Thời Tam Thập
Khói đàn hương quẩn quanh, từ nơi xa vọng về tiếng chuông du minh khẽ khàng. Lão hòa thượng khẽ gật đầu như thể vừa từ cõi mộng trở về, đôi mắt đục mờ khẽ mở, ánh nhìn mông lung dừng lại trên người Chử Việt.
“A di đà phật.” Tuệ Thật hòa thượng nói: “Hoàng thượng cứ việc thuận theo lòng mình, mọi sự tất sẽ hanh thông.”
Chử Việt nói: “Trẫm vẫn luôn làm theo lời đại sư dạy, thuận theo lòng mà làm.”
Lặp đi lặp lại cùng một giấc mộng. Ban đầu chẳng rõ là vì đâu, chỉ tưởng là cảnh mộng phù du. Nhưng trong mộng, Hoàng đế cũng chính là hắn. Dù là mộng hay thực đều bị thần nữ nơi mộng cảnh làm say đắm.
Cho đến một buổi cung yến.
Nơi ấy, nữ nhân trong mộng, người hay vận xiêm y trắng ngà, phong thái thanh cao nhã nhặn mang tên “Ngọc Trí” lần đầu tiên hiện ra trước mắt hắn.
Tựa như mộng cảnh ứng nghiệm, hắn lên ngôi Hoàng đế, lập Thẩm Ngọc Trí làm Hoàng hậu. Chử Việt từng nghĩ đó chính là mộng báo cho đời sau, chẳng mấy chốc giấc mộng sẽ thành thật. Thế nhưng ngay trước ngày đại hôn, Thẩm Ngọc Trí bỗng bặt vô âm tín.
Giờ đây ngồi ở ngôi Hậu lại là Thẩm Ngọc Loan, nàng chẳng giống Thẩm Ngọc Trí chút nào ngoại trừ khuôn mặt. Nàng có dung mạo xinh đẹp, nhưng chẳng biết đánh đàn vẽ tranh, không hiểu lấy lòng, không biết ghen tuông, càng chẳng có điểm nào giống người trong mộng.
Ấy vậy mà… lại khiến hắn nghĩ mãi không thôi.
Thấy nàng đối xử tốt với người khác, hắn chợt bực bội. Biết nàng thờ ơ với mình, lại buồn rầu. Khi biết nàng vì trốn khỏi hắn mà vụng trộm ra khỏi cung, lại lén lút gặp Chử Nghi Xuyên, hắn giận tím mặt.
Dẫu là trong mộng hay ngoài đời, hắn vốn chỉ nên yêu một mình Thẩm Ngọc Trí, lẽ ra chẳng nên vì Thẩm Ngọc Loan mà làm rối loạn lòng dạ.
Nhưng nghĩ đến Thẩm Ngọc Loan đối xử tốt với Chử Nghi Xuyên, hắn lại thấy chướng mắt vô cùng.
Trước kia Thẩm Ngọc Loan một lòng một dạ lấy lòng hắn, giờ đây lại đi lấy lòng Hoàng đệ hắn. Tâm tư đổi nhanh, e rằng trước kia cũng chẳng phải thật lòng. Nhưng đường đường là Hoàng đế, lẽ nào lại chẳng bằng người khác?
Chử Việt ý thức được chỗ không phải của mình.
Thế nhưng, hắn vẫn luôn tự nhắc mình, người hắn yêu duy nhất, là Thẩm Ngọc Trí.
Chỉ có “Ngọc Trí”.
Hoàng đế ở gần, Chử Nghi Xuyên chẳng dám lui tới chỗ của Thẩm Ngọc Loan nữa.
Trong lòng chàng biết mình chưa hề có hành vi quá phận, nhưng chàng lại mang tâm tư riêng, dù ngoài mặt ra vẻ điềm nhiên nhưng vẫn khó tránh khỏi nỗi xấu hổ. May thay chùa Kim Vân đủ lớn, lúc trước chàng đi đến vội vàng cũng chưa kịp thăm viếng cho kỹ.
Chử Nghi Xuyên đi theo một đoàn khách hành hương vào chính điện, quỳ lạy dâng hương trước tượng Phật, thành tâm cầu nguyện.
Nguyện Hoàng tẩu được bình an suôn sẻ, đời đời vui vẻ.
Mong nàng có được mọi điều tốt lành, như ý nàng ước muốn.
Sau khi nghiêm cẩn lễ bái, cắm hương vào lớp tro dày đặc, đang định xoay người rời đi, chàng nghe thấy khách hành hương bên cạnh hỏi hòa thượng trong chùa về việc đèn cầu phúc.
Chử Nghi Xuyên khẽ động tâm, chờ khách hành hương phía trước đi rồi, cũng tiến lên hỏi thăm.
Chùa Kim Vân có thể vì người mà dâng đăng trường minh, ngọn đèn sáng trăm năm không tắt để cầu cho người được bình an, khỏe mạnh. Có điều, tiền phí không nhỏ, người đời dù lòng động nhưng phần nhiều cũng chỉ biết đứng nhìn chứ không dám dâng.
Mà điều này đối với Chử Nghi Xuyên chẳng là gì.
Chàng vừa nghe hòa thượng giảng giải, vừa theo chân đi về phía hậu điện.
Trong điện thất đầy đèn như sao giăng rợp trời, cửa sổ ngoài che lụa, gió thoảng vào khe khẽ, may sao ánh đèn trong điện đủ sáng chiếu rọi khắp nơi.
Chử Nghi Xuyên bưng cây đèn của mình, nép mình tránh đám đông, chọn một góc vắng, trước trải giấy ghi tên rồi mới đặt đèn lên, dùng đế sáp gắn chặt lại.
Trên tờ giấy đương nhiên là viết tên Hoàng tẩu.
Chàng cũng có ý muốn thắp thêm vài ngọn đèn, như cho Phúc công công, hay cho mẫu phi mình, nhưng lại sợ Phật Tổ thấy chàng tham lam, cầu quá nhiều, nên thầm nhủ lần sau lại đến.
Chử Nghi Xuyên lùi lại hai bước, ngó nghiêng đánh giá một lượt, thấy đã chu toàn lúc này mới hài lòng gật đầu chuẩn bị rời đi.
Chàng vừa xoay người, có lẽ tờ giấy của ngọn đèn khác đặt không chắc, hành động của chàng mang theo làn gió nhẹ khiến một tờ giấy rơi xuống ngay bên chân. Đây là tâm ý của người khác, Chử Nghi Xuyên vội vàng tránh đi, cúi mình cẩn thận nhặt lên.
Ngón tay chàng vừa chạm vào tờ giấy, động tác liền khựng lại.
Tờ giấy ố vàng cũ kỹ, trông có vẻ đã qua mấy năm. Trên đó là tên Hoàng đế. Chử là họ Vua, tên húy của thiên tử không ai dám tùy tiện viết bừa. Mà nét chữ trên đó càng thêm quen mắt.
Chử Nghi Xuyên đã xem qua rất nhiều, nên lập tức nhận ra.
Là nét chữ của Hoàng tẩu.
Ý thức được đây là gì, chàng lập tức cứng đờ tại chỗ, nửa ngày sau mới nhặt tờ giấy đó lên.
Chàng quay đầu tìm kiếm một vòng, cuối cùng cũng thấy được ngọn đèn đó.
Một ngọn đèn nhỏ xíu, chẳng khác nhiều so với các ngọn đèn khác, ánh lửa cũng chỉ bằng hạt đậu. Nhưng đây là ngọn đèn Thẩm Ngọc Loan cầu cho Chử Việt. Chử Nghi Xuyên vừa nãy vui mừng cẩn trọng bao nhiêu, đem những tình cảm ấy đặt hết lên người Hoàng tẩu, thì giờ đây chàng lại khó chịu bấy nhiêu.
Chàng đã sớm biết, Hoàng tẩu trước kia yêu người đó đến nhường nào.
Mặc dù Hoàng tẩu đã tự miệng nói với chàng rằng nàng đã sớm dứt lòng. Nhưng ngọn đèn trước mắt lại cố tình nói rõ, người ấy vẫn đang ngự trị trong trái tim nàng.
Hoàng tẩu đối với chàng cũng chưa từng để tâm đến thế.
Tờ giấy trong lòng bàn tay chàng bị nắm chặt đến nhàu nát. Ánh mắt Chử Nghi Xuyên rơi xuống ngọn đèn dầu bé tí ấy, hoảng hốt đưa tay ra, cho đến khi lòng bàn tay bị ánh lửa đốt nóng, mới chợt tỉnh lại.
Chử Nghi Xuyên đưa mu bàn tay ra sau, mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm ngọn đèn nhỏ đó. Một ý nghĩ hoang đường cứ lặp đi lặp lại trong đầu chàng, phải cố gắng lắm mới dằn xuống được.
Chàng dùng hết sự tự chủ, mở tờ giấy trong lòng bàn tay ra, vuốt phẳng, rồi đặt lại dưới ngọn đèn. Cuối cùng, chàng trừng mắt nhìn ngọn đèn một cái thật sâu, rồi mới hậm hực quay người bỏ đi.
Thẩm Ngọc Loan đợi rồi lại đợi, cuối cùng mới đợi được Chử Nghi Xuyên trở về.
Nàng thấy sắc mặt Chử Nghi Xuyên không được tốt, liền lo lắng: “Sao vậy? Chẳng lẽ hắn mắng ngươi?”
“Hoàng thượng không nói gì cả.”
Thẩm Ngọc Loan thở phào nhẹ nhõm: “Vậy ngươi còn xụ mặt ra, trong chùa Kim Vân có ai dám làm gì ngươi sao?”
Chử Nghi Xuyên mím chặt khóe môi, buồn rầu nhìn nàng một cái.
Hoàng đế vốn đã nghi ngờ quan hệ của họ, chàng đáng lẽ nên tránh nghi kỵ mà không trở về nơi này. Nhưng ở điện cầu phúc, chàng nghẹn một hơi trong lòng, muốn gặp Hoàng tẩu.
Nhưng dù có gặp, cục tức ấy cũng chẳng thoát ra được.
Chàng nào có thể mở miệng nói với Hoàng tẩu, bảo Hoàng tẩu cũng đi thắp cho mình một ngọn đèn cầu phúc. Hoàng tẩu nghĩ thế nào chàng cũng chẳng biết, mà chàng cũng chẳng có lý do gì để mở miệng.
Chử Nghi Xuyên trằn trọc nghĩ suy, tự mình uống một ngụm trà.
Thẩm Ngọc Loan ngược lại càng thêm lo lắng: “Hoàng thượng thật sự chẳng nói gì?”
“Không.” Chử Nghi Xuyên lại uống một ngụm trà, chàng nhìn chằm chằm lá trà dưới đáy chén, nói: “Hoàng thượng đã ở đây, e rằng Hoàng tẩu phải hồi cung.”
“Hồi cung?”
Thẩm Ngọc Loan theo bản năng muốn phản bác, nhưng ngẩng đầu lại chạm vào ánh mắt Chử Nghi Xuyên, lời định nói ra đành nuốt ngược vào trong.
Hồi cung cũng có thể gặp Tiểu Xuyên, đỡ cho chàng phải chạy đi chạy lại hai nơi, nhọc lòng nhọc sức.
Nàng khẽ nói: “Rời cung đã lâu, cũng đến lúc phải hồi cung rồi.”
“…” Chử Nghi Xuyên im lặng một lát, rồi nói: “Việc cung vụ có Tuệ phi nương nương lo liệu cả, Hoàng tẩu hà tất phải vội vã như vậy. Nay thân thể còn yếu, chẳng bằng ra ngoài thêm ít bữa, hồi cung rồi cũng chẳng mấy khi được ngắm cảnh.”
Thẩm Ngọc Loan đáp: “Không vội, sau này cũng có dịp.”
Chử Nghi Xuyên không tiện phản bác, lại tự mình rót đầy ly trà, một hơi uống cạn.
Thấy chàng lạ thường như vậy, vẻ buồn bực đều hiện rõ trên mặt, Thẩm Ngọc Loan không khỏi thắc mắc: “Ta về cung ở, đỡ cho ngươi mỗi ngày phải chạy hai nơi, việc này chẳng tốt sao?”
“Hoàng tẩu sẽ không vui.”
“Cái gì?”
Chử Nghi Xuyên rầu rĩ nói: “Trong cung có người sẽ làm Hoàng tẩu không vui.”
Thẩm Ngọc Loan ngẩn ra.
Nàng theo bản năng nhìn theo ánh mắt Chử Nghi Xuyên, nhưng chỉ thấy đáy chén đầy lá trà. Mà nàng cũng lập tức hiểu ra người Chử Nghi Xuyên nói là ai.
Nàng chợt nhớ lại: “Vậy lúc trước ta rời cung…”
“Hoàng tẩu không ở trong cung, chẳng phải vui vẻ hơn nhiều sao?”
Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời.
Nàng không nghĩ Chử Nghi Xuyên lại bận tâm chu toàn đến cả những điều này, nhất thời cũng không biết nên đáp lời thế nào.
Trong lòng ấm áp dễ chịu, như được người ta nâng niu trong lòng bàn tay. Trên mặt Thẩm Ngọc Loan không tự chủ được nở nụ cười, nàng hạ giọng nhẹ nhàng: “Dẫu có rời cung, rốt cuộc cũng phải về. Về rồi, ta sẽ nấu chè cho ngươi uống.”
Chử Nghi Xuyên nhỏ tiếng đồng ý, thần sắc vẫn không vui vẻ.
Thẩm Ngọc Loan nghĩ nghĩ, lại nói: “Ngươi tuy đã đến chùa Kim Vân không ít lần, nhưng chắc hẳn chưa từng dạo chơi cho kỹ. Nhân lúc trước khi hồi cung, chi bằng đi lễ bái, nghe nói nơi đây rất linh nghiệm.”
“Mới vừa đi lễ bái xong.”
“Thật ư? Ngươi đi cầu gì vậy?”
Chử Nghi Xuyên liếc nhìn nàng một cái, chợt hỏi: “Cầu nhân duyên cũng linh nghiệm sao?”
“Nhân duyên?” Thẩm Ngọc Loan sững sờ.
Một lúc sau, nàng mới nhớ ra, chàng từng nói qua về một cô nương chàng để trong lòng. Bình thường chàng ít nhắc đến, nên nàng cũng quên mất.
Không hiểu sao trong lòng nàng lại dâng lên vị chua xót, còn khó chịu hơn lúc thấy Hà cô nương kia: “Ngươi khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, trước mặt Phật Tổ lại chẳng nghĩ cho mình, toàn nghĩ đến những điều này sao?”
Chử Nghi Xuyên cúi mặt: “Hoàng tẩu nói phải.”
“Kỳ thực ta đến là vì Hoàng tẩu mà cầu.”
“Người khác trong lòng chưa chắc có ta, nhưng Hoàng tẩu chắc chắn tốt với ta. Khó có dịp đến trước mặt Phật Tổ, ta liền cầu Phật Tổ phù hộ cho Hoàng tẩu, mong Hoàng tẩu mọi chuyện đều vừa lòng như ý. Phật Tổ chưa chắc đã nghe thấy, nhưng Hoàng tẩu nghe thấy là được rồi.”
Chàng nói tiếp: “Hoàng tẩu nếu đã nghe thấy, vậy có thể thực hiện ước nguyện của ta không?”
“Ngươi…”
Thẩm Ngọc Loan nhìn chằm chằm gương mặt chàng. Nam nhân trẻ tuổi mặt mày tuấn tú, ánh mắt dịu dàng giống như một chú cún con lộ ra cái bụng mềm mại, nhìn vào liền thấy lòng mềm nhũn.
“Ta theo ý ngươi là được chứ gì.” Nàng không nhịn được bật cười: “Ngươi lải nhải đến thế, chắc Phật Tổ cũng phải đóng kén trong lỗ tai mất thôi.”
Trước khi hồi cung, Thẩm Ngọc Loan tìm một dịp, lặng lẽ đến chùa cầu một trản đèn trường minh.
Nàng chẳng có gì tốt để đền đáp tấm lòng thành của Tiểu Xuyên, chỉ là từ đáy lòng cũng muốn chàng được an yên. Suy nghĩ nát óc, mới nhớ ra cách này.
Nàng trước kia đã đến đây một lần, đã quá lâu rồi Thẩm Ngọc Loan suýt nữa quên mất, cho đến tận bây giờ mới nhớ lại.
Khi nàng theo người nhà đến chùa dâng hương, nghe được từ các khách hành hương khác nói về chuyện đèn cầu phúc. Tâm tư thiếu nữ đang chứa một người, dẫu biết người ấy cao quý, ắt không chỉ có mình nàng bận tâm nhưng nàng vẫn ghi nhớ trong lòng. Nàng lén lút dành dụm tiền tiêu vặt, ăn ít bánh ngọt, không mua trang sức, cuối cùng cũng tích góp đủ bạc, đến chùa để thắp một ngọn đèn cầu phúc cho Chử Việt.
Nàng đã sớm quên mất ngọn đèn cũ đặt ở đâu, cũng không muốn tìm lại trong cả phòng đèn. Cùng là cầu khỏe mạnh như ý, nàng không thể để Chử Nghi Xuyên kém phần hắn.
Thẩm Ngọc Loan tìm được chỗ trống, cẩn thận đặt ngọn đèn của mình lên. Rồi viết tên Chử Nghi Xuyên, đợi mực khô, đặt tờ giấy dưới đèn.
Thẩm Ngọc Loan ngẩng đầu nhìn về phía tượng Phật giữa điện. Dưới ánh sáng của muôn vàn ngọn đèn vàng ấm, gương mặt Phật Tổ hiền từ.
Nàng thành tâm lễ bái.
Phúc duyên của nàng hiếm hoi, sẽ chẳng có ai thắp đèn cầu phúc cho nàng.
Nhưng không sao cả, trời xanh đã quá thương nàng rồi, nàng được sống lại một lần, đã là phúc phần lớn nhất.
Nếu Phật Tổ có linh, hãy phù hộ Tiểu Xuyên. Chàng chưa từng làm điều xấu, cần cù cố gắng, lương thiện ôn hòa, là một người rất tốt. Chàng đã chịu quá nhiều điều khổ, mọi nỗi khổ đời đều đã nếm trải, giờ đây cũng đến lúc nên để chàng được hưởng những điều tốt đẹp trên đời.
Nếu như cầu nhân duyên cũng linh nghiệm thì…
Thẩm Ngọc Loan trong lòng không tình nguyện mà nghĩ: Dẫu sao cũng đã giúp rồi, thì, thì tiện tay giúp thêm một chút đi…
Hy vọng ánh mắt Tiểu Xuyên đừng quá kém.
Tiểu Xuyên mỗi ngày đều nhìn nàng, ít nhất người kia cũng không thể kém hơn nàng, đúng không?
![Bìa [TTNTCM] – Chương 47](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)