Thời Tam Thập
Đã mấy ngày Thẩm Ngọc Loan không thấy bóng dáng của Chử Nghi Xuyên.
Nói là sẽ ở lại trong cung ăn tết, Thẩm Ngọc Loan đã sớm chuẩn bị tinh thần mỗi ngày đều nấu chè cho chàng, vậy mà chưa đến mùng tám nàng đã chẳng thấy người đâu.
Nếu là mọi khi, tên đó hẳn là sáng sớm đã chạy đến rồi.
Thẩm Ngọc Loan cho người đưa chè mấy bận, vẫn không thấy chàng đến, giờ còn gì chưa rõ nữa? Rõ ràng là Chử Nghi Xuyên cố tình lánh mặt nàng!
Thẩm Ngọc Loan bực bội không thôi.
Nàng thì sốt sắng lo lắng, Chử Nghi Xuyên thì hay thật, yên lành mà lại trút giận lên người nàng. Cung nữ kia cũng có phải phải nàng đưa đến đâu, chẳng lẽ nàng nói mấy câu cũng không được sao?
Nàng ở Trữ Phượng Cung bực tức hơn nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được, giận đùng đùng dắt Châu Nhi đi tìm người tính sổ.
Thẩm Ngọc Loan đi vội như gió, chẳng màng cung nhân ngăn cản, trước hết tìm trong cung điện từ trong ra ngoài một lượt, vẫn không thấy bóng dáng Chử Nghi Xuyên.
“Vương gia các ngươi đâu rồi?”
Tiểu cung nữ lúc này mới tìm được cơ hội nói: “Giờ là lúc tiểu Vương gia luyện võ, tiểu Vương gia đang ở Diễn Võ Trường ạ.”
Dù là ăn tết, Chử Nghi Xuyên cũng không hề lơ là.
“Thật ư?” Thẩm Ngọc Loan vén vạt áo, đoan đoan chính chính ngồi xuống: “Vậy bổn cung ở đây đợi hắn về.”
“Các người đến đây, hãy nhìn cho kỹ, nếu hắn dám chạy cứ chặn người lại. Ai cản được, bổn cung sẽ trọng thưởng.”
“Dạ, nương nương.”
Đợi Chử Nghi Xuyên luyện võ xong, người đầy mồ hôi trở về, còn chưa bước vào cửa điện, đã nghe cung nhân nói Hoàng hậu nương nương đang đợi bên trong.
Chàng lập tức xoay người muốn chạy, nhưng Thẩm Ngọc Loan đã sớm liệu trước, cung nữ thái giám liền nhào lên quỳ rạp xuống trước mặt chàng, người người dập đầu cầu xin. Chàng mắt tròn mắt dẹt nhìn họ, đành phải nhịn xuống, cắn răng bước vào.
Nơi đây cũng chẳng có trò tiêu khiển nào khác, Thẩm Ngọc Loan đã uống vài chén trà, chẳng thấy lòng nhẹ bẫng đi chút nào, mà nỗi bực dọc trong lòng trái lại càng lúc càng tăng. Vừa thấy người vào, mắt nàng tròn xoe giận dữ, như đạn bắn vèo vèo bay thẳng đến chàng.
Chử Nghi Xuyên nép vào góc xa nhất, đứng tít ở phía bên kia, nào dám ngẩng mặt nhìn nàng.
“Lại đây.”
Chử Nghi Xuyên không nhúc nhích.
Thẩm Ngọc Loan nhíu mày: “Ngay cả lời ta nói ngươi cũng không nghe?”
Lúc này chàng mới lề mề tiến lại gần.
Chỉ là, dù ngồi cùng bàn, chàng cũng không như thường ngày ngồi cạnh nàng, mà kéo ghế đến tận góc xa đối diện. Tự tay rót một chén trà, hai tay nâng lên uống, cúi gằm mặt, nhất quyết chẳng để ánh mắt giao với nàng.
Thẩm Ngọc Loan đưa tay ra, nhưng Chử Nghi Xuyên lại tránh đi.
Nếu là trước kia, nàng nhất định sẽ nổi nóng, thế mà giờ đây sự tức giận chỉ còn phân nửa, thay vào đó là uất ức trào dâng. Từ trước đến nay chàng vốn rất nghe lời, nàng nói gì nghe nấy, xưa nay chỉ có nàng nổi giận, nay bỗng nhiên đảo ngược, chàng chẳng thèm đáp lại, nàng chỉ thấy như trong lòng có ai khoét một lỗ lớn, nước chảy lóc cóc tràn ra ngoài, không sao ngăn được.
Khi nàng mở lời, liền mang theo vài phần trách móc: “Ta chọc giận gì ngươi à? Nếu ta làm sai điều gì, ngươi không nói ra, ta làm sao biết mình đã đắc tội điều gì với ngươi?”
Chử Nghi Xuyên buồn rầu nói: “Hoàng tẩu không làm sai điều gì cả.”
“Nếu không có, sao đến chè ngươi cũng không thèm uống?”
“Ta thích uống mà! Hoàng tẩu đưa đến, ta đều uống hết cả.”
“Thế thì…” Thẩm Ngọc Loan ho nhẹ một tiếng, ngập ngừng hỏi: “Sao ngươi không đến Trữ Phượng Cung nữa?”
Không đợi Chử Nghi Xuyên trả lời, nàng liền bổ sung: “Lần trước ngươi đưa thoại bản vào cung, ta đã xem xong rồi, đang định tìm dịp nói với ngươi một câu.”
“Vậy lần sau ra ngoài cung, ta sẽ mang thoại bản mới cho Hoàng tẩu.”
Rồi sao nữa?
Thẩm Ngọc Loan hơi trợn tròn mắt.
Không còn gì sao?
Nàng lại nói: “Ta còn sai Thượng Y Cục làm y phục mới cho ngươi…”
“Hoàng tẩu cứ để Châu Nhi đưa đến là được, ta sẽ mặc.”
“…” Thẩm Ngọc Loan: “Gần đây ta học được vài món, vẫn phải ăn khi còn nóng…”
Chử Nghi Xuyên cúi đầu uống nước, không đáp lời.
Trong lòng chàng có vạn phần bức bách, rõ ràng chàng rất muốn được ở bên nàng, vẫn muốn mặc xiêm y nàng sai may, muốn ăn món nàng nấu. Nhưng chàng không dám.
Nghĩ đến việc mình đối với Hoàng tẩu lại sinh ra thứ tâm tư ti tiện ấy, chàng liền hận không thể tự tay xẻ mình thành trăm ngàn mảnh. Nàng là tẩu tẩu, là mẫu thân, là thần nữ hạ phàm. Mà Hoàng tẩu cũng đối xử tốt với chàng như vậy, coi chàng như đệ đệ ruột thịt, mọi việc đều nghĩ cho chàng, quan tâm chàng. Chàng làm sao có thể lấy oán trả ơn?
Lần đầu chàng gặp phải chuyện như vậy, trong lòng rối bời, hoảng loạn không biết phải làm sao.
Làm sao chàng dám nói với Hoàng tẩu?
Hoàng tẩu nhất định sẽ coi thường chàng.
Chàng chỉ có thể lung tung phỏng đoán, liệu mình rời xa Hoàng tẩu một chút có thể làm cho ý nghĩ dơ bẩn của mình bớt đi chăng.
Tốt nhất có thể trở lại như xưa thì chàng mới có thể thanh thản ở bên Hoàng tẩu.
Thẩm Ngọc Loan không biết nội tâm phức tạp của chàng, nàng chỉ thấy chàng đột nhiên thay đổi, chẳng thèm đoái hoài đến mình nữa.
Hoàng đế muốn kéo xa mối quan hệ của hai người, nàng còn tưởng rằng Chử Nghi Xuyên sẽ thân thiết với mình hơn, nay thì ngược lại, Vương phi còn chưa thấy bóng dáng, chàng đã chẳng thèm để ý đến nàng!
Hai huynh đệ này quả không hổ là cùng một huyết mạch, lời nói đều dễ nghe như nhau, nhưng trở mặt cũng nhanh như nhau.
Thẩm Ngọc Loan lạnh mặt: “Nếu ngươi không muốn đến nữa, chẳng lẽ ta còn ép ngươi được chắc? Ngươi là Vương gia, đệ đệ ruột của Hoàng thượng, thứ tốt gì cũng sẽ có, sau này kiến thức cũng sẽ nhiều hơn, nếu đã coi thường ta chi bằng nói sớm một chút, dù sao ngươi cũng đã ra cung lập phủ, nếu đã không muốn đến, sau này cũng đừng đến nữa.”
Chử Nghi Xuyên sững sờ, hoảng sợ ngẩng đầu lên, vừa nghe liền biết nàng đã hiểu lầm. Chàng vội vàng nói: “Không phải…”
“Dù sao ngươi là ngoại nam, hậu cung vốn dĩ không phải nơi ngươi nên đến.” Thẩm Ngọc Loan ác giọng nói: “Hoàng thượng muốn ta chọn cho ngươi một Vương phi, ta thấy thiên kim nhà Lý thừa tướng cũng không tệ, hiểu lễ nghĩa, ôn hòa, xuất thân cũng xứng với ngươi.”
“Không phải!” Chử Nghi Xuyên vội vàng đứng lên, chẳng còn để ý gì nữa, vòng qua bàn đến bên cạnh nàng: “Hoàng tẩu nghe ta nói, ta không phải nghĩ như vậy, ta chỉ là… chỉ là…”
“Ngươi chỉ là cái gì?”
“Ta…”
Thẩm Ngọc Loan cười lạnh: “Ngươi đã không nghĩ ra cớ, vậy cũng không cần che đậy. Lời nói dối ta nghe nhiều rồi, một câu cũng không muốn nghe nữa.”
Chử Nghi Xuyên rũ mắt xuống, không dám nhìn nàng, giọng cũng trầm thấp: “Ta sợ Hoàng tẩu coi thường ta…”
Thẩm Ngọc Loan suýt nữa không nghe rõ.
Đến khi nghe rõ, sắc mặt nàng cũng chẳng dịu đi chút nào: “Ta có gì mà phải coi thường ngài? Ngài là Vương gia, đệ đệ ruột của Hoàng thượng, người tôn quý thứ hai thiên hạ cơ mà, ta nào dám chứ?”
Chử Nghi Xuyên sốt ruột nói: “Hoàng tẩu, người nghe ta nói…”
Thẩm Ngọc Loan quay lưng đi: “Ngài muốn nói gì? Ngay cả nhìn ta ngài cũng không muốn, chẳng lẽ lại có chuyện gì cần nói với ta?”
Chử Nghi Xuyên hoảng loạn vô cùng, vội vàng vòng ra trước mặt nàng. Dù thế nào, trước hết chàng cũng phải lớn tiếng nói ra: “Hoàng tẩu! Ta sai rồi!”
Thẩm Ngọc Loan liếc mắt nhìn chàng.
Chử Nghi Xuyên cúi mày cụp mắt, ánh mắt vẫn lảng tránh, nhưng người thì không dám trốn, chặn kín lối đi của Thẩm Ngọc Loan. Thân hình chàng đã trở nên cao lớn, bóng dáng che xuống có thể bao trùm lấy tất cả.
Lúc này chàng chẳng còn nhớ gì đến việc phải giấu giếm, “Hình như… ta đã thích một người…”
Thẩm Ngọc Loan vốn không muốn nghe, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự tò mò trong lòng, bất giác hỏi: “Cái gì mà gọi là hình như?”
“Chính là… Chính là…” Chử Nghi Xuyên mặt đỏ tía tai: “Nằm chiêm bao… thấy…”
Nằm chiêm bao?
Mộng xuân?
Thẩm Ngọc Loan nhướng mày, vẻ hứng thú bừng dậy, song nàng cố kìm nén, giữ vẻ mặt lãnh đạm, lạnh nhạt hỏi: “Ngươi có người trong lòng, thì có liên quan gì đến ta? Cớ sao lại kéo ta vào chuyện này?”
“Ta chỉ sợ… sợ Hoàng tẩu biết, sẽ khinh ta, chê ta…”
Thẩm Ngọc Loan không nhịn được, giục hỏi: “Người nọ là ai?”
“Ưm…”
“Ngươi đã có người trong lòng, vậy càng nên nói cùng ta. Ta đứng ra tứ hôn, cho nàng thành Vương phi của ngươi, đây chẳng phải là điều tốt đẹp sao?”
“Không được.”
“Vì sao không được?”
Chử Nghi Xuyên gục đầu xuống: “Nàng đã là thê tử của người khác.”
Dẫu có cậy thế đoạt người, chàng cũng chẳng đoạt nổi. Dẫu chàng mang thân phận tôn quý bậc nhì thiên hạ, nhưng người nọ lại là kẻ tôn quý nhất trần gian.
Chàng biết Hoàng tẩu là Hoàng tẩu giả, mà Hoàng tẩu thật kia chính là vị tỷ tỷ song sinh của nàng. Chàng tuy thương Hoàng tẩu chịu thiệt thòi, nhưng nhất thời cũng không biết làm sao. Ngày nào vị Hoàng tẩu thật kia chưa quay về, thì chàng chỉ có thể coi nàng là tẩu tẩu, là người thân, không thể vượt quá giới hạn.
Nếu không, người đời sẽ nghĩ thế nào?
Sẽ cho rằng chàng làm điều loạn luân, thương nhớ tẩu tẩu mình.
Chàng cam lòng chịu tiếng xấu, nhưng lại không muốn Hoàng tẩu vì mình mà chịu thêm một chút oan ức nào.
Vả lại…
Vả lại, chàng cũng biết, trong lòng Hoàng tẩu hẳn là không có chỗ cho chàng.
Chử Nghi Xuyên buồn bã nói: “Hoàng tẩu đã biết, thì đừng có không màng đến ta. Ta vốn chẳng muốn cho Hoàng tẩu hay biết đâu.”
Thẩm Ngọc Loan như bị sét đánh.
Nửa ngày sau, nàng mới hoàn hồn, vội liếc mắt nhìn quanh. Cũng may hai người đã bước ra khỏi hiên trước, cung nhân đều lui xuống, trong sân chỉ còn hai người họ. Ngoài nàng ra, không ai hay biết chuyện kinh tâm động phách này.
Sau đó nàng mới kinh hãi tự véo mình một cái.
Đau! Là thật!
Chử Nghi Xuyên… lại si tâm với phụ nhân đã có chồng?!
Sớm biết thế, nàng đã không để người này rời khỏi cung. Ở trong cung tránh mặt người ngoài thì nào có chuyện thế này xảy ra!
Nàng xót xa vuốt ve khuôn mặt người trước mắt: “Sao mà ngươi cũng phạm cái loại hồ đồ này chứ…”
Chử Nghi Xuyên thuận thế ngồi xổm xuống, ánh mắt hơi động: “Cũng?”
“Việc này lại không trách ngươi, ngươi không có lỗi, ta làm sao mà khinh ngươi được.” Thẩm Ngọc Loan đau lòng nói: “Thì ra mấy ngày nay ngươi đều suy nghĩ những chuyện này ư?”
Chử Nghi Xuyên gật đầu.
“Người nọ là ai? Ta có biết không?”
Thẩm Ngọc Loan lại lập tức đổi lời: “Thôi thôi, đừng nói ta nghe.”
Lúc này, nàng chẳng còn chút hơi sức nào mà phán xét.
Tâm tư rối ren ấy, nàng cũng từng nếm trải một lần. Khi ấy ăn không ngon, ngủ chẳng yên, trong lòng vừa hổ thẹn, vừa tự khinh chính mình. Nàng không sao hiểu nổi, vì cớ gì bản thân lại có thể mặt dày đến thế, lại có thể thẩm thương người trong lòng của tỷ tỷ mình.
Nhưng giờ đây nàng đã thoát khỏi đoạn tình cảm dại khờ ấy, cũng đã sớm buông tay mối duyên vô vọng kia từ lâu, giờ đây nhìn Chử Nghi Xuyên cũng vì thế mà chịu đủ giày vò, nàng phảng phất như thấy chính mình ngày xưa. Chỉ còn lại một mảnh xót xa trong lòng.
Nàng lấy giọng điệu của người từng trải khuyên chàng: “Chuyện này… ngàn vạn lần đừng để người khác hay biết. Thiên hạ người đời không dễ cảm thông đâu.”
Kỳ thực, trong cung ai ai cũng rõ tâm ý nàng dành cho Hoàng thượng. Chử Việt cũng hay, Lương Toàn cũng hay, phụ mẫu hắn cũng hay, Thẩm Ngọc Trí cũng hay. Nàng quá ngốc, luôn nghĩ mình giấu kỹ lắm, kỳ thực sớm đã bị người khác nhìn rõ mồn một.
Chử Nghi Xuyên hỏi: “Hoàng tẩu cũng sẽ chê cười ta sao?”
“Ta đương nhiên không.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Ngày sau ngươi có điều gì không thể nói cùng người ngoài, đều có thể nói cho ta nghe.”
“Vậy… Hoàng tẩu nói xem, ta nên làm sao đây?”
“Hoặc là nhẫn nhịn, hoặc là theo đuổi.” Thẩm Ngọc Loan ôn tồn dạy bảo: “Nhưng ngươi phải liệu tính cho rõ, trong lòng người nọ rốt cuộc có ngươi hay không. Nếu trong lòng nàng có người khác, vậy ngươi nên sớm buông bỏ. Còn nếu nàng chẳng yêu ngươi mà lại nhận lấy tình cảm ấy, thì nàng là kẻ chẳng đáng để ngươi vì nàng mà tổn hao tâm trí. Ngươi thông minh như vậy, hẳn là tự biết phân biệt phải trái.”
Chử Nghi Xuyên khẽ ngước mắt nhìn nàng: “Thế trong lòng Hoàng tẩu có người mình yêu thích không?”
“Không có!” Thẩm Ngọc Loan chắc nịch nói: “Tuyệt đối không có!”
“Hoàng huynh cũng không phải sao?”
Thẩm Ngọc Loan hừ lạnh một tiếng thật mạnh!
Ý tứ rõ ràng chẳng cần nói cũng biết.
Chử Nghi Xuyên như kẻ sống lại từ cõi chết, cả người bừng sáng.
Ánh mắt chàng lấp lánh như sao, đôi mi cong cong khẽ run rẩy, nơi má còn hiện ra hai lúm đồng tiền mờ nhạt.
“Hoàng tẩu, ta muốn uống chè.”
Thẩm Ngọc Loan lòng đầy thương cảm, lập tức đáp: “Ta đi nấu cho ngươi!”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 36](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)