Bìa [TTNTCM] – Chương 33
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 33

Tác giả: Thời Tam Thập

1774 từ · 8 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 33

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Nghi Xuyên dạo này thường cảm thấy thân thể chẳng yên, giống như trong người mắc phải bệnh lạ.

Khi Phúc công công sắc thuốc, chàng dặn riêng Phúc công công sắc thêm hai thang thuốc an thần, bịt mũi uống cạn, đợi đến hôm sau tỉnh lại, vết bỏng rộp ở miệng đã hoàn toàn tiêu tan.

Chàng áp tay lên ngực, lặng lẽ chờ đợi, chắc chắn tim đập bình ổn không có gì khác lạ bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Ắt hẳn là ảo giác của chàng.

Sáng sớm tỉnh giấc, chàng theo thường lệ đi thỉnh an Hoàng đế. Hoàng đế dậy sớm, sau khi tấu xong chút việc trong hậu phủ, chàng lại đến Trữ Phượng Cung tìm người.

Hôm nay là ngày đầu năm mới, các tiểu cung nữ ở Trữ Phượng Cung dậy từ rất sớm, siêng năng dọn dẹp cung điện. Châu Nhi đứng chặn ở cửa, nói: “Nương nương đêm qua đã dặn trước khi ngủ rằng hôm nay muốn dậy muộn chút, không cho nô tỳ gọi dậy.”

“Không sao, ta đợi ngoài này cũng được.”

Chử Nghi Xuyên sai cung nữ mang đến mấy quyển tạp ký, là những quyển chàng từng đưa vào cung. Chàng mở một quyển du ký, trên đó vẫn còn lưu lại nét bút phê của Thẩm Ngọc Loan.

Nàng vì lo cho việc sau này rời khỏi cung tìm chốn dung thân, nên mỗi một địa điểm nàng đều xem xét cẩn trọng. Chẳng hạn như trong du ký có đoạn viết về chốn phong cảnh hữu tình, trời đất nên thơ, nàng liền ghi chú ngay bên cạnh là: “Nơi hẻo lánh, đi lại bất tiện.” Lại có đoạn trong du ký kể về đời sống thôn quê cùng thú rừng hoang dã, nàng lại phê: “Dân phong quá thô lỗ, không thuận lợi cho nữ tử độc hành.”

Lời phê bình nghiêm túc, nhưng cũng có chút buồn cười.

Chử Nghi Xuyên vừa xem vừa cười, xem đến nửa chừng mới hiểu ý đồ của nàng.

Nàng một lòng muốn ra khỏi hoàng cung, rời xa kinh thành, tránh khỏi những chuyện thị phi rối ren nơi đây.

Trong sách cũng có những nơi Thẩm Ngọc Loan đánh dấu cho là không tệ. Chử Nghi Xuyên đều lặng lẽ ghi lòng tạc dạ, lần lượt lật xem từng quyển một.

Giữa chừng có vài phi tần đến chúc Tết, nhưng đều bị Châu Nhi lấy lý do tương tự đuổi đi. Những phi tần đó quả nhiên không ở lại. Khi Chử Nghi Xuyên đọc đến đoạn cuối, xem hết những phê bình của nàng, thì Thẩm Ngọc Loan mới khoan thai tỉnh giấc.

Đêm qua nàng ngủ trễ, khi dậy cũng muộn hơn một chút, ngày đầu năm mới liền lười biếng, cũng chẳng trang điểm kỹ càng, chỉ dùng một cây trâm cài tóc tùy ý rồi bước ra.

Đến trước mặt Chử Nghi Xuyên, nàng lại lười biếng ngáp một hơi.

“Hoàng tẩu hôm nay dậy muộn hơn mọi khi.”

Thẩm Ngọc Loan liếc chàng một cái đầy giận dỗi, đưa một món đồ trang sức trước đến mặt chàng.

Một chiếc dây kết bằng ngọc đen, ở giữa buộc một đồng tiền. Nàng lay lay trước mặt Chử Nghi Xuyên, chàng mới vội vàng vươn tay đón lấy.

Cẩn thận nâng niu trong tay, chàng vẫn còn mơ hồ: “Cái này cho ta ư?”

“Là cát tường ngươi mang đến cho ta ngày hôm qua đó.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Chỉ có một phần điểm tâm, vậy mà ngươi lại quên mất phần của mình. Năm mới đến rồi, ta cũng chẳng có gì hay để tặng ngươi, vậy ta chia cho ngươi một nửa. Năm nay ngươi cũng sẽ như ý cát tường.”

Nàng theo tiểu cung nữ học nửa buổi tối, cuối cùng mới kết được một cái trông đẹp mắt.

Thẩm Ngọc Loan nhướng mày, uy hiếp chàng: “Ngươi nhớ giữ cho kỹ, nếu làm mất, sau này đừng đến chỗ ta uống chè nữa.”

“Ta biết rồi, ta sẽ giữ thật kỹ!” Cừ Nghi Xuyên vội vàng đáp.

Chàng vui mừng nắm chặt sợi dây, lòng tràn đầy hân hoan không biết giải bày làm sao cho thoả. Chàng cầm mãi trong tay, giấu vào trong túi, lại không né được mà lấy ra xem, trông thấy dây đủ dài, chàng liền dứt khoát treo lên cổ. Đồng tiền rủ ở giữa, vừa vặn ngay vị trí tim chàng.

Chử Nghi Xuyên nâng đồng tiền lên xuống, lật qua lật lại mà ngắm nghía, cuối cùng cẩn thận giấu vào cổ áo. Qua lớp xiêm y, chàng vỗ nhẹ lên ngực, cảm nhận được độ lành lạnh của kim loại chạm vào da thịt, tựa hồ còn có thể cảm nhận được một điều gì khác lạ, khiến lồng ngực cũng dần nóng bừng lên.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Chàng lại thấy có hơi không khỏe.

Chàng ngẩng đầu lên hỏi: “Hoàng tẩu, hôm nay có chè để uống không?”

Thẩm Ngọc Loan không nói nên lời: “Hôm nay là ngày đầu năm, còn muốn uống chè ư?”

Chử Nghi Xuyên cong môi cười: “Hoàng tẩu xem, ta đã khỏe lại rồi.”

Thẩm Ngọc Loan đành đồng ý, bất đắc dĩ liếc chàng một cái, rồi đi nấu chè cho chàng. Bếp nhỏ đủ đầy nguyên liệu, chẳng thiếu thứ gì. Chàng vừa khỏe lại, nên nàng cũng không cần phải kiêng kị, theo đúng khẩu vị của mình bỏ thêm chút đường phèn cho ngọt miệng.

Khi chè vừa nấu xong, Trữ Phượng Cung lại đón thêm một vị khách.

Chử Việt đoán chắc giờ này nàng đã tỉnh, vừa khéo lúc ấy ngửi thấy hương ngọt thoang thoảng trong Trữ Phượng Cung, hắn liền bước vào. Năm mới đến, Hoàng đế cũng được nghỉ ngơi, hôm nay tâm tình vừa vặn dễ chịu, ngửi thấy mùi chè ngòn ngọt, liền hứng khởi cười nói: “Mang cho trẫm một chén.”

Chử Nghi Xuyên đã uống hơn nửa chén, lúc này há miệng khen: “Hoàng huynh nên uống nhiều vào, chè hôm nay còn ngon hơn mọi ngày đấy.”

“Thật sao?” Hoàng đế cảm thấy hứng thú, múc một muỗng cho vào miệng, đầu lưỡi vừa chạm vào, hắn liền nhíu mày rồi đặt xuống: “Ngọt quá.”

“Không ngọt đâu.” Chử Nghi Xuyên nói: ” Trước kia Hoàng huynh cũng uống rồi mà, chè của Hoàng tẩu xưa giờ đều là vị này.”

“Mấy hôm trước không phải vậy.”

“Đó là vì ta bị nhiệt trong người, Hoàng tẩu lo cho ta nên nấu nhạt một chút.” Chử Nghi Xuyên nói, lại múc một muỗng lớn: “Bây giờ ta đã khỏe rồi, vị chè cũng phải trở lại như trước thôi.”

“…”

Chử Việt rụt tay lại, nhàn nhạt nói: “Trẫm uống không quen, không uống nữa.”

Hắn nói xong, lại nhìn về phía Thẩm Ngọc Loan.

Thẩm Ngọc Loan cũng không ngẩng đầu lên: “Bệ hạ không muốn uống vậy thì đừng uống nữa.”

“…”

Chử Nghi Xuyên vội vàng tìm đề tài: “Sáng nay ta đi gặp Hoàng huynh, khi ấy Hoàng huynh còn chưa thay bộ y phục này đâu. Hiếm có dịp mới thấy Hoàng huynh không mặc triều phục.”

Thẩm Ngọc Loan nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Hoàng đế lúc này khoác một thân áo đen huyền, bên ngoài choàng phủ thêm áo choàng lông cũng đen tuyền, so với sắc minh hoàng thường ngày, trông càng oai phong phi phàm hơn.

Chử Việt chạm phải ánh mắt nàng, khóe môi hơi nhếch lên, nói: “Tuệ phi tự tay làm xiêm y cho trẫm. Nàng có lòng, trẫm cũng không đành phụ.”

Thẩm Ngọc Loan lại cúi đầu.

Mắt Chử Nghi Xuyên sáng lên, cuối cùng cũng tìm được cơ hội khoe với hắn: “Hoàng huynh, huynh xem, bộ đồ trên người ta đây là Hoàng tẩu làm cho ta đó. Hôm qua tuy đã thấy rồi, nhưng ban ngày nhìn còn đẹp hơn đúng không.”

Chử Việt: “…”

Hắn liếc Thẩm Ngọc Loan một cái, nói: “Chẳng qua là phân phó Thượng Y Cục một tiếng, chút công cán cũng không có, cũng coi là tự tay làm ư?”

“Dù có phải tự tay làm hay không, Hoàng tẩu có thể phân phó một tiếng, đó là do trong lòng nhớ đến ta, lo cho ta lạnh nóng, đây là tấm lòng của Hoàng tẩu.” Chử Nghi Xuyên nhiệt tình nói: “Hoàng tẩu có thể lo cho ta, ta cũng đã mừng lắm rồi.”

“Chẳng qua là vài món xiêm y thôi.” Thẩm Ngọc Loan nhẹ mắng một câu: “Hôm khác ta làm thêm cho ngươi mấy bộ, khỏi phải mặc mãi không thay mà chạy tới chỗ ta.”

Chử Nghi Xuyên lập tức gật đầu rối rít, chẳng có lời nào là không thuận.

Chử Việt: “…”

Ánh mắt hắn nặng nề nhìn chằm chằm Thẩm Ngọc Loan, nếu có thể hóa thành vật thực, chỉ sợ đã đâm nàng tan nát.

Đầu óc Thẩm Ngọc Loan cũng trở nên mịt mờ.

Cái tên Hoàng đế này lại phát điên gì đây? Sao tự nhiên lại không vui?

Đời trước, nàng cũng chẳng phải chưa từng may xiêm y cho hắn, nhưng tay nàng vụng về, đường may cũng xấu xí, làm xong còn bị hắn ghét bỏ, nói đường đường là Hoàng hậu lại làm mấy việc khó coi, chẳng hợp với phẩm giá hoàng cung chút nào.

Trong cung, xiêm y của mọi người đều do Thượng Y Cục lo liệu, mỗi quý đều sẽ có y phục mới, chẳng ai bị thiếu, mà người càng không thể thiếu lại chính là Hoàng đế. Dù có sơ sót gì đi nữa thì vẫn còn có Lương Toàn, vị tổng quản thân tín ấy luôn nhớ kỹ mọi việc. Như vậy thì còn cần đến lượt nàng bận tâm sao?

Lại không giống như Tiểu Xuyên.

Vương phủ lớn như vậy, bên người chàng chỉ có mỗi Phúc công công, ông là lão thái giám, tuổi cao dễ quên, đâu thể so với Hoàng đế có trăm nghìn kẻ hầu người hạ được.

Thẩm Ngọc Loan nghĩ, tay lại không ngừng múc cho chàng một muỗng lớn.

“Uống thêm chút nữa đi.”

Chử Nghi Xuyên: “Vâng!”

🦋: Không biết các nàng vội thấy họ yêu nhau chưa chứ mình vội rồi, đã là chương 33 rồi đấy huhu sao chưa yêu nhauuuuuuuuuuu????