Thời Tam Thập
Chử Nghi Xuyên chẳng những trở nên hung dữ hơn, mà còn bắt đầu quản thúc nàng.
Thẩm Ngọc Loan trơ mắt nhìn chàng tịch thu hết thảy những thoại bản mình đang giữ, chồng sách cao ngất toàn là Chử Nghi Xuyên mang vào cung cho nàng. Chàng tìm một cái rương có khóa, đem chúng nó ném hết vào trong, chìa khóa cũng bị chàng giấu trong ngực áo.
Thẩm Ngọc Loan không tin nổi, lập tức ngồi dậy: “Ngươi lại không cho ta xem thoại bản nữa sao?!”
“Là ta tạm thời cất giữ thay cho Hoàng tẩu.” Chử Nghi Xuyên nói: “Khi nào Hoàng tẩu hết bệnh rồi ta sẽ trả lại.”
Thẩm Ngọc Loan giận dỗi: “Chuyện này thì liên quan gì đến thoại bản? Thái y đã xem cho ta rồi, vốn dĩ chỉ là phong hàn nhẹ thôi, vài ngày là khỏi mà.”
Chử Nghi Xuyên đáp gọn: “Châu Nhi đã nói hết cho ta rồi.”
“…”
Tiểu cung nữ mắt láo liên, không dám nhìn thẳng vào ánh nhìn của nương nương mình.
Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời, nhất thời không nghĩ ra lời nào để chống chế, đành miễn cưỡng đồng ý. Trong lòng lại nghĩ, đợi Chử Nghi Xuyên đi rồi, sẽ tìm những người giỏi nghề mở khóa, đem thoại bản lén lút lấy ra…
Nhưng bị Chử Nghi Xuyên nhìn chằm chằm, chút tâm tư nhỏ ấy của nàng cứ lục bục lục bục trong lòng, ngoài mặt thì lại an phận, chẳng dám lộ ra chút nào.
Dưới cái nhìn chăm chú của chàng, nghe chàng kể một vài chuyện xưa, chẳng bao lâu lại thấy buồn ngủ. Nàng vào trong buồng nghỉ ngơi, trước khi ngủ còn thấy Chử Nghi Xuyên đứng ở ngoài cửa, bóng người chàng in một mảng lớn trên cánh cửa, lải nhải nói với nàng…
“Hôm nay vào cung vội vàng, vào rồi mới hay Hoàng tẩu bị bệnh, chẳng mang được gì đến. Hoàng tẩu cứ nghỉ bệnh cho tốt, mai ta sẽ mang điểm tâm của Bảo Chi Trai đến cho Hoàng tẩu, lại mang chút đồ chơi để Hoàng tẩu tiêu khiển thời gian…”
Thẩm Ngọc Loan nghe mãi, mơ màng chìm vào giấc ngủ, trong đầu toàn là bánh ngọt của Bảo Chi Trai.
Quả nhiên vẫn là Tiểu Xuyên hiểu nàng nhất.
Bên trong chẳng có chút động tĩnh nào, Châu Nhi khẽ khàng đẩy cửa bước ra.
“Tiểu Vương gia, nương nương ngủ rồi.”
“Vậy thì tốt.” Chử Nghi Xuyên gật đầu: “Ngươi hãy chăm sóc Hoàng tẩu cho tốt, chăm nom nàng nhiều vào, đừng để nàng lại ham chơi nữa.”
Châu Nhi mím môi cười: “Tiểu Vương gia còn nhỏ hơn nương nương vài tuổi, thế mà giờ lại có vẻ chín chắn hơn nương nương không ít. Từ trước vẫn là nương nương chăm sóc tiểu Vương gia mà.”
Chử Nghi Xuyên mỉm cười: “Hoàng tẩu tuy đã lớn, nhưng tính tình vẫn còn mang chút trẻ con, chỉ cần thuận theo ý nàng, thì nàng vẫn rất dễ dỗ dành.”
“Lời này Tiểu Vương gia không thể nói trước mặt Hoàng hậu nương nương đâu, bằng không, nương nương sẽ nổi giận đấy.”
Chử Nghi Xuyên dĩ nhiên hiểu rõ.
Chàng thấy thời gian đã muộn, liền cáo biệt Châu Nhi: “Châu Nhi cô nương vất vả rồi, ngày mai ta lại đến thăm Hoàng tẩu.”
“Tiểu Vương gia trên đường cẩn thận.”
Chử Nghi Xuyên từ chối đưa tiễn, một mình dẫn theo đèn lồng rời đi.
Chàng đi về phía cửa cung, trong lòng có chút tiếc nuối. Vốn dĩ hôm nay chàng muốn đến báo tin vui cho Hoàng tẩu, Dương đại nhân liên tục nhắm vào chàng mấy ngày, cuối cùng cũng bị chàng thuyết phục, hôm nay đã chịu giao việc cho chàng làm. Chẳng qua khi vào cung, chàng lại hay tin Hoàng tẩu sinh bệnh, những việc khác đành phải gác sang một bên.
Chử Nghi Xuyên rẽ qua một khúc quanh, liền thấy Lương Toàn đang đợi ở phía trước.
Bước chân chàng hơi khựng lại, khi đến trước mặt Lương Toàn thì dừng hẳn: “Lương công công? Trùng hợp quá.”
“Không phải trùng hợp.” Lương Toàn cười nói: “Nô tài cố ý ở đây chờ tiểu Vương gia.”
“Chờ ta ư?”
“Hoàng thượng muốn gặp tiểu Vương gia.”
Chử Nghi Xuyên gật đầu: “Vậy Lương công công dẫn đường đi.”
Ngự Thư Phòng đèn dầu sáng trưng, Chử Nghi Xuyên ở cửa giao đèn lồng cho thái giám, tự mình sửa sang lại y phục, lúc này mới bước chân vào.
Hoàng đế ngồi sau ngự án, chẳng biết đã đợi bao lâu.
“Hoàng huynh.” Chử Nghi Xuyên hành lễ: “Hoàng huynh gọi thần đệ đến trễ thế này, có chuyện gì quan trọng sao?”
Chử Việt lại tránh không đáp, hỏi ngược lại chàng: “Đã khuya thế này, ngươi mới rời Trữ Phượng Cung sao?”
Chử Nghi Xuyên sững sờ.
Từ trước đến nay chàng luôn giữ đúng mực, ngày thường có Hoàng đế ở đó mới dám nán lại lâu một chút, nếu Hoàng đế không có ở đó liền sớm rời đi, không để người khác nhiều lời vẩn vơ về Hoàng tẩu.
Rất nhanh chàng đã phản ứng lại: “Hôm nay Hoàng tẩu bị bệnh, trong lòng thần đệ lo lắng, nên ở lại lâu một chút.”
Chử Việt dừng lại, hỏi: “Nàng bệnh thế nào rồi?”
“Hạ nhân trong cung bảo đã có thái y xem qua, tịnh dưỡng mấy ngày là khỏi, không có gì đáng ngại.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Thần sắc Chử Việt có chút mất tự nhiên: “Vậy mấy ngày này, ngươi hãy vào cung thăm nàng nhiều hơn. Nàng chỉ cần nhìn thấy ngươi là vui vẻ, với lại, trước mặt nàng, hãy thay trẫm… thay trẫm nói vài lời hay.”
Chử Nghi Xuyên hơi ngẩn ra.
Chử Việt nói tiếp: “Nàng đột nhiên bị bệnh, cũng có chút liên quan đến trẫm. Nàng đang giận, trẫm cũng không tiện nói thêm gì trước mặt nàng.”
Chử Nghi Xuyên càng thêm khó hiểu: “Hoàng huynh làm gì mà khiến Hoàng tẩu nổi giận đến thế?”
“Ngươi không cần bận tâm, cứ làm theo lời trẫm là được.”
Chử Nghi Xuyên như suy tư mà đồng ý.
Hoàng đế gọi chàng đến, cũng chẳng có việc gì khác, rất nhanh liền cho chàng rời đi.
Lương Toàn tiễn chàng ra ngoài, Chử Nghi Xuyên ở cửa lấy lại đèn lồng và áo khoác của mình, khoác áo lên người.
“Lương công công.” Chàng gọi người lại: “Hoàng thượng và Hoàng tẩu đã xảy ra chuyện gì? Hoàng tẩu xưa nay ôn hòa, sao lần này lại tự khiến mình thành ra như thế?”
Lương công công thầm nghĩ: Tiểu Vương gia quả thật là bao che, giờ này mà còn khen Thẩm cô nương tính tình hiền hậu ư?
Hắn cười khổ nói: “Nô tài nào dám nói điều không phải của Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương, tiểu Vương gia vừa từ Trữ Phượng Cung về, chẳng nghe nói gì sao?”
Chử Nghi Xuyên lắc đầu.
Lương Toàn liền ghé sát vào chàng, đè thấp giọng: “Tiểu Vương gia nghe rồi, đừng nói với người ngoài nhé. Đêm qua Hoàng thượng uống rượu xong, trong bụng có chuyện, liền trút hết lên người nương nương.”
“Nói gì vậy?”
“Chuyện đó thì không tiện nói với người ngoài.”
Chử Nghi Xuyên cười cười: “Ta cũng coi là người ngoài sao?”
Lương Toàn liền úp mở: “Chuyện tình cảm, nô tài không dám lắm lời. Chỉ là ngài khuyên một câu, khuyên Hoàng hậu nương nương, đối với Hoàng thượng tốt hơn chút, ắt không tổn hại gì đâu.”
Chử Nghi Xuyên cũng không làm khó hắn, nói một tiếng cảm ơn liền cầm đèn lồng của mình đi.
Đêm trong cung thành, ngay cả tường son mái ngói cũng bị màn đêm che phủ, tĩnh mịch chỉ có tiếng mèo hoang gào.
Chàng dọc theo con đường vào cung mà trở về, thân ảnh ẩn mình trong bóng đêm, một chiếc đèn lồng lập lòe chỉ đủ soi sáng con đường dưới chân. Trên đường trống rỗng, chẳng có lấy một cung nhân nào qua lại.
Chử Nghi Xuyên thần sắc lạnh băng, mặt mày chẳng chút nhu hòa.
Tình cảm ư?
Lương Toàn là người cạnh Hoàng đế, hẳn là biết chuyện của Hoàng tẩu.
Chính bọn họ đã phụ lòng Hoàng tẩu từ trước, nay lại muốn nàng đổi dạ thay lòng, dịu dàng với Hoàng thượng hơn chút sao?
Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết chuyện này là vô lý!
Chử Nghi Xuyên quăng mạnh đèn lồng xuống đất, dầu nến đổ ra thiêu đốt giấy đèn lồng, lửa bùng lên dữ dội.
Chàng không cúi đầu, nhấc chân bước qua, bóng hình chìm vào đêm tối như mực. Đằng sau, chiếc đèn lồng cháy bùng bùng, chẳng mấy chốc đã hóa thành tro tàn.
Ngày hôm sau, Chử Nghi Xuyên quả nhiên mang theo điểm tâm của Bảo Chi Trai vào cung.
Thẩm Ngọc Loan đợi cả ngày, cuối cùng cũng được gặp chàng, vừa thấy chàng, lập tức cảm thấy bệnh mình đã đỡ hơn phân nửa.
Nàng ăn điểm tâm thơm ngọt, lại thấy Chử Nghi Xuyên từ trong tay áo lấy ra chiếc chìa khóa, trả lại cho nàng cả chồng thoại bản từng bị cất giữ, nàng vui mừng hớn hở, cảm thấy nửa phần bệnh còn lại cũng dứt sạch.
“Tiểu Xuyên?!” Thẩm Ngọc Loan ngạc nhiên mừng rỡ: “Hôm nay ngươi có chuyện gì vui lắm à?”
“Hôm qua là ta sai rồi, Hoàng tẩu bị bệnh, nên đọc ít thoại bản tiêu khiển, như vậy mới dễ chịu một chút. Hôm nay ta mang trả lại Hoàng tẩu, mong Hoàng tẩu sớm khỏe.” Chử Nghi Xuyên nói.
Theo hiểu biết của chàng về Hoàng tẩu, đêm qua chịu tủi thân lớn như vậy, chắc chắn tức giận lắm. Trữ Phượng Cung lại không có ai giúp Hoàng tẩu xả giận, chỉ là xem thêm mấy quyển thoại bản, tổng thể vẫn tốt hơn việc ôm một bụng tức nghẹn trong lòng mà sinh bệnh.
Hoàng tẩu có tội tình gì đâu?
Chàng chẳng những đem thoại bản trả lại, còn mang vào cung một đống đồ chơi tiêu khiển, khiến Thẩm Ngọc Loan hoa cả mắt.
“Ngươi làm sao lại mang được cả bộ bài cửu chướng vào cung thế?” Thẩm Ngọc Loan nói: “Ta không biết chơi cái này, Tuệ phi thì lại giỏi lắm, mỗi lần đều thắng được rất nhiều bạc.”
Chử Nghi Xuyên: “Hoàng tẩu chơi vui là được, chỗ ta còn nhiều bạc lắm.”
“Tiền của ngươi thì ngươi giữ lấy.”
“Ta cũng chẳng dùng đến.”
Chử Nghi Xuyên thật thà từ trong lòng móc ra một xấp ngân phiếu nhét vào tay nàng: “Hoàng tẩu cầm chơi đi.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Thẩm Ngọc Loan trên dưới đánh giá chàng một lượt: “Ngươi làm sao vậy? Cũng phát bệnh rồi à?”
Chử Nghi Xuyên ngẩn người: “Ta làm sao? Chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?”
Thẩm Ngọc Loan nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu: “Ngươi trước kia cũng tốt, nhưng không giống hôm nay. Hôm nay cứ như làm chuyện gì trái lương tâm, muốn lấy lòng ta vậy.”
Chử Nghi Xuyên cứng họng.
Tuy nhiên, Thẩm Ngọc Loan từ trước đến nay thích vàng bạc, một xấp ngân phiếu dày cộp cầm trong tay, đương nhiên khiến nàng vui sướng khôn xiết. Hoàng đế đưa nàng không thèm, nhưng Chử Nghi Xuyên đưa thì nàng nhận lấy không chút khách khí.
“Được, ta nhận hết, giờ thì ngươi có thể nói thật rồi..” Thẩm Ngọc Loan an ủi: “Không sao đâu, dù ngươi có làm chuyện gì sai, ta cũng đứng về phía ngươi.”
Chử Nghi Xuyên bất đắc dĩ.
Chàng đành nói: “Hôm nay ta đánh nhau với Dương đại nhân.”
“…”
“Dương thượng thư cố ý gây khó dễ cho ta, ta tức quá, liền động tay với ông ta.” Chử Nghi Xuyên sờ sờ mũi: “Nhưng ta gần đây tiến bộ không ít, Dương đại nhân cũng không truy cứu việc này. Còn khen ta nữa.”
Thẩm Ngọc Loan im lặng một chút, “Không ngờ ngươi lại là người nóng nảy như vậy.”
Chử Nghi Xuyên ngại ngùng cười cười.
Chàng ôm một cục tức suốt đêm, khi Dương thượng thư lại gây khó dễ thì bộc phát ra, ai ngờ Dương thượng thư lại đồng tình. Cũng coi như là nhờ họa được phúc.
Một lát sau, chàng lại như vô tình nhắc tới: “Hoàng tẩu có muốn ra ngoài thành cầu phúc không?”
“Cầu phúc?”
“Ta nghe nói ngoài kinh thành có một ngôi chùa Kim Vân, rất nổi tiếng. Hoàng tẩu bị bệnh, vừa vặn cần tịnh dưỡng, trong cung người đông, việc vụ cũng nhiều, chẳng bằng ra chùa ở mấy ngày, trong chùa thanh tịnh cũng có thể tịnh dưỡng thân thể. Hơn nữa, chùa Kim Vân cách đây không xa, ta cũng có thể đến thăm Hoàng tẩu.”
Thẩm Ngọc Loan thoáng động lòng.
Không phải vì chàng nói tịnh dưỡng, mà là ở ngoài cung, nàng dĩ nhiên khỏi phải đối mặt với Chử Việt.
Thẩm Ngọc Loan thật sự không muốn thấy Hoàng đế, thấy một lần, phiền một lần, nhưng ở trong cung thì khó tránh khỏi phải chạm mặt, huống hồ gần đây tính tình Hoàng đế cứ kỳ quái, mỗi lần nghe hắn nói một câu là nàng lại thấy bực.
Hơn nữa chùa Kim Vân cũng là một ngôi chùa có tiếng, khi Thái hậu còn sống, thường xuyên đến đó cầu phúc, Tuệ phi giúp nàng quản lý công việc trong cung, dù nàng có đi cũng sẽ không có ai ngăn cản.
Nàng ngẩng đầu xác nhận một lượt: “Ngươi sẽ đến chùa Kim Vân thăm ta chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
Thẩm Ngọc Loan tươi cười rạng rỡ: “Vậy ta đi!”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 41](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)