Thời Tam Thập
Vì mong sang năm có thể cùng Hoàng tẩu dạo xem hoa đăng, Chử Nghi Xuyên vui mừng khôn xiết, sáng hôm sau liền đến Binh Bộ.
Chàng dậy rất sớm, cũng là người đến đầu tiên. Chờ những người khác lần lượt đến, tập hồ sơ trên bàn của chàng đã được xem qua không ít. Nhờ từng theo học việc tại Công Bộ, nay xử lý sự vụ Binh Bộ cũng đã quen tay hơn phần nào.
Binh Bộ thượng thư vừa vào, liền nói: “Tiểu Vương gia hôm nay cùng hạ quan ra ngoài, không cần xem những hồ sơ đó nữa.”
Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu lên: “Dương đại nhân, có chuyện gì sao?”
Dương thượng thư nói: “Tiểu Vương gia ở Binh Bộ học đã nhiều ngày, cứ ở trong phòng xem những hồ sơ cũ đó, chi bằng tự mình ra ngoài đi một chuyến, thấy nhiều làm nhiều, tự nhiên cũng sẽ hiểu rõ.”
Lời ấy hợp ý chàng, vốn cũng chẳng định khước từ, liền thu xếp đồ đạc trên bàn theo Binh Bộ thượng thư ra ngoài.
Dưới cột hành lang có hai con ngựa đang đứng. Binh Bộ thượng thư cởi một dây cương trong đó đưa cho chàng. Khi Chử Nghi Xuyên định nhận lấy, ông bỗng hỏi: “Tiểu Vương gia biết cưỡi ngựa không?”
“Hồi trước từng có tiên sinh dạy qua cưỡi ngựa, bắn cung rồi.”
“Vậy thì tốt, tiểu Vương gia nhớ theo sát, ngàn vạn lần đừng để lạc.”
Nói rồi, ông không đợi Chử Nghi Xuyên đáp lời, đã tung mình lên yên, giục cương một cái, tuấn mã như tên rời dây, phi trước một đoạn xa.
Chử Nghi Xuyên vội vàng đuổi theo.
Thuật cưỡi của chàng tuy không phải kém, nhưng so với Dương thượng thư quả thật vẫn còn non tay, phải cố sức lắm mới theo kịp. Dương thượng thư cũng không hề nương lực chờ đợi. Chử Nghi Xuyên vừa giương mắt đã thấy thân ảnh ông lập lòe phía trước, cao lớn thẳng tắp, bèn cắn môi, ra sức thúc ngựa theo sau.
Hai con ngựa cứ thế chạy mãi đến doanh trại ngoài thành, lúc này mới dừng lại.
Dương thượng thư quay đầu lại nhìn, thấy chàng vậy mà đuổi kịp, tuy sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng cũng có chút ngạc nhiên nhướn mày. Ông không nói thêm gì, chỉ dẫn Chử Nghi Xuyên vào doanh trại.
Ban đầu Dương thượng thư chính là tướng sĩ trong quân, từ lính tiểu tốt mà lên, làm mãi đến đại tướng quân, sau mới được cất nhắc vào Binh Bộ. Ông vẫn giữ thói quen cũ trong quân, mỗi khi Binh Bộ có người mới đến, liền dẫn người đó đến doanh trại một lần.
Mọi tướng sĩ trong doanh trại đều nhận ra ông. Đi vào trong, thấy ông đi ngang đều rối rít cúi chào.
Đi đến lều chính bên trong, cuối cùng ông cũng tìm được người mình muốn tìm.
“Tạ tướng quân.” Dương thượng thư trấn tĩnh lại, vỗ vai Chử Nghi Xuyên: “Người đây, ta đã đưa đến rồi.”
Chử Nghi Xuyên vẫn chưa hiểu rõ ngọn ngành, khẽ gật đầu: “Tạ tướng quân.”
Tạ tướng quân nhìn chàng, sắc mặt khẽ biến: “Dương đại nhân, cái này không ổn lắm đâu… Đây chính là tiểu Vương gia đó!”
Dương Thượng thư đáp: “Tạ tướng quân cứ an lòng, nếu có hậu quả gì, ta xin tình nguyện gánh vác.”
Chử Nghi Xuyên đầu óc mờ mịt, nghe hai người đối thoại như đang bàn chuyện cơ mật, nghe mãi cũng chẳng hiểu được bao nhiêu.
Chỉ thấy mặt mày Tạ tướng quân lộ vẻ lưỡng lự, rốt cuộc vẫn nhận lời. Y dẫn đầu đi ra ngoài trước, rồi sau là Dương Thượng thư, Chử Nghi Xuyên càng thêm bứt rứt, nhưng vẫn nhấc chân đi theo sau.
Ba người cùng đến chỗ tướng sĩ tập luyện, thấy họ, những binh lính đang huấn luyện cũng ngừng lại. Mấy người ở đây ai cũng hiểu rõ điều sắp xảy ra hơn Chử Nghi Xuyên, lúc này những binh lính kia chỉnh lại hàng ngũ, từ Tạ tướng quân tách ra một toán, những người này vây quanh Chử Nghi Xuyên thành một vòng.
Chử Nghi Xuyên hỏi: “Dương Thượng thư, đây là muốn làm gì?”
Dương Thượng thư vuốt râu ngắn, cười ha hả: “Tiểu Vương gia có điều chẳng hay, phàm là người đến Binh Bộ, đều phải qua một kỳ khảo hạch trước đã, nếu thông qua, Dương mỗ mới tiếp nhận tiểu Vương gia.”
Chử Nghi Xuyên: “…”
Chàng đã ở Binh Bộ nhiều ngày, chưa từng nghe nói có phần khảo hạch nào. Dương Thượng thư dù đối đãi có phần lạnh nhạt, nhưng cũng khách sáo, chỉ là lúc này xem ra rõ ràng là có ý làm khó.
Chử Nghi Xuyên lặng thinh một lát, hỏi: “Khảo hạch là gì?”
“Tiểu Vương gia cũng thấy những người này đó, họ đều là tướng sĩ xuất sắc trong quân, nếu tiểu Vương gia có thể chịu được dưới tay họ trong thời gian một chén trà nhỏ, thì coi như tiểu Vương gia thông qua.”
Chử Nghi Xuyên nhìn những người trước mắt, họ đều do Tạ tướng quân kỹ càng chọn lựa mà ra, ai nấy cũng là tay thiện chiến đã trải qua trăm trận, tùy tiện đưa đại một người cũng khiến kẻ khác khó lòng chống đỡ.
“Là đánh với từng người một, hay là cùng nhau lên?”
“Tùy tiểu Vương gia lựa chọn.” Dương Thượng thư tủm tỉm cười nói.
Trong lòng ông rõ ràng đã có ý làm khó dễ.
Tuy có nhận thư từ phủ Lệ phi, cũng đã thay mặt mở miệng trước Hoàng thượng xin người về, nhưng lòng vẫn không phục. Mặc dù bấy lâu nay, ông chưa thấy Tín Vương làm lỗi, nhưng ông cũng không muốn để Binh Bộ có kẻ ăn không ngồi rồi trong đó. Dẫu lúc trước tiểu Vương gia quả thực có làm việc ở Công Bộ, ông cũng chẳng để bụng.
Công Bộ nổi tiếng khéo nịnh bợ, ai biết những chuyện ấy có mấy phần thật mấy phần giả.
Nghe nói tiểu Vương gia này lớn lên trong lãnh cung, năm trước mới được tìm ra, cái gì cũng chưa học. Chẳng qua vì Hoàng thượng sinh lòng áy náy mà đền bù chứ chưa chắc đã có bản lĩnh thực sự.
Tốt nhất lần này xong việc thì liền biết khó mà lùi, biết Binh Bộ không phải nơi có thể để chàng huênh hoang làm càn.
Chử Nghi Xuyên nói: “Dương đại nhân, thời gian một chén trà nhỏ, bất luận thắng thua, chỉ cần không ngã xuống là được, phải không?”
“Không sai.”
Chàng cởi áo khoác, cẩn thận gấp lại, đặt ở chỗ sạch sẽ bên cạnh.
Dương Thượng thư hỏi: “Tiểu Vương gia đã đồng ý?”
“Vậy thì cùng lên đi.” Chử Nghi Xuyên dừng lại, hỏi: “Dương đại nhân, có thể đừng đánh vào mặt không?”
Lỡ như bị thương, chàng khó mà ăn nói với Hoàng tẩu.
Dương Thượng thư thầm nghĩ: Đường đường là một đại nam nhi, lại còn lo chuyện giữ mặt mũi?
Ông ra hiệu cho những người lính kia: “Đương nhiên có thể.”
Buổi tối, vừa nhìn thấy Chử Nghi Xuyên, Thẩm Ngọc Loan liền đau lòng khôn xiết.
“Mặt ngươi làm sao vậy?”
Chử Nghi Xuyên lấy tay áo che mặt, lẩn tránh không cho nàng xem. Hai người vòng quanh cái bàn một vòng, cuối cùng vẫn là Thẩm Ngọc Loan cất cao giọng, giận kêu một tiếng: “Tiểu Xuyên!”, chàng mới ngoan ngoãn ngừng lại.
Người đến trước mặt, chàng cũng không dám buông tay xuống, tay vẫn cứ che che đậy đậy, Thẩm Ngọc Loan dùng sức kéo kéo, chàng đau đến hít một hơi lạnh, nhưng vẫn không chịu buông.
Thẩm Ngọc Loan thở phì phì chống nạnh mắng: “Nếu đã không muốn ta xem, vậy đến cung làm chi? Hay là cứ ở ngoài cung luôn đi, khi nào mặt mũi bình thường lại rồi hẵn quay về gặp ta.”
Chử Nghi Xuyên rầu rĩ nói: “Thế thì lâu lắm.”
“Đã biết như vậy, còn không cho ta xem?”
“Mất mặt.”
“Sợ mất mặt, ngươi còn mò vào cung?”
Châu Nhi trốn một bên che miệng cười trộm.
Khó khăn lắm hai người mới ngồi xuống, Thẩm Ngọc Loan kéo tay chàng ra, xem khuôn mặt tuấn tú của chàng, nơi xương gò má có một khối bầm tím, trông thật thảm hại.
Thẩm Ngọc Loan nhìn tới nhìn lui, đều thấy không đúng, hỏi: “Trong kinh thành còn có ai dám động thủ với ngươi?”
“Là ta tự ngã.”
“Ngã ư?”
“Lúc chạy vội quá, vấp chân trượt, đập mặt xuống đất.”
Thẩm Ngọc Loan nghi hoặc nhìn chàng, nhưng không tìm thấy dấu vết nói dối trên mặt chàng, lại nghĩ nếu thực sự có chuyện này cũng không cần cố ý giấu giếm, lúc này mới nói: “Ngươi vội vàng làm gì? Đi đường còn không cẩn thận.”
Chử Nghi Xuyên ngoan ngoãn nghe nàng răn dạy.
Châu Nhi mang hộp thuốc đến, Thẩm Ngọc Loan nhẹ nhàng thoa thuốc cho chàng, chờ thoa xong rồi, lại nhìn khuôn mặt chàng đang sưng tấy, tuy đau lòng nhưng cũng không nhịn được bật cười.
“Xem ngươi ngày thường hành sự cẩn trọng là thế, cớ sao cứ dăm ba bữa lại sinh thương tích? Một chút sơ sẩy là thân đã mang vết bầm. Ngươi còn bảo ta yên tâm, thử hỏi ta đây làm sao mà yên lòng được?”
Chử Nghi Xuyên nhỏ tiếng cãi lại: “Ta cũng không muốn làm Hoàng tẩu lo lắng.”
“Phải rồi, dẫu sao ngươi có chuyện gì cũng chẳng giấu ta được.” Thẩm Ngọc Loan khép hòm thuốc lại, đẩy sang một bên. Cung nhân mang chè đã nấu sẵn từ sớm bưng lên, nàng múc cho Chử Nghi Xuyên một chén. Thuận miệng nói: “Gần đây làm việc ở Binh Bộ mọi sự có thuận lợi không?”
“…” Chử Nghi Xuyên đáp: “Dương đại nhân với ta… cũng coi như chiếu cố. Ta mới đến Binh Bộ, cái gì cũng chưa rõ giờ vẫn đang học. Chỉ là người ở Binh Bộ coi bộ không nhiệt tình bằng Công Bộ.”
Thẩm Ngọc Loan tủm tỉm cười đáp: “Dương đại nhân là phụ thân của Lệ phi, ta thường nghe Lệ phi nói, bảo phụ thân nàng tính tình giống nàng lắm. Lệ phi tính tính khí cương trực, thẳng như ruột ngựa, đôi khi cũng ngang bướng, nếu đã tốt với ai, đó chính là thật lòng thật dạ. Ngươi có Dương đại nhân chiếu cố, sau này làm việc ở Binh Bộ cũng dễ dàng hơn.”
Chử Nghi Xuyên: “…”
Chàng thầm nghĩ: Thế nếu lỡ bị ông ấy ghét bỏ thì sao?
Tính tình Dương đại nhân quả thực giống Lệ phi, thẳng thắn bộc trực, chưa từng có ai làm khó dễ chàng như Dương thượng thư. Chỉ là vào Binh Bộ là do chính chàng chọn, không lẽ gặp khó khăn lại đến tìm Hoàng tẩu than thở. Hôm nay chàng đã qua được khảo hạch, mặc kệ sau này Dương đại nhân có gây khó dễ gì đi chăng nữa, gặp chiêu nào thì phá giải chiêu đó thôi.
Chử Nghi Xuyên đưa tay xoa mặt, trong lòng thầm than: Chỉ sơ ý một chút, lại lãnh thêm vài chiêu.
Chàng bưng chè lên, chậm rãi múc uống. Thẩm Ngọc Loan gần đây uống ngán rồi, liền tủm tỉm ngồi một bên xem. Bị Hoàng tẩu nhìn chằm chằm như vậy, chàng uống chưa được mấy muỗng đã thấy ngượng.
“Hoàng thượng đâu?” Chử Nghi Xuyên nhìn quanh bốn phía, cuối cùng mới nhận ra hôm nay có gì khác lạ: “Hôm nay Hoàng thượng không đến sao?”
“Phải đó.” Thẩm Ngọc Loan lười biếng đáp: “Hắn đi đến chỗ Tuệ phi rồi.”
“Hoàng thượng chẳng phải ngày nào cũng đến Trữ Phượng Cung dùng bữa tối sao?”
Không chỉ mùng một mười lăm, ngày nào cũng vậy, bất kể nắng mưa, trong mắt người ngoài chính là đế hậu tình thâm.
“Tuệ phi gần đây học nấu chè, làm hợp khẩu vị của hắn, nên hắn mới đi đó thôi.” Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng bận lòng: “Ngươi có việc tìm hắn à?”
Chử Nghi Xuyên lắc đầu.
“Thế thì thôi vậy.”
Không thấy gương mặt Hoàng thượng quanh quẩn trước mắt, Thẩm Ngọc Loan lại thấy dễ ăn hơn đôi phần, ngay cả món Ngự Thiện Phòng nấu cũng thấy phần ngon miệng hơn nhiều.
Gần đây Chử Việt đối với nàng lạnh nhạt, lui tới chỗ Tuệ phi ngày một nhiều, ban ngày còn đột nhiên hỏi nàng, có muốn phong Tuệ phi lên Quý phi không – mới vừa qua năm, lại chẳng có công trạng gì, chưa từng có chuyện thăng chức vào lúc này. Nhưng Thẩm Ngọc Loan làm sao lại từ chối được chứ.
Nàng vốn cùng Tuệ phi vô cùng thân thiết, nếu Tuệ phi lên Quý phi, nhất định sẽ đưa lễ hậu hĩ đến tay nàng trước. Vậy mà nàng thuận theo, Hoàng đế lại ném cho một ánh mắt lạnh lùng, mặt mày sa sầm bỏ đi. Thẩm Ngọc Loan ngẩn ngơ chẳng hiểu vì đâu, đã vậy, cũng lười đoái hoài thêm nữa.
Uống chè xong, Chử Nghi Xuyên cáo từ sớm.
Chàng là ngoại nam, hôm nay Hoàng đế không ở đây, cũng không nên ở lại hậu cung lâu. Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng giữ chàng lại, chỉ dặn dò chàng đi đường cẩn thận, đừng để lại té ngã trên đất thêm lần nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau, Chử Nghi Xuyên bước vào Binh Bộ như cũ.
Dương thượng thư vừa vào, liền bước thẳng đến chỗ chàng: “Hôm nay tiểu Vương gia đừng xem mấy cái hồ sơ đó nữa, cùng hạ quan đi ra ngoài một chút.”
Chử Nghi Xuyên: “…”
Dương thượng thư vỗ một cái vào chỗ chàng bị thương hôm qua: “Sao? Tiểu Vương gia ngại phiền phức à? Thế hạ quan lại đi tìm người khác vậy.”
Chử Nghi Xuyên thở dài một hơi, khép hồ sơ lại: “Hôm qua chẳng phải Dương đại nhân bảo đã qua khảo hạch rồi sao?”
“Tiểu Vương gia nghĩ gì vậy?” Dương thượng thư cười ha hả: “Chỉ là dẫn tiểu Vương gia ra ngoài đi một chút, để biết việc Binh Bộ hàng ngày phải làm thôi.”
Chử Nghi Xuyên bất đắc dĩ đứng dậy: “Dương đại nhân mời.”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 38](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)