Thời Tam Thập
Giờ đang đúng tiết xuân, Ngự Hoa Viên trăm hoa đua nở, những giống hoa quý hiếm trên đời đều có thể tìm thấy ở nơi đây. Thẩm Ngọc Loan đã hẹn trước với Lệ phi, nên sớm đã sai người chuẩn bị trà bánh, ngồi đợi ở tiểu đình trong Ngự Hoa Viên.
Mẫu đơn nở rộ rực rỡ, nàng cũng mặc một chiếc áo khoác thêu hình mẫu đơn, những đóa hoa kiều diễm vây quanh ở giữa, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, vẻ đẹp cũng chẳng kém gì cảnh hoa lệ xung quanh.
Tuệ phi cùng Lệ phi tay trong tay đi tới, Thẩm Ngọc Loan ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên mặt Tuệ phi, không khỏi khựng lại một chút, vẻ mặt nàng không đổi, nhưng ý cười nhạt đi vài phần.
Lệ phi hồn nhiên không hay biết, vừa nhìn thấy nàng đã buột miệng thốt lên: “Hoàng hậu nương nương hôm nay thật xinh đẹp.”
Thẩm Ngọc Loan mím môi cười nhẹ, ánh mắt lại rơi về phía Tuệ phi.
“Đây là Tuệ phi, cùng thiếp thân vào cung một lượt.” Lệ phi giới thiệu: “Nàng nghe nói thiếp thân đến đây ngắm hoa cùng Hoàng hậu nương nương, nên cũng muốn đến nhìn một chút. Hoàng hậu nương nương vẫn chưa gặp Tuệ phi đúng không?”
Thẩm Ngọc Loan nói: “Đúng là chưa từng gặp.”
Châu Nhi khẽ liếc nhìn Tuệ phi. Nương nương nhà các nàng gặp Tuệ phi, nhưng lại không nhiệt tình như với Lệ phi nương nương.
Bởi vì đây cũng là một kẻ thù cũ.
Có lẽ vì Tuệ phi tính tình ôn nhu, có vài phần tương tự Thẩm Ngọc Trí, cho nên ngay từ lần gặp đầu tiên, Thẩm Ngọc Loan đã không thích nàng. Tuệ phi hoàn toàn trái ngược với Lệ phi, một câu nói muốn giấu giếm phải vòng vo mười tám khúc, Thẩm Ngọc Loan vốn không kiên nhẫn giao tiếp với nàng.
Nàng từ kiếp trước trở về đây, biết nhiều hơn Lệ phi. Đừng nhìn hiện giờ hai người thân thiết, vì trước khi nàng chết cả hai đã ân đoạn nghĩa tuyệt, các phi tần hậu cung chìm nổi, chỉ duy nhất vị trí của Tuệ phi là vững chắc nhất. Đó không phải là điều một nữ nhân ôn nhu như này có thể làm được.
Tuệ phi dịu giọng nói: “Hoàng hậu nương nương chưa từng thấy thiếp thân, nhưng thiếp thân đã sớm nghe danh Hoàng hậu nương nương rồi.”
Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn nàng một cái, ý cười rất nhạt, “Tuệ phi từ Giang Nam đến, cũng nghe nói về bổn cung sao?”
“Đều nói Hoàng hậu nương nương tài mạo song toàn, cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông, thiếp thân còn nghe qua Hoàng hậu nương nương làm một bài thơ…” Tuệ phi đã có sự chuẩn bị, lập tức đọc thuộc lòng một lượt, khen ngợi: “Sau khi nghe xong, thiếp thân thật sự rất thích, bây giờ nhìn thấy Hoàng hậu nương nương, mới biết lời đồn đều không phải là giả. Còn nghe nói cầm nghệ của Hoàng hậu là xuất sắc nhất, thiếp thân vẫn luôn nghĩ, nếu có cơ hội được tận tai nghe một chút thì tốt biết bao.”
Thẩm Ngọc Loan cười nhạt nói: “Vậy thì e rằng ngươi không có cơ hội đâu.”
Tuệ phi cứng đờ, vẻ mặt tươi cười suýt chút nữa không giữ được.
“Khi bổn cung đánh đàn, không thích có người bên cạnh.” Thẩm Ngọc Loan bưng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi những cánh trà chìm nổi theo làn nước, giọng điệu nhàn nhạt, “Nếu bổn cung có hứng thú gảy đàn, cũng là gảy cho Hoàng thượng nghe. Khi bổn cung gảy đàn cho Hoàng thượng, lại càng không thích có người bên cạnh.”
Dù Tuệ phi tâm cơ sâu kín, lúc này cũng không biết nói gì thêm.
Châu Nhi cũng chẳng buồn ngẩng đầu, trong lòng thầm nghĩ: Nương nương nhà mình nói dối thật là trơn tru, chứ thật ra nàng làm gì biết đánh đàn.
Đôi tỷ muội Thẩm gia, một người tài nghệ hơn người, một người tư chất bình thường, Thẩm Ngọc Loan cùng Thẩm Ngọc Trí đều mời cùng một thầy về dạy, chỉ là dù nàng có tốn bao nhiêu công sức, cũng chẳng thể nào đuổi kịp Thẩm Ngọc Trí. Mới đầu nàng còn cố gắng theo, sau đó thì bỏ cuộc.
Sắc mặt Tuệ phi cứng đờ, rồi lại cười nói: “Có thể nghe được tiếng đàn của Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng thật đúng là có phúc.”
“Đâu thể nói vậy, đó là phúc phận của bổn cung mới đúng.” Thẩm Ngọc Loan nhìn ngón tay mình qua thành chén. Ban đầu nàng học Thẩm Ngọc Trí trang điểm, đầu ngón tay trần trụi, nhìn chẳng đẹp mắt lắm, đợi về rồi sẽ sai Châu Nhi dùng nước hoa nhuộm màu, đến lúc đó chắc chắn sẽ hợp với xiêm y của nàng hơn. Nàng tiếp lời: “Hoàng thượng bận rộn việc nước, cũng chỉ có bổn cung mới có thể gặp gỡ nhiều lần, bổn cung có chút tài nghệ này, còn có cơ hội thể hiện trước mặt Hoàng thượng. Nếu như ngay cả mặt Hoàng thượng cũng không thấy được, cầm nghệ của bổn cung dù xuất chúng đến đâu, cũng chẳng có cái phúc phận đó.”
Tuệ phi: “…”
Thẩm Ngọc Loan cười tủm tỉm hỏi: “Lệ phi, ngươi nói có phải không?”
Lệ phi hùa theo: “Đúng vậy, Hoàng thượng bận rộn việc nước, từ khi vào cung đến giờ, ta cũng chưa gặp được Hoàng thượng mấy lần.”
“Lệ phi có am hiểu tài nghệ gì không?”
Lệ phi ngượng ngùng: “Đều chẳng có gì đáng để khoe ra…”
“Cũng chẳng sao cả.” Thẩm Ngọc Loan hơi nâng cằm, ánh nắng dừng trên khuôn mặt tuyệt đẹp thoát tục của nàng, thản nhiên nói: “Khi bổn cung quen biết Hoàng thượng, cũng không phải dựa vào cầm nghệ mà được Hoàng thượng chú ý.”
Là Thẩm Ngọc Trí lớn lên xinh đẹp, cái tên cẩu Hoàng đế kia nhất kiến chung tình, trực tiếp chạy đến Thẩm phủ.
Tuệ phi: “…”
Đều nói đế hậu trước khi vào cung đã yêu nhau, nàng đặc biệt tìm người dò hỏi về Hoàng hậu, đều nói Hoàng hậu là người thanh cao ngạo nghễ, cao nhã trong sạch. Sao bây giờ lại chẳng giống lời đồn chút nào?
Khi Thẩm Ngọc Loan trở về Trữ Phượng Cung, trong lòng vui sướng khôn tả.
“Nương nương, ngài không thích Tuệ phi nương nương sao?” Châu Nhi tò mò hỏi.
“Không thích, nàng vừa mở miệng nói, ta nghe đã không vui rồi.”
Thẩm Ngọc Loan giơ hai tay, xòe mười ngón, sai cung nhân đắp những cánh hoa rụng lên móng tay, nàng vừa nhấc cằm, người hiểu ý nàng nhất là Châu Nhi liền lập tức đưa lên một miếng điểm tâm. Vừa mới đáp trả được kẻ đáng ghét, lúc này trong lòng nàng sảng khoái vô cùng.
Có Hoàng đế ở sau lưng che chở, đắc tội với ai cũng đều là kẻ thù của Thẩm Ngọc Trí, hậu cung lại thuộc về nàng, thân phận Hoàng hậu cao nhất, chẳng ai dám leo lên đầu nàng. Thân phận của Thẩm Ngọc Trí dùng tốt như vậy, thế mà đời trước nàng còn muốn giữ gìn hình tượng hiền thục của Thẩm Ngọc Trí, dù trong bụng có tức cũng nghẹn lại cũng phải nhịn, tự mình làm mình tức đến phát bệnh.
Thật là ngốc nghếch.
Khi Chử Việt đến, Thẩm Ngọc Loan vừa mới nhuộm xong móng chân màu đỏ tươi. Nàng cởi giày vớ, đặt đôi chân thon thả lên nệm giường, đầu ngón chân tròn trịa như hạt châu, không yên phận mà khẽ nhúc nhích, như ngọc châu lăn tròn, hắn lập tức nhíu mày.
“Hoàng thượng giá lâm.”
Thẩm Ngọc Loan thở dài một tiếng, sai cung nhân đỡ mình dậy hành lễ.
“Ngươi lại làm cái trò gì vậy?” Chử Việt xua tay cho cung nhân lui xuống, cau mày nhìn đầu ngón chân đỏ rực của nàng: “Tay của ngươi, mặt của ngươi, còn cả xiêm y ngươi đang mặc, ai bảo ngươi làm như vậy?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, là thần nữ tự mình muốn làm.”
“Ngọc Trí không trang điểm như vậy.” Nhìn sắc màu diễm lệ trên người nàng, sự giận dữ trong mắt Chử Việt lại càng sâu: “Nếu ngươi muốn học, thì học cho giống một chút. Trước kia ngươi chẳng phải học rất giống sao?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, ta không phải đang học theo đại tỷ tỷ. Ta thích trang điểm như vậy, nên cứ như vậy mà trang điểm thôi.”
Màu trên ngón chân còn chưa khô, Thẩm Ngọc Loan lại rụt chân về đặt lên nệm giường, da trắng như ngọc, màu đỏ tươi chói mắt, Chử Việt lập tức quay đầu đi.
“Ngươi đừng quên thân phận hiện tại của mình!”
“Hoàng thượng nói đùa. Ta chẳng phải vẫn là Thẩm Ngọc Loan sao?”
“Trẫm bảo ngươi đóng vai Ngọc Trí cho tốt, không bảo ngươi làm những chuyện thừa thãi.”
Thẩm Ngọc Loan nói: “Ta chẳng qua chỉ mặc một bộ xiêm y, màu hồng, trắng, xanh thì có liên quan gì?”
Chử Việt hừ lạnh: “Ngọc Trí sẽ không lòe loẹt như ngươi.”
“Hoàng thượng yêu thích đại tỷ tỷ, thì việc đại tỷ tỷ mặc xiêm y ra sao có liên quan gì? Nếu có một ngày đại tỷ tỷ trang điểm giống như ta, chẳng lẽ Hoàng thượng cũng sẽ không thích nàng ấy nữa sao?”
Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Nàng càng không giống Thẩm Ngọc Trí thì mới tốt, càng khác biệt, người khác mới có thể phân biệt rõ hai người các nàng.
Nàng chẳng còn nghĩ đến việc học theo Thẩm Ngọc Trí nữa, như vậy Hoàng đế cũng sẽ chẳng dùng những lời lẽ dối trá để lừa gạt nàng. Nếu có thể sớm ngày đưa nàng ra khỏi cung thì tốt nhất. Nàng tư chất chậm chạp, vốn chẳng phải người thông minh, đời này cũng chẳng muốn đi lấy lòng ai, chỉ muốn làm những điều khiến bản thân vui vẻ.
“Thẩm Ngọc Loan!”
Châu Nhi bị dọa đến giật mình, khay trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Nhưng Thẩm Ngọc Loan chẳng hề sợ hãi hắn.
“Lẽ nào ta nói sai sao?”
Nàng khẽ nhón chân, bóc những cánh hoa đã khô, mỗi một móng tay đều được nhuộm màu xinh đẹp. Thẩm Ngọc Loan xỏ hài, đứng thẳng trước mặt hắn.
“Đại tỷ tỷ nhất định sẽ trở về, ta chỉ đang giúp đại tỷ tỷ giữ vị trí này thôi, vốn chẳng làm điều gì trái luân thường đạo lý, lại chẳng hủy hoại thanh danh của nàng ấy, chẳng qua chỉ là một bộ xiêm y, đợi đại tỷ tỷ trở về, đại tỷ có thể nói một câu rằng bản thân mình thích thay đổi thôi mà.” Thẩm Ngọc Loan lạnh lùng nói: “Hơn nữa, đâu phải là không có người, hà tất phải nhất nhất giống hệt nhau.”
Chử Việt nổi giận: “Thẩm Ngọc Loan! Ngươi chớ ăn nói hồ đồ!”
“Nếu bệ hạ còn tưởng nhớ đến nàng ta, thì sớm ngày tìm người trở về đi. Bệ hạ không tìm thấy người, cũng đừng đem ta ra trút giận.” Thẩm Ngọc Loan oán hận nói: “Việc làm kẻ thế thân này, vốn không phải do ta đề xuất!”
Việc này là Hoàng đế cùng Thẩm gia, tự mình thương nghị ra cả!
Cho đến khi nàng biết được, cũng chỉ là một lời thông báo, hoàn toàn chưa từng hỏi qua ý kiến nàng nửa lời. Mặc dù đúng là trong lòng nàng mang ý niệm không nên có, nhưng chẳng lẽ nàng không có chút nào ấm ức nào sao?
Nàng chẳng qua chỉ là đem lòng thương mến một người, cũng chẳng làm hại đến ai, có nhặt lấy cũng là thứ người ta không cần, vậy cớ sao mọi khổ đau đều đổ lên đầu nàng bắt nàng phải gánh chịu?
Thẩm Ngọc Loan gắng sức nhắm mắt, rồi lại mở ra, đôi mắt đen láy, sáng rực nhưng sắc bén, nàng hung hăng trừng mắt liếc nhìn Hoàng đế một cái, trước khi người kịp phản ứng, đã vội vàng quay đầu tránh đi.
Dù sao nàng cũng đã sống lại một đời, nên sẽ không còn vì những chuyện ấy mà khổ sở nữa.
Nàng cũng lười biếng không muốn cùng Hoàng đế tranh luận về những chuyện của Thẩm Ngọc Trí nữa.
Chử Việt ngây người đứng tại chỗ, ánh mắt vô định, chăm chú hồi lâu nhìn vào khoảng không vô định phía trước.
Đến khi Lương Toàn khẽ gọi một tiếng, hắn mới hoàn hồn.
Thẩm Ngọc Loan đã sớm chẳng còn thấy bóng dáng, nội thất vọng ra tiếng cười đùa, hắn ngẫm nghĩ, cuối cùng cũng chẳng đuổi theo vào.
Lương Toàn khẽ hỏi: “Hoàng thượng, vậy Tuệ phi nương nương…”
Hắn phất tay áo bước ra ngoài, Lương Toàn hiểu ý, vội vàng đuổi theo.
Trên đường, Lương Toàn ở bên cạnh nói: “Thẩm cô nương dường như đã đổi thành người khác, nô tài suýt nữa chẳng nhận ra.”
“Nàng còn có thể biến thành dạng gì.” Chử Việt chẳng để tâm nói: “Chẳng qua là Ngọc Trí không ở đây nên mượn oai hùm mà thôi, rốt cuộc nàng chẳng phải Ngọc Trí, học mãi cũng chẳng giống.”
Chử Việt nhớ rõ Thẩm Ngọc Loan thuở trước.
Luôn lẽo đẽo theo sau tỷ tỷ, xưa nay chẳng có chút nổi trội, rõ ràng là song sinh, lại chẳng có nửa phần thông tuệ của Ngọc Trí. Nàng tự cho bản thân mình đã giấu giếm khéo lắm, kỳ thực mọi tâm tư của nàng, liếc mắt một cái là có thể thấu tỏ.
Vốn dĩ tưởng tỷ muội song sinh có thể giống nhau nhất, giờ xem ra, ngược lại là hắn nhìn lầm.
Nhưng thôi, chỉ cần nàng an phận thủ thường một chút, đừng làm những chuyện quá mức khác người, trước khi Thẩm Ngọc Trí trở về, những chuyện vặt vãnh ấy, cứ để nàng tự tung tự tác, cũng đỡ cho hắn nhiều lần bực dọc.
Lương Toàn ngẫm nghĩ, nuốt những lời còn lại vào bụng.
Hắn thầm nghĩ: Cũng phải. Thẩm cô nương dù có biến đổi thế nào, cũng vẫn là Thẩm cô nương ấy, chỉ là gan lớn hơn, cậy vào việc Hoàng hậu nương nương hiện giờ chẳng ở đây mà làm bộ làm tịch mà thôi.
Nàng ta yêu thích Hoàng thượng đến vậy, có thể ngồi trên vị trí Hoàng hậu, không chừng lúc này trong lòng đang đắc ý lắm đây…
