Bìa [TTNTCM] – Chương 35
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 35

Tác giả: Thời Tam Thập

2260 từ · 10 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 35

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chuyện Hoàng đế tặng người ngày hôm sau mới truyền đến tai Thẩm Ngọc Loan.

Nàng theo bản năng đi tìm Chử Nghi Xuyên. Mọi khi Chử Nghi Xuyên đều đợi ở cửa, hôm nay nàng đã dậy rồi Chử Nghi Xuyên lại chẳng thấy đâu. Thẩm Ngọc Loan không thấy bóng người, tâm trạng tốt lành buổi sớm chẳng còn chút nào.

“Hắn vừa mới nếm mùi nhân sự, có chút lưu luyến vị ngọt, đắm chìm chẳng muốn thoát cũng là thường tình.” Thẩm Ngọc Loan lạnh mặt, cầm quyển thoại bản trong tay lật soàn soạt: “Cũng tại ta sơ suất. Trong vương phủ hắn trống trải quá sang năm lại phái thêm mấy người đến.”

Châu Nhi: “Dạ, nương nương.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng lại sửa lời: “Ta chẳng rảnh mà quản mấy chuyện ấy. Cứ để hắn tự mình chọn lấy. Em cũng chớ để tâm.”

“Dạ, nương nương.”

Trong lòng Thẩm Ngọc Loan một hơi tức nghẹn mãi chẳng tan, nửa điểm cũng chẳng thể nguôi ngoai.

Khi Tuệ phi và Lệ phi cùng nhau đến Trữ Phượng Cung thăm hỏi, sắc mặt nàng vẫn còn khó coi. Tuệ phi cười nói: “Tết đến, ai lại khiến Hoàng hậu nương nương phật lòng vậy?”

Thẩm Ngọc Loan: “Sao các ngươi lại đến đây?”

“Chỗ nương nương có chè ngon, chúng thần thiếp cũng muốn đến thưởng thức một bát.” Tuệ phi nói: “Thường ngày tiểu Vương gia ở đó, bọn thần thiếp đâu dám quấy rầy, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội này.”

Nhắc đến Chử Nghi Xuyên, Thẩm Ngọc Loan xụ mặt, lạnh nhạt lên tiếng.

Lệ phi: “Nương nương cũng nghe chuyện của tiểu Vương gia rồi ư?”

Lệ phi thở dài nói: “Thường thấy tiểu Vương gia lãnh đạm ít lời, nhưng với nương nương lại thân cận, thần thiếp còn tưởng tiểu Vương gia chỉ là ngoài lạnh trong nóng, sợ người lạ thôi. Nào ngờ lại bạc tình đến thế. Giữa mùa đông giá rét, nói đuổi là đuổi, ai không biết còn tưởng người kia là cầm thú gì đáng sợ lắm.”

“Ngươi nói… đuổi ra cái gì cơ?”

“Nương nương chưa nghe sao?” Lệ phi hạ giọng, nói nhỏ: “Hôm qua Lương tổng quản có dâng một người cho tiểu Vương gia, là để khai tâm chuyện nam nữ cho ngài ấy, nhưng tiểu Vương gia vừa về đã đuổi người ta ra ngoài, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc nào.”

“Đuổi, đuổi ra ngoài ư?!” Thẩm Ngọc Loan không khỏi ngồi thẳng người.

“Đúng vậy!”

Nàng nhìn Châu Nhi một cái, Châu Nhi gật đầu. Mới nãy khi tiểu cung nữ kể, nàng chỉ nghe nửa câu đầu đã không muốn nghe nữa, chẳng ngờ phía sau còn có chuyện như vậy.

Lần này, tâm tình Thẩm Ngọc Loan bỗng chuyển u thành hỉ, tuy ngoài mặt nàng không lộ vẻ gì, chỉ dựng tai kề lại gần Lệ phi: “Ngươi nói rõ hơn cho ta nghe nào.”

Lệ phi liền rành rọt, thêm mắm thêm muối kể lại chuyện đêm qua. Khắp hậu cung đều truyền đi, giờ đây ai nấy đều nói tiểu Vươmg gia không gần nữ sắc, lạnh lùng vô tình.

Thẩm Ngọc Loan nghe xong, vẫn phải nói giúp chàng vài lời hay: “Hắn giờ đang bận lo quốc sự, quả thật không nên đắm chìm vào nữ sắc. Chính sự quan trọng hơn.”

“Phải đó, ai chẳng biết tiểu Vương gia chí hướng cao xa.” Tuệ phi cười phụ họa.

“Không phải các ngươi muốn uống chè ư?” Thẩm Ngọc Loan đứng dậy, vén tay áo rộng: “Hôm nay nhàn rỗi, bổn cung tự tay nấu cho các ngươi một bát.”

Tuệ phi vội vàng nói: “Thần thiếp xin đến giúp ạ.”

“Ngươi cứ ngồi đấy là được.”

“Thần thiếp cũng muốn học hỏi một chút.” Tuệ phi cười nói: “Sau này nếu có cơ hội, còn có thể nấu cho Hoàng thượng thưởng thức.”

Tuy Hoàng thượng vốn chẳng mặn mà với loại chè ấy. Nhưng nay tâm tình Thẩm Ngọc Loan tình rất tốt, chè của nàng cũng chẳng phải tài nghệ gì cần giấu giếm, Tuệ phi muốn học, nàng liền thoải mái hào phóng dạy.

Đến giờ trưa, Ngự Thiện Phòng đưa cơm đến.

Phúc công công giúp tiểu thái giám bày biện thức ăn, vừa ngẩng đầu liền thấy Chử Nghi Xuyên ngồi yên bên bàn, ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm. Phúc công công gọi một tiếng: “Chủ tử?”

“Chủ tử?”

Gọi vài tiếng, Chử Nghi Xuyên mới sực tỉnh: “Cái gì? Phúc công công, có chuyện gì vậy?”

“Tiểu chủ tử, dùng cơm ạ.”

Chử Nghi Xuyên gật đầu lơ đãng, ăn mà chẳng biết mùi vị gì.

“Tiểu chủ tử hôm nay sao không đến chỗ Hoàng hậu nương nương vậy?” Phúc công công lải nhải nói: “Chẳng phải người vì muốn cùng nương nương đón tết mà đặc biệt nhập cung sao? Sáng nay Châu Nhi cô nương còn mang chè đến, nói là nương nương có lời nhắn…”

Chử Nghi Xuyên vốn đang thất thần, lúc này lập tức sực tỉnh: “Hoàng tẩu nói gì?”

Phúc công công bị giật mình, dừng lại một chút, mới nói: “Hoàng hậu nương nương nói, hôm qua người tuyết của tiểu chủ tử bị tiểu cung nữ đụng ngã, hỏi tiểu chủ tử có rảnh để đắp lại một cái không.”

“Vậy… ngoài chuyện đó ra, không nói gì khác sao?”

“Dạ, chỉ có vậy.”

Chử Nghi Xuyên thu ánh mắt về, thần sắc vẫn còn ngơ ngẩn.

Phúc công công đứng bên cạnh, mặt mày đầy vẻ khó hiểu, cũng chẳng rõ chủ tử mình gặp chuyện gì. Chuyện xảy ra sáng nay lão cũng biết, nhưng suy cho cùng đó cũng là chuyện thường tình của đời người, tiểu chủ tử của họ không đáng vì cái này mà đến cơm cũng ăn không vào. Nhưng lão hỏi lại, Chử Nghi Xuyên một câu cũng không chịu nói.

Trước đây tiểu chủ tử chuyện gì cũng chịu nói với lão, giờ thì lại có bí mật riêng. Phúc công công cũng buồn bực trong lòng.

Chử Nghi Xuyên kéo dài đến chiều, thấy trời càng lúc càng tối, Phúc công công giục nhiều lần chàng mới lề mề đến Trữ Phượng Cung.

Đêm qua không có tuyết rơi, tuyết đọng ở cửa cung đã sớm bị cung nhân quét đi, số tuyết còn lại cũng không đủ để đắp người tuyết nữa. Chử Nghi Xuyên đến cửa liền muốn quay về, nhưng chàng vừa mới xoay người, liền có tiểu cung nữ hô một tiếng: “Tiểu Vương gia đến rồi!”

Chử Nghi Xuyên: “…”

Chàng vốn định quay gót rời đi, nhưng xem ra đã chẳng kịp, đành phải cắn răng bước vào, lòng như có trống đánh dồn.

Vừa thấy Hoàng tẩu, chàng càng bồn chồn không yên, chút điềm tĩnh ban đầu cũng biến mất không dấu vết. Chử Nghi Xuyên cúi đầu thật sâu, chẳng dám liếc mắt nhìn Hoàng tẩu.

Thẩm Ngọc Loan suýt nữa bật cười: “Ngươi có gì mà không dám nhìn ta? Trong cung người ta đồn khắp cả rồi, ngươi tưởng ta không hay biết sao?”

Chàng sợ hãi giật mình: “Cái, cái gì?!”

“Lương công công sai cung nữ đến khai tâm cho ngươi, lại bị ngươi đuổi đi.” Thẩm Ngọc Loan nâng chén trà nhấp một hớp, trêu chọc nói: “Ngươi tuy tuổi chưa lớn, nhưng các hoàng tử khác khi lớn bằng ngươi trong phòng đã sớm có vài ba thị thiếp rồi. Ngươi muốn cưới Vương phi, đâu thể chờ đến ngày thành hôn mà mọi chuyện còn chẳng hiểu rõ.”

“Ta…” Chử Nghi Xuyên quay mặt đi, không dám nhìn nàng, phần da thịt lộ ra cũng đỏ ửng, từ tai đến cổ, gần như muốn hóa thành màu đỏ sẫm. Chàng rầu rĩ nói: “Hoàng tẩu đừng trêu chọc ta nữa.”

“Ta cũng đang nói chuyện nghiêm túc với ngươi mà.” Thẩm Ngọc Loan chỉnh lại dáng ngồi, ho nhẹ một tiếng, mang theo chút tò mò, chút phấn khích, hạ giọng hỏi: “Người ta đã vào trong phòng ngươi rồi, sao ngươi còn đuổi nàng ra?”

“Không cần nàng ấy, tự ta cũng có thể hiểu rõ.”

“Ngươi hiểu rõ đến vậy sao?”

“Sách… sách vở đều có ghi chép cả!”

Thẩm Ngọc Loan trêu chọc nói: “Ta cứ ngỡ ngươi chăm học, hóa ra ngươi đọc toàn sách của mấy ‘thánh hiền’ này thôi à.”

Cả người Chử Nghi Xuyên gần như chín đỏ, đôi mắt ướt át hệt như chú chó lớn bị bắt nạt, tủi thân nhìn nàng một cái: “Hoàng tẩu có phải cố ý bắt nạt ta không?”

Thẩm Ngọc Loan ho nhẹ một tiếng, lúc này mới thu lại mấy phần hứng thú.

“Cả cung đều đang xì xào bàn tán, chẳng lẽ ta lại không thể hỏi ngươi một câu?”

“Hoàng tẩu cũng đang cười chê ta.”

“Ta đâu có nghĩ thế.”

“Hoàng tẩu chắc chắn đang chê cười ta.”

Thẩm Ngọc Loan vội vàng nói: “Ta chỉ là có chút tò mò thôi.”

Chử Nghi Xuyên liếc nhìn nàng một cái, thấy vẻ mặt thành khẩn của nàng không giống làm bộ, chàng cũng chẳng kiên trì được bao lâu, rất nhanh liền chịu thua nói: “Ta đâu có thích cung nữ đó, cớ gì phải chấp nhận?”

Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Không thích thì không thể làm chuyện đó sao?

Hậu cung Hoàng đế biết bao nhiêu phi tần, đâu phải ai hắn cũng đem lòng thương mến? Chỉ e rằng trong chốn hoàng cung này, nam nhân mang tâm tư ấy chỉ có mỗi mình chàng thôi.

Nhưng nàng nhìn Chử Nghi Xuyên, tiểu Vương gia da mặt mỏng, nói mấy câu đã tự mình ngượng đến đỏ bừng mặt, cứ như chỉ cần nghe thêm chút nữa, cả người sẽ ngất xỉu vậy. Dù sao cũng là nhỏ tuổi hơn mình, tính ra vẫn là đệ đệ, Thẩm Ngọc Loan khẽ hé miệng, cuối cùng vẫn nuốt lời vào bụng.

Chẳng hiểu sao, nàng cũng có chút vui.

Nàng muốn Chử Nghi Xuyên chuyên tâm vào việc lớn, dành nhiều sức lực cho chính sự.

“Dù sao trong lòng ngươi đã rõ, ta cũng chẳng quản ngươi.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Nhưng Hoàng thượng muốn tìm Vương phi cho ngươi, chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua vậy đâu.”

“Ta sẽ đến chỗ Hoàng thượng mà giải thích.”

“Theo ta thấy, chi bằng ngươi cứ theo lời Hoàng thượng, tìm một người hợp ý trước đi. Dẫu sao ngươi còn trẻ tuổi, cứ định chuyện hôn nhân trước, mấy năm sau thành hôn cũng chưa muộn.” Thẩm Ngọc Loan dừng lại, lại nói: “Nếu ngươi đã hiểu mọi chuyện, vậy trong lòng có ai vừa ý chưa?”

“…Chưa có.”

Nhưng Thẩm Ngọc Loan quá hiểu chàng, chàng vừa quay mặt đi không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng liền biết trong lòng chàng có quỷ.

Nàng chợt ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt hỏi: “Ngươi có ưng cô nương nào không? Là con nhà ai? Ta đã thấy mặt bao giờ chưa?”

“Hoàng tẩu đừng hỏi nữa!”

“Có gì mà không tiện nói cùng ta?”

“Ta…”

Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn nàng một chút, rồi chợt đứng phắt dậy. Trước khi Thẩm Ngọc Loan kịp phản ứng, thân ảnh chàng đã biến mất tăm, như con thỏ trên đồng cỏ mùa thu, chỉ chốc lát đã chẳng còn bóng dáng.

Thẩm Ngọc Loan trố mắt nhìn theo, sững người hồi lâu.

Nàng quay đầu lại nhìn Châu Nhi, ngượng ngùng nói: “Da mặt tên này cũng mỏng quá đi…”

Rõ ràng nàng có nói gì khó nghe đâu?

Chử Nghi Xuyên chạy đi thật xa.

Chàng không về tẩm cung mình, chỉ cúi đầu chạy thẳng, chạy mãi cho đến khi thấy không còn sức mới dừng lại.

Chàng tựa vào bức tường cung điện đỏ thẫm, đầu dựa vào tường, giận dỗi đấm mấy cái vào vách tường, rồi lại xoay người, dựa lưng vào tường mà trượt xuống đất.

Chàng vùi đầu vào hai tay, mà đôi tai đỏ bừng vẫn lộ ra rõ rệt.

Những cung nữ đi ngang qua tò mò ngó nhìn, vừa định hành lễ thì đã bị chàng trừng mắt nhìn lại, vội vàng chạy xa.

Vì sao lại thế này chứ?

Chử Nghi Xuyên lại vùi mặt sâu hơn.

Chàng biết rõ… chính vì biết rõ, lại càng không thể hiểu nổi.

Người đêm qua xuất hiện trong mộng chàng, lại chính là Hoàng tẩu.

Chàng nào có gan làm gì Hoàng tẩu trong mộng, chỉ thành thật cùng nàng đứng ngắm hoa đăng, ngay cả tay cũng chưa hề nắm. Chàng cũng chỉ hơi tiếc nuối, tuyệt đối chẳng có ý nghĩ lộn xộn. Nhưng cố tình…

Cố tình từ trước đến nay chàng vốn hay nghĩ ngợi nhiều, tâm tư nặng nề. Khi còn chưa kịp trấn tĩnh lại, trong đầu đã vội nghĩ đến đêm qua, lại tự ý nghĩ ra rất nhiều chuyện.

Nếu như đêm đó chàng bạo gan hơn một chút… Nếu như…

Sáng nay, chỗ đó lại lặng lẽ cương lên.

Chàng cũng dám ư… Làm sao chàng có thể mơ tưởng những điều hoang đường như vậy?