Bìa [TTNTCM] – Chương 42
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 42

Tác giả: Thời Tam Thập

1936 từ · 9 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 42

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan đã nói là làm, ngay ngày đó liền đề đạt ý muốn đến chùa Kim Vân.

Hoàng đế nghe tin, mày chau nhẹ, nhưng chung quy cũng không ngăn cản, vẫn là theo tính khí nàng mà thuận theo.

Chỉ có điều, Tuệ phi cùng Lệ phi muốn đi cùng nàng, nhưng Tuệ phi mới vừa tiếp quản cung vụ, Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng muốn ai theo hầu, bèn không cho kẻ nào theo, chỉ mang theo mấy cung nữ thị vệ, xe nhẹ áo đơn, lên chùa Kim Vân.

Đã có người sửa soạn tươm tất mọi thứ, bởi thân phận nàng đặc biệt, nên trực tiếp an trí tại viện riêng tốt nhất nơi chùa. Đến đất Phật môn, Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng dám phô trương, đến nơi lập tức thu liễm, xử sự điềm đạm, ẩn mình trong tịch mịch.

Nàng đến rồi mới nhớ ra, mình còn một bí ẩn chưa giải, chỉ sợ cái mạng này là Phật Tổ lỡ tay để lọt ra, e rằng ở dưới mắt Phật Tổ mà dông dài, khiến Phật Tổ nhớ đến mình lại thu hồi cái kiếp sống này mà mình khó khăn lắm mới có được.

Thẩm Ngọc Loan ngồi xe ngựa nửa ngày, thân thể ê ẩm, đến nơi liền ngủ một giấc còn mơ mấy ác mộng.

Nàng mơ thấy mình trở về kiếp trước, lại ở trong lãnh cung, ngày ngày chỉ biết ngẩng đầu nhìn góc trời vuông nhỏ hẹp, đếm từng ngày sống sót còn sót lại.

Nàng mở mắt ra, cả người toát mồ hôi lạnh, lại rùng mình một trận.

Tỉnh dậy uống chén thuốc đắng, dùng thêm miếng mứt hoa quả, thần sắc Thẩm Ngọc Loan càng thêm thê lương, tâm trí mơ màng chưa yên.

Vẫn là Châu Nhi bên cạnh an ủi nàng: “Nương nương, tiểu Vương gia nói đợi xong công vụ sẽ mang theo điểm tâm tới thăm nương nương.”

Thẩm Ngọc Loan lúc này mới bừng tỉnh.

Chùa Kim Sơn tọa lạc giữa sườn núi, bốn bề rừng cây trùng điệp xanh mướt. Đương độ tiết xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc, khí sắc tươi mát, khiến lòng người khoan khoái.

Ra khỏi hoàng cung, chỗ nào nàng cũng thấy tốt đẹp, ngay cả thức ăn chay trong chùa còn ngon hơn cơm canh trong cung. Vừa đặt chân đến đây, nàng liền cảm thấy thân mình khỏe hơn phân nửa.

Nàng sai Châu Nhi cùng mình ra ngoài dạo một vòng. Chùa Kim Sơn nổi tiếng, hôm nay cũng có không ít khách hành hương, trong các sương phòng gần tiểu viện, cũng có rất nhiều phụ nhân kinh thoa váy lụa đến ở.

Thẩm Ngọc Loan không muốn lộ thân phận, trang điểm cũng đơn giản, cung nữ bên mình cũng chỉ giả làm nha hoàn. Nàng tùy ý đi dạo một vòng, khóe mắt liếc thấy một bóng người áo trắng thấp thoáng, theo bản năng liền nhìn sang.

Châu Nhi cũng khẽ nói: “Nương nương, người kia trông giống như là đại cô nương.”

Thẩm Ngọc Loan nheo mắt, chắc chắn nói: “Không phải nàng.”

Nàng rõ Thẩm Ngọc Trí như lòng bàn tay, sao có thể nhận lầm? Dẫu bóng dáng tương tự, nhưng rốt cuộc chẳng phải là người ấy.

Quả nhiên, cô nương kia đến gần, tuy trang điểm khí chất có vài phần giống Thẩm Ngọc Trí, dáng vẻ cũng thật thanh lệ thoát tục, nhưng lại không phải Thẩm Ngọc Trí.

Thẩm Ngọc Loan hơi thất vọng, định quay đi, thì bất ngờ cô nương nọ lại có vẻ hoảng hốt, trái cây trong tay rơi lộp bộp xuống đất, lăn đến ngay chân nàng. Cô nương ấy hoàn hồn, liếc mắt nhìn các cung nữ, rồi cúi đầu khẽ gọi: “Chử phu nhân.”

Thì ra là nhận ra rồi.

Thẩm Ngọc Loan thấy lạ: “Ngươi làm sao nhận ra ta?”

“Gia phụ họ Hà, tiểu nữ từng có may mắn theo mẫu thân ra mắt phu nhân một lần…”

Thẩm Ngọc Loan “ừ” một tiếng, thần sắc hờ hững.

Thấy nàng không mấy hứng thú, Hà cô nương cũng tự biết mà lui.

Chờ Thẩm Ngọc Loan dạo một vòng trở về, lại gặp Hà cô nương kia ở cửa.

Nói cũng khéo, Hà cô nương ở ngay sân bên cạnh nàng.

Từ xa Thẩm Ngọc Loan chỉ nhẹ gật đầu, coi như chào hỏi, rồi quay gót trở về viện.

Vừa vào, nàng liền thở dài: “Sao đến nơi này rồi vẫn chưa yên thân.”

“Nương nương?”

Từ sau khi Thẩm Ngọc Trí nhập cung, trong kinh thành chẳng biết từ đâu mọc ra biết bao cô nương mang dáng dấp giống nàng, có lẽ vốn đã có nhiều người như thế, nhưng từ đó lại càng thêm đông. Mỗi người có ý tứ gì, Thẩm Ngọc Loan đời trước đã tiếp xúc không ít rồi.

Nghĩ đến đó, cái hứng thú được ra cung của nàng lại vơi đi vài phần.

Chờ đến tối khi Chử Nghi Xuyên đến, nàng liền mở lời trách móc: “Đều tại ngươi, bày ra cái chủ ý dở hơi gì ấy, nơi đây còn chẳng bằng trong cung, thật không có gì thú vị cả.”

Chử Nghi Xuyên vội vàng dâng lên chiếc hộp đựng thức ăn còn ấm, lại thêm một quyển thoại bản mới.

Quyển sách ấy được chàng giấu trong ngực, một mạch thúc ngựa chạy đến đây, khi tới tay Thẩm Ngọc Loan vẫn còn vương chút hơi ấm.

Nàng lại nói: “Nơi đây là Phật môn thanh tịnh, ngươi không biết ngượng mà mang mấy thứ này tới đọc, ta đây thì ngượng không dám xem đâu.”

“Là lỗi của ta rồi.” Chử Nghi Xuyên lập tức nói: “Ngày mai ta sẽ mang sách khác đến.”

Thẩm Ngọc Loan nhìn chàng. Nơi đây cách kinh thành nói xa thì không hẳn, nhưng chạy tới cũng tốn không ít sức lực, Chử Nghi Xuyên lại không hề trì hoãn, vừa rời khỏi Binh Bộ liền lập tức ra khỏi thành, đến giờ còn chưa được nghỉ ngơi.

Thấy chàng như vậy, Thẩm Ngọc Loan đâu nỡ nói thêm lời nặng nhẹ, tự mình thấy xót, vội vàng sai người dọn bữa tối. Còn có món chè ngọt nàng đã chuẩn bị từ sáng sớm.

Nàng chống cằm nhìn Chử Nghi Xuyên dùng bữa, chàng lễ phép chu đáo, ăn cũng thật nho nhã, khác hẳn lúc mới gặp.

Thẩm Ngọc Loan lo lắng hỏi: “Lúc trước ta không nghĩ đến, ngươi chỉ đi đường thôi đã tốn chừng ấy thời gian, một đi một về, càng phải mất không ít thì giờ. Như vậy chẳng khiến ngươi chậm trễ công vụ sao?”

“Không chậm trễ gì đâu.” Chử Nghi Xuyên nói: “Ngày mai là ngày nghỉ tắm gội, đến ngày sau lại quay về kinh là được.”

“Thế sau này thì sao?”

“Lúc hoàng hôn ta mới đến, chẳng có gì đáng ngại.” Chử Nghi Xuyên bưng chén chè nhỏ, cười nói với nàng: “Vả lại, ở kinh thành chẳng được uống chè của Hoàng tẩu, ta vẫn ngày đêm nhớ mong đấy.”

Thẩm Ngọc Loan được dỗ dành nên cao hứng, vui ra mặt: “Thế thì chờ ta hết bệnh, ta liền hopfi cung, không để ngươi vì ta mà nhọc lòng thêm nữa.”

“Không vội, thân thể Hoàng tẩu quan trọng hơn, chi bằng ở lại thêm chút nữa, cứ an tâm tĩnh dưỡng thêm vài ngày cũng chẳng sao.”

Thẩm Ngọc Loan ưng thuận gật đầu, vội vàng gắp thức ăn cho chàng.

Nào còn có điều gì không vui, lúc này đây chính là lúc vui sướng nhất.

Chử Nghi Xuyên dùng cơm xong, lại nhìn số thuốc gói còn lại của nàng, lại nhớ nàng thiếu mấy món dùng thường ngày, nhìn trời cũng đã muộn, nàng lại có vẻ mỏi mệt, liền giục nàng nghỉ ngơi.

Không phải ở trong cung, chẳng có ai canh giữ bên cạnh, hai người cũng không bận tâm nhiều, Chử Nghi Xuyên liền ngồi xuống mép giường nàng. Trước khi ngủ không có thoại bản để đọc, chàng liền kể những chuyện thú vị trong công việc thường ngày cho nàng nghe.

Thẩm Ngọc Loan càng nghe càng mơ màng, vốn còn lo mình sẽ gặp ác mộng như ban ngày, nhưng tiếng nói nhẹ nhàng của Chử Nghi Xuyên văng vẳng bên tai, trước mắt cũng lờ mờ một bóng người quen thuộc đáng tin cậy, nàng thấy lòng mình an ổn hơn nhiều, cuối cùng cũng lơ mơ ngủ thiếp đi.

Khi Chử Nghi Xuyên rời đi, nàng cũng chẳng hay biết.

Nhưng ít ra nàng đã có một giấc mộng đẹp.


Sáng sớm Thẩm Ngọc Loan tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái, đến lúc bị thúc giục uống thuốc cũng chẳng thấy ghét bỏ, ăn mứt hoa quả cũng cười hì hì.

Châu Nhi hỏi: “Nương nương mơ thấy chuyện tốt gì vậy?”

“Ta mơ thấy ta ở trong lãnh cung.”

Châu Nhi giật mình: “Cái này sao gọi là mộng đẹp được!”

Thẩm Ngọc Loan nói: “Có em bên cạnh, lại có Tiểu Xuyên cùng Phúc công công đều ở đó, đâu phải một mình ta ở lãnh cung. Sau này Tiểu Xuyên cố gắng hết sức đưa ta từ trong lãnh cung ra ngoài. Như thế chẳng phải là tốt lắm sao?”

Châu Nhi nghĩ nghĩ, cũng gật đầu, nói: “Nương nương lần sau mơ chỉ mơ đến khúc tiểu Vương gia đưa ngài ra khỏi cung thôi, thế thì càng tốt!”

Thẩm Ngọc Loan tủm tỉm đồng ý, hỏi: “Tiểu Xuyên đâu rồi? Sao sáng sớm chẳng thấy bóng dáng hắn?”

Nhắc đến chuyện này, Châu Nhi liền chẳng nhịn được thở dài: “Nương nương, ngài đã đoán sai rồi.”

“Cái gì?”

“Vị Hà cô nương kia, hóa ra chẳng phải muốn làm Hoàng phi, mà là muốn làm Vương phi!” Châu Nhi liếc mắt ra ngoài nhìn: “Tiểu Vương gia vừa tới liền gặp phải nàng ấy rồi.”

Thẩm Ngọc Loan sững sờ, tim bỗng dưng chùng xuống, vội vàng đẩy Châu Nhi ra cửa.

Trong lòng nàng vô cớ hoảng loạn, cũng chẳng biết từ đâu mà đến, chỉ là nghe nói có người muốn làm Tín Vương phi liền thấy không vui.

Hà cô nương đó hôm qua nàng đã gặp, cũng là một cô nương xinh đẹp. Nhưng Thẩm Ngọc Loan không thích.

Vốn dĩ lúc đoán nàng muốn làm Hoàng phi thì thấy nàng ngớ ngẩn, giờ vừa nghe nàng muốn làm Tín Vương phi, liền càng thêm chẳng ưa nổi. Trong lòng nàng, phu nhân của Tiểu Xuyên ít nhất cũng phải… Nàng chẳng nghĩ ra, nhưng ít nhất dung mạo không thể kém hơn nàng!

Nàng đi ra ngoài, quả nhiên thấy Hà cô nương cùng Chử Nghi Xuyên đứng ở cổng sân.

Hôm nay Hà cô nương trang điểm quả thật chẳng giống Thẩm Ngọc Trí, nhưng cũng xinh đẹp đáng yêu, nàng cầm một quyển sách, ngẩng đầu nhìn Chử Nghi Xuyên, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.

“Ngày thường tiểu Vương gia ắt đọc nhiều sách lắm.” Hà cô nương khẽ khàng nói: “Thần nữ gần đây vừa đọc được một quyển sách, có vài chỗ không hiểu rõ, nếu tiểu Vương gia…”

“Thế à?” Chử Nghi Xuyên mặt không đổi sắc, nhàn nhạt nói:

“Nhưng mà Bổn vương có biết chữ đâu.”

=))))))))))))))))))