Bìa [TTNTCM] – Chương 44
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 44

Tác giả: Thời Tam Thập

2726 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 44

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chờ Thẩm Ngọc Loan tắm gội xong, lòng nàng vẫn chưa nguôi, nằm trên giường trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.

Mới trở mình hai lượt, cửa đã bị gõ thình thịch hai tiếng.

Chử Nghi Xuyên đứng bên ngoài: “Hoàng tẩu, tới giờ uống thuốc rồi.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng nhìn Châu Nhi một cái, Châu Nhi hiểu ý liền ra mở cửa. Nàng đứng ngay ngưỡng cửa, không mở hẳn, chỉ đưa tay ra ngoài: “Tiểu Vương gia cứ đưa thuốc cho nô tỳ, nô tỳ sẽ hầu nương nương uống hết ạ.”

“Ta tự mang vào thì hơn.”

Châu Nhi đáp: “Giờ cũng đã muộn, ngày mai tiểu Vương gia còn phải lên triều, nếu không hồi phủ e rằng trời sẽ sáng mất.”

“Chỉ một lát thôi.”

Châu Nhi không còn cách nào, đành phải tránh ra nhường đường cho chàng.

Lần này đến lượt Thẩm Ngọc Loan thấy hơi ngượng ngùng.

Nàng ngồi dậy, mái tóc đen mượt buông trên vai. Chờ Chử Nghi Xuyên đến gần, nàng lại lặng lẽ kéo cao chăn nệm, tự mình đắp kín mít chẳng cần ai bảo.

Không biết có phải vì nghe Châu Nhi rỉ rả bên tai nhiều quá hay không, mà giờ đến cả nàng cũng thấy là lạ. Khi nhận chén thuốc, nàng còn tự hỏi Chử Nghi Xuyên đối xử với nàng có phải quá tốt rồi hay không.

Thẩm Ngọc Loan vừa uống một ngụm thuốc, mứt hoa quả ngọt ngào quen thuộc đã được đưa đến miệng nàng. Nàng dừng lại, rồi liền bưng chén thuốc uống một hơi cạn sạch, lúc này mới cau mày nhận lấy.

Vị ngọt hòa tan với cái đắng chát trong miệng, nàng chờ một hồi lâu, mới nói: “Trời đã muộn rồi, ngươi nên trở về thôi.”

“Không vội. Ta đợi Hoàng tẩu ngủ rồi sẽ đi.”

Thẩm Ngọc Loan liền ngoan ngoãn nằm xuống.

Nhưng ban ngày nàng ngủ nhiều, giờ lại chẳng buồn ngủ chút nào. Nàng nhắm mắt ủ dột một hồi lâu, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo.

Thẩm Ngọc Loan lén mở một mắt, Chử Nghi Xuyên vẫn ngồi ở mép giường, thân hình che khuất một nửa ánh sáng. Chàng nhìn chăm chú vào nàng không chớp mắt. Thẩm Ngọc Loan vừa mở mắt liền đối diện với ánh nhìn của chàng.

Nàng khựng lại, rồi thôi chẳng buồn giả vờ nữa.

“Hoàng tẩu không ngủ được sao?” Chử Nghi Xuyên đứng dậy, khi trở vào trên tay cầm một quyển sách: “Ta đọc sách cho Hoàng tẩu nghe nhé?”

“Ban ngày nghe nhiều rồi, giờ chẳng muốn nghe nữa.”

Thẩm Ngọc Loan liếc qua chàng, thấy Châu Nhi đằng sau đang ra hiệu cho mình. Lòng nàng có chút không muốn, nhưng vẫn nói: “Có Châu Nhi ở cạnh ta, ngươi cứ về trước đi.”

“Không sao.”

“Ngươi ngựa xe vất vả, về đến kinh thành cũng chẳng còn sớm, vả lại ngày mai ngươi còn phải vào triều. Nếu vì ta mà làm lỡ chính sự, ấy lại là lỗi của ta rồi.”

“Nhưng…”

Thẩm Ngọc Loan xụ mặt: “Ngươi ngay cả lời ta nói cũng không nghe sao?”

“…” Chử Nghi Xuyên đành nói: “Vậy Hoàng tẩu nghỉ ngơi sớm nhé.”

Thẩm Ngọc Loan gật đầu.

“Ngày mai ta lại đến thăm Hoàng tẩu.”

“Ngày mai…” Châu Nhi bỗng ho khan một tiếng, Thẩm Ngọc Loan đành nói: “Ngày mai ngươi cũng đừng đến.”

“Vì sao?” Chử Nghi Xuyên cuối cùng cũng không nén nổi sốt ruột: “Ta làm Hoàng tẩu giận ư?”

“Không có.”

“Thế vì sao không cho ta đến? Hoàng tẩu một mình ở đây, nếu nhớ nhung thứ gì ở kinh thành ta cũng có thể mang đến. Hoàng tẩu đừng lo cho ta, đoạn đường này cũng không dài hơn bao nhiêu, ta cưỡi ngựa đi đi về về rất nhanh.”

“Nhưng mà…”

Chử Nghi Xuyên rũ mắt, không nhìn nàng, nhưng sự buồn bã, tủi thân lại hiện rõ ràng ngoài mặt: “Chẳng lẽ Hoàng tẩu chê ta phiền? Nếu đúng là như vậy, Hoàng tẩu cứ nói thẳng, đừng bận tâm về ta.”

Thẩm Ngọc Loan nào dám đáp lại.

Chàng chỉ cần nhíu mày một cái, nàng liền mềm lòng không thôi, sao lại chê chàng phiền được, “Ngươi muốn đến thì cứ đến đi.”

Chử Nghi Xuyên lúc này mới nở một nụ cười nhẹ, dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt rồi mới rời đi.

Bên ngoài có tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên, mãi đến khi người đi xa, Châu Nhi mới đóng cửa lại. Thẩm Ngọc Loan rụt đầu, cả người rúc vào trong chăn không dám đối diện với nàng.

“Nương nương…”

Thẩm Ngọc Loan lập tức nói: “Ta đã khuyên rồi, hắn nhất định phải đến, lẽ nào còn muốn ta đuổi hắn đi sao? Hơn nữa, Tiểu Xuyên cũng là quan tâm ta, hắn có lòng tốt, ta đâu thể làm hỏng được.”

Thẩm Ngọc Loan lẩm bẩm: “Ta thấy rõ ràng là hắn không có ý tứ gì cả, chỉ có em mới là người nghĩ nhiều thôi. Tiểu Xuyên từ trước đến nay đã săn sóc ta, giờ ta nhiễm bệnh, hắn quan tâm ta nhiều cũng là lẽ đương nhiên. Em cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, hắn tốt bụng như thế, nếu biết được bản thân mình bị nghĩ oan như vậy sẽ buồn đến mức nào chứ.”

Châu Nhi bị nàng giáo huấn một phen, cũng không khỏi tự hỏi có phải chính mình nghĩ nhiều rồi không.

“Vậy… Vậy ngày mai tiểu Vương gia đến, nô tỳ sẽ ra nhận lỗi cùng tiểu Vương gia.”

Thẩm Ngọc Loan thấy nàng thật lòng áy náy, mới khoát tay: “Không cần đợi đến ngày mai, tối nay đến đây ngủ cùng ta đi.”

Châu Nhi ngồi xuống mép giường nàng.

“Nương nương có phải đang sợ hãi không?”

“Ta sợ cái gì?”

“Nô tỳ cũng không rõ. Nhưng trước kia nương nương nghe chuyện ma quỷ kinh dị liền sợ hãi mà muốn nô tỳ ngủ cùng ngài.” Châu Nhi nói: “Nương nương, nơi này chính là chùa Kim Sơn, có cao tăng đắc đạo ở đây, ma quỷ cũng không dám đến hù dọa ngài đâu.”

Thẩm Ngọc Loan nhỏ giọng mắng: “Em thì biết cái gì!”

Châu Nhi ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Nhưng chuyện bị nàng nhắc đến, Thẩm Ngọc Loan lại cảm thấy đáy lòng lạnh căm căm, không nhịn được dán sát vào bên Châu Nhi.

Bây giờ nàng chẳng ngủ được, liền không khỏi suy nghĩ miên man, càng chột dạ không thôi. Dù có Châu Nhi ở bên cạnh, tai nghe nàng lải nhải, nhưng nàng vẫn không thể an lòng, cứ bồn chồn không yên.

Chử Nghi Xuyên vừa mới đi một lát, Thẩm Ngọc Loan liền có chút nhớ chàng.

Ít nhất đêm qua chàng ở đây, nàng chẳng có chút sợ hãi nào. Nếu thật sự có cao tăng đắc đạo đến thu cái mạng cô hồn dã quỷ này của nàng, thì Tiểu Xuyên cũng sẽ che chắn ở phía trước để bảo vệ nàng. Nhưng giờ người đã đi rồi, cũng không thể gọi về được. Thẩm Ngọc Loan hối hận vô cùng, biết vậy chẳng thà cùng theo chàng về.

Suốt một đêm nàng suy nghĩ miên man, rồi thiếp đi lúc nào cũng không hay, bản thân còn mơ thấy những giấc mộng quái gở, loạn thần.


Đợi đến khi Chử Nghi Xuyên lại đến, Thẩm Ngọc Loan mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, như thể trút bỏ được một gánh nặng nặng trĩu trong lòng.

“Sao chỉ một ngày không gặp mà bệnh tình của Hoàng tẩu lại nặng thêm thế này?” Chử Nghi Xuyên có phần lo lắng, khẽ đưa tay sờ trán nàng. Sờ đến mấy lần, xác định rõ ràng còn nóng hơn hôm qua, chàng chau mày khó hiểu: “Hoàng tẩu có uống thuốc đều đặn không? Có phải lại trúng gió rồi không?”

“Châu Nhi đều nhìn chằm chằm nương nương, một ngụm cũng không uống thiếu.”

Chàng thở dài: “Ta không ở bên Hoàng tẩu trông chừng, quả nhiên vẫn không yên lòng được.”

Thẩm Ngọc Loan thầm phụ họa trong lòng.

Vì thế, đêm nay, bất kể Châu Nhi có đưa mắt ám chỉ thế nào, nàng cũng không chịu đuổi người về.

Nàng bắt Chử Nghi Xuyên đọc thoại bản cho mình nghe. Đầu óc Thẩm Ngọc Loan mê mê man man, nhưng không thể ngủ yên, thỉnh thoảng phải mở mắt liếc chàng một cái, mỗi lần đều phải nhìn thấy chàng mới có thể an lòng. Chử Nghi Xuyên cũng thành thật ở bên nàng chẳng đi đâu cả.

Giọng chàng đọc sách trầm ổn lại dịu dàng, chàng cố ý hạ thấp giọng, nhẹ nhàng như đang dỗ dành hài tử không vâng lời. Thẩm Ngọc Loan không ngủ được, nghe một lúc lâu sau liền mở mắt nhìn chàng.

Chử Nghi Xuyên buông sách: “Hoàng tẩu?”

“Ngươi đừng đọc nữa.”

“Vậy ta cứ ngồi đây bầu bạn cùng Hoàng tẩu.” Chử Nghi Xuyên khép sách, lại lấy ra một quyển khác mang theo – quyển mà nàng vốn không hứng thú.

Châu Nhi dựa khung cửa ngủ gật, trên núi mọi âm thanh đều im lặng, ngay cả chim sẻ ban ngày cũng chẳng thấy bóng dáng. Trong phòng im ắng, ngọn nến lặng lẽ cháy, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng vang lên.

Thẩm Ngọc Loan không chớp mắt nhìn chằm chằm chàng. Trong phòng tĩnh lặng đến nỗi dường như có thể nghe rõ cả tiếng thở nhè nhẹ. Chử Nghi Xuyên chuyên chú lật trang sách trong tay, ánh nến chiếu vào khuôn mặt tuấn lãng của chàng, như được mạ một lớp hào quang mỏng nhẹ, so với thần Phật trong điện hương càng khiến người ta an lòng hơn.

Thẩm Ngọc Loan không nhịn được thầm mắng mình một câu.

Uổng cho nàng tuổi đã lớn, đời trước còn sống lâu hơn mấy năm, vậy mà đầu óc lại cứ mông lung như thiếu nữ mới lớn. Nếu để Chử Nghi Xuyên biết được, chắc hẳn sẽ bị chàng chê cười mất.

Thẩm Ngọc Loan không nhịn được rụt mình vào trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt ngượng ngùng chớp chớp.

Chử Nghi Xuyên chú ý đến động tĩnh của nàng: “Hoàng tẩu mệt mỏi ư?”

“Không có.”

Thẩm Ngọc Loan lại giãy giụa từ trong chăn ra, nói: “Ngày mai ta cũng muốn về kinh thành.”

“Bệnh của Hoàng tẩu còn chưa khỏi mà.”

“Ta ở chùa cũng chẳng dưỡng được bệnh.” Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vốn dĩ cảm thấy ra ngoài thì tốt, nhưng giờ lại thấy quái lạ chẳng thú vị, còn không bằng ở kinh thành.”

Nàng một bước cũng không ra khỏi tiểu viện này, trừ Châu Nhi ra, ở đây cũng chẳng có người quen nào khác. Nàng chỉ có thể đợi Chử Nghi Xuyên đến. Nhưng chàng đến cũng chỉ có chừng ấy thời gian.

“Nếu ta ở trong cung, ngươi cũng không cần đi lại vất vả.” Thẩm Ngọc Loan cẩn thận đánh giá chàng một lượt: “Mới hai hôm mà nhìn ngươi mệt mỏi hơn trước luôn đó.”

Chử Nghi Xuyên đáp: “Ta không mệt.”

“Ngươi đừng ỷ vào tuổi trẻ mà hồ đồ.” Thẩm Ngọc Loan ngồi dậy, trong cổ họng ngứa ngáy, không nhịn được ho khan hai tiếng. Khi ngẩng đầu, trước mặt đã có thêm một chén nước. Nàng đón lấy, nói: “Dù sao ta ở trong cung đã quen rồi.”

Mắt Chử Nghi Xuyên hơi sáng lên: “Hoàng tẩu thương xót cho ta rồi sao!”

Thẩm Ngọc Loan gật đầu.

“Hoàng tẩu khó khăn lắm mới ra cung một chuyến, nên chơi cho thỏa thích. Ta biết Hoàng tẩu lo lắng cho ta, nên hôm qua đuổi ta, hôm nay cũng đuổi ta, chỉ là ta chưa tận mắt nhìn thấy thì không yên lòng được. Ngay cả khi trở về kinh thành, cũng không thể an tâm làm việc.”

Chàng vươn tay đến, lòng bàn tay ấm áp bao lấy vầng trán còn nóng bỏng của Thẩm Ngọc Loan. Nàng chớp chớp mắt, hàng mi dài lướt qua bàn tay chàng.

Chử Nghi Xuyên như bị ngứa, lập tức rụt tay về. Chàng giấu tay ra sau lưng, khuất trong tay áo rộng thùng thình, không tự nhiên xoa xoa lòng bàn tay.

Chàng dời mắt đi: “Hoàng tẩu có phải đang sợ hãi không?”

Thẩm Ngọc Loan ấp úng: “Ta… Ta có gì mà sợ?!”

“Châu Nhi cô nương đã nói với ta rồi, Hoàng tẩu một mình ở đây, có chút không quen.” Chử Nghi Xuyên nghĩ nghĩ, lại vươn một tay khác ra đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan. “Hoàng tẩu nếu sợ thì nắm lấy tay ta đi.”

Thẩm Ngọc Loan nhất thời ngẩn ra.

“Khi ta còn nhỏ, thỉnh thoảng Phúc công công không có ở đó, một mình ta ở lãnh cung cũng sẽ sợ hãi. Chờ Phúc công công trở về, chỉ cần nắm lấy tay Phúc công công ta liền sẽ an lòng.” Chử Nghi Xuyên nói: “Hoàng tẩu nếu sợ hãi thì cũng nắm lấy tay ta đi.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Lẽ nào còn coi nàng là hài tử lên ba ư?!

Nhưng nàng nhìn Chử Nghi Xuyên, người trước mắt thần sắc chính trực chẳng có chút ý khác. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thử đưa tay ra.

Nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo chàng.

Thẩm Ngọc Loan hơi ngượng ngùng quay đầu đi: “Ngươi đã nói đến thế, ta mà từ chối thì cũng kỳ…”

Chử Nghi Xuyên bật cười, ống tay áo cũng khẽ rung theo, chàng đáp: “Được.”

Chử Nghi Xuyên nói tiếp: “Hoàng tẩu ngủ đi, ta sẽ ngồi ở đây canh chừng.”

Thẩm Ngọc Loan nhắm mắt lại, nắm chặt ống tay áo chàng. Không cần mở mắt ra, nàng cũng có thể xác định được chàng ở bên cạnh mình, lúc này trong lòng mới thực sự an tĩnh.

Nàng ngủ say một giấc đến tận sáng, mộng đẹp suốt đêm.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, một góc ống tay áo trong tay đã bị nàng vò đến nhăn nhúm. Chử Nghi Xuyên đã đi rồi, vì Thẩm Ngọc Loan trong lúc ngủ cũng không chịu buông tay, nên chàng đành cởi chiếc áo khoác ngoài của mình để lại cho nàng. Đây vẫn là chiếc áo do Thẩm Ngọc Loan may cho chàng vào đầu xuân, mặc vào thấm đẫm hơi thở của chàng, mỗi một đường chỉ đều lưu giữ mùi hương trầm chàng thường dùng.

Thẩm Ngọc Loan rất đỗi ngượng ngùng, vội vàng ném cho hạ nhân đem đi giặt sạch.

Khi Châu Nhi nhìn chằm chằm nàng uống thuốc, liền không nhịn được nói: “Tiểu Vương gia còn công hiệu hơn thuốc của thái y. Thuốc uống mấy ngày chẳng thấy khỏi, tiểu Vương gia vừa đến một chuyến, bệnh của nương nương đã gần khỏi hẳn rồi.”

Thẩm Ngọc Loan mắng nàng một câu: “Nói bậy bạ gì đó.”

Châu Nhi tự biết mình lỡ lời, lập tức sửa miệng: “Bàn về lòng hiếu thảo, người khác sao mà sánh bằng tiểu Vương gia được.”

Khóe môi Thẩm Ngọc Loan không nhịn được cong lên: “Hắn từ trước đến nay đều rất tốt.”

“Phải đó, tiểu Vương gia đối xử với nương nương rất tốt, nương nương bệnh một trận, tiểu Vương gia liền lo lắng không thôi, lòng dạ bận tơ vương, đường xa như vậy, ngày nào cũng phải chạy đến một lần, khuyên thế nào cũng không về. Nếu không thật sự để tâm, ai lại làm được như thế chứ?”

Thẩm Ngọc Loan nghe mà lòng có chút bứt rứt.

Nếu nói là nhớ đến lòng dạ bận tơ vương… thật ra nàng cũng đâu có ít hơn chàng.

Vừa mới rời giường, điều đầu tiên nàng mong là trời mau chóng chuyển đến hoàng hôn.

Nàng của trước kia, chưa từng như thế này.