Bìa [TTNTCM] – Chương 39
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 39

Tác giả: Thời Tam Thập

2336 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 39

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan lại thấy Chử Nghi Xuyên mang thương tích vào cung, đã quen đến mức không còn lạ nữa.

“Ta thấy ngươi xem Trữ Phượng cung của ta như y quán mất rồi.” Thẩm Ngọc Loan bôi thuốc cho cánh tay chàng xong, từ từ kéo tay áo xuống, giận dỗi nói: “Ba ngày hai trận, năm ngày một lần, nếu đã không bước cho vững, chi bằng để ngự y xem cho một lượt.”

Chử Nghi Xuyên cúi đầu cười: “Ta cũng chẳng muốn vậy đâu.”

“Ta thấy ngươi rõ ràng là cố tình.”

“Làm gì có ai cố tình té ngã chứ.”

Thẩm Ngọc Loan trừng mắt nhìn chàng một cái, dọn dẹp hòm thuốc xong sai Châu Nhi mang đi. Cung nhân liền bưng chè đã chuẩn bị sẵn từ sớm lên.

Chử Nghi Xuyên bưng chén nhỏ, cầm muỗng, tay chàng bị thương nên bất tiện nhiều, uống cũng chậm. Thẩm Ngọc Loan ngồi một bên nhìn chàng chằm chằm, một gương mặt vốn tuấn tú phong độ, lại cố tình có thêm vài vết thương, giờ nhìn sao cũng thấy gai mắt.

“Có phải có người tìm ngươi gây sự không?” Thẩm Ngọc Loan đoán: “Là người đắc tội ở Công Bộ trước đây? Hay là đối thủ truyền kiếp của Dư gia? Hay là ngươi cản trở đường ai đó?”

Chử Nghi Xuyên cười: “Hoàng tẩu nghĩ đi đâu thế.”

“Nếu cái gì cũng không phải, ngươi đang yên đang lành, sao lại chịu nhiều thương tích đến vậy?” Thẩm Ngọc Loan chẳng tin: “Ta chẳng phải mới quen ngươi một hai ngày, lẽ nào nhìn không ra sao?”

Chử Nghi Xuyên đành nói: “Là ta đi quân doanh.”

“Đi quân doanh?”

“Ta ở Binh Bộ, việc trong tay đều liên quan đến tướng sĩ trong quân, nên Dương đại nhân dẫn ta đi quân doanh xem nhiều chút.” Chử Nghi Xuyên mặt không đổi sắc nói: “Ta thấy tướng sĩ trong quân ai nấy đều thân cường thể kiện, liền theo họ luyện chút quyền cước. Hoàng tẩu biết đó, luyện võ khó tránh khỏi có lúc nhẹ lúc nặng.”

Thẩm Ngọc Loan nghi hoặc: “Chẳng phải ngày thường ngươi vẫn luyện sao?”

“Sư phụ trong vương phủ cố kỵ thân phận của ta, luôn không dám ra tay nặng. Hoàng tẩu đừng nhìn ta thế này, tiến độ tiến triển cực nhanh, hơn hẳn trước kia nhiều.” Lời này quả thực không giả, trước kia có thể trụ được một chén trà nhỏ, giờ thì trụ được một nén hương. Chàng tủm tỉm cười nói: “Ta mạnh hơn một chút, sau này càng có thể đỡ đần cho Hoàng tẩu.”

Lời này Thẩm Ngọc Loan quả thực thích nghe. Nàng lập tức quên hết những nghi ngờ đó, vô cùng vui vẻ nói: “Ta biết ngay, ngươi theo Dương đại nhân chắc chắn không sai. Chỉ là học võ tuy tốt, nhưng trước tiên vẫn phải chú ý thân thể.”

Chử Nghi Xuyên cười đồng ý.

Uống chè xong, chàng liền đứng dậy cáo từ. Thẩm Ngọc Loan vội vàng sai Châu Nhi đem thuốc trị thương do Thái Y Viện điều chế cho chàng mang đi, lại sai cung nữ đi xin ít thuốc mới.

Thuốc trị thương ở Trữ Phượng Cung dùng nhanh, đến cả Tuệ phi còn đến hỏi nàng, gần đây có phải bị thương gì không.

Đêm đến, Thẩm Ngọc Loan vừa mới nghỉ ngơi, liền nghe cung nhân truyền báo.

“Hoàng thượng giá lâm!”

Nàng trở mình, kéo chăn qua đầu, che chặt tai lại, coi như mình chẳng nghe thấy gì. Nàng nhắm mắt không bao lâu, lại ngồi dậy.

“Châu Nhi?” Thẩm Ngọc Loan nhỏ tiếng hỏi: “Hôm nay là mùng một? Hay là mười lăm?”

Châu Nhi cũng nhỏ tiếng đáp nàng: “Nương nương, hôm nay đã mùng tám rồi.”

“Thế thì ta nhớ không lầm.” Thẩm Ngọc Loan lại hỏi: “Hoàng thượng hôm nay chẳng phải đi đến chỗ Tuệ phi sao?”

“Hoàng thượng có đi đến chỗ Tuệ phi nương nương đó ạ.”

“Thế thì…”

Cửa lờ mờ thêm một bóng người. Người bên ngoài gõ cửa, chủ tớ hai người liếc nhau, Châu Nhi đi qua nhỏ tiếng nói: “Nương nương đang nghỉ ngơi, có chuyện gì mai rồi nói ạ.”

Lương Toàn ở ngoài nói: “Châu Nhi cô nương, là Hoàng thượng muốn gặp Hoàng hậu nương nương, phiền cô gọi nương nương dậy giúp.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng thầm mắng vài câu trong lòng, không thể không rời giường ra tiếp giá. Trong lòng Thẩm Ngọc Loan không tình nguyện, động tác cũng lê la, chờ ra ngoài thì nến đã cháy được nửa cây rồi.

Chử Việt ngồi trước bàn, ánh lửa khi tỏ khi mờ chiếu vào sườn mặt hắn. Ngọn đèn dầu tối tăm, Thẩm Ngọc Loan chẳng thể rõ được hắn vui hay buồn.

Nàng tiện miệng nói: “Sao bệ hạ lại đến đây?”

“Chẳng lẽ ta không thể đến?”

Thẩm Ngọc Loan lạ lùng liếc hắn một cái: “Bệ hạ muốn tới thì tới, có điều chuyện gì ban ngày chẳng thể nói, cứ nhất định phải gọi ta dậy vào lúc nửa đêm?

“…”

Hoàng đế bỗng đứng dậy.

Hắn đang tuổi cường tráng, dáng vóc cao lớn, khi áp sát thì chỉ cái bóng rủ xuống cũng đủ bao phủ lấy nàng. Thẩm Ngọc Loan ngẩng đầu lên nhìn hắn, lúc này rốt cuộc mới thấy rõ vẻ mặt kinh ngạc của hắn.

Lại còn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn.

Thẩm Ngọc Loan theo bản năng nhíu mày. Hoàng đế xưa nay đâu ham mê rượu chè, đây là uống quá chén rồi chạy đến chỗ nàng say sưa làm loạn ư?

Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn thanh tĩnh, không có chút mê loạn, nàng mới khẽ thở ra một hơi.

“Ta đã nhiều ngày không đến Trữ Phượng Cung.” Chử Việt hỏi: “Ngươi không có gì muốn nói sao?”

Thẩm Ngọc Loan hoang mang nhìn hắn, lại nghe ra vài phần nghiêm túc trong lời hỏi của hắn. Nàng càng thêm khó hiểu: “Bệ hạ thích đến hay không thì tùy, việc này có sao đâu?”

Chử Việt: “…”


Hắn trầm giọng nói: “Ngươi là Hoàng hậu.”

Thẩm Ngọc Loan khéo léo nhắc nhở: “Là Hoàng hậu giả thôi.”

“…”

“Bệ hạ bận quốc sự, hậu cung lại mỹ nhân vạn vẻ, người nào chẳng mong được bệ hạ đoái hoài? Bệ hạ có đến Trữ Phượng cung hay không, có ghé một lần hay hai lần, đều là tự bệ hạ định đoạt.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Huống hồ đại tỷ vẫn biệt tích chưa về, lòng bệ hạ phiền muộn, không muốn gặp ta, ta cũng hiểu mà tránh mặt, chẳng muốn gây thêm phiền.”

Thẩm Ngọc Loan ngáp một cái: “Trừ việc này, bệ hạ còn có việc gì khác không?”

Sắc mặt Hoàng đế càng thêm khó coi.

Sắc mặt Hoàng đế trầm xuống, cả không khí trong cung cũng dường như lạnh đi, đám cung nữ đứng nép sang một bên chẳng dám thở mạnh. Chỉ có Lương Toàn, người hiểu rõ tâm tư Hoàng đế nhất, lặng lẽ đưa mắt lên, nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái.

Hắn thầm nghĩ trong lòng: Thẩm cô nương quả là khác hẳn với trước kia.

Chử Việt lại hỏi: “Gần đây Tín Vương vẫn thường vào cung?”

“Đúng vậy.”

“Ngươi mỗi ngày đều tự tay nấu chè theo khẩu vị hắn?”

“Đúng vậy.”

“Lại còn may y phục cho hắn ư?”

Thẩm Ngọc Loan càng thêm khó hiểu: “Không phải lần trước bệ hạ đã nói giao Thượng Y cục phụ trách sao? Ta chỉ hô một tiếng là người dưới làm, sao lại bảo là ta may?”

“Vả lại, trời đất đã vào xuân, vốn nên có thêm bộ đồ mới. Tiểu vương gia cao hơn năm trước không ít, y phục năm trước đều ngắn, may thêm vài bộ chẳng phải chuyện thường tình sao?”

“Thật ư?” Hoàng đế cười lạnh: “Ngươi còn tinh mắt tới mức nhìn ra cả vóc người hắn cao thêm?”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng đâu phải người mù, sao lại không nhìn ra được?!

Dù là Thẩm Ngọc Loan đã trải qua hai kiếp, cũng chưa từng thấy Hoàng đế ra vẻ vô cớ gây sự như thế này.

Nàng lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách với Hoàng đế, trên dưới đánh giá một lượt, sắc mặt cũng bày ra: “Nếu bệ hạ ở ngoài bị ai chọc giận, ai làm bệ hạ tức giận, thì bệ hạ nên tìm người đó mà trút đi. Ngay cả đại tỷ tỷ bỏ trốn cũng đâu phải ta xui giục, đang yên đang lành thế này, trút giận lên người ta làm gì?”

Chử Việt lạnh lùng cười một tiếng.

“Ngươi ở hậu cung làm những trò nhỏ ấy, chẳng lẽ còn tưởng ta không biết?” Hoàng đế nhìn chằm chằm nàng, từng bước từng bước đọc tên: “Tuệ phi, Trang phi, Lệ phi, Uyển tần…”

Những cái tên ấy từng bước từng bước lọt vào tai, trong lòng Thẩm Ngọc Loan bỗng nhiên chột dạ.

Nàng có chút không tự nhiên quay đầu đi, cố gắng căng mặt, không để lộ ra một chút sơ hở nào.

“Ngươi dựa vào trẫm mà kiếm được không ít bạc đấy.”

Chuyện xảy ra trong hậu cung đều không thể giấu được tai mắt Hoàng đế, ngay cả Trữ Phượng Cung cũng có người của hắn. Thẩm Ngọc Loan sớm đã biết có ngày mọi sự sẽ bại lộ, chỉ là vẫn nghĩ hắn còn niệm tình dung túng dung tha.

Mặt nàng không đổi sắc nói: “Các nương nương hậu cung muốn lấy lòng bệ hạ, các nàng không có cách, mới đến tìm ta để bày mưu. Danh nghĩa Hoàng hậu vốn là của đại tỷ, ta chẳng qua là muốn kiếm chút thù lao mà thôi, có sao đâu? Ta dù sao cũng phải lo liệu cho việc rời cung sau này.”

Chử Việt nhìn nàng, ánh mắt thâm sâu khó lường: “Ngươi quả là hiểu ta.”

“Bệ hạ yêu thích, chẳng phải cũng là đại tỷ tỷ đó sao?”

“Ngươi dựa vào ta để kiếm bạc, thành toàn cho bao nhiêu người, còn đối với ta thì hoa ngôn xảo ngữ quanh co à?”

Thẩm Ngọc Loan dừng lại, bực bội hỏi: “Lẽ nào bệ hạ còn muốn chia bạc nữa ư?”

“…”

Hoàng đế suýt chút nữa bị câu hỏi ấy chọc tức mà bật cười.

“Ta thấy ngươi đối với Tín Vương mọi việc đều để tâm, hắn lạnh nóng đói no ngươi đều nhớ kỹ, ta cũng chẳng thấy ngươi trước đây đối với ai để tâm như vậy. Hắn không vào cung, ngươi liền hỏi đông hỏi tây, ta không đến Trữ Phượng Cung, ngươi lại chẳng nói thêm một lời nào. Ta muốn ngươi tìm cho Tín Vương một Vương phi, ngươi cũng ra sức chối từ.” Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, nói: “Sao thế? Ngươi để ý Tín Vương, muốn làm Vương phi của hắn ư?”

Thẩm Ngọc Loan bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc: “Bệ hạ nói gì cơ?!”

“Bị ta nói trúng rồi ư?”

Nàng nhìn hắn như nhìn kẻ hồ đồ, không khỏi phẫn nộ, “Chẳng biết người ngoài ở trước mặt bệ hạ đã nói gì, nhưng hiện giờ ta là người đóng vai đại tỷ tỷ, còn Tín Vương chỉ xem ta là tẩu tẩu mà kính trọng. Bệ hạ đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

Hoàng đế ngược lại bật cười.

Hắn đưa tay tháo chiếc trâm cài trên đầu nàng. Trâm cài vừa buông, mái tóc mà Thẩm Ngọc Loan tùy tiện búi cũng rơi rụng xuống. Nàng theo bản năng đưa tay muốn lấy lại, nhưng lại bị Chử Việt né tránh.

“Thứ từ ngoài cung đem vào chơi, nếu chẳng phải Tín Vương cho sao ngươi lại quý như báu vật thế kia?”

Thẩm Ngọc Loan nhìn kỹ, mới thấy đó chỉ là một cây trâm gỗ bình thường. Quả thật là Chử Nghi Xuyên tặng.

Chử Nghi Xuyên thường vào cung, đã tặng nàng nhiều món đồ. Cây trâm này được nàng đặt trên bàn trang điểm, vừa rồi khi búi tóc tiện tay cầm lấy một cây. Sao giờ lại thành bằng chứng mất rồi?

Thẩm Ngọc Loan giật phắt lấy cây trâm, vén mớ tóc đen xõa xuống sau tai, chẳng thèm cho hắn sắc mặt tốt.

“Người khác tặng lễ vật cho ta, ta giữ gìn cẩn thận, cũng bị bệ hạ hiểu lầm. Chiếu theo lời Hoàng thượng nói, vậy lần tới Tiểu vương gia đến, chẳng phải ta cũng nên bị tống vào thiên lao?” Thẩm Ngọc Loan giận dữ nói: “Dù sao bệ hạ cũng là quân vương, phải trái đều do bệ hạ định đoạt.”

“Nếu chẳng phải ngươi thích hắn, sao lại đối xử tốt với hắn đến vậy?”

“Tiểu Vương gia đối với ta có lòng, ta chỉ là báo đáp chút ít. Tiểu Vương gia là người biết ơn báo đáp, có qua có lại, tặng quà qua lại thì đã làm sao?”

Thẩm Ngọc Loan chẳng muốn nói nhiều với hắn.

Nàng đã nhìn ra, tuy bề Hoàng đế ngoài không say, nhưng cũng mượn hơi men mà đến chỗ nàng gây sự. Hắn có điều uất ức nơi đâu, nàng chẳng thấy, cũng chẳng muốn quản.

Nàng xoay người, lập tức hướng vào buồng trong.

Chử Việt hít sâu một hơi, gọi với theo từ phía sau: “Thẩm Ngọc Loan, nàng chẳng phải rất yêu trẫm sao?”

🦋: Từ chương này mình sẽ sửa cách gọi của Chử Việt cho Thẩm Ngọc Loan là Trẫm – nàng nhaaaa~