Thời Tam Thập
Thẩm Ngọc Loan cùng theo chân Hoàng đế hồi cung.
Nàng và Chử Việt cùng ngồi một kiệu xe. Thẩm Ngọc Loan không thèm che giấu sắc mặt lạnh nhạt với Hoàng đế, mà Chử Việt cũng không vội vàng mặt dày dây dưa như trước. Bên trong xe ngựa im lặng đến mức dường như có thể nghe rõ từng hơi thở của đối phương.
Đường về cung xa vời lại buồn tẻ, đến cả thoại bản mang theo cũng chẳng thấy hứng thú đọc. Thẩm Ngọc Loan chẳng mấy chốc lại đứng ngồi không yên, cứ liên tục vén màn xe ra ngoài ngó ngoáy.
Chử Nghi Xuyên cưỡi ngựa theo bên ngoài. Nàng vừa ló mặt ra, chàng liền lập tức xích lại gần.
“Hoàng tẩu có phải thấy buồn chán không? Còn một canh giờ nữa là về đến cung rồi.”
Xe ngựa chao đảo, Thẩm Ngọc Loan thở dài một hơi: “Một canh giờ lâu đến vậy sao?”
Chử Nghi Xuyên cười: “Xe ngựa đi êm, đương nhiên không sánh được với việc phóng ngựa vùn vụt rồi.”
“Kia…”
Trong xe ngựa, Chử Việt khép lại sách: “Hoàng hậu.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Thẩm Ngọc Loan và Chử Nghi Xuyên đưa mắt nhìn nhau, đành không tình nguyện mà rụt mình lại.
Chử Việt nói: “Đường xá xa xôi, chi nàng bằng ngủ một giấc, chẳng mấy chốc là đến cung rồi.”
“Xe ngựa chòng chành thế này làm sao mà ngủ.”
“Nàng còn mang theo không ít sách để giải khuây kia mà.”
“Đọc chán rồi, chẳng thú vị gì.”
“Nàng ra cung mấy ngày, hẳn gặp được không ít chuyện vui nhỉ?”
Thẩm Ngọc Loan và hắn nhìn nhau chằm chằm.
Một lúc lâu sau, nàng chợt tỉnh ra, kinh ngạc hỏi: “Bệ hạ đây là cố ý muốn nói chuyện với ta sao?”
Chử Việt khẽ gật đầu, thế mà cũng chẳng phản bác.
Thẩm Ngọc Loan cười khẩy một tiếng.
“Nàng không nói chuyện với trẫm, vậy mà lại có bao điều để tán gẫu cùng Tín Vương đấy.”
“Bệ hạ đã biết, hà tất gì phải nói ra?”
Chử Việt nhíu mày: “Hai người các nàng rốt cuộc đã nói những gì?”
“Nhiều chuyện lắm.”
“Nói chuyện gì mà đến trẫm cũng không được nghe?”
Thẩm Ngọc Loan nhìn hắn một cái như thể lần đầu thấy chuyện hiếm có: “Bệ hạ đâu phải mấy bà hàng xóm buôn chuyện lắm mồm, sao việc gì cũng muốn biết cho bằng hết vậy?”
Chử Việt: “…”
Hoàng đế lại cúi đầu cầm sách, thật sự chẳng buồn để ý đến nàng nữa.
Thẩm Ngọc Loan mừng rỡ vì được yên tĩnh, nhưng mỗi khi nàng muốn vén màn xe lên tìm Chử Nghi Xuyên nói chuyện, thì ánh mắt của Hoàng đế lại rơi trên người nàng, khiến cho bao ý định của nàng đều bị ép nuốt ngược vào.
Rõ ràng nàng chẳng làm gì cả, nhưng dưới mí mắt Hoàng đế, lại chẳng dám hành xử như thường.
Mãi mới tới nơi, xe ngựa cũng đã vào trong hoàng cung. Biết nàng hôm nay trở về, Lệ phi và Tuệ phi sớm đã ra nghênh đón. Thẩm Ngọc Loan bị hai người một trái một phải kéo đi, không kịp nói thêm đôi ba câu với Chử Nghi Xuyên thì Hoàng đế cũng đã gọi người đi rồi.
Cho đến khi gặp lại, sắc trời cũng đã ngã tối.
Trên bàn toàn là món ngon, ba người ngồi chung một bàn, Hoàng đế ngồi ở giữa.
Chử Việt đang cúi đầu, thấy đôi đũa gắp thức ăn lướt qua trước mặt hắn, cách một người mà rơi vào chén của Chử Nghi Xuyên.
“Ăn nhiều vào một chút.” Thẩm Ngọc Loan lướt qua mặt Hoàng đế mà nói với Chử Nghi Xuyên: “Mấy ngày nay ngươi vất vả rồi, ăn nhiều một chút.”
“Đa tạ Hoàng tẩu.”
Chử Việt lại lạnh mắt nhìn đệ đệ đứng dậy, múc một chén canh đặt trước mặt Thẩm Ngọc Loan: “Hoàng tẩu cũng vậy, bệnh vừa khỏi, nên bồi bổ thân thể nhiều hơn.”
Rồi lại múc một chén canh đến trước mặt hắn: “Hoàng huynh ngày thường lao tâm khổ tứ, cũng nên bồi bổ nhiều chút.”
Chử Việt không nói gì.
Hắn lại hỏi Thẩm Ngọc Loan: “Hôm nay nàng không nấu chè ư?”
Thẩm Ngọc Loan trừng hắn một cái: “Ngự thiện phòng đầy rẫy ngự trù, bệ hạ cứ việc sai bảo họ là được.”
Chử Nghi Xuyên chen lời: “Không chỉ Hoàng huynh, ta cũng muốn uống.”
Thẩm Ngọc Loan mặt mày hớn hở: “Vậy ngày mai ta sẽ nấu cho ngươi uống.”
“Thế thì hẹn với Hoàng tẩu, ngày mai ta xong việc ở Binh Bộ sẽ trực tiếp vào cung.”
Chử Việt lạnh lùng nhìn hai người giao ước.
Hôm nay đường xa mệt nhọc, chờ xong bữa tối, Thẩm Ngọc Loan liền đi nghỉ sớm. Hoàng đế cùng Chử Nghi Xuyên cũng đứng dậy rời đi.
Chử Nghi Xuyên ở chỗ rẽ từ biệt Hoàng đế: “Hoàng huynh, cũng không còn sớm nữa, thần đệ xin cáo lui. Ngày mai sẽ tới thăm Hoàng huynh.”
“Khoan đã.” Trong đêm tối, vẻ mặt Hoàng đế âm trầm khó hiểu: “Trẫm có chuyện muốn nói với ngươi.”
Chử Nghi Xuyên đầu óc mờ mịt.
Trong Ngự Thư Phòng, Lương Toàn vừa đốt xong
chiếc đèn cuối cùng. Hắn giao cây đánh lửa cho tiểu thái giám, rồi lại nhận lấy ấm trà, tay chân nhẹ nhàng châm một chén dâng lên cho Hoàng đế.
Hoàng đế ngồi sau ngự án, hắn đang phê tấu chương, trầm mặc không nói lời nào, thân hình cao lớn tỏa ra áp lực vô hình. Các cung nhân trong điện chẳng dám thở mạnh.
Chử Nghi Xuyên đã đứng được một lúc.
Khi Hoàng đế được thêm ly trà thứ hai, chàng rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi: “Hoàng huynh gọi thần đệ đến có chuyện quan trọng gì muốn nói sao?”
Chử Việt không đáp.
Chử Nghi Xuyên suy nghĩ một vòng, lại hỏi: “Có phải liên quan đến Hoàng tẩu không?”
Hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: “Ngươi cũng nhận ra sao?”
“Nếu là chuyện quan trọng trong triều, Hoàng huynh sẽ không thể không nói. Mấy ngày nay, thần đệ làm việc cũng không có sai sót gì. Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi từ chùa Kim Vân về, tâm tình Hoàng huynh có phần không tốt, thần đệ nghĩ hẳn là có liên quan đến Hoàng tẩu.”
Chử Nghi Xuyên nói: “Hoàng tẩu hình như còn chưa nguôi giận, Hoàng huynh đến tìm thần đệ, là muốn thần đệ nói giúp vài lời hay trước mặt Hoàng tẩu sao?”
“…”
Chử Nghi Xuyên cười một chút: “Ngày mai thần đệ vào cung, sẽ giúp Hoàng huynh đi nhận lỗi.”
Hoàng đế khép tấu chương lại, nói: “Từ ngày mai, ngươi không cần vào cung nữa.”
Chử Nghi Xuyên sửng sốt: “Hoàng huynh đây là ý gì?”
“Hoàng hậu là người trong hậu cung, ngươi là thân đệ, vốn dĩ không nên cùng nàng tiếp xúc nhiều như vậy. Trẫm biết, lúc trước là Hoàng hậu cứu ngươi một mạng, Dư thái phi lại mất sớm, ngươi coi Hoàng hậu như ân nhân cứu mạng, cảm tình từ đó mà sinh ra.”
Chử Nghi Xuyên vội vàng nói: “Hoàng huynh đã biết như vậy thì tại sao bỗng nhiên không cho thần đệ vào cung? Thần đệ đã hẹn với Hoàng tẩu ngày mai đến uống chè nàng nấu, sao có thể không đến gặp nàng được?
“Ngươi không hiểu ư?”
“Thần đệ không hiểu.”
“Hoàng hậu đối với ngươi… quá tốt, là người đích thân đem ngươi ra khỏi lãnh cung, lại là vì ngươi sửa lại án oan, lạnh nóng đói no, mọi chuyện đều vì ngươi mà tính toán.” Chử Việt lạnh lùng nói: “Trẫm chưa từng thấy nàng đối xử với ai tốt như vậy.”
Chử Nghi Xuyên lộ vẻ khó hiểu: “Hoàng tẩu xưa nay vốn là người tốt bụng.”
“Ngươi vẫn không hiểu ư?”
“Theo ý của Hoàng huynh nói, chẳng lẽ là nghi ngờ thần đệ với Hoàng tẩu có gì đó không đứng đắn sao?”
Hoàng đế không đáp, song cái im lặng kia lại là lời thừa nhận.
Chử Nghi Xuyên đỏ bừng mặt, trong đôi mắt đen như mực mang theo ngọn lửa giận dữ: “Hoàng huynh làm sao có thể nghĩ được như vậy!”
Thái độ Hoàng đế lạnh lùng, gần như tuyệt tình: “Nàng là Hoàng hậu, dù ngươi là đệ đệ của trẫm, hai người các ngươi vốn dĩ không nên thân cận quá mức như vậy. Ngươi đã vào triều làm việc, lẽ ra phải biết lễ nghĩa phân minh.”
“Hoàng huynh làm vậy, đã hỏi qua ý của Hoàng tẩu chưa?”
“Không cần hỏi nàng.”
Chử Nghi Xuyên cúi đầu xuống, giấu đi sự lạnh lẽo trong mắt: “Hoàng tẩu còn đang giận Hoàng huynh, Hoàng huynh làm vậy, chẳng lẽ không sợ Hoàng tẩu càng thêm tức giận sao?”
“Một thời gian nữa, nàng sẽ quên hết những điều này thôi.”
“Làm sao mà quên nhanh như vậy được chứ.”
“Ngươi không đồng ý ư?” Chử Việt hỏi chàng: “Ngươi không nghe lời trẫm sao?”
“Không phải thần đệ không nghe, chỉ là không hiểu.” Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu lên, muốn nhìn thấu mọi ý nghĩ của hắn: “Những lần qua lại của thần đệ với Hoàng tẩu đều ở dưới mí mắt Hoàng huynh, chưa từng có việc gì quá phận. Hoàng huynh biết rõ điều đó, lại còn cấm thần đệ gặp nàng. Thần đệ và Hoàng tẩu thân thiết, trong mắt Hoàng huynh, đó lại là điều không thể chấp nhận được sao?”
“Nàng đối với ngươi quá tốt.”
“Vậy thì đã sao?”
Hoàng đế lạnh lùng nói: “Nàng không nên đối xử với ngươi tốt như vậy.”
Chử Nghi Xuyên chỉ thấy buồn cười: “Hoàng huynh coi Hoàng tẩu là gì? Là đồ vật của riêng người, nên đến cả điều nàng yêu thích cũng buộc phải quản ư?”
“Ngươi không cần xen vào nhiều như vậy để làm gì. Ngươi chỉ cần làm theo lời trẫm nói, về sau không được đi gặp Hoàng hậu nữa.”
“Hoàng huynh không cho thần đệ một lý do thích hợp, thần đệ vẫn không thể chấp nhận.”
Khóe môi Chử Việt nhếch lên, nhưng không có chút ý cười nào, chỉ đầy vẻ tàn nhẫn: “Đây là hoàng cung của trẫm, trẫm muốn làm gì, chẳng lẽ còn cần ngươi đồng ý?”
“Trước kia Hoàng huynh từng ban ân cho thần đệ tùy thời nhập cung.”
“Trẫm ban được, ắt cũng thu lại được.”
Chử Nghi Xuyên thất vọng nhìn hắn, há miệng muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Tựa hồ hiểu ra rằng, dù có nói bao nhiêu cũng không thể lay chuyển được hắn.
Chử Việt thấy rõ ý của chàng, trong lòng không còn dao động, nhưng cũng không vui sướng như tưởng tượng.
Từ chùa Kim Vân về, trong ngực hắn nghẹn một cục lửa, dù đã nói chuyện với Tuệ Chân đại sư, nhưng vẫn không sao dập tắt được. Lẽ ra hắn không nên dao động, nhưng mỗi khi nhìn thấy Thẩm Ngọc Loan và Chử Nghi Xuyên thân mật, cục lửa ác nghiệt kia liền cuồn cuộn trong ngực, dường như muốn thiêu đốt hết lý trí của hắn.
Hắn vốn không nên như vậy.
Nhưng hắn cố tình lại như vậy.
Thật chẳng thể chịu nổi.
Hắn tin đệ đệ mình đối với Thẩm Ngọc Loan không có tư tình, nhưng hắn không tin Thẩm Ngọc Loan.
Nàng muốn đối xử tốt với người nào thì sẽ tốt đến muôn vàn, nếu như không có tình ý, tại sao lại đào tim móc phổi đến vậy?
Nếu Thẩm Ngọc Loan đã là phi tử trong hậu cung của hắn, lẽ ra nên làm đúng bổn phận, an ổn giữ mình, không nên sinh ra ý niệm không phải.
Chỉ cần nàng không nhìn thấy, không chạm vào được, ắt sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Chử Nghi Xuyên nói: “Ngày mai thần đệ vẫn sẽ đến.”
Chử Việt lạnh lùng đáp lại chàng: “Ngươi cứ thử xem.”
Chạng vạng ngày hôm sau.
Chử Nghi Xuyên kết thúc một ngày lo liệu công vụ, từ biệt các đồng liêu ở Binh Bộ xong, liền lập tức giục ngựa tiến thẳng về hoàng cung.
Chàng móc ra thẻ bài bên hông cho thị vệ gác cổng xem như thường lệ. Vừa định cất bước nhập cung thì bị ngăn lại.
“Vương gia, ngài không thể vào trong.”
Chử Nghi Xuyên khựng chân, mày chau lại: “Đây là thẻ bài Hoàng thượng ban thưởng, xuất nhập cung nội bất kể ngày đêm. Cớ sao hôm nay lại không thể?”
Thị vệ khó xử nói: “Vương gia chớ trách, là Lương công công đích thân đến đây dặn dò chúng nô tài, nói là không có thánh chỉ triệu kiến, về sau Vương gia không được tùy tiện tiến cung. Hoàng thượng còn nói… nói là muốn thu hồi thẻ bài của ngài.”
Hắn nhìn Chử Nghi Xuyên, “Vương gia, xin ngài thứ tội cho.”
Chử Nghi Xuyên đứng lặng, rồi quay đầu nhìn sâu vào thành hoàng cung một cái, ánh mắt dường như xuyên qua từng lớp mái ngói cung điện nguy nga, tưởng chừng như có thể thấy được Kim Loan Điện cao vời vợi – nơi Hoàng đế ngồi trên ngai vàng trông xuống thiên hạ.
Chàng cũng không làm khó những tướng sĩ này, không hỏi thêm một lời, chỉ đưa thẻ bài qua: “Có thể thay ta truyền một lời nhắn không?”
Thị vệ vội vàng nói: “Vương gia cứ việc sai bảo.”
“Làm phiền ngươi đi nói với Hoàng thượng một tiếng, nói là tối nay ta không thể vào cung, rồi lại đến chỗ Hoàng hậu nương nương chuyển cáo một lời tương tự.” Chử Nghi Xuyên móc từ trong ngực ra một túi vải: “Lại xin ngươi giúp ta đưa cái này đến chỗ Hoàng hậu nương nương.”
Thị vệ nhận lấy, nhìn chàng dắt ngựa rời đi, thân ảnh ẩn vào màn đêm sâu thẳm. Hắn thở mạnh ra một hơi, đưa tay trao lại túi vải cho người bên cạnh:
“Chiếu theo lời công công phân phó, mau đem vật này giao cho Lương công công.”
Đêm ấy, Thẩm Ngọc Loan đặc biệt nấu sẵn chè, là vị Chử Nghi Xuyên thường ngày thích nhất.
Nhưng nàng chờ mãi chờ mãi, lại chẳng thấy người đến.
Thẩm Ngọc Loan đến cả thoại bản đọc cũng chẳng vào, lát sau lại sai Châu Nhi ra ngoài xem người có đến không. Mắt thấy trăng đã lên giữa trời, đã đến lúc nên nghỉ ngơi, chè cũng đã nguội, nhưng bóng người quen thuộc kia vẫn không xuất hiện.
“Tiểu Vương gia có lẽ gặp chuyện gì đột xuất nên chưa kịp đến.” Châu Nhi nói: “Ngày mai nô tỳ sẽ sai người đưa chè đến tay tiểu Vương gia, chè nương nương tự tay nấu, tiểu Vương gia chắc chắn sẽ rất vui.”
Thẩm Ngọc Loan lật trang sách, môi khẽ mấp máy: “Hắn mà vui gì chứ? Biết đâu là uống đến ngán rồi, không tiện từ chối, muốn ta tự mình hiểu ra đấy thôi.”
“Nương nương, tiểu Vương gia làm sao là người như vậy được.”
“Nếu chẳng phải thì là sao? Là người hay quên ư? Vừa quay đầu đã quên mất ta.”
Châu Nhi nghe xong phải bất bình thay: “Tiểu Vương gia tuyệt đối sẽ không như vậy!”
Thẩm Ngọc Loan đương nhiên biết.
Lúc trước Chử Nghi Xuyên dù bận đến mấy, cũng sẽ dành thời gian đến chùa Kim Vân thăm nàng. Chùa Kim Vân xa xôi như vậy mà ngày nào cũng đến, không có lý nào về cung rồi lại không đến tìm nàng.
Chắc chắn là bị chuyện gì đó làm vướng chân.
Nhưng trì hoãn thì trì hoãn, sao lại không truyền cho nàng một lời nhắn nào? Bỏ mặc nàng trằn trọc chẳng yên, trong lòng không cớ gì cũng nôn nao rối bời.
Mắt thấy đêm đã rất khuya, Thẩm Ngọc Loan hận không thể không đi ngủ ngay. Nhưng dù vậy, nàng vẫn không sao chợp mắt được… Hình như đã quen với nếp sống ở chùa Kim Vân, không có Chử Nghi Xuyên ở bên cạnh bầu bạn, nàng liền không thể yên giấc.
Mãi cho đến khi trời sáng bừng, nàng mới lờ mờ ngủ thiếp đi, chẳng bao lâu sau liền tỉnh dậy vì tiếng ồn ào bên ngoài. Lệ phi và Tuệ phi cùng nhau đến tìm nàng, Thẩm Ngọc Loan liền chống mí mắt ngồi dậy.
Chờ đến chiều ngày hôm sau, nàng lại sớm chuẩn bị chè như cũ, nhưng vẫn không thấy Chử Nghi Xuyên đến.
Không chờ được người, cũng không nhận được lời nhắn nào.
Đến cả Thẩm Ngọc Loan cũng thấy không đúng.
Nàng gọi Châu Nhi đến: “Em đi hỏi thăm xem, Tiểu Xuyên hai hôm nay có vào cung không?”
Châu Nhi vâng lời rời đi, rất nhanh liền trở về.
Nàng hoảng hốt nói: “Nương nương, tiểu Vương gia không thể vào cung được nữa!”
“Không thể vào cung?!” Thẩm Ngọc Loan lập tức đứng phắt dậy: “Đây là ý gì?”
“Hoàng thượng đã thu hồi thẻ bài vào cung của tiểu Vương gia, hai hôm nay tiểu Vương gia muốn vào cung, nhưng lần nào cũng bị ngăn lại ở cổng không vào được.”
“Sao đang yên đang lành hắn lại không được vào cung?”
“Cái này… cái này nô tỳ cũng không biết.”
Thẩm Ngọc Loan nghĩ tới nghĩ lui, vội vã xông ra ngoài.
Nàng đi thẳng đến Ngự Thư Phòng tìm Chử Việt.
Hoàng đế sớm biết nàng nhất định sẽ đến. Đối mặt với lời chất vấn của nàng, hắn lật sách, vẻ mặt không hề biến sắc.
“Là trẫm làm thì sao?”
Thẩm Ngọc Loan không ngờ hắn lại không chút chột dạ, nàng cố giữ bình tĩnh, lựa lời phân trần: “Tín Vương đã làm sai chuyện gì sao?”
“Chưa từng có.”
“Bệ hạ miệng vàng lời ngọc, sao có thể vô cớ đổi ý?”
“Trẫm không gọi hắn vào cung, nàng để tâm làm gì?”
Thẩm Ngọc Loan ngỡ ngàng nhìn hắn: “Đang yên ổn, Tín Vương bỗng nhiên không thể vào cung, ta đương nhiên cảm thấy kỳ lạ.”
Mặt Chử Việt không đổi sắc nói: “Sau này, nếu không có chuyện quan trọng thì nàng không cần gặp gỡ Tín Vương nữa.”
Thẩm Ngọc Loan lập tức trở nên nóng nảy, vội bước đến trước mặt hắn chất vấn: “Vì sao?!”
“Nàng thân là hậu phi, vốn dĩ không nên thân cận ngoại nam, hẳn phải biết cách tránh hiềm nghi.” Chử Việt hỏi lại nàng: “Chuyện này còn cần trẫm nhắc nhở nàng ư?”
Thẩm Ngọc Loan bỗng dưng bị hỏi ngược lại, lập tức cứng họng.
Lời hắn nói chẳng sai, nhưng lại khiến Thẩm Ngọc Loan lặng đi. Một thoáng sau, nàng nhớ lại chuyện hôm trước bị ép hỏi đến cùng, “Bệ hạ vẫn cho rằng ta và Tín Vương có tư tình sao?!”
Hoàng đế không đáp.
Thẩm Ngọc Loan giận dữ nói: “Bệ hạ không có bằng chứng, dựa vào đâu mà lại vu oan cho người khác như vậy!”
“Nếu nàng không làm chuyện gì sai thì cần gì phải tức giận.” Chử Việt lại gần, đưa tay nâng cằm nàng lên. Hắn rũ mắt nhìn sâu vào đôi mắt sáng ngời như lửa ấy: “Nàng bận tâm đến Tín Vương từng li từng tí, ngày nào cũng gặp, may xiêm y, nấu chè, mọi chuyện đều bận tâm vì hắn. Nếu không phải thích hắn, vì sao phải làm nhiều việc cho hắn đến vậy? Nàng nếu không phải thích hắn, sao chỉ một hôm không thấy hắn đã vội tới chất vấn trẫm?”
Hắn cười lạnh: “Thẩm Ngọc Loan, là nàng giả ngu, hay là coi trẫm là kẻ ngốc?”
Thẩm Ngọc Loan lùi lại một bước né tránh động tác của hắn, tâm trí chợt rối bời.
Lời Hoàng đế nói như lưỡi dao sắc lẻm, đâm thẳng vào tầng sương mù nàng giăng trước lòng nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào điều nàng chưa dám thừa nhận.
Như thể những điều nàng đã không thể hiểu rõ, làm nàng tâm phiền ý loạn bấy lâu nay, đều đã có câu trả lời.
Nếu không phải nàng thích Tiểu Xuyên…
Nàng sao có thể làm đến mức này…
Tâm trí hỗn loạn như tơ vò, duy chỉ còn chút lý trí nhắc nàng đang đứng đâu, trong miệng theo bản năng nói: “Dù cho…”
Chử Việt ngắt lời nàng: “Có liên quan gì đến trẫm?”
Hắn nhếch môi, giọng lạnh lùng khắc nghiệt: “Đây là hoàng cung của trẫm, trẫm muốn làm gì thì làm nấy. Trẫm nói không được thì nàng liền dẹp bỏ cái ý nghĩ đó ngay cho trẫm đi.”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 48](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)