Thời Tam Thập
Châu Nhi khe khẽ đẩy cửa bước vào.
Nàng nhìn quanh phòng một lượt, cuối cùng cũng trông thấy Thẩm Ngọc Loan đang nằm trên giường. Chăn đắp phồng lên cao, thân người kia vùi ở bên trong kín mít.
“Nương nương, Hoàng thượng đã đi rồi.” Châu Nhi nói: “Xin nương nương bớt giận, ra ngoài ăn chút gì cho khuây khỏa.”
Thẩm Ngọc Loan đưa tay vén chăn lên, liếc nhìn nàng: “Thật sự đã đi rồi ư?”
“Thật ạ.” Châu Nhi bưng bát đến trước mặt nàng: “Ngài còn nói phải đợi tiểu Vương gia dậy rồi mới cùng dùng bữa, nhưng nô tỳ sợ ngài vì tức giận mà hại thân.”
“Thế Tiểu Xuyên đâu? Hắn tỉnh chưa?”
“Tiểu Vương gia chắc là mệt lắm rồi, động tĩnh lớn như vậy mà vẫn ngủ say không tỉnh.”
Thẩm Ngọc Loan ngẫm nghĩ, nếu chàng không hay biết thì cũng tốt. Những chuyện này, chàng không nghe được thì càng nhẹ đầu.
Nàng giận một lúc, bụng cũng réo vang, liền chẳng đợi chàng nữa, tự mình ăn trước.
Châu Nhi đứng bên cạnh nhìn sắc mặt nàng, nhỏ giọng nói: “Nương nương, vì sao ngài lại nói những lời giận dỗi ấy với Hoàng thượng?”
“Ta nói lời giận dỗi gì?”
“Chính là… chính là ngài cùng tiểu Vương gia…”
Thẩm Ngọc Loan cũng biết mình nhất thời giận quá hóa dại, nhưng lúc này cơn giận vẫn chưa tan, còn cứng miệng nói: “Nói, nói hai câu thì làm sao? Ta với Tiểu Xuyên trong sạch đến nhường nào em là người hiểu rõ nhất. Hơn nữa, ta cũng chẳng nói sai điều gì, ta với Tiểu Xuyên ra sao, có liên quan gì đến hắn đâu?”
“Hắn” ở đây là chỉ Hoàng đế.
Trong phòng chẳng có ai khác, Thẩm Ngọc Loan nói chuyện cũng không che đậy: “Ta ở trong cung, nghe hắn lắm lời thì cũng thôi đi, giờ đến cả khi ra cung cũng chẳng được yên ổn. Hắn có thời gian rảnh rỗi ấy, chi bằng sớm một chút tìm Thẩm Ngọc Trí về đi. Hắn không đi quản Thẩm Ngọc Trí, quản ta làm gì?”
Châu Nhi nghĩ ngợi, rồi nói: “Nhưng nương nương nói vậy, e rằng Hoàng thượng sẽ hiểu lầm.”
Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời.
Nàng ngẩng đầu lên, đối mắt với Châu Nhi, không tự giác hạ giọng: “Thế, thế thì làm sao. Hắn có gì mà phải tức giận? Hắn lúc này phát giận, cũng chỉ là sợ ta làm hỏng thanh danh của Thẩm Ngọc Trí thôi.”
Thẩm Ngọc Loan nghĩ bụng: Nàng còn mong Hoàng đế có thể đuổi nàng đi thật xa, nàng sẽ chẳng bao giờ phải gặp lại những người này nữa thì tốt.
Châu Nhi nói: “Cũng may tiểu Vương gia không nghe thấy.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng mở miệng, nhưng chẳng sao nói nổi câu “Có quan hệ gì với hắn đâu.”
Bởi vì… kỳ thực có quan hệ rất lớn đấy.
Nếu để Tiểu Xuyên nghe thấy, chẳng biết chàng sẽ hiểu lầm nàng ra sao. Tiểu Xuyên chỉ coi nàng là tẩu tẩu, kính trọng vô cùng, nếu chàng cho rằng nàng là người chẳng giữ danh tiết, thì về sau chỉ sợ sẽ trốn tránh nàng như gặp hồng thủy mãnh thú, không dám nhìn thêm một lần.
Nghĩ đến điều ấy, lòng Thẩm Ngọc Loan lại dâng lên nỗi buồn rười rượi.
Nàng bỗng nhiên lại nghĩ tới…
Hoàng đế tính khí thay đổi thất thường, nếu vì thế mà liên lụy Tiểu Xuyên thì phải làm sao?
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng hối hận rồi!
Lúc Chử Nghi Xuyên tỉnh dậy, mới hay Hoàng thượng đã đến.
Chàng liền giật mình, lập tức hỏi: “Thế Hoàng thượng có làm khó Hoàng tẩu chăng?”
Thẩm Ngọc Loan chột dạ, chẳng dám nhìn chàng, chỉ nói: “Cũng không có gì.”
Nhưng Chử Nghi Xuyên cũng chẳng yên lòng, chàng suy nghĩ một lát, liền đứng dậy: “Ta đi tìm Hoàng thượng.”
Thẩm Ngọc Loan muốn ngăn, nhưng không ngăn được, chỉ đành trơ mắt nhìn chàng đi ra ngoài.
Hoàng đế vẫn chưa rời Tấn Vân Tự, mà đã cho người sắp xếp ở lại. Khi Chử Nghi Xuyên đến, Hoàng đế đang ngồi trong phòng, ngẩn người nhìn một cuốn kinh thư, chờ Chử Nghi Xuyên ngồi xuống, Hoàng đế cũng lặng lẽ nhìn chàng hồi lâu.
Chử Nghi Xuyên cứ như chẳng hay biết gì.
Sắc mặt chàng như thường, ngăn Lương Toàn lại, tự mình rót trà cho hai người.
“Sao Hoàng huynh lại xuất cung?” Chử Nghi Xuyên nói: “Có phải trong chùa có việc quan trọng nào cần Hoàng huynh đích thân đến xử lý không?”
Chử Việt hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Thần đệ đến thăm Hoàng tẩu.”
Giọng điệu Hoàng đế đầy ẩn ý: “Ngươi quả thật là siêng năng.”
“Chỉ là lúc rảnh rỗi thì đến thôi.” Chử Nghi Xuyên nói: “Hoàng tẩu một mình ở đây, trong lòng thần đệ mong nhớ không thôi, đến thăm vài lần cũng có thể yên lòng. Chùa Kim Vân cách kinh thành một đoạn, Hoàng tẩu nhớ nhung những thú vui thường ngày, thần đệ cũng có thể tiện đường mang đến. Hơn nữa, Lương công công lúc trước còn dặn dò thần đệ, bảo thần đệ trước mặt Hoàng tẩu nên nói giúp Hoàng huynh vài lời tốt đẹp.”
Chàng nói chẳng chút che đậy, ánh mắt trong sáng, rành mạch từng câu. Chử Việt nhìn chàng một lát mới dời mắt đi: “Ngươi thật có lòng.”
“Vậy còn Hoàng huynh?”
“Trẫm?”
“Hoàng huynh vừa gặp Hoàng tẩu, có nói chuyện với Hoàng tẩu không?”
“…”
Chử Việt hỏi: “Ngươi thường lui tới chỗ nàng, vậy nàng có từng nhắc đến trẫm không?”
Chử Nghi Xuyên nói: “Hoàng tẩu dường như vẫn chưa nguôi giận.”
Trong lòng Chử Việt càng thêm phiền muộn. Hắn muốn nói gì đó, nhưng vừa liếc nhìn Chử Nghi Xuyên, lại nuốt lời trở vào.
Ngay lúc ấy, Lương Toàn nhẹ nhàng bước vào: “Hoàng thượng, Tuệ Thật đại sư rảnh rồi ạ.”
Chử Nghi Xuyên đứng dậy: “Hoàng huynh có việc, vậy thần đệ xin cáo từ trước.”
Thẩm Ngọc Loan vẫn còn đang bực bội.
Nàng đầu óc chậm chạp, lại chẳng khéo ăn nói. Bình tĩnh lại rồi mới thấy hôm nay mình nói năng chẳng ra làm sao.
Châu Nhi lại an ủi nàng: “Hoàng thượng nhất thời trong cơn nóng giận mới nói ra những lời đó. Tiểu Vương gia cùng nương nương chỉ cần không gặp nhau nữa, Hoàng thượng sẽ tự khắc biết hai người trong sạch thôi ạ.”
Thẩm Ngọc Loan theo bản năng phản bác: “Thế sao được?”
“Đâu phải bảo nương nương không bao giờ được gặp tiểu Vương gia nữa, bất quá chỉ là kế sách tạm thời. Chẳng lẽ nương nương còn lo lắng tiểu Vương gia sẽ quên người sao?”
“Kia… Kia cũng không được.” Trong lòng Thẩm Ngọc Loan ước gì có thể gặp chàng nhiều lần hơn, đêm qua chàng ngủ rồi nàng còn ngắm đến mấy lần. Nói cho cùng, nàng chẳng làm gì sai, cớ sao phải chịu thiệt?
Châu Nhi nhìn nàng: “Nương nương đã lớn thế này rồi, bệnh cũng đã khỏi, sao lại bám người đến thế?”
“Đó là vì ta với Tiểu Xuyên có quan hệ rất tốt.”
“Nhưng sau này nương nương muốn xuất cung, lại còn rời kinh, chẳng phải sẽ không gặp lại tiểu Vương gia nữa sao ạ?”
Thẩm Ngọc Loan sững sờ.
Đây là điều nàng đã liệu tính kỹ càng từ lâu, dĩ nhiên sẽ không từ bỏ. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện sẽ chẳng còn được gặp Chử Nghi Xuyên, trong lòng nàng vô cớ nảy sinh rất nhiều nỗi mất mát khổ sở, tựa như…
Châu Nhi nghi hoặc nói: “Dáng vẻ nương nương thế này, giống hệt như ngày trước…”
“Ngày trước thế nào?”
“Như lúc thấy Hoàng thượng vậy. Mỗi lần Hoàng thượng đến tìm đại tiểu thư, nương nương đều kiếm cớ ra nhìn người.”
“Em chớ có nói bậy, cái này sao có thể giống nhau.”
“Mỗi lần tiểu Vương gia vừa đến gần, nương nương liền giống như trước kia nhìn thấy Hoàng thượng, mặt mày vui mừng hớn hở. Tiểu Vương gia nói chuyện với nương nương, nương nương cũng chẳng chê tiểu Vương gia nói nhiều.”
“Lần trước em đã nói bậy điều gì, bây giờ em lại quên rồi ư?”
Châu Nhi dạ một tiếng, không dám nói nữa.
Nhưng Thẩm Ngọc Loan lại chẳng thể quên.
Trong lòng nàng mâu thuẫn rối bời, không dám nghĩ sâu, lại không thể ngăn mình nghĩ đến.
Nàng với Tiểu Xuyên, liệu… liệu có thể sao?
Nàng chính là tẩu tẩu của Tiểu Xuyên!
Dù rằng… cũng chẳng phải tẩu tẩu thật.
Thẩm Ngọc Loan từng đem lòng yêu mến một người, cũng hiểu cái tư vị ấy là như thế nào.
Nàng chưa từng được đáp lại, nhưng cũng biết nỗi đau xót trong đó, vì người ấy mà trằn trọc khó ngủ, lòng dạ không yên.
Lần đầu gặp Chử Việt là trong một buổi yến tiệc nơi cung đình, hắn là Thái tử phong nhã như họa, từ đó nàng vương vấn không thôi. Sau này Chử Việt nhiều lần bước chân đến phủ, nhưng chẳng phải vì nàng, mà là vì Thẩm Ngọc Trí, nàng trăm phương ngàn kế lấy lòng, rốt cuộc vẫn như công dã tràng, uổng phí tâm can.
Nhưng Chử Nghi Xuyên lại khác.
Ngày đầu gặp gỡ, chàng đang ẩn mình trong thâm cung, thân thể gầy yếu, bệnh tật triền miên. Ban đầu nàng đối đãi chỉ vì lòng báo ân, về sau hóa thành xót thương, tới nay hai người dẫu chẳng phải máu mủ, lại còn thân thích hơn ruột rà. Nàng đối xử tốt với Tiểu Xuyên cũng chẳng mong cầu điều gì, nhưng những gì nhận được từ chàng cũng đủ làm nàng ấm lòng. Có người thật tâm đối xử tốt với nàng, nàng nhất định sẽ ghi lòng khắc cốt.
Thẩm Ngọc Loan không dám nghĩ nhiều.
Dẫu sao Tiểu Xuyên cũng chẳng thể có thứ tâm niệm ấy với nàng.
Cũng giống như Chử Việt vậy.
Nàng nghĩ nhiều hơn nữa, cũng chỉ là tự mua dây buộc mình.
Cuối cùng khổ sở cũng chỉ có một mình nàng mà thôi.
Tuệ Thật đại sư tuổi đã cao, râu tóc bạc phơ, hai mắt tuy nhìn vật chẳng rõ, nhưng lại như có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, khi Hoàng đế bước vào cửa, ông vẫn nhạy bén ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
“Đột nhiên đến thăm, e là làm phiền chốn thanh tịnh.” Chử Việt vén vạt áo, ngồi xuống trước mặt ông, nhẹ giọng hỏi: “Đại sư gần đây có khỏe không?”
Tuệ Thật đại sư vê tràng hạt, gương mặt hiền từ, đáp: “Hoàng thượng hôm nay đến đây, không phải để tìm bần tăng.”
Chử Việt hơi khựng lại.
Quả thật không phải.
Thẩm Ngọc Loan rời cung đã lâu, chẳng biết vì sao lúc trước hắn nhìn thấy Thẩm Ngọc Loan là chướng mắt, dẫu trước kia từng chán ghét nàng, nay người chẳng ở bên, hắn lại nghĩ đến nàng nhiều hơn. Nhớ lại lúc nàng rời cung, cả hai đã nổi một trận lôi đình, đến nay trong lòng hắn vẫn chưa yên liền dấy lên tâm niệm muốn đích thân tới đón nàng hồi cung. Nào ngờ…
Tuệ Thật đại sư lại hỏi: “Trong lò mn Hoàng thượng đã đạt được điều mình mong mỏi chăng?”
Chử Việt nghẹn lời, hồi lâu mới đáp: “Trẫm cũng chẳng rõ.”
“Hoàng thượng còn mơ thấy giấc mộng ấy không?”
“Từ ngày đăng cơ tới nay, trẫm đã không còn thấy giấc mộng kia.”
“Là bởi vì Hoàng thượng đã có câu trả lời chăng?”
“Tuệ Thật đại sư, trẫm vẫn chưa rõ.”
Tuệ Thật đại sư chắp tay trước ngực, tụng nhẹ một tiếng Phật hiệu.
“Bần tăng là người xuất gia, không dám vọng luận chuyện phạm tục.” Ông bảo: “Nếu giấc mộng là lời Phật tổ nhắc nhở, cớ sao Hoàng thượng không theo tiếng lòng mà làm?”
“Mấy năm trước, đại sư cũng từng nói lời tương tự.” Chử Việt thở dài một tiếng: “Trẫm vốn dĩ đã hiểu, nhưng dạo gần đây lại bắt đầu hoang mang.”
Tuệ Thật nhắm hờ hai mắt, như đang nhập định.
Hoàng đế cười khổ, nói: “Cũng phải, trẫm vốn không nên dùng chuyện này quấy rầy đại sư.”
“Rõ ràng là Phật Tổ nhắc nhở, nhưng trẫm lại vì thế mà lòng phiền ý loạn, chẳng phân rõ phương hướng trong màn sương. Không biết là tốt hay xấu.”
Vài năm trước, kể từ một ngày nọ, hắn bắt đầu mơ thấy chuyện của đời sau, mà giấc mơ ấy thường chỉ xoay quanh một người.
Trong mộng, hắn đã là quân Vương cùng Hoàng hậu đại hôn, cầm sắt hòa minh.
Người trong mộng có dung nhan tuyệt sắc, nàng thích mặc y phục trắng, ôn tồn lễ độ, thích đánh đàn làm thơ. Tuy có đôi lúc khắc khẩu, song tình ý mặn nồng, phu thê hòa hợp. Khi nàng giả bộ giận hờn cũng khiến người yêu mến, làm hậu phi ghen tuông nhưng vẫn khả ái, mà hắn thân là Hoàng đế, lại học thợ thủ công khéo léo tỉ mỉ, chỉ mong đem đến cho nàng một phen kinh hỉ.
Cảnh trong mơ vỡ vụn, rồi lại lặp đi lặp lại, khiến lòng hắn không lúc nào yên, bởi thế, thuở còn trẻ, hắn mới bước chân lên Kim Vân tự, chỉ mong giải được nỗi mê mờ trong lòng.
Thoạt đầu hắn không biết người ấy là ai.
Chỉ biết rằng.
Trong mộng, hắn gọi nàng là “Ngọc Trí”.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 46](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)