Thời Tam Thập
Thẩm Ngọc Loan giật mình.
Bước chân nàng dừng lại, trong khoảnh khắc hoảng hốt, người phía sau đã đuổi kịp. Rượu của Hoàng đế luôn là thượng phẩm, hương nồng mà hậu vị. Thẩm Ngọc Loan thỉnh thoảng cũng uống rượu, nhưng cực kỳ ghét Hoàng đế và những thứ như vậy cùng xuất hiện.
Chử Việt không nghe được câu trả lời của nàng, liền đuổi đến trước mặt nàng, chặn lối nàng đi.
Hắn rủ mắt xuống, nhìn nàng gần trong gang tấc, khuôn mặt y hệt người trong lòng hắn ngày trước. Nhưng giờ đây, dẫu men rượu dâng đầy, hắn vẫn phân biệt được hai người là hai kẻ khác nhau. Xưa nay hắn vẫn phân biệt rõ.
Chử Việt nói: “Trước đây, nàng không như vậy.”
Thẩm Ngọc Loan căng mặt.
Từ trước đến nay nàng chẳng phải người thông minh, làm gì cũng sẽ bị người khác phát hiện, cũng chẳng giấu được điều chi.
Nàng lạnh lùng mỉa mai: “Thế bệ hạ nói những lời này là có ý gì đây?”
“Ngồi trên ngôi vị Hoàng hậu lẽ ra là đại tỷ của ta. Chỉ vì tỷ ấy không có ở đây, ta tạm thời mới phải giữ chỗ. Ta chỉ cần tận tâm tận lực lo tròn bổn phận, còn ngoài ra có giống như trước hay không, muốn làm gì, ra sao, có can hệ chi đến Hoàng thượng?”
Thẩm Ngọc Loan cười nhạo hắn: “Bệ hạ và đại tỷ chẳng phải đôi bên tâm ý tương thông sao?”
Hoàng đế nhíu mày, không nói thêm lời nào.
Có lẽ chính hắn cũng không nói rõ được.
Lương Toàn đứng một bên, khẩn trương đến nỗi chẳng dám thở mạnh.
Nhưng Thẩm Ngọc Loan biết ý hắn.
Hắn nhất định lại coi nàng là Thẩm Ngọc Trí. Hắn uống say, hồ đồ, Thẩm Ngọc Trí không ở bên mình liền chỉ có thể dùng nàng, kẻ thế thân này, để vơi đi nỗi nhớ nhung.
Chử Việt không biết nhớ đến điều gì, hồi tưởng nói: “Khi trước nàng luôn theo sát bên Ngọc Trí…”
“Có một lần, trẫm cùng Ngọc Trí lên núi cầu phúc, nàng cũng nháo muốn đi theo cùng, sau lại còn xin được một đạo phù bình an, nhất định bắt trẫm nhận lấy.”
Mặt Thẩm Ngọc Loan vẫn lạnh như sương, im lặng nghe hắn kể.
Chử Việt dừng lại, ký ức ùa về càng rõ.
Thẩm Ngọc Loan dùng cớ vụng về, nhưng vẫn cố chấp, xét thấy nàng là muội muội của Thẩm Ngọc Trí, hắn miễn cưỡng nhận, về sau liền không biết ném ở đâu.
Chử Việt lại nói: “Những điều nàng dạy cho Tuệ phi, đến Ngọc Trí cũng chưa chắc rõ, nàng làm sao lại biết được?”
Thẩm Ngọc Loan ngẩng cằm, mím chặt môi, không nói.
Từ khi Tuệ phi bước ra khỏi Trữ Phượng Cung, hắn liền nhận được tin tức. Chử Việt vốn không để trong lòng, nào ngờ mọi hành xử của Tuệ Phi lại trúng ý hắn, chư vị phi tần hậu cung đều như vậy, ngay cả Lương Toàn vẫn luôn hầu hạ bên cạnh hắn cũng chưa chắc đã hiểu lòng hắn đến thế.
Nhưng Thẩm Ngọc Loan lại cố tình biết hết mọi chuyện.
Rồi sau này Tuệ phi nấu được món chè hợp khẩu vị hắn, cũng là Thẩm Ngọc Loan cho công thức. Tuy nàng không tự tay làm cho hắn uống, nhưng sau lưng lại dựa theo khẩu vị của hắn mà nghiên cứu ra công thức mới.
Hắn biết xưa nay nàng có cảm tình với mình, còn từng vì hắn mà làm không ít chuyện nhỏ. Hắn giả vờ như chẳng hay. Nhưng biết có người tận tâm tận lực như vậy, dẫu là tảng đá cũng khó tránh khỏi có chút động lòng.
Hắn nghĩ thầm, tuy chẳng thể đáp lại, nhưng chờ Ngọc Trí trở về, hắn sẽ đền bù tử tế cho Thẩm Ngọc Loan, cũng là trọn vẹn một mảnh chân tâm của nàng.
Nhưng…
Thẩm Ngọc Loan vì sao lại không đối xử tốt với hắn?
Hắn nhìn hết thảy những gì nàng dành cho Tín vương đều thu cả vào mắt, cũng chẳng thể nói được lời nào. Dẫu là Thái hậu khi còn tại thế, cũng chưa từng có ai đối với hắn để bụng tỉ mỉ như Thẩm Ngọc Loan đối với Chử Nghi Xuyên, lo từng chút một, chuyện lớn chuyện nhỏ đều không bỏ sót. Lương Toàn tuy hầu hạ hắn chuyện ăn ở thường ngày, nhưng cũng đâu dám dong dài lắm lời. Huống chi là Thẩm Ngọc Trí, với thân phận cao sang, thanh danh rạng rỡ như nàng, sao có thể để tâm đến mấy chuyện vặt vãnh ấy?
Những điều tốt đẹp tỉ mỉ ấy, tất cả đều dành cho Chử Nghi Xuyên, không một chút nào dành cho hắn.
Hắn thử một phen, kết quả nàng quả thực một chút cũng không thèm để ý đến mình.
Người trước kia từng thương hắn, nay đã không còn.
Nghĩ đến đây, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi không cam tâm.
Hoàng đế lòng dạ trăm mối, vẻ mặt vẫn không tốt lắm.
Thẩm Ngọc Loan lại càng không cho hắn sắc mặt tốt.
Nàng hỏi: “Hoàng thượng xem ta là gì vậy?”
“… Nàng là muội muội của Ngọc Trí.”
“Ta là muội muội của Hoàng hậu nương nương, người gả cho Hoàng thượng là đại tỷ tỷ. Nói cho cùng, ta cùng Hoàng thượng chẳng có chút quan hệ nào.”
Thẩm Ngọc Loan mặt mày lạnh tanh: “Nếu đã không có quan hệ, thì chuyện của ta cũng chẳng liên quan gì đến Hoàng thượng. Trời đã về khuya, Hoàng thượng xin hãy về đi thôi.”
Dứt lời, nàng lướt qua Hoàng đế, lập tức hướng vào buồng trong. Khi vào, cánh cửa “Rầm” một tiếng mà đóng sập lại.
Tiếng nàng cất cao từ bên trong vọng ra: “Châu Nhi! Đưa Hoàng thượng ra ngoài!”
Tiểu cung nữ đột nhiên hít một hơi, run rẩy đến gần Hoàng đế, miệng mấp máy. Một chút tiếng cũng không dám phát ra.
Chử Việt xoa xoa giữa mày, rốt cuộc cũng quay người mà đi.
Châu Nhi quỳ gối ở cửa đại điện, mắt thấy ngự liễn của Hoàng đế đã đi xa, nàng mới vội vã đứng dậy.
“Nương nương, nương nương?” Châu Nhi cẩn thận đẩy cửa vào: “Nô tỳ vào được không?”
Thẩm Ngọc Loan vẫn không nhúc nhích.
Châu Nhi nhẹ nhàng đóng cửa lại, đến gần mép giường nàng, kéo tấm chăn trùm trên mặt nàng xuống. Nàng nương ánh sáng mờ ảo cẩn thận nhìn một lượt, thấy mặt nương nương bọn họ không có nước mắt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đi thắp nến lên.
Trước đây, mỗi lần bị tổn thương, nương nương đều trốn trong chăn mà khóc, còn phải để nàng đến dỗ dành.
Ánh sáng trong phòng bừng lên, Châu Nhi quay đầu lại, tức thì bị khuôn mặt nhe răng trợn mắt như kim cương phẫn nộ của nương nương bọn họ làm cho hoảng sợ.
“Nương nương?!”
Thẩm Ngọc Loan tự mình ngồi dậy.
Nàng căm giận đấm một cái vào chăn, ôm ngực thở dài: “Ta trước kia sao mà ngu độn đến thế chứ!”
Thật là vừa ngu vừa mù, nhìn trúng ai không nhìn, thế mà lại nhìn trúng một kẻ lãnh tâm lãnh phổi như vậy.
Châu Nhi cẩn thận đến gần nàng: “Nương nương? Ngài không đau khổ sao?”
“Ta có gì mà phải đau khổ?” Thẩm Ngọc Loan xua tay: “Châu Nhi, em đem hết những bản thoại bản lần trước Tiểu Xuyên đưa vào cung lại đây, tất cả đều đem lại đây.”
Bị Hoàng đế náo loạn một phen như vậy, nàng chẳng còn chút buồn ngủ nào, đến thương tâm cũng chẳng nổi, chỉ cảm thấy trong lòng có một khối lửa đang cháy, hận không thể quay lại kiếp trước, tự tay giáo huấn chính mình một trận cho ra trò. Chỉ tiếc, Hoàng thượng thì nàng không thể động đến, đành phải tìm cách khác để nguôi cơn giận.
Nàng sai cung nữ dọn bàn, mang điểm tâm lên, châm sáng đèn lồng, mở thoại bản bi ai tình sầu, mang theo một bụng tức tối mà đọc, cứ nhắm thẳng vào tên nam tử bạc tình trong truyện mà mắng chửi cho hả dạ.
Ngày hôm sau, Thẩm Ngọc Loan ngã bệnh.
Thái y kê cho nàng bài thuốc, Châu Nhi nấu cho nàng một chén thuốc đắng lớn, lại dọn thêm mứt trái cây để dễ nuốt, uống xong sắc mặt nàng còn tiều tụy hơn trước.
Tuệ phi đến thăm nàng, đứng trước giường nhìn đi nhìn lại, thở dài không ngớt: “Nương nương một khi ngã bệnh, thật không còn phong thái như ngày thường.”
Thẩm Ngọc Loan trừng mắt nhìn nàng: “Nếu ngươi không biết nói lời hay, vậy lần sau đổi người khác đến đi.”
Tuệ phi che miệng cười: “Là nương nương gọi thần thiếp đến, giờ lại muốn đuổi thần thiếp đi, thần thiếp thật không biết nên làm sao.”
Thẩm Ngọc Loan ho khan hai tiếng, xua tay đuổi nàng: “Ngươi đứng xa ta một chút, kẻo lây bệnh.”
Tuệ phi liền ngồi xuống cái bàn cách đó không xa.
Nàng hạ giọng, khẽ hỏi thăm: “Thần thiếp nghe nói đêm qua Hoàng thượng đến Trữ Phượng Cung?”
Thẩm Ngọc Loan hừ một tiếng.
“Nương nương còn cùng Hoàng thượng cãi vã một trận lớn?”
“Thôi được, có chuyện gì cứ nói thẳng đi.”
“Căn bệnh này của nương nương, là vì Hoàng thượng mà ra?”
Châu Nhi bên cạnh khẽ ho một tiếng, bị nương nương của mình trừng mắt, liền vội vàng nuốt lại.
Nào phải chuyện ấy đâu. Là cái thoại bản tiểu Vương gia từ ngoài cung đưa vào quá hay, nương nương xem vào mê mẩn, sau đó chẳng còn tức giận nữa, nhưng vẫn không chịu ngủ, giờ tuy là đầu xuân, nhưng đêm vẫn còn lạnh, sơ ý một chút liền khiến nương nương nhiễm lạnh.
Nương nương của các nàng sợ mất mặt, sáng sớm liền dặn dò nàng không được nói ra.
Thẩm Ngọc Loan ngượng ngùng nói: “Ngươi đừng hỏi.”
Tuệ phi liền biết điều không hỏi thêm nữa.
Nàng đang bệnh, đầu óc mê muội, một chút tinh thần cũng không thể dậy, chuyện hậu cung càng không muốn quản, dứt khoát liền giao cho Tuệ phi tạm thời xử lý công vụ cung đình mấy ngày. Tuệ phi đương nhiên vui mừng, vô cùng vui vẻ nghe lời dặn dò của nàng, cũng không làm phiền nàng nghỉ ngơi nhiều, rất nhanh liền cáo từ rời đi.
Vừa mới bước ra ngoài, liền thấy đại tổng quản bên cạnh Hoàng đế dẫn theo một đội người đông đúc kéo đến, Tuệ phi đoán biết có chuyện hay, lập tức quay vào.
Lương Toàn đến là để tặng lễ.
Sớ ban thưởng dài thật dài, đọc mất một đoạn thời gian, những rương hòm ấy càng chất đầy cả đất, đến nỗi chẳng còn chỗ đặt chân.
Tuệ phi kinh ngạc hỏi: “Hoàng thượng sao lại hào phóng đến thế?”
Lương Toàn không đáp, chỉ quay sang Thẩm Ngọc Loan mà nói: “Hoàng thượng nói, chuyện đêm qua xin nương nương đừng để trong lòng, biết nương nương thích những thứ này, đặc biệt sai nô tài mang đến.”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Loan lạnh đi.
Thẩm Ngọc Trí đương nhiên không thích những thứ vàng bạc này, đây là cho nàng.
Nhưng cho nàng để làm gì? Để nàng quên chuyện Hoàng đế say rượu làm loạn đêm qua sao?
Lương Toàn đi rồi, Tuệ phi che miệng, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm nàng, đầy vẻ tò mò.
“Ngươi nhìn bổn cung làm gì?” Thẩm Ngọc Loan nói: “Ngươi muốn, vậy cứ mang đi đi.”
“Đây là Hoàng thượng ban thưởng cho nương nương mà.”
“Cho bổn cung, chẳng phải tùy ý bổn cung xử trí sao?” Thẩm Ngọc Loan xua tay: “Cứ mang đi, ngươi cầm lấy chia cho Lệ phi các nàng, đừng để lại một món nào.”
Tuệ phi lúc này thật sự kinh ngạc: “Nương nương?!”
Từ trước đến nay chỉ thấy Hoàng hậu nương nương như một con thú nuốt vàng, chỉ lo thu bạc, khi nào lại hào phóng như vậy?
Mà nói cho cùng, bọn họ từng dâng quà, cộng lại cũng chẳng bằng một góc số châu báu hôm nay.
“Tiền bịt miệng.”
Tuệ phi bừng tỉnh đại ngộ.
Vì thế, những lời đồn đoán trong cung về đế hậu liền biến mất không tăm hơi.
Thẩm Ngọc Loan sau khi ngã bệnh liền dễ dàng mệt mỏi, nàng vốn như thường ngày vẫn chờ Chử Nghi Xuyên đến, nhưng nằm trên giường, đầu óc mê man, sơ ý một chút liền thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi nàng tỉnh lại, liền thấy Chử Nghi Xuyên ngồi bên cạnh, trên tay cầm một cuốn tạp ký. Dung nhan tuấn tú dưới ánh lửa càng thêm dịu dàng, trong tĩnh lặng chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ vang.
Nàng ngẩn người nhìn chằm chằm một lát, cuối cùng mới dần tỉnh táo lại.
Nàng vừa động đậy, Chử Nghi Xuyên liền phát giác, vội khép sách lại. Thẩm Ngọc Loan còn chưa kịp phản ứng, tay chàng liền đưa ra, mu bàn tay đặt ngay ngắn trên trán nàng.
Thẩm Ngọc Loan sửng sốt một chút mới nhận ra chàng đang thử độ ấm.
“Tiểu Xuyên?”
“Hoàng tẩu còn dặn ta chú ý thân thể, sao chính mình lại ngã bệnh?” Chử Nghi Xuyên cau mày thu tay lại: “Thái y đã đến chưa?”
“Đã đến rồi.”
Vừa lúc tiểu cung nữ bưng bát thuốc mới nấu xong đến, Chử Nghi Xuyên nhận lấy, múc một muỗng thổi thổi, lúc này mới đưa đến miệng Thẩm Ngọc Loan.
Nàng sửng sốt một chút, chậm nửa nhịp cúi đầu uống cạn.
Thuốc đắng vừa vào cổ họng, một miếng mứt hoa quả đưa đến bên miệng, nàng vội vàng nuốt vào.
Thẩm Ngọc Loan bị bệnh, đầu cũng choáng váng, không được tỉnh táo lắm. Chờ mứt hoa quả trôi xuống bụng, muỗng thuốc thứ hai cũng đến bên miệng, nàng mới nhớ ra, vội vàng muốn nhận lấy chén thuốc: “Ta tự mình uống.”
Chử Nghi Xuyên né tránh động tác của nàng, nhét khay mứt hoa quả vào tay nàng: “Hoàng tẩu tự mình cầm đồ ngọt đi.”
Hiếm khi chàng không cười, sắc mặt nhàn nhạt trông có chút nghiêm túc. Thẩm Ngọc Loan không hiểu sao có chút rụt rè, ngoan ngoãn đáp lời.
Một ngụm thuốc, một ngụm mứt hoa quả, chờ thuốc uống xong, bụng Thẩm Ngọc Loan cũng đã no.
Nàng nằm trở lại, chăn được Chử Nghi Xuyên kéo đến cằm, che kín mít. Nàng giãy giụa muốn ngồi dậy, lại bị ấn trở lại.
“Hoàng tẩu đã bị bệnh rồi, nên ngoan ngoãn một chút.” Chử Nghi Xuyên thở dài: “Ta ở ngoài cung nghe tin cũng lo. Hoàng tẩu phải tự biết giữ gìn sức khoẻ, còn hứa sang năm sẽ cùng ta đi ngắm hoa đăng đấy.”
Chẳng qua là bị cảm lạnh thôi, bị chàng nói như thể sắp xảy ra chuyện gì đại sự vậy…
Nhưng Thẩm Ngọc Loan vẫn thành thật nằm trở lại.
Nàng nói: “Vậy ta muốn xem thoại bản.”
Chử Nghi Xuyên không nói hai lời, cầm lấy một quyển: “Ta đọc cho Hoàng tẩu nghe.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng nhìn nhìn sắc mặt Chử Nghi Xuyên, “Được, được rồi…”
Từ trước đến nay đều là nàng chăm sóc người khác, lần này bị chăm sóc ngược lại, Thẩm Ngọc Loan cảm thấy hơi lạ lẫm, có chút không quen.
Tiểu Xuyên sao lại trở nên hung dữ thế này.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 40](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)