Bìa [TTNTCM] – Chương 43
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 43

Tác giả: Thời Tam Thập

2511 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 43

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Vị cô nương họ Hà ấy đi khỏi, Thẩm Ngọc Loan mới bước ra.

Nàng lững thững đi đến bên Chử Nghi Xuyên, lòng đã chẳng còn sự bực bội như lúc nãy, chỉ liếc nhìn Chử Nghi Xuyên một cái. Thấy người chàng cao ráo thẳng thớm, vai rộng eo thon, dáng vẻ phong lưu tuấn tú, nàng bỗng dưng cảm thấy có đôi phần… không vừa mắt.

Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu nhìn nàng: “Hoàng tẩu đã tỉnh rồi.”

“Dáng vẻ này của ngươi, đúng là chẳng hiểu phong tình, dẫu có cô nương xinh đẹp đến mấy cũng phải sợ ngươi mà chạy mất.” Thẩm Ngọc Loan cố ý nói: “Đêm qua ta mới nhớ ra, nàng là đích nữ Hà gia trong kinh, trông dáng vẻ cũng xinh đẹp, biết điều hiểu lẽ. Để nàng làm Vương phi của ngươi cũng rất xứng đôi vừa lứa.”

“Hoàng tẩu đừng trêu ta.”

“Sáng sớm ngươi đã đứng trước cửa cùng cô nương nhà người ta nói chuyện, chẳng phải là có ý đó ư?”

“Nàng đến là tìm Hoàng tẩu, ta bảo Hoàng tẩu còn chưa tỉnh, nàng cũng không chịu về, cứ lôi kéo ta nói chuyện. Cũng chưa nói được mấy câu thì Hoàng tẩu đã dậy rồi.”

“Thật sao?” Thẩm Ngọc Loan nói: “Thế lại là ta sai rồi ư? Nếu ta không dậy, hai người còn có thể nói chuyện thêm vài câu.”

Chử Nghi Xuyên chỉ còn biết lắc đầu, bèn hỏi: “Hoàng tẩu hôm nay đã uống thuốc chưa?”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng như bị nắm trúng chỗ yếu sau gáy, lập tức quay đầu đi. Nhìn bộ dạng nàng như thế, Chử Nghi Xuyên liếc qua liền biết rõ.

Chàng đích thân đến phòng bếp lấy thuốc, nhìn chăm chăm Thẩm Ngọc Loan cho đến khi nàng uống xong, thấy nàng bị đắng mà nhíu mày, lại bưng mứt hoa quả đến. Thẩm Ngọc Loan ăn xong, nét mặt chàng mới giãn ra.

“Hoàng tẩu bệnh nặng, đến cả việc nhìn người cũng không chuẩn nữa rồi.” Chàng dặn dò Châu Nhi: “Thái y nói, thuốc một ngày phải uống ba lần, ta không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Hoàng tẩu, Châu Nhi cô nương ngàn vạn lần phải nhớ kỹ. Chậm trễ thêm một khắc, thì việc khỏi bệnh của Hoàng tẩu lại chậm thêm một ít.”

Châu Nhi cười trộm: “Tiểu Vương gia nói phải, nô tỳ sẽ nhớ kỹ.”

“Chẳng qua là bệnh phong hàn, ngươi cũng không cần làm quá lên như thế.” Thẩm Ngọc Loan có chút không tự nhiên. Chắc là hiếm khi có người quan tâm nàng đến vậy, đến cả uống thuốc cũng bị theo dõi chặt chẽ, mẫu thân nàng cũng chưa từng quan tâm nàng đến thế. Chẳng qua nàng chỉ ốm một trận, Tiểu Xuyên lại dám lớn mật muốn cưỡi lên đầu nàng rồi.

“Thay vì bắt bẻ ta, sao không nói đến Hà cô nương kia đi?”

Chử Nghi Xuyên rũ mắt thu dọn đồ đạc, nét mặt chẳng đổi: “Cô nương họ Hà nào cơ?”

“Ngươi đừng giả ngốc, chính là cô nương mới vừa nói chuyện với ngươi đó.” Thẩm Ngọc Loan nhìn ra ngoài, nàng ở trong phòng, đương nhiên là chẳng thấy gì. “Ngoài cô nương Hà gia, trong kinh thành cũng có rất nhiều cô nương muốn làm Tín Vương phi. Ta gọi ngươi vào đây, trái lại lại khiến họ mất đi cơ hội đấy.”

Chử Nghi Xuyên tỏ vẻ bất đắc dĩ, thở dài: “Hoàng tẩu sao lại nhắc đến chuyện này nữa rồi.”

“Ngươi còn muốn nói là không có sao?”

“Hoàng tẩu biết đó, ta từ trước đến giờ chẳng màng mấy chuyện này.” Chử Nghi Xuyên nói: “Ngày thường việc công vụ đã đủ bề bộn, đâu còn tâm trí để nghĩ đến chuyện nhân duyên. Hoàng huynh khuyên cũng đã đành, Hoàng tẩu chẳng phải từ trước đến nay đều đứng về phía ta sao? Sao nay lại giúp Hoàng thượng mà khuyên ta vậy.”

Thẩm Ngọc Loan hừ nhẹ một tiếng, tự mình cũng thấy lạ, nhưng chẳng biết nói sao.

Có lẽ là ốm một trận, nàng liền trở nên lắm lời cằn nhằn, lại có lẽ vì cô nương họ Hà kia nơi nào cũng học theo Thẩm Ngọc Trí, làm nàng rất không vừa mắt. Mà cũng có thể… là vì điều gì khác. Chỉ biết rằng giờ phút này, trong lòng nàng đầy nỗi nghẹn ngào không tên.

Nàng thầm mắng tên Hoàng đế kia một trận.

Đều tại hắn, cả ngày ở trước mặt nàng nói gì mà Tín Vương phi, khiến nàng không thể không nghĩ ngợi.

Tiểu Xuyên là người hiếu thuận như thế, dẫu sau này có Vương phi, chắc chắn cũng vẫn sẽ đối xử tốt với nàng như vậy.

Thẩm Ngọc Loan trong lòng mắng thêm mấy lần nữa, lúc này mới thấy lòng bình dạ thuận hơn nhiều.

Nàng dùng bữa trưa xong, ăn uống no đủ, thấy thời tiết bên ngoài vừa đẹp, liền sai người dọn một chiếc ghế dài ra sân, lười biếng phơi nắng. Ánh dương nhu hòa chiếu khắp thân thể, ấm áp dễ chịu, đến nỗi nàng lim dim buồn ngủ.

Chử Nghi Xuyên cũng khiêng một cái ghế ngồi vào bên cạnh, dịu dàng phủ tấm chăn lên người nàng.

“Hoàng tẩu không ra ngoài đi dạo một chút sao? Ta nghe nói chùa Kim Vân phong cảnh cũng đẹp lắm, lúc này trên núi hoa đang nở, người đến ngắm hoa cũng nhiều. Chàng nói tiếp: “Nghe nói trong chùa còn có đại sư Tuệ Thật, là bậc cao tăng đắc đạo, ta cũng hơi tò mò.”

Thẩm Ngọc Loan nghe thế bất giác rụt cổ lại.

Nàng thầm nghĩ: Không biết mình trong mắt vị cao tăng đắc đạo ấy rốt cuộc được tính là gì? Là Phật Tổ rủ lòng thương, hay là một cô hồn dã quỷ đây?

Đây vốn là thân thể của nàng, chỉ sợ bậc cao tăng kia lại muốn “thay trời hành đạo” thì phiền phức lắm.

“Nếu ngươi đã có lòng, chi bằng đích thân đến gặp cũng chẳng sao, dù gì người cũng đang ở trong chùa.”

Chử Nghi Xuyên nghĩ nghĩ: “Thôi, ta cũng chẳng có gì muốn hỏi.”

Trong lòng chàng bối rối, nhưng tự mình đã có lời giải rồi.

Thẩm Ngọc Loan cũng mặc kệ chàng.

Niềm vui của nàng vốn chẳng nhiều, nằm một lát đã thấy chán, liền sai Châu Nhi đem vài quyển tạp thư tới. Đầu nàng hơi mơ màng, tự mình đọc không vô, liền ném cho Chử Nghi Xuyên.

Chử Nghi Xuyên cũng không từ chối, ngoan ngoãn cầm lấy sách mà đọc lên cho nàng nghe, từng câu từng chữ đều rõ ràng.

Châu Nhi bưng trà đặt trong tầm tay chàng. Chử Nghi Xuyên vừa đọc đến khô miệng, bưng lên nhấp một ngụm cho mát họng, tạm nghỉ một lát, rồi lại đọc tiếp.

Cũng chẳng biết đọc đến bao lâu, mãi đến khi nghe “Cạch” một tiếng, Chử Nghi Xuyên mới dừng lại, ngẩng đầu lên. Là Thẩm Ngọc Loan trở mình, không cẩn thận làm đổ mâm điểm tâm.

Nàng vẫn nằm im không động đậy.

Châu Nhi thập thò nhìn, rồi nói nhỏ: “Nương nương ngủ rồi.”

Lúc này chàng mới đặt sách xuống.

Thẩm Ngọc Loan ngủ không ngay ngắn, chiếc chăn đắp kín mít ban đầu giờ đã rơi một nửa xuống đất.

“Tiểu Vương gia đọc lâu như vậy, cũng chẳng còn sớm nữa, giờ nắng cũng đã tắt, khí trời lành lạnh. Nương nương vốn còn đang bệnh, ngủ tiếp sợ lại cảm lạnh.” Châu Nhi bước đến: “Để nô tỳ đánh thức nương nương…”

Nàng còn chưa dứt lời, đã thấy Chử Nghi Xuyên đứng dậy. Chàng vẫy tay ra hiệu cho Châu Nhi, rồi tự mình khom lưng, một tay đỡ vai, một tay luồn qua đầu gối, ôm cả người Thẩm Ngọc Loan lên. Sức lực chàng không nhỏ, ôm nàng một cách nhẹ nhàng, lại làm Châu Nhi sợ đến hít một hơi, đứng sững tại chỗ.

“Tiểu Vương gia?!”

Chử Nghi Xuyên hạ giọng nói: “Hoàng tẩu bị bệnh, để nàng nghỉ ngơi nhiều một chút, không cần đánh thức nàng.”

“Kia, kia, nhưng mà…” Châu Nhi lắp bắp mãi không thành câu.

Chử Nghi Xuyên liếc nhìn nàng một cái, ôm người đi vào trong phòng. Châu Nhi ngớ người hơn nửa ngày mới muộn màng đuổi theo.

Thẩm Ngọc Loan ngủ say, nhắm mắt không hay biết gì. Động tác của chàng rất nhẹ, đặt nàng xuống giường, dịu dàng đắp chăn cẩn thận. Chàng rón rén lui ra ngoài. Châu Nhi đứng một bên, lòng vẫn còn bối rối.

Dù ngày thường lòng dạ Châu Nhi chỉ nghĩ đến chủ tử và việc của chủ tử, cũng phải thốt lên một tiếng lạ kì.

Cho dù quan hệ thúc – tẩu thân thiết đến mấy cũng không có chuyện không nói hai lời, cứ thế ôm người lên như vậy được!

“Tiểu Vương gia…”

Sắc mặt Chử Nghi Xuyên vẫn như thường: “Thuốc của Hoàng tẩu ở đâu? Lát nữa nàng tỉnh, còn phải uống thêm một thang.”

“Ở bếp nhỏ, nô tỳ đây lập tức đi lấy…”

“Không cần.” Chử Nghi Xuyên ngăn lại nàng: “Ta đi là được, ngươi ở đây chăm sóc Hoàng tẩu, nếu nàng tỉnh thì gọi ta một tiếng.”

Châu Nhi ngơ ngác đồng ý.

Thái độ của tiểu Vương gia quá đỗi tự nhiên, đến mức khiến nàng hoài nghi không biết bản thân có phải đã nghĩ nhiều rồi không. Hơn nữa quan hệ của nương nương và tiểu Vương gia vốn dĩ đã tốt, thân thiết một chút cũng là lẽ thường.

Đêm qua tiểu Vương gia vẫn đợi nương nương ngủ rồi mới ra ngoài.

Tiểu Vương gia là do nương nương cứu ra, đối xử tốt với nương nương cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng mà, chỉ là…

Khi Thẩm Ngọc Loan tỉnh lại, liền thấy tiểu nha hoàn đang vắt khăn, vẻ mặt rối rắm đứng ở mép giường mình. Nàng lười biếng vươn vai: “Ta không phải ở bên ngoài sao?”

Lời vừa dứt, Châu Nhi lại càng thêm rối rắm: “Bên ngoài trời lạnh, là tiểu Vương gia ôm nương nương vào trong.”

Tiểu nha hoàn cẩn thận nhấn mạnh từng chữ.

Thẩm Ngọc Loan hồn nhiên không hay biết, ánh mắt tìm kiếm trong phòng: “Vậy người đâu rồi?”

“Tiểu Vương gia đi nấu thuốc cho nương nương rồi ạ.”

“Em đi gọi hắn về đi. Ở đây lại chẳng thiếu người, thuốc men gì cũng không đến lượt hắn tự tay làm.”

Châu Nhi nghe xong, liền mang vẻ mặt phiền não đi ra ngoài.

Không bao lâu sau, Chử Nghi Xuyên liền bưng thuốc đến. Chàng còn chưa đến gần, Thẩm Ngọc Loan đã ngửi thấy mùi thuốc đắng nồng, cả khuôn mặt đều nhăn lại.

Thái y nói mỗi ngày phải uống ba lần, Chử Nghi Xuyên cứ đúng giờ đúng khắc mà mang thuốc đến, không chậm một giây.

Lại một thang thuốc, lại một đĩa mứt ngọt, Thẩm Ngọc Loan bị ép uống xong, chỉ biết thở dài: “Biết thế chẳng gọi ngươi đến.”

“Hoàng tẩu không gọi ta đến, Châu Nhi cô nương cũng sẽ thay ta trông chừng.”

“Nàng đều nghe ta, không giống ngươi như vậy cứ làm theo ý mình.”

Chử Nghi Xuyên chỉ cười, việc ép thuốc lại chẳng bớt đi nửa phần.

Biết chàng là vì mình mà lo lắng, Thẩm Ngọc Loan chỉ giận trong chốc lát, rất nhanh liền vui vẻ trở lại.

Nàng cứ thế ở lại trong tiểu viện này, chẳng muốn đi đâu cả, Chử Nghi Xuyên cũng ở bên cạnh nàng, nàng nói gì chàng cũng nghe theo. Chuyện sách vở được đọc đến chuyện thú vị được kể, giữa chừng Hà cô nương kia lại sai người nhắn muốn cầu kiến, nhưng Thẩm Ngọc Loan không để ý đến nàng ta, Chử Nghi Xuyên cũng vậy.

Không biết từ lúc nào, sắc trời đã ngả về đêm.

Châu Nhi mắt trông mong đợi bên cạnh nửa ngày, cuối cùng cũng đợi được lúc tiểu Vương gia rời khỏi nương nương, đến khi nương nương tắm gội mới có thể ở bên mà nói mấy lời.

Nàng thật vất vả nói ra những lời nghẹn trong lòng: “Nương nương hôm nay ngủ ở sân, là tiểu Vương gia đã ôm nương nương vào phòng!”

“Ta biết, chẳng phải em đã nói rồi sao?”

Thẩm Ngọc Loan ghé vào bồn tắm, hơi híp mắt, cảm nhận dòng nước ấm áp chảy từ vai cổ xuống.

Châu Nhi sốt ruột: “Nương nương, ngài không cảm thấy có điều không đúng sao?”

“Sao lại không đúng?”

“Tiểu Vương gia sao có thể ôm ngài được chứ?”

“Hắn…”

Thẩm Ngọc Loan dừng lại, lúc này mới bừng tỉnh.

Nàng không kìm được ngồi thẳng dậy, trong miệng nói: “Cái đầu này của em nghĩ đến đâu rồi? Ta với Tiểu Xuyên trong sạch rành rành, ngày nào em cũng đi theo ta, em còn không rõ ư?”

Châu Nhi mếu máo: “Tiểu Vương gia đối với nương nương thật tốt, nhưng có phải hơi tốt quá đà rồi không?”

“Tốt mà còn có thể ngại việc tốt quá mức ư?”

Châu Nhi tròn mắt gật đầu.

Trước đây nàng không để ý, hôm nay nghĩ nhiều hơn, liền không kìm được bắt đầu nghĩ ngợi.

Những chuyện khác thì không nói. Chùa Kim Vân cách kinh thành xa như vậy, tiểu Vương gia còn suốt đêm chạy đến, ban đêm vội vã đi đường, ngày hôm sau trời chưa sáng đã đi, chỉ để nhìn nàng một lát, lòng dạ chàng như thế, chẳng phải là quá mức để tâm sao?”

Thẩm Ngọc Loan chống chế: “Hắn là vì lo cho ta.”

“Dù sao nô tỳ cũng chưa từng thấy ai như vậy. Ngay cả lúc trước Hoàng thượng theo đuổi đại tiểu thư, cũng chưa từng đến mức ấy.”

“Hắn… là hắn hiếu thảo với ta! Em thì hiểu cái gì! Hoàng thượng sao có thể đem so với hắn được!”

Châu Nhi lẩm bẩm: “Hiếu thảo… nào có ai hiếu thảo kiểu ấy…”

“…”

“Nương nương cũng thiệt là, tiểu Vương gia tuổi còn nhỏ, nhưng nương nương là người rõ ràng nhất, cũng chẳng nói rõ với tiểu Vương gia. Lúc nãy là nô tỳ nhìn thấy, nếu để người khác thấy thì làm sao? Khi đó đúng là chẳng có đường mà giải thích nổi!”

Thẩm Ngọc Loan tức giận đến vỗ nước: “Cái này lại thành lỗi của ta rồi sao?!”

Châu Nhi nghĩ nghĩ: “Chẳng lẽ là lỗi của Phúc công công ạ?”

“…”