Thời Tam Thập
Thẩm Ngọc Loan vốn là người có tính lười biếng, tựa như không xương cốt vậy, hận không thể mỗi ngày đều từ sớm đến tối nằm dài ra. Nhưng Chử Nghi Xuyên thì khác, người trẻ tuổi tinh lực dồi dào, chàng quen với sự bận rộn, cho dù là ăn Tết cũng chẳng để mình rảnh rỗi.
Uống chè xong, ngồi nghỉ một lát, chàng đã đứng ngồi không yên, hứng thú bừng bừng muốn kéo Thẩm Ngọc Loan đi dạo bên ngoài một chút. Thẩm Ngọc Loan không đi. Chàng cũng không vội, một mình ra cửa điện, đứng lững thững nơi cổng Trữ Phượng cung mà nghịch tuyết đùa gió.
Chàng đi không xa, ngẩng đầu là có thể thấy bên trong, người bên trong cũng có thể thấy bóng dáng chàng.
Chử Việt nhìn chằm chằm bóng dáng chàng, ngày thường ở chốn quan trường đã trầm ổn đáng tin cậy, hiếm hoi thay lúc này giữa băng thiên tuyết địa lại bộc lộ ra một mặt trẻ con.
“Qua năm mới, hắn lại lớn thêm một tuổi.” Hoàng đế bưng chén trà, nhấp nhẹ một ngụm, nói: “Chậm một năm rồi, cũng đến lúc phải lo tính việc chọn Vương phi cho hắn rồi.”
Thẩm Ngọc Loan khựng tay một chút: “Lúc trước chẳng phải không đề cập tới sao?”
“Chuyện lớn chẳng thể cứ hoãn mãi. Cùng lắm là trong một hai năm nay thôi.” Chử Việt liếc nàng một cái, thẳng thừng nói: “Hắn cùng ngươi quá đỗi thân thiết.”
“Tiểu Vương gia thích cùng ai thân cận đó là tiểu Vương gia tự mình chọn, ta đâu có ép buộc điều chi.” Thẩm Ngọc Loan cười như không cười liếc hắn một cái: “Hay là bệ hạ đang ganh tỵ vì tiểu Vương gia không thân thiết với bệ hạ? Hắn sáng nào cũng vào thỉnh an bệ hạ trước, chưa từng bê trễ một khắc nào.”
“Ngươi không cần giả ngu.”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Loan trở nên khó coi.
“Dù sao hắn cũng là đệ đệ trẫm, nay lại chỉ một lòng hướng về phía ngươi, trẫm không muốn bởi chút tư tình của ngươi mà khiến huynh đệ phân ly.” Chử Việt nhàn nhạt nói: “Tìm cho hắn một nàng Vương phi, đưa ra khỏi cung, sau đó lại lo chuyện Binh Bộ. Đợi Ngọc Trí trở về, mọi thứ sẽ sắp xếp êm xuôi.”
“……”
Thẩm Ngọc Loan sớm biết hắn lãnh tâm lãnh tình, trên đời chỉ có chuyện của Thẩm Ngọc Trí mới có thể làm hắn bận lòng, nhưng nghe thấy lời này, trong lòng cũng không khỏi cười lạnh.
Tình huynh đệ nói thì thật nghe thì dễ, chứ thực ra Hoàng đế cũng chỉ mang chút áy náy với Dư gia, so với tình cảm của Phúc công công còn chưa bằng.
“Nếu bệ hạ vì điều này mà lo lắng, sao không đem chân tướng nói cho tiểu Vương gia đi.” Thẩm Ngọc Loan không mặn không nhạt nói: “Tiểu Vương gia cũng không phải người ngoài, hắn ắt là đứng về phía Hoàng thượng, nếu biết được ta và đại tỷ là hai người khác nhau, về sau cũng chẳng đến mức cứ phải giằng co mãi.”
Chử Việt: “Hắn còn nhỏ tuổi quá.”
Cái gì mà tuổi còn nhỏ, rõ ràng chính là không tin tưởng.
Chử Việt nói: “Ngươi cứ làm theo lời trẫm là được.”
Thẩm Ngọc Loan không tỏ ý kiến.
Chử Nghi Xuyên chẳng hay biết chuyện gì, ở ngoài dạo chán chê rồi mới xoa đôi tay lạnh cóng chạy ù vào trong điện.
Chàng ngồi xổm ở trước chậu than sưởi ấm đôi tay, lại uống một chén trà nóng vào bụng mới thấy dễ chịu hơn nhiều.
“Nếu Hoàng tẩu có thể ra ngoài cung thì tốt rồi.” Chàng khao khát nói: “Ta nghe nói, vào dịp tết, kinh thành rất đỗi tưng bừng, trăm họ đổ ra đường mừng xuân đón tết, đến Thượng Nguyên lại có đố đèn, thả hoa đăng, vô cùng náo nhiệt!”
Thẩm Ngọc Loan nhàn nhạt đáp: “Những cái đó ta đều xem qua rồi.”
“Hoàng tẩu đã xem rồi, nhưng ta thì chưa, ta chỉ mong được cùng Hoàng tẩu ra ngoài dạo chơi một chuyến, cảnh ấy náo nhiệt đến đâu nhưng nếu chỉ có mỗi mình ta đi, thì cũng chẳng thấy vui vẻ gì.”
Chử Việt nói: “Trước kia là ngươi nhất quyết đòi vào cung ăn tết.”
Chử Nghi Xuyên nghĩ nghĩ, lại nói: “Cũng phải, vậy thì thôi, thần đệ cứ ở lại trong cung đón Tết vậy.”
Chử Việt hơi sững lại, nói với Thẩm Ngọc Loan: “Lời trẫm vừa nói, ngươi nhớ cho kỹ.”
Dứt lời, hắn liền đứng dậy rời đi. Khi ra khỏi Trữ Phượng Cung, bước chân hơi khựng lại, ghé mắt nhìn sang. Ngoài cửa có thêm một người tuyết nhỏ, nhưng không phải đứng thẳng thông thường, mà lại lười biếng nằm ngang, dùng ngón tay vẽ những nét ngũ quan thô ráp, nhưng vẫn có thể nhìn ra vài phần bóng dáng của Thẩm Ngọc Loan.
Hắn đứng yên ngắm thêm một hồi, đoạn mới xoay người rời đi.
Trong phòng, Chử Nghi Xuyên hỏi: “Hoàng thượng mới vừa nói chuyện gì đó?”
“Chuyện của ngươi.”
“Ta ư?”
Thẩm Ngọc Loan liếc chàng một cái: “Nói về việc choin Vương phi của ngươi đó.”
Chử Nghi Xuyên biến sắc, thất thanh: “Lúc trước chẳng phải đã nói không nhắc đến nữa sao?!”
“Qua tết ngươi lại lớn thêm một tuổi, Hoàng thượng lại khơi dậy cái ý này.” Thẩm Ngọc Loan dừng lại một chút, giọng nói khó giấu vẻ gượng ép: “Dù sao sớm muộn gì cũng phải thành thân, nếu gặp người hợp ý thì đi xem cũng được.”
Chử Nghi Xuyên cúi đầu, chẳng lấy làm vui vẻ gì.
Giờ đây chàng đã liệu tính xong xuôi, còn nhiều việc chưa làm, đâu rảnh rỗi mà lo lắng việc đại sự đời người ấy.
Nhưng Hoàng đế đã quyết, báo trước cho Thẩm Ngọc Loan một tiếng, hôm sau liền bảo Lương Toàn đem vào không ít tranh họa quý nữ, từng bức từng bức trải ra trước mắt. Chử Nghi Xuyên càng nhìn càng phiền, bực bội khôn nguôi.
“Tiểu Vương gia cũng đừng ngại nô tài lắm lời, nhưng Hoàng thượng cũng là vì tiểu Vương gia mà thôi.” Lương Toàn cười nói: “Tiểu Vương gia một mình ở ngoài cung, bên mình chẳng có ai sớm tối hầu hạ, Hoàng thượng trong lòng khó tránh khỏi lo lắng. Nếu Tín Vương phủ có Vương phi, ngày thường đều chăm sóc cho ngài, Hoàng thượng cũng an lòng phần nào.”
Chử Nghi Xuyên nói: “Có Phúc công công bên cạnh lo liệu, xin Hoàng thượng cứ yên tâm đi.”
“Tiểu Vương gia chưa trải qua đương nhiên không rõ, Phúc công công với Vương phi làm sao mà giống nhau được?”
“Thế thì còn Hoàng tẩu.”
Lương Toàn lại cười: “Hoàng hậu nương nương với Hoàng thượng tình nghĩa phu thê sâu đậm, tiểu Vương gia nếu có lòng ngưỡng mộ thì lại càng nên cưới Vương phi để có người tri kỷ sớm tối bên mình.”
Chử Nghi Xuyên không nói gì, cũng không đáp lời.
Những bức họa ấy bị chàng ném hết ra ngoài. Đại thái giám nhặt được vài bức, thấy chàng chẳng nghe lọt tai, lúc này mới ôm bức họa rời đi.
Tới chiều, Chử Nghi Xuyên sang Trữ Phượng Cung dùng bữa, nghiêm túc tâu rõ lòng mình với Hoàng đế. Hoàng đế nhàn nhạt đồng ý, chẳng biết là đã nghe lọt tai chưa, Chử Nghi Xuyên chỉ nghĩ là hắn đã nghe rồi.
Đêm đến, chàng từ biệt Hoàng tẩu trở về tẩm cung, vừa bước vào tẩm điện liền nhận ra có điều không đúng.
Trên giường phồng lên một cục, mà cung nhân hầu hạ thường ngày thì thiếu hơn phân nửa, còn lại đều lui ra ngoại điện. Trong phòng đốt hương trầm, là loại chàng không thường dùng, ánh nến mờ nhạt, mông lung ái muội. Chàng lập tức dừng chân, lùi lại vài bước rời khỏi tẩm điện.
Chử Nghi Xuyên cất tiếng gọi: “Phúc công công!”
“Ối, chủ tử, nô tài ở đây!”
Chàng chỉ vào trong phòng: “Trong đó là ai?”
Phúc công công cũng thấy, nhưng lão vốn theo chủ tử đến Trữ Phượng Cung, cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì. Lão thái giám chỉ nói: “Tiểu chủ tử khoan đã, nô tài đi xem thử.”
Phúc công công nhanh chân đến gần, còn chưa kịp vén chăn nệm, người bên trong đã hét lên một tiếng, vươn hai tay trắng nõn che trước ngực, hoảng sợ nói: “Tiểu vương gia tha mạng!”
Là nữ nhân!
Lão thái giám vội vàng che mắt mình lại, luống cuống lui về.
Chử Nghi Xuyên cũng quay đầu đi, chẳng thèm nhìn thêm một cái nào, sắc mặt khó coi vô cùng: “Ngươi là ai? Vì sao ở trên giường của bổn vương?”
“Là… là Lương tổng quản sai nô tỳ đến.” Tiểu cung nữ ôm chặt chăn che lấy mình, run rẩy quỳ gối trên giường, lộ ra bờ vai trần trụi trắng như tuyết, chỉ có chiếc yếm với sợi tơ hồng mảnh mai vắt qua cổ.
Vài ba câu đã giải thích rõ ràng.
Khi các hoàng tử trong cung sắp đến tuổi trưởng thành, đều sẽ sai cung nữ đến để khai tâm chuyện nam nữ cho họ, chỉ vì Chử Nghi Xuyên lớn lên không giống với các hoàng tử khác, lại thêm Thẩm Ngọc Loan một mực can ngăn nên mới chưa từng trải việc này. Giờ tuổi chàng đã gần cập kê, sắp cưới gả thành thân, đại tổng quản mới nhớ ra chuyện ấy nên chọn ra một cung nữ xinh đẹp dịu ngoan nhất đưa đến.
Đã hiểu chuyện nam nữ, biết được tư vị nữ nhân, đương nhiên cũng sẽ không từ chối chuyện lập Vương phi.
Phúc công công đứng bên, mặt mày lúng túng, ánh mắt né tránh, gương mặt già nua cũng hiện vẻ thẹn thùng, trong lòng thầm trách mình suýt làm chậm trễ việc của chủ tử.
Chử Nghi Xuyên nghiến chặt răng, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài!”
Tiểu cung nữ hai mắt đẫm lệ: “Tiểu Vương gia, đại tổng quản đã dặn, nếu nô tỳ…”
“Cút đi!”
Tiểu cung nữ sợ đến run rẩy, cũng không dám nói gì nữa, vội quấn chặt chăn, chân trần chạy ra khỏi phòng.
Người đã đi, mùi hương trầm trong nội điện vẫn chưa tan. Chử Nghi Xuyên một bước cũng không muốn đến gần, mặt mày đen sạm ngồi ở ngoại điện chờ cung nhân đến dọn dẹp. Hương trầm được dọn đi, cửa sổ mở rộng, để gió lạnh bên ngoài thổi đi mùi hương trong phòng, chăn nệm cũng được thay toàn bộ.
Phúc công công do dự nói: “Tiểu chủ tử cũng đã tới tuổi rồi, Lương tổng quản chẳng qua cũng là vì muốn tốt cho người…”
“Phúc công công, tâm ý đó ta tự hiểu.”
Phúc công công lập tức ngậm miệng.
Đợi trong điện sửa sang xong xuôi, trời cũng đã khuya.
Chử Nghi Xuyên bước vào. Dù đã thay đổi toàn bộ, hương trầm cũng đổi thành mùi chàng thường dùng, chẳng còn một chút không khí kiều diễm ái muội như trước, nhưng chàng vẫn cảm thấy không tự nhiên.
Chàng nằm xuống, nghĩ đến chiếc giường này từng bị người khác nằm, chàng nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện ra cánh tay trắng như tuyết của tiểu cung nữ kia, cảm giác ghê tởm trào dâng không ngớt.
Chàng nhịn xuống, lại rót thêm một bát trà đầy mới miễn cưỡng áp xuống cơn buồn nôn cuồn cuộn trong ngực.
Chử Nghi Xuyên cũng chẳng phải là kẻ không hiểu chuyện gì.
Chàng ra cung dựng phủ, cùng quan viên trong triều giao thiệp, cùng tông thất thân thích đi lại, cũng có người muốn lấy lòng muốn nhét người vào vương phủ của chàng. Lại có kẻ cực kỳ hoang đường, mang chàng đến kỹ viện. Mà hết thảy, chàng đều cự tuyệt.
Xét vì thân phận Vương gia của chàng, cũng chẳng ai dám tiến thêm một bước. Chỉ là chàng muôn lần không nghĩ tới, Lương Toàn thế mà lại đem người trực tiếp đưa lên giường chàng.
Lại liên tưởng đến việc Hoàng đế bỗng dưng muốn bàn chuyện Vương phi cho chàng, lông mày chàng nhíu sâu lại.
Chử Nghi Xuyên nằm rất lâu, đầu óc vẫn không hề tỉnh táo. Chàng sờ soạng ngồi dậy, rời khỏi giường, trực tiếp nằm xuống nền đất lạnh lẽo. Chử Nghi Xuyên đắp chiếc áo khoác màu xanh sẫm lên người, lại từ cổ áo móc ra đồng tiền ấy, nắm chặt trong lòng bàn tay. Như vậy, mới dần dần cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến.
Một đêm nằm mơ thấy rất nhiều chuyện linh tinh vụn vặt, trong mơ cánh tay trắng như tuyết ấy liên tiếp hiện ra trước mắt. Chốc lát là tiểu cung nữ, chốc lát là Vương phi tương lai mặt mày chẳng rõ, sau lại biến thành Hoàng tẩu. Chàng mơ thấy mình cùng Hoàng tẩu đi xem hoa đăng, mãi đến khi trời gần sáng mới thấy lòng an ổn, ngủ một giấc thật say.
Sáng hôm sau, Phúc công công hốt hoảng lay chàng tỉnh dậy.
“Tiểu chủ tử, sao ngài lại ngủ ở đây thế này?!” Phúc công công lo lắng nói: “Thời tiết lạnh như vậy, dù trong phòng có đặt chậu than thì cũng lạnh lắm. Nếu có điều gì không hay nô tài biết ăn nói sao với Dư phi nương nương đây!”
Chử Nghi Xuyên ôm đầu ngồi dậy.
“Phúc công công, ta không sao…” Chàng đang nói bỗng dưng nghẹn lại.
Chử Nghi Xuyên chớp chớp mắt, khi Phúc công công định vén chăn cho chàng chàng vội giơ tay cản lại. Chàng cứng đờ ngồi dưới đất, co người lại, sắc mặt biến hóa khó dò.
“Tiểu chủ tử?”
Chử Nghi Nghiên hoàn toàn chẳng hay biết, dường như cái gì cũng không nghe thấy.
Chàng nhắm mắt lại, tay chầm chậm luồn vào trong áo khoác…
Dưới thân thấm ướt dính nhớp.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 34](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)