Bìa [TTNTCM] – Chương 45
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 45

Tác giả: Thời Tam Thập

2319 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 45

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Mỗi ngày Thẩm Ngọc Loan lại thấy bệnh tình của mình đỡ hơn một ít. Ngày ngày bị đốc thúc uống thuốc, lại có Châu Nhi ở bên chăm sóc, đợi đến lần nghỉ tắm gội tiếp theo của Chử Nghi Xuyên, bệnh đã khỏi hẳn.

Trái lại, vì liên tiếp mấy ngày đi đi về về giữa hai nơi, sắc mặt Chử Nghi Xuyên bắt đầu lộ vẻ tiều tuỵ.

Dẫu cho chàng còn trẻ, sức vóc tốt, nhưng ròng rã như vậy cũng khó tránh mỏi mệt.

Đêm đến, hai người ngồi đối diện bên bàn cùng nhau dùng bữa.

Thẩm Ngọc Loan ăn hai miếng, liền nhịn không nổi mà liếc mắt sang nhìn chàng.

Nến thắp sáng bừng trong phòng, Thẩm Ngọc Loan cũng nhìn được rõ ràng. Trên gương mặt tuấn tú của người đối diện, quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt chẳng thể che giấu.

Nàng liên tục ngẩng đầu khiến Chử Nghi Xuyên không nén nổi tò mò mà hỏi: “Hoàng tẩu, làm sao vậy?”

“Không có gì.” Thẩm Ngọc Loan: “Ta đã khỏi bệnh rồi, chẳng phải cũng nên về cung sao?”

“Hoàng tẩu ở đây không vừa lòng ư?”

“Cái đó thì không.”

Trừ mấy ngày đầu lòng có chút phiền não, mấy ngày sau càng ngày càng vui vẻ. Không ở trong cung, không phải bận lòng những việc phiền muộn, nàng ăn uống cũng ngon miệng hơn nhiều.

Thẩm Ngọc Loan đặt chén đũa xuống: “Ta nói ngươi đó.”

“Ta ư?”

“Là ta suy nghĩ chưa chu toàn. Ngươi cả ngày đi đi về về giữa hai nơi, ban ngày lại còn gánh công việc triều chính, nhọc nhằn như vậy, lỡ thân thể có điều gì sơ sẩy thì sao?”

“Ta không sao đâu.”

Vừa dứt lời, Chử Nghi Xuyên lập tức ngáp một cái. Dù chàng kịp thời ngừng lại, nhưng Thẩm Ngọc Loan ngồi đối diện chàng làm sao mà không nhìn thấy.

Nàng bất đắc dĩ trừng mắt nhìn chàng, đợi dùng bữa xong, liền giục Chử Nghi Xuyên mau đi nghỉ ngơi. Mai lại là ngày nghỉ tắm gội, chàng có thể ở lại chùa qua đêm.

Chử Nghi Xuyên liền ngoan ngoãn vâng lời.

Hiếm khi chàng có lúc không nghe lời. Người trong chùa nghỉ ngơi sớm, trong núi càng thêm yên tĩnh, nằm xuống chưa bao lâu, mí mắt đã thấy nặng trĩu.

Chàng ngáp một cái, thấy Thẩm Ngọc Loan ngồi bên mép giường, liền nói: “Hoàng tẩu cũng đi nghỉ đi.”

“Buổi chiều ta đã ngủ một giấc rồi.” Thẩm Ngọc Loan chống cằm, cười tủm tỉm nhìn chàng: “Ta chỉ ngồi đây nhìn ngươi một chút, đợi ngươi ngủ rồi ta sẽ đi.”

“Hoàng tẩu cứ nhìn ta thế này, ta ngủ không được.”

“Sao lại ngủ không được? Ngươi từ trước đến nay vẫn thường như thế này với ta đấy thôi.” Ngược lại, có Chử Nghi Xuyên ở bên, giấc ngủ của nàng đặc biệt tốt. Thẩm Ngọc Loan nghĩ ngợi: “Hay là ta cũng đọc thoại bản cho ngươi nghe nhé?”

Chử Nghi Xuyên vội vàng ngăn cản nàng, lúc này mới nghe lời nhắm hai mắt lại.

Chàng quả thật đánh giá cao bản thân mình. Vốn mí mắt đã nặng trĩu, buồn ngủ đến mịt mờ, nhưng nghĩ đến bên cạnh có người canh giữ, trong đầu bỗng nhiên trở nên tỉnh táo, Chử Nghi Xuyên vừa hé mắt, đã bắt gặp ánh nhìn dịu dàng từ nàng, cơn buồn ngủ ngủ phút chốc cũng tan biến.

Thẩm Ngọc Loan biết ý, lập tức hỏi: “Sao vậy? Khát à? Ta đi lấy cho ngươi chén nước nhé?”

“Hoàng tẩu cũng đi nghỉ đi.”

“Thời gian còn sớm mà.”

“Vậy ta đọc thoại bản cho Hoàng tẩu nghe nhé.”

“Không muốn nghe.”

“Hôm nay ta vừa mua thoại bản mới…”

“Ta không lên tiếng, cũng không quấy rầy ngươi.” Thẩm Ngọc Loan nhướn mày: “Ngày thường ngươi canh cho ta biết bao nhiêu lần, ta đâu có chê ngươi buồn chán bao giờ, sao cứ đuổi ta đi hoài vậy?”

Chử Nghi Xuyên cười khổ một chút, ngồi dậy.

Chàng nói: “Trước giờ chỉ có Hoàng tẩu chê ta đến Trữ Phượng Cung quá thường xuyên, phiền toái không ít thôi, chứ ta nào dám nghĩ như thế. Hôm nay nếu có điều gì muốn nói với ta, cứ nói thẳng, ta đều nguyện ý lắng nghe.”

Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng có lời gì muốn nói với chàng.

Nàng cũng không có ý niệm khác, chẳng qua chỉ muốn ở bên chàng thêm một lúc, dẫu cho không nói lời nào, chỉ nhìn chàng thôi cũng được. Bình thường không thể gặp nhiều, lúc này liền muốn nhìn thêm vài lần.

Chỉ nhìn thôi, cũng hơn việc nàng một mình đợi chờ chàng, trong lòng nàng càng thêm vui vẻ.

Nàng không nói nên lời, Chử Nghi Xuyên lộ vẻ nghi hoặc: “Hoàng tẩu hôm nay thật là kỳ lạ.”

“Kỳ lạ cái gì?”

“Hoàng tẩu hình như…” Chàng dừng lại, lộ ý cười: “Hình như đặc biệt thân thiết với ta hơn thì phải.”

“…”

Thẩm Ngọc Loan đưa tay kéo chăn trùm qua đầu chàng, che kín mít: “Ngươi mau ngủ đi! Đợi ngươi ngủ rồi ta sẽ đi.”

Chử Nghi Xuyên đành phải nằm trở lại.

Kéo chăn xong, chàng nhắm mắt, cố đè nén những ý nghĩ về người bên cạnh. Trong đầu bắt đầu nghĩ tới những lời lải nhải của Phúc công công, quả nhiên chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.

Trước khi ý thức của mình chìm hẳn, chàng thầm nghĩ trong lòng: Ngày mai nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Hơi thở của người trên giường dần trở nên đều đặn và nhẹ nhàng. Thẩm Ngọc Loan một tay chống cằm, nàng không rời đi ngay như ban nãy vừa nói, mà cứ ngồi ở đấy nhìn gương mặt tuấn lãng của chàng hồi lâu đến ngẩn ngơ.

Nàng chăm chú nhìn quầng thâm dưới mắt Chử Nghi Xuyên, vừa thấy xót xa, lại vừa bối rối.

Nàng thật tâm mong chàng nghỉ ngơi nhiều một chút, lại càng không nỡ làm ít đi cơ hội được thấy chàng. Nàng và Châu Nhi cùng lớn lên, một ngày cũng chưa từng xa cách, hai người trong lòng đều là người thân cận với nàng, nhưng đối với Châu Nhi nàng lại không có cái sự lưu luyến chẳng muốn rời như vậy.

Dẫu là chỗ dựa, là đệ đệ, cũng không phải như thế.

Làm gì có chuyện nhìn một người đang ngủ, lời nói cũng chẳng thể nói, mà vẫn muốn nhìn thêm vài lần.

Thẩm Ngọc Loan mơ hồ cảm thấy không đúng, nhưng lại không dám suy nghĩ sâu xa.

Ra ngoài đụng phải Châu Nhi đang ngập ngừng như có điều muốn nói, nàng vội vàng che tai lại, như trốn chạy mà bay về phòng. Đến thoại bản thường ngày nàng hay đọc trước khi ngủ giờ cũng chẳng thèm mở ra, chỉ nằm im tắt đèn mà nhắm mắt ngủ.

Ngày thứ hai, nàng thức dậy từ rất sớm.

Vừa dậy liền hỏi trước một câu: “Tiểu Xuyên đang làm gì?”

Châu Nhi đáp: “Tiểu Vương gia còn chưa dậy đâu.”

Thẩm Ngọc Loan có chút ngượng, bèn tự mình đi dạo loạn một vòng trong sân.

Chử Nghi Xuyên thường ngày chăm chỉ, có lẽ mấy ngày nay đã mệt chết rồi, chàng ngủ một giấc thật dài. Thẩm Ngọc Loan đi trong sân vài vòng, liên tục liếc nhìn rất nhiều lần, thấy cửa phòng chàng vẫn đóng chặt, lúc này đành tiếc nuối mà đi xem cuốn thoại bản mới chàng vừa mang đến hôm qua.

Vừa lật được hai trang thoại bản, Châu Nhi vội vàng chạy vào.

Ánh mắt Thẩm Ngọc Loan sáng lên: “Tiểu Xuyên tỉnh rồi sao?”

“Không phải, nương nương!” Châu Nhi hoảng hốt nói: “Là Hoàng thượng đến!”

Thẩm Ngọc Loan sững sờ.

Nàng chớp chớp mắt, cuối cùng mới phản ứng lại, sắc mặt tức khắc sa sầm xuống.

Tâm trạng tốt đẹp sáng nay cứ thế mà biến mất.


Sắc mặt Chử Việt cũng chẳng khá hơn là bao.

Hắn thấy con ngựa của Chử Nghi Xuyên trong tiểu viện.

Đó là con ngựa hắn đã ban cho Chử Nghi Xuyên trước kia, móng ngựa còn dính bùn đất. Chùa Kim Vân ở trên núi, xung quanh đều là rừng hoang, hắn đã sai Lương Toàn đi hỏi các hòa thượng trong chùa, con ngựa này đã xuất hiện ở đây không chỉ một lần.

Đợi Thẩm Ngọc Loan ra ngoài, hắn liền chất vấn trước: “Tín Vương vì sao lại ở đây?”

“Cái gì?”

“Tín Vương đang ở đâu?”

Thẩm Ngọc Loan ý thức được có điều gì đó không đúng, nàng quay đầu lại nhìn Châu Nhi một cái, rồi lại nhìn sang Lương Toàn. Chử Việt nhìn thấy sự rối rắm này của nàng, liền cho rằng bản thân nàng chột dạ.

Hắn quát lớn: “Thẩm Ngọc Loan!”

Thẩm Ngọc Loan không hề hoảng sợ, nói: “Tiểu Vương gia biết ta ở đây giải sầu, cầu phúc, nên thỉnh thoảng mỗi khi rảnh rỗi liền ghé qua thăm. Tiểu Vương gia từ trước đến nay vẫn hiếu thảo, lẽ nào như vậy cũng không được sao?”

“Phải vậy không?” Chử Việt lạnh giọng nói: “Ngày thường hắn bận rộn công vụ, còn đi đi về về giữa hai nơi suốt đêm, chỉ vì hai chữ hiếu thảo thôi ư?”

“Vậy trong mắt bệ hạ, đây là vì cớ gì?”

Hoàng đế lạnh lùng nói: “Trong lòng nàng tự khắc biết rõ.”

Mọi người xung quanh đều nín thở cúi đầu, đế hậu cãi vã, ai cũng không dám hé răng.

Lòng Thẩm Ngọc Loan chùng xuống.

Làm sao mà nàng không nghe ra ngụ ý của Chử Việt?

Không ai rõ hơn nàng. Trước kia chính nàng không muốn ở trong cung mới đến chùa Kim Vân giải sầu. Cũng là Tiểu Xuyên nhớ nàng, không ngại vất vả mà đi đi về về. Lỗi của nàng, nàng không chối. Nhưng Tiểu Xuyên thì có tội tình chi? Vì một chữ “nghi ngờ” của đế vương mà phải gánh lấy oan ức, thật bất công!

Sự bực bội vô cớ từ trong lòng Thẩm Ngọc Loan dâng lên, lập tức xông đến đỉnh đầu, suýt nữa bao phủ lý trí nàng. Khóe môi nàng siết lại, sắc mặt càng lạnh hơn.

Thẩm Ngọc Loan hỏi hắn: “Hoàng thượng nghĩ ta và Tín Vương như vậy ư?”

Chử Việt chỉ vào con ngựa kia: “Trẫm tận mắt thấy.”

“Nếu trẫm không đến đây, chẳng phải cả đời cũng không hay biết nàng lén lút làm gì sau lưng trẫm sao?” Chử Việt giận đến bật cười: “Trong hoàng cung còn chưa đủ cho nàng làm càn ư? Hay là nàng cho rằng nàng chạy xa như vậy, trẫm sẽ chẳng biết gì cả?”

Thẩm Ngọc Loan châm chọc nói: “Ngay từ đầu bệ hạ đã không tin ta và Tín Vương trong sạch, dẫu cho ta có nói rõ ràng bệ hạ cũng sẽ không tin. Đừng nói là một con ngựa, sợ là một cọng cỏ, một cục đá, nếu bệ hạ đã muốn nghi thì ta có nói vạn lời cũng vô ích.”

“Chẳng lẽ là trẫm trách lầm nàng?” Chử Việt kìm nén lửa giận: “Nàng muốn trẫm tin rằng Tín Vương đi đi về về giữa hai nơi chỉ vì hai chữ ‘hiếu thảo’? Hắn ngủ lại trong chùa, hai người đêm tối gặp gỡ, một nam một nữ cũng gọi là trong sạch sao?”

“Sự thật vốn là như thế.”

“Thẩm Ngọc Loan, nàng đừng coi trẫm là kẻ ngốc.” Hoàng đế nghiêng người, chỉ tay ra phía trời xanh lồng lộng, nơi chuông mõ vẫn ngân vang, phật âm lững lờ trong gió. “Nàng dám thề với trời, nàng cùng Tín Vương thật sự không có nửa điểm tư tình không?”

Chùa Kim Vân là chốn Phật môn, Thẩm Ngọc Loan đã trải qua một lần được sống lại, càng không dám coi thường.

Tiếng chuông trống thanh thoát, ầm ầm vang vọng, như gõ vang trong đầu nàng, khiến nàng không nén được mà hoảng loạn một phen.

Nhưng tiếng kinh kệ không làm tan đi lửa giận của nàng, không làm nàng bình tĩnh lại, ngược lại nó còn như gió thổi vào đống tro tàn, châm thêm một mồi lửa.

“Dẫu cho có thì như thế nào?”

Thẩm Ngọc Loan đã bị lửa giận làm choáng váng đầu óc, không đoái hoài tới ánh mắt kinh hãi của Châu Nhi, nàng tiến lên một bước, đứng trước mặt Hoàng đế, nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn, từng lời như chém xuống: “Bệ hạ đến chất vấn những điều này. Nhưng cái danh “Hoàng hậu” mà bệ hạ gọi là Thẩm Ngọc Trí, vậy thì liên can gì tới ta?

“…”

Chử Việt hơi hé miệng, nhưng như bị bóp nghẹt nơi cổ họng. Cả cơn giận đang cháy bừng cũng bị nghẹn lại giữa lồng ngực.

Hắn lập tức mất tự tin.

Thẩm Ngọc Loan châm biếm một tiếng, “Đã mất công rời cung, đích thân tới đây chất vấn, vậy sao không cho người đi tìm vị Thẩm hoàng hậu thật sự của bệ hạ về đi?”

Nàng lạnh lùng nhìn Hoàng đế một cái, xoay người bước đi về phòng.

“Rầm!” một tiếng, nàng đóng sầm cửa!

Gió ngoài sân nổi lên, thổi bay tà áo của Hoàng đế. Sắc mặt hắn trắng bệch rồi xanh mét. Một lúc lâu sau, mới hậm hực phất tay áo xoay người bỏ đi.