia, không biết bệ hạ muốn làm bao nhiêu lão thần thất vọng buồn lòng đây.”

“Lại nói…”

“Được rồi.” Chử Việt ngắt lời nàng: “Theo lời nàng nói, tất cả đều là lỗi của trẫm sao?”

Thẩm Ngọc Loan hơi ngẩng cằm: “Vốn dĩ là vậy mà!”

“…”

Chử Việt cúi đầu múc một muỗng chè, đáy lòng lại không hề tức giận.

Chén ngọc nhỏ xíu, hắn hai ba ngụm đã dùng xong, liền nói: “Nếu nàng chịu hứa không bao giờ gặp lại Tín Vương nữa thì trẫm liền cho hắn vào cung.”

Thẩm Ngọc Loan không thèm nghĩ ngợi, đáp: “Không được.”

“Vậy thì chẳng có gì để nói thêm.”

“…”

Thẩm Ngọc Loan nén giận, tiếp tục lý lẽ với hắn: “Tín Vương điện hạ vào cung là vì muốn gặp bệ hạ, bệ hạ chẳng lẽ ngay cả mặt đệ đệ cũng không muốn thấy?”

Hoàng đế thản nhiên nói: “Trẫm nói, chỉ cần nàng không gặp Tín Vương, trẫm liền sẽ cho hắn vào cung.”

Nói lý với hắn chẳng được, nói tốt cũng chẳng thông, Thẩm Ngọc Loan càng thêm khó chịu: “Ta sớm đã nói với bệ hạ, ta cùng Tín Vương chẳng có nửa điểm tư tình, bệ hạ cứ nhất định cho rằng chúng ta có điều gì đó. Dẫu cho… dẫu cho thật sự có chút gì, thì cũng liên quan gì đến bệ hạ?! Bệ hạ cho rằng chỉ cần không gặp mặt, ta liền sẽ không thích hắn hay sao?”

Chử Việt ngẩng đầu nhìn thẳng, lửa giận theo đó bốc lên, ánh mắt hắn sắc bén, như muốn xuyên thủng mọi bí mật trong đáy lòng nàng.

Hắn nghiến răng, ngay cả mình cũng chẳng rõ sự tức giận này là từ đâu sinh ra, hắn đem từng câu từng chữ hỏi: “Nàng thích hắn?”

“Phải, ta là thích hắn, thì sao?” Thẩm Ngọc Loan quật cường nhìn thẳng vào hắn: “Nhưng điều này và Tín Vương chẳng có liên quan gì cả, hắn chỉ xem ta là tẩu tẩu, là tỷ tỷ, thậm chí còn xem như mẫu thân mà hiếu thảo. Ngay cả ta là ai hắn cũng chẳng biết, còn tưởng ta là Thẩm Ngọc Trí, hắn chẳng biết gì cả, vậy thì việc này liên quan gì đến hắn?”

Thẩm Ngọc Loan như đang tự xẻo thịt trên ngực mình vậy.

Nghĩ đến Tiểu Xuyên có lẽ cả đời cũng không thể biết nàng là ai, chờ Thẩm Ngọc Trí trở về, còn phải nhận Thẩm Ngọc Trí làm Hoàng tẩu, nàng liền đau lòng muốn chết, gần như muốn nghẹt thở.

Thấy nàng như vậy, Chử Việt đã biết cơn giận này không thể nén được nữa, hắn hít sâu một hơi, tức đến bật cười: “Nàng thích hắn, lại còn đến đây muốn trẫm cho hắn vào cung. Thẩm Ngọc Loan, nàng coi trẫm là gì? Bảo trẫm tự tay đưa hậu phi của trẫm đi tư tình với nam nhân khác sao?”

Thẩm Ngọc Loan lý trí hơn hắn một phần, nhắc nhở hắn: “Ta không phải hậu phi của bệ hạ.”

“Bệ hạ đừng quên, Hoàng hậu thật sự là Thẩm Ngọc Trí, mà ‘Thẩm Ngọc Loan’ vẫn còn độc thân.” Thẩm Ngọc Loan bình tĩnh nói: “Thế thì ta có quan hệ gì với bệ hạ đâu chứ.”

Chử Việt lập tức hỏi: “Nàng chẳng phải thích trẫm sao?”

“Ấy cũng là chuyện cũ rồi.”

Lúc này nhắc đến, nàng giống như đang nói chuyện của người khác, những ân oán vương vấn đời trước, chuyện cũ đau thấu tim gan, giờ đây nhớ lại, đến nửa điểm gợn sóng cũng chẳng dấy lên.

“Từng có thời gian ta say mê bệ hạ, nhưng từ khi bệ hạ đón đại tỷ tỷ vào cung, ta đã dập tắt hết mọi hy vọng. Người bệ hạ thích là Thẩm Ngọc Trí, không phải sao?”

Chử Việt hơi hé miệng, theo bản năng muốn chối cãi, nhưng lời nói còn chưa kịp thốt ra thì lý trí đã ngăn lại.

Hắn vì sao phải chối cãi?

Người hắn thích chính là Ngọc Trí.

Cho Thẩm Ngọc Loan vào cung, cho nàng ngồi vào ngôi Hoàng hậu, chẳng phải là vì Ngọc Trí sao?

Nhưng mà…

“Trẫm không cho phép.” Mặt mũi hắn âm trầm: “Trẫm không đồng ý chuyện của nàng và Tín Vương.”

“Điều này không cần bệ hạ đồng ý.” Thẩm Ngọc Loan bình tĩnh nói: “Đây là chuyện giữa ta và Tín Vương điện hạ, chẳng liên quan gì đến bệ hạ.”

“Hắn là đệ đệ của trẫm, sao dám không nghe lời trẫm?”

Thẩm Ngọc Loan cười khẩy nói: “Bệ hạ là xem Tín Vương điện hạ là đệ đệ, hay là coi hắn như một con rối chỉ biết theo ý bệ hạ?”

Sắc mặt Chử Việt trở nên khó coi: “Nàng cũng đừng quên, Tín Vương nào có thích nàng. Nếu hắn biết tâm tư của nàng, liệu sẽ còn đối xử với nàng như bây giờ sao?”

“Điều này cũng chẳng liên quan gì đến bệ hạ, đây là chuyện giữa ta và Tín Vương điện hạ.”

“Trẫm nói, trẫm không đồng ý!” Chử Việt nghiến răng nói: “Thẩm Ngọc Loan, nàng ngoan ngoãn ở lại Trữ Phượng Cung, ngoan ngoãn làm Hoàng hậu của trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.”

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn hắn như nhìn một kẻ điên: “Hoàng hậu là Thẩm Ngọc Trí, chờ nàng trở về, ta sẽ xuất cung. Bệ hạ ngay cả điều này cũng không phân rõ sao?”

“Trẫm phân rõ.”

Hoàng đế nhắm mắt, buông một tiếng như thở dài.

“Trẫm phân rõ hai ngươi, Ngọc Trí và nàng, trừ tướng mạo ra, chẳng có chỗ nào giống nhau.”

“Ngọc Trí là Ngọc Trí, nàng là nàng, trẫm phân biệt rõ.”

Sự hoang mang trên mặt Thẩm Ngọc Loan càng lúc càng sâu.

Trong lòng Hoàng đế, dường như đã có một quyết định.

Hắn từng đến chùa Kim Vân, cầu đạo cao tăng chỉ lối, về rồi vẫn trằn trọc không yên, mất ngủ triền miên. Khi nghe nàng thừa nhận tình cảm với Tín Vương, hắn tức giận đến không thể kiềm lòng.

Hắn không muốn Thẩm Ngọc Loan yêu người khác, không muốn nàng ra khỏi cung, dẫu hắn không chịu thừa nhận, nhưng rõ ràng hắn có vài phần để tâm đến Thẩm Ngọc Loan.

Hắn chấp nhận.

Dẫu có Phật Tổ chỉ dẫn, hắn vẫn không thể ngăn lòng mình rung động với nàng.

Trong lòng Hoàng đế đã có một kế sách vẹn toàn.

“Nàng không cần rời cung nữa. Chờ Ngọc Trí trở về, trẫm liền phong nàng làm Quý phi.”

Hắn là Hoàng đế.

Là thiên tử. Là người nắm cả giang sơn thiên hạ trong tay.

Cớ gì… lại chỉ được yêu một người?