Thời Tam Thập
Chử Việt vẫn như mọi ngày đến Trữ Phượng Cung dùng bữa. Chưa kịp bước vào điện, đã đột ngột dừng lại trước ngưỡng cửa.
Cửa Trữ Phượng Cung lại xuất hiện hai người tuyết. Đã mấy ngày trời chẳng đổ tuyết, ắt là do Thẩm Ngọc Loan sai cung nhân ra Ngự Hoa viên gom tuyết đọng đem về đắp nặn. Người tuyết một cao, một thấp, hình dáng vụng về, thô sơ, thoạt nhìn không nhận ra định phỏng theo ai.
Chử Việt nhìn tới nhìn lui, thật sự không tài nào tìm thấy bóng dáng mình trên người tuyết cao hơn kia.
Hắn nhấc chân đi vào. Gian bếp nhỏ hôm nay lại thoảng mùi ngọt ngào.
Hôm nay Thẩm Ngọc Loan nấu chè hết mực tận tâm, hận chẳng thể ném hết mọi thứ nàng có vào đó, đến cuối cùng múc ra đầy ắp một chén, gọi là chè, chi bằng nói là cháo còn hơn.
Dù là cháo ngọt, Chử Nghi Xuyên vẫn ăn ngon lành.
Khi Hoàng đế đến, chàng đã uống cạn cả một chén to.
Thẩm Ngọc Loan vừa mới múc cho chàng một chén nữa, ngẩng đầu thấy Hoàng đế bước vào, liền sầm mặt, ném chiếc muỗng vào nồi chè.
Chử Việt: “…”
Hắn khẽ nhíu mày: “Trẫm lại đắc tội ngươi lúc nào?”
“Đương nhiên là không có, bệ hạ sao lại nghĩ như thế?” Thẩm Ngọc Loan bưng chén nhỏ trước mặt, thổi thổi làn khói trắng mờ mịt, khoan thai múc một ngụm.
Chử Việt liếc nàng một cái, rồi mới ngồi xuống trước bàn.
“Chè hôm nay… vì sao lại đặc quánh thế này?”
Thẩm Ngọc Loan nhàn nhạt đáp: “Nếu bệ hạ không thích, cũng có thể không uống.”
Chử Việt: “…”
Hắn đưa mắt ra hiệu cho đại thái giám. Lương Toàn liền hiểu ý, bước lên cầm thìa muốn múc chè cho Hoàng đế. Nhưng chưa kịp động tay, Thẩm Ngọc Loan đã vươn tay chặn lại, đánh nhẹ một cái gạt sang.
Thẩm Ngọc Loan nói: “Chè này là nấu cho tiểu Vương gia, không có phần của bệ hạ.”
Chử Việt: “…”
Hắn giận dữ nói: “Hắn có chuyện gì mà quan trọng đến thế?”
“Tiểu Vương gia có người trong lòng, lẽ nào chuyện này cũng không tính là đại sự sao?”
Bên cạnh, Chử Nghi Xuyên đang ngoan ngoãn uống chè liền ho sặc kinh thiên động địa.
“Người trong lòng?”
Chử Việt cũng chẳng chấp nhặt chuyện vừa rồi, rất hứng thú hỏi: “Là tiểu thư nhà ai?”
“Chẳng phải Hoàng tẩu đã nói không nhắc đến sao?” Chử Nghi Xuyên u oán hỏi: “Mới đó thôi người còn đích thân nói với ta, sao giờ lại lật lọng rồi?”
Thẩm Ngọc Loan lý lẽ đầy đủ: “Ta đâu có nói là ai!”
Chàng oán trách nhìn Hoàng tẩu một cái, bao lời oán trách cuối cùng cũng chẳng nói nên lời, đành cúi đầu tiếp tục uống chè, dư lại nửa câu cũng không buồn mở miệng.
Hoàng đế lại nói: “Rốt cuộc là tiểu thư nhà ai? Nếu phù hợp, trẫm sẽ hạ chỉ tứ hôn định trước mọi chuyện cho ổn thỏa.”
“Không vội.”
“Sao lại không vội?”
“Tiểu Vương gia còn trẻ, trước hết nên chầm chậm vun đắp tình cảm. Nếu quá gấp gáp, sợ làm cô nương nhà người ta sợ hãi mà bỏ chạy thì phiền toái lắm. Lúc ấy muốn tìm lại càng khó hơn.”
Chử Việt: “…”
Cũng chẳng biết làm sao, hôm nay Thẩm Ngọc Loan nói chuyện cứ âm dương quái khí, đủ đường nhằm vào hắn. Chử Việt nhớ lại những chuyện gần đây, mình cũng chẳng có chỗ nào đắc tội nàng.
Tết nhất, hắn nhẫn nhịn, nói: “Ngươi xem sao cho phải là được.”
Sau đó hắn lại nhìn về chén chè, Thẩm Ngọc Loan vẫn không có ý muốn cho hắn uống. Chỉ thấy đệ đệ bên cạnh hí hửng ăn uống, hắn trầm ngâm giây lát, rồi khẽ phân phó:
“Truyền thiện!”
Từ sau kỳ nghỉ đầu năm Chử Nghi Xuyên liền ở lại trong cung, chờ cho tới mùng tám. Đến ngày đó, dù chàng chẳng muốn chút nào cũng chỉ đành bịn rịn rời cung, lên triều nhận việc.
Năm sau chàng được phân đến Binh Bộ. Những điều học ở Công Bộ trước kia đều thành vô dụng, phải học lại từ đầu. May mà Chử Nghi Xuyên xưa nay là người khắc khổ, dụng tâm. Chàng đi theo sau Binh Bộ Thượng thư, mỗi ngày xem hồ sơ, dò xét từng điều, học lấy từng việc một trong bộ như cũ.
Cửa ải cuối năm vừa qua, nhiều người vẫn còn đắm chìm trong niềm vui và sự náo nhiệt của ngày tết. Qua mùng tám, phố lớn ngõ nhỏ kinh thành vẫn náo nhiệt, đèn lồng treo cao, đèn màu giăng kết, lại đang chuẩn bị cho tết Thượng Nguyên sắp đến.
Chử Nghi Xuyên lần đầu tiên đón tết Thượng Nguyên, tất nhiên là vô cùng tò mò.
Trước kia chỉ có chàng và Phúc công công, đương nhiên là chẳng có gì. Song, Phúc công công vào cung từ sớm, cũng từng trải qua nhiều dịp vui, mỗi năm đều sẽ kể với chàng một chút chuyện Tết Thượng Nguyên bên ngoài.
Nhưng lão đã già, thời gian xa xăm cũng nói không rõ. Một năm thì bảo là xem hoa đăng, năm sau lại nói là đua thuyền, rồi năm nữa lại sửa miệng bảo là đi leo núi. Chử Nghi Xuyên nghe mấy phiên bản, đến khi ra ngoài cung mới biết cái nào là thật.
Phúc công công hớn hở: “Năm nay thì hay rồi, tiểu chủ tử không cần nghe lão nô nói nữa, tự mình có thể xem thử một phen. Tết Thượng Nguyên chính là ngày lành, biết đâu nhân duyên của tiểu chủ tử lại đến vào lúc này.”
Chử Nghi Xuyên lại quan tâm chuyện khác: “Thế ta có thể mời Hoàng tẩu ra cung cùng xem không?”
“Hoàng hậu nương nương ở trong cung, trừ phi Hoàng thượng ban ơn, bằng không thì không ra được.” Phúc công công nói: “Vả lại, Hoàng hậu nương nương xem qua nhiều lần như vậy rồi, chắc hẳn không còn lạ lẫm gì.”
Chử Nghi Xuyên lại không nghĩ vậy.
Hoàng tẩu trước đây năm nào cũng xem, bỗng chốc không được xem nhữa, chắc chắn là rất nhớ. Nàng là người thích xem náo nhiệt như vậy, chắc chắn là rất muốn xem.
“Phúc công công, người giúp ta việc này đi.”
Tết Thượng Nguyên, trong cung cũng rộn rã chẳng kém.
Sáng sớm, ngự trù của Ngự Thiện Phòng đã bắt đầu làm bánh trôi, gói các loại nhân, tùy theo khẩu vị của từng nương nương mà đưa đến các cung.
Thẩm Ngọc Loan thích ăn nhân vừng đen nhất, Lệ phi là nhân thịt, Tuệ phi là nhân lạc. Ba người ngồi chung một chỗ, trong bát mỗi người mỗi khác.
“Năm nay Hoàng thượng ban ơn, nói là sợ mọi người nhớ người thân, đặc biệt cho phép mời người nhà vào cung đó.” Lệ phi vui vẻ nói: “Mẫu thân ta trước đây báo tin, nói sẽ đến muộn một chút, dẫn cả muội muội theo. Ăn xong ta cũng phải quay về tiếp đón.”
Tuệ phi cười nói: “Phụ mẫu ta đều ở Giang Nam, đành bỏ lỡ cơ hội này rồi.”
“Thế Hoàng hậu nương nương…” Lệ phi tự biết lỡ lời, liền ngưng câu chuyện.
Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng kiêng dè: “Phụ thân ta bị Hoàng thượng đuổi ra kinh thành rồi.”
Lệ phi: “…”
Tuệ phi cũng vì nàng nói thẳng mà giật mình.
Nàng nhanh chóng phản ứng lại, cười hòa giải: “Thế thì vừa hay, có Hoàng hậu nương nương cùng làm bạn, thần thiếp cũng thấy ấm lòng hơn nhiều.”
Ba người ăn xong bánh trôi, thấy thời gian không còn sớm, Lệ phi liền đứng dậy cáo từ.
Hôm nay không ít người nhà phi tần đều vào cung, còn lại hai người họ, ngược lại có vẻ quạnh hiu.
Tuệ phi cảm thán nói: “Vào cung dẫu vinh hoa, nhưng chẳng thể ở gần phụ mẫu. May mắn có Lệ phi và nương nương bầu bạn, bằng không trong cung này chẳng có ai để tỉ tê trò chuyện.”
Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Đời trước nàng cũng không ngờ, thế mà có ngày nàng ngồi xuống cùng Tuệ phi nói chuyện tử tế.
“Không biết tiểu Vương gia hôm nay có vào cung không.”
“Tự dưng sao lại nhắc đến hắn?”
Tuệ phi che miệng cười nói: “Ai mà chẳng biết tiểu Vương gia thân cận nhất với Hoàng hậu nương nương, tiểu Vương gia hiếu thuận như vậy, trong ngày này, chắc chắn cũng sẽ không quên Hoàng hậu nương nương. Chờ tiểu Vương gia đến, thiếp lại thành người cô đơn.”
“Hắn bận chính sự, đâu có rảnh rỗi mà vào cung?” Thẩm Ngọc Loan trong lòng nghĩ: Vả lại, dù có rảnh, người hắn tìm cũng không phải là ta.
Hôm nay chính là tết Thượng Nguyên, ngày lành để nói chuyện yêu đương. Vị phu nhân kia nếu có lòng nhàn nhã cũng sẽ ra khỏi nhà. Đến khi ấy, xem Chử Nghi Xuyên có nắm bắt được cơ hội hay không.
Chỉ là vị phu nhân kia ra ngoài, chắc là sẽ đi cùng trượng phu của nàng, không biết Chử Nghi Xuyên có cơ hội đó không.
Thẩm Ngọc Loan nghĩ như vậy, liền bắt đầu lo lắng cho Chử Nghi Xuyên.
Nàng trong lòng oán trách: Ôi, thích ai không thích, cố tình thích một nữ nhân đã có chồng. Giờ thì hay rồi, dù nàng muốn giúp bày mưu tính kế, cũng không qua được cái rào cản đạo đức trong lòng.
Hơn nữa, nàng cũng chẳng có kinh nghiệm thành công gì, càng không giúp được.
Tuệ phi nói: “Tiểu Vương gia đối với chuyện của Hoàng hậu nương nương việc gì cũng ghi lòng khắc dạ, chắc chắn sẽ không quên Hoàng hậu nương nương.”
Thẩm Ngọc Loan hừ nhẹ một tiếng: “Nếu đúng như thế thì tốt.”
Nàng lại nói: “Nếu ngươi nói trúng, bổn cung sẽ dạy ngươi thêm một chiêu.”
Tuệ phi mắt sáng lên: “Hoàng hậu nương nương nói thật sao?”
“Bổn cung nói dối ngươi bao giờ chứ?”
Tuệ phi vui mừng khôn xiết, trước cảm ơn nàng một phen, lại nói: “Gần đây Hoàng thượng đến cung thiếp, mỗi lần đến đều nói muốn uống chè, may mà thần thiếp trước đây từng học qua tài nghệ từ Hoàng hậu nương nương, chỉ là học mãi không nên, chè nấu ra, Hoàng thượng uống xong lần nào cũng bảo không đúng mùi vị.”
“Ngài mà lại thích chè sao?” Thẩm Ngọc Loan ngạc nhiên.
“Cái này nói đến cũng lạ lùng. Hoàng thượng chẳng phải xưa nay không ưa đồ ngọt ư?”
Tính tình Hoàng đế đổi thay khó lường, Thẩm Ngọc Loan đã từng thấy qua rồi. Nàng nghe xong cũng chẳng để bụng, chỉ sai Châu Nhi lấy giấy bút đến, dựa theo khẩu vị của Hoàng đế đời trước, viết cho nàng ấy một tờ công thức.
“Ngươi cứ theo đó mà làm, nếu vẫn chẳng vừa ý, thì bổn cung cũng chẳng có cách nào.”
Tuệ phi xem qua một lượt, ngờ vực nói: “Dường như chẳng giống với cách làm ngày thường của nương nương.”
“Thường ngày bổn cung đều làm theo khẩu vị của mình với Tín Vương, Hoàng thượng lại ưa vị thanh nhạt, cách làm đương nhiên không giống nhau.”
Tuệ phi chợt vỡ lẽ, cẩn thận gấp lại tờ giấy rồi nhận lấy.
Đến chiều muộn, Chử Nghi Xuyên quả nhiên không đến.
Thẩm Ngọc Loan trong lòng thầm mắng chàng một tiếng ‘thấy sắc quên nghĩa’, liền giữ Tuệ phi lại cùng dùng bữa. Ngày tốt lành như vậy, nàng nào muốn một mình đối mặt với cái gương mặt của Hoàng đế.
Tuệ phi tất nhiên là hoan hỷ đồng ý, chờ Hoàng đế đến, nàng cũng ân cần hầu hạ bên cạnh Hoàng đế, giúp Thẩm Ngọc Loan đỡ đi không ít việc.
Dùng cơm xong, Tuệ phi mỉm cười nói: “Hoàng hậu nương nương hôm nay vừa dạy thiếp cách nấu chè, không rõ Hoàng thượng có muốn nếm thử một chén chăng?”
Chử Việt nghiêng mắt nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái:
“Nàng dạy?”
“Là Tuệ phi có lòng, sợ bệ hạ ăn chẳng hợp khẩu vị, nên bỏ công cân nhắc. Thiếp chỉ ở bên cạnh chỉ điểm một chút, chẳng chiếm công lao gì.” Thẩm Ngọc Loan nói.
Chử Việt lúc này mới gật đầu: “Vậy thì thử xem sao.”
Tuệ phi mượn bếp nhỏ, một mình đi thoăn thoắt.
Chỉ còn hai người lại đối diện chẳng nói một lời, Thẩm Ngọc Loan lo đọc tiểu thoại bản của mình, còn Hoàng đế thì ngồi sau bàn phê duyệt tấu chương.
Chẳng bao lâu, mùi ngọt thanh thoảng bay khắp nơi.
Tuệ phi từ trong bếp nhỏ bước ra, dịu dàng ở bên Hoàng đế mài mực, chờ chè nấu xong, nàng lại tự mình bưng chén nhỏ đặt vào tay Hoàng đế, mặt đầy mong chờ.
Chử Việt nếm trước, liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái.
Thẩm Ngọc Loan vẫn còn chìm đắm trong tiểu thoại bản, chẳng buồn ngẩng đầu.
Lúc này hắn mới húp một ngụm, lông mày giãn ra, gật đầu khen: “Không tệ.”
Tuệ phi vui mừng nói: “Hoàng thượng nếu ưng ý, sau này thiếp lại làm cho Hoàng thượng.”
Thẩm Ngọc Loan thì vừa đọc tới đoạn hai nhân vật chính tình ý mặn nồng, lời nào lời nấy đều ngọt như rót mật. Nàng thong thả lật sang một trang khác, còn chuyện đối thoại gần bên thì tai trái lọt vào tai phải lọt ra, trong lòng chỉ mãi nghĩ về Chử Nghi Xuyên.
Chẳng hay chàng đã gặp được người trong lòng chưa?
Có nắm bắt được cơ hội không?
Phu nhân người khác đâu dễ mà theo, chàng lại còn trẻ, liệu có bị người ta xem thường không?
Chờ nàng lấy lại tinh thần, hai người kia cũng muốn cáo từ rời đi. Lương Toàn ở phía sau thu xếp tấu chương trên bàn, khi ra khỏi cửa, Chử Việt và Tuệ phi đồng thời dừng bước, quay đầu nhìn nàng một cái.
Thẩm Ngọc Loan dành cho Tuệ phi một ánh mắt khích lệ.
Chử Việt hỏi: “Hôm nay Tín Vương không có đến sao?”
Thẩm Ngọc Loan ngờ vực: “Tiểu Vương gia vào cung, từ trước đến nay chẳng phải đều ghé qua thỉnh an bệ hạ trước sao?”
“Hôm nay hắn sai người đưa một xe đồ vật đến Ngự Hoa Viên, không biết đang làm gì đó. Trẫm không thấy mặt người, còn tưởng nàng cũng biết.”
Thẩm Ngọc Loan sửng sốt.
Rồi sau đó Hoàng đế cùng Tuệ phi rảo bước rời đi.
Người vừa khuất bóng, trong điện bỗng trở nên vắng lặng, Thẩm Ngọc Loan cầm cuốn thoại bản lật qua mấy trang, lại không có lòng dạ nào mà xem nữa, trong đầu toàn là lời Hoàng đế mới nói.
Chử Nghi Xuyên chở thứ gì đến Ngự Hoa Viên vậy?
Thẩm Ngọc Loan lập tức ngồi thẳng dậy.
“Châu Nhi!” Nàng cất tiếng gọi: “Ta muốn ra ngoài!”
Tết Thượng Nguyên đêm ấy, trăng tròn vằng vặc treo cao. Trong thành đèn kết hoa giăng khắp lối, bách tính lũ lượt kéo nhau ra đường, cùng người nhà, ái nhân sánh bước dạo chơi, thưởng cảnh nghe nhạc. Nhưng nơi hậu cung cao tường kín cổng, chẳng dễ gì vọng được âm thanh náo nhiệt bên ngoài.
Trời đêm còn lạnh, Ngự Hoa Viên cây cối tiêu điều. Đến tối, càng thêm hiu quạnh, chẳng mấy ai lui tới. Gió vù vù thổi qua, ánh trăng len lỏi theo mây, hắt xuống mặt đất bóng cây nghiêng ngả.
Thẩm Ngọc Loan ngồi phượng liễn đến cửa Ngự Hoa Viên thì dừng lại, không khỏi thầm mắng mình một tiếng “đồ ngốc”.
Thời tiết lạnh lẽo như vậy, kẻ ngốc mới đến nơi này.
Nhưng đã đến rồi, các cung nữ đốt lồng đèn phía trước, nàng ôm lò sưởi tay ấm áp, chầm chậm mà tiến vào trong.
Đi qua mấy vòng, bên trong có ánh sáng lay động, còn có hai bóng người lén lút. Hóa ra trên đời này thật sự có kẻ ngốc như vậy.
Thẩm Ngọc Loan đi thêm vài bước, cuối cùng mới nhìn rõ.
Trên hồ Ngự Hoa Viên, chẳng biết từ khi nào đã thả rất nhiều hoa đăng. Nơi này ban đêm không có người đến, chỉ có thị vệ tuần tra, thả đèn im ắng, căn bản sẽ không bị ai phát hiện.
Mà Chử Nghi Xuyên đang ngồi xổm bên hồ cùng Phúc công công, hai người đang tất bật thắp từng chiếc từng chiếc đèn hoa đăng, rồi thả chúng xuống mặt hồ. Thật đáng thương cho Phúc công công, một lão thái giám đã có tuổi còn phải ở đây cùng tiểu chủ tử chịu gió lạnh.
Chử Nghi Xuyên vội đến mức mồ hôi đầy đầu: “Phúc công công, nhanh lên một chút, trễ nữa Hoàng tẩu sẽ ngủ mất.”
“Nô tài đang thắp đây!” Phúc công công nói: “Tiểu chủ tử chẳng bằng đi gọi Hoàng hậu nương nương đến trước, nô tài ở đây cứ thắp tiếp, chờ tiểu chủ tử trở về số đèn này hẳn cũng thắp xong rồi.”
Chử Nghi Xuyên lập tức nói: “Vậy người đi gọi đi, ta sẽ tiếp tục thắp.”
Lão thái giám vâng lời, lanh lẹ đứng dậy.
Lão ta vừa chạy qua một khúc quanh, suýt nữa liền đâm sầm vào một người. Phúc công công kinh hô một tiếng, chờ nhìn rõ người trước mặt, vội vàng “bịch” một tiếng quỳ xuống đất: “Hoàng hậu nương nương cát tường!”
Bên bờ hồ cũng có tiếng “bịch”, đèn hoa đăng trong tay Chử Nghi Xuyên rơi xuống hồ. Chàng hoảng sợ quay đầu lại.
Thẩm Ngọc Loan bất đắc dĩ đi ra: “Trời lạnh thế này, sao ngươi lại ngồi đây chịu gió rét?”
“Hoàng tẩu, sao người lại đến đây?!”
“Phải là ta hỏi mới phải. Ngươi vội vã nơi này làm gì?”
Thật ra nàng vừa rồi đã sớm nghe lén được, liên tưởng đến cuộc đối thoại của hai chủ tớ, còn điều gì mà không rõ nữa.
“Ngươi chẳng phải nên ở ngoài cung xem hoa đăng sao?” Thẩm Ngọc Loan bảo Châu Nhi và Phúc công công lui xuống, nhỏ giọng hỏi chàng: “Ngày đẹp thế này, ngươi không đi tìm người trong lòng của mình, sao lại ở đây?”
Chử Nghi Xuyên mím môi: “Ta đi tìm nàng rồi.”
“Rồi sao nữa?”
Chử Nghi Xuyên ngược lại hỏi: “Hoàng tẩu có muốn xem hoa đăng không?”
Thẩm Ngọc Loan liền hiểu ra.
Chắc chắn là đã đi tìm, nhưng không có cơ hội. Nàng ấy dù sao cũng đã có phu quân, ngày tốt như vậy, nàng ấy chắc chắn phải ở bên cạnh phu quân mình.
Người kia đã có gia thất, mà Chử Nghi Xuyên lại động ý tưởng không an phận, nhưng chàng có một tấm lòng chân thành. Thẩm Ngọc Loan cũng không nỡ trách.
Trong lòng nàng thương tiếc vô cùng, nhẹ nhàng nói: “Sao ngươi không đến Trữ Phượng Cung tìm ta? Ta còn tưởng hôm nay ngươi không đến, nếu không phải nghe nói ngươi chở một xe đồ vật vào cung, ta cũng chẳng nghĩ tới việc qua đây xem thử.”
“Ta muốn cùng Hoàng tẩu ngắm hoa đăng, nhưng Hoàng tẩu không ra khỏi cung được, ta cũng chỉ có thể chở hoa đăng vào cung.” Chử Nghi Xuyên nói thật.
Chàng có thẻ bài ra vào cung đình không cần trình báo, lại chọn khi trời tối mới tới, tránh gặp người khác. Chỉ là số hoa đăng chuẩn bị quá nhiều, chàng và Phúc công công hai người bận rộn mãi, cuối cùng còn chưa xong thì Hoàng tẩu đã tới trước.
Chử Nghi Xuyên vô cùng phiền muộn.
Mỗi lần chàng muốn làm bất ngờ gì đó, đều gặp phải chuyện ngoài ý muốn, mất mặt trước Hoàng tẩu, bị Hoàng tẩu trêu chọc.
Thẩm Ngọc Loan bật cười, liền vén tà váy, bắt chước dáng vẻ vừa rồi của chàng ngồi xổm xuống bên bờ, sau đó nâng một chiếc đèn hoa đăng lên, nhẹ nhàng đẩy vào trong nước.
Chử Nghi Xuyên vội vàng nói: “Hoàng tẩu đừng động, để ta làm.”
“Ngươi chuẩn bị nhiều đèn hoa đăng như vậy, dựa vào một mình ngươi, phải đợi đến bao giờ?” Thẩm Ngọc Loan nâng cằm: “Không phải để ta xem sao? Chẳng lẽ còn muốn ta ở đây chịu gió lạnh chờ ngươi?”
Chử Nghi Xuyên lúc này mới không ngăn cản nữa.
Chàng ngồi xổm xuống bên cạnh Thẩm Ngọc Loan, tiếp tục thắp đèn, khóe miệng trễ xuống, sớm đã không còn hứng thú như vừa rồi.
Thẩm Ngọc Loan khẽ cong khóe mắt, mỉm cười nhìn chàng: “Ta đều thấy rồi, ngươi còn không vui cái gì?”
Chàng lẩm bẩm nói: “Không phải như thế này.”
Thẩm Ngọc Loan vẫn mỉm cười, mắt hạnh khẽ cong, ánh nhìn chan chứa tựa hồ từng tia sáng lấp lánh trong đáy mắt đều phủ lớp ngọt ngào như vị mật đường, khiến người nhìn còn say hơn cả chén chè nàng nấu khéo.
Chử Nghi Xuyên bị nụ cười ấy làm cho thẹn thùng, giận dỗi quay lưng đi, một mình hờn dỗi. Thế nhưng chưa kịp bao lâu, chàng lại quay trở lại bên nàng như chẳng nỡ rời xa.
Một chiếc đèn hoa sen được thả xuống mặt hồ, theo sóng nước dập dềnh lay động, phiêu phiêu đãng đãng đã bay xa đến giữa hồ, dần dần kết thành một dải sáng quanh co như dòng ngân hà đổ dài nơi đáy nước.
Dẫu chẳng thể ra khỏi cung để ngắm cảnh đèn nơi phố hội, nhưng một khung cảnh như thế này, với chàng mà nói, đã là mỹ mãn.
Chử Nghi Xuyên đặt chiếc đèn cuối cùng xuống, dõi mắt theo ánh lửa xa dần, mới khẽ nói: “Hoàng tẩu nên cầu nguyện đi.”
“Lại cầu nguyện nữa ư?”
Chử Nghi Xuyên trịnh trọng gật đầu: “Ta nghe bá tánh bên ngoài nói, người ta đều làm như vậy, đoán câu đố đèn, thả hoa đăng, thuận ước nguyện. Một năm mới có một lần, Hoàng tẩu đừng bỏ lỡ.”
“Vậy để ta nghĩ xem…” Thẩm Ngọc Loan nói: “Ta nguyện cho người trong lòng của ngươi có thể thành thân như ý, trở thành Vương phi của ngươi.”
Chử Nghi Xuyên không chớp mắt nhìn nàng chăm chú.
Những chiếc đèn hoa trên mặt hồ vẫn lững lờ trôi, ánh nến li ti hắt sáng như tinh tú rơi rớt xuống mặt nước, thứ ánh sáng ấm áp ấy rọi lên gò má nàng, phủ một tầng sắc mờ êm dịu như giấc mộng.
“Hoàng tẩu không vì chính mình mà ước nguyện sao?”
“Ta ước nguyện rồi mà. Lần trước ngươi thả đèn Khổng Minh ta đã ước nguyện rồi.” Thẩm Ngọc Loan hạ nhẹ giọng, lén lút nói: “Ước quá nhiều, sợ thần tiên cho là ta tham lam, sẽ giận mà không nghe nữa.”
Chử Nghi Xuyên nói: “Vậy… nguyện vọng của ta chính là: sang năm có thể cùng Hoàng tẩu ra ngoài cung ngắm hội đèn Thượng Nguyên.”
Thẩm Ngọc Loan không nhịn được bật cười: “Ta ở hậu cung, đời này e là không mấy lần được ra khỏi cửa cung. Cái đó mà cũng gọi là nguyện vọng sao?”
“Vậy Hoàng tẩu có muốn ra ngoài cung không?”
“Đương nhiên muốn chứ.” Những lời này, Thẩm Ngọc Loan nói rất nhẹ.
Chử Nghi Xuyên nghĩ nghĩ, nói: “Năm nay ta nhận nhiều việc vặt, tích cóp chút công lao, đợi đến sang năm ta sẽ thỉnh cầu Hoàng thượng ban ân. Ta không cần thứ gì khác, chỉ xin Hoàng thượng cho phép Hoàng tẩu ra cung một ngày, ước nguyện nhỏ như vậy, Hoàng thượng sẽ không từ chối đâu.”
Thẩm Ngọc Loan không nhịn được chọc chàng một chút: “Ngươi cực khổ làm việc, lập công lao lớn lại không dùng cho mình, cứ vậy mà lãng phí sao?”
“Nếu để Hoàng tẩu vui lòng, thì không có gì gọi là lãng phí cả.”
Thẩm Ngọc Loan muốn dạy dỗ vài câu, nhưng trong rất lòng vui sướng, như thế nào cũng không thể nghiêm mặt lại được.
Nàng sửa lại sắc mặt, nhưng khóe môi vẫn không nhịn được nhếch lên, đôi mắt cũng lấp lánh, soi chiếu vô vàn đèn hoa sen trước mặt.
“Ngươi chỉ giỏi nói lời hay.” Nàng nhắc nhở: “Lời nói suông chẳng đáng tin, phải nói được làm được thì ta mới tin ngươi.”
“Ta từ trước đến nay đều không lừa Hoàng tẩu.”
Thẩm Ngọc Loan nghĩ lại cũng phải. Tiểu Xuyên từ trước đến nay đều nghe lời nàng, nàng nói gì là nghe nấy, nàng muốn gì liền cho nấy, chưa bao giờ bằng mặt không bằng lòng với nàng.
Nàng nhẹ nhàng hừ hừ hai tiếng, cũng xem như là đồng ý tin tưởng.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 37](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)