Bìa [TTNTCM] – Chương 32
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 32

Tác giả: Thời Tam Thập

2658 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 32

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Nghi Xuyên lại không cảm thấy chè quá ngọt.

Từ khi chàng uống chén đầu tiên, khẩu vị đã là như vậy, từ ngụm đầu tiên chàng đã thích, dù Hoàng tẩu làm kiểu gì chàng cũng thích.

Sau này Thẩm Ngọc Loan đưa công thức nấu chè cho Phúc công công, song đổi người làm thì hương vị liền giảm sút rất nhiều. Ngay cả ở Trữ Phượng Cung, tiểu cung nữ và Hoàng tẩu làm ra, cũng không cùng hương vị.

Mỗi ngày có chè uống, dù là cuối năm bận rộn nhiều việc, Chử Nghi Xuyên vẫn giữ nguyên hứng thú này không hề suy giảm.

Cũng không biết là do mùa đông hanh khô, hay do việc nước đa đoan khiến tâm trí mệt mỏi, chưa đến mấy ngày, bên miệng chàng liền nổi mấy nốt nhiệt đỏ. Những vết đỏ ấy mọc trên gương mặt tuấn tú kia, nhìn qua vừa buồn cười, vừa đáng thương.

Thẩm Ngọc Loan cũng bất lực, vội bảo thái y kê cho chàng một phương thuốc giải nhiệt, rồi dứt khoát cấm luôn việc cho chàng uống chè.

Chàng không ngại việc giải nhiệt, nhưng việc ngưng uống chè thì chàng có lời muốn nói: “Chẳng qua là nổi mấy nốt rộp, có liên quan gì đến việc uống chè? Chè của Hoàng tẩu là thứ ta thích nhất, mỗi ngày ta làm việc, cũng chỉ nghĩ đến chè của Hoàng tẩu mới có sức lực.”

Thẩm Ngọc Loan vừa bực mình vừa buồn cười, nghe chàng nói vài câu mềm mỏng bên tai, mới miễn cưỡng đồng ý.

Chè cũng đã đổi sang những nguyên liệu thanh nhiệt, đường phèn cho ít đi vẫn giữ vị thanh dịu, Chử Nghi Xuyên vẫn vui vẻ uống hết. Chỉ có điều Thẩm Ngọc Loan không thích, nàng thích vị ngọt, càng ngọt càng tốt, khẩu vị mới có vẻ quá nhạt nhẽo.

Nhưng Chử Việt thì lại rất vừa ý, mỗi ngày đều rất nể tình uống thêm một chén.

Giữa những ngày bận rộn, cửa ải cuối năm cũng lặng lẽ trôi qua, chớp mắt đã bước sang năm mới. Tất cả các bộ môn trong triều đều ngưng làm việc, các quan viên cũng về nhà ăn Tết, chỉ chờ qua mùng tám mới vào lại triều.

Theo quy củ mọi năm, trong cung sẽ mở yến mừng năm mới, vô cùng náo nhiệt. Thẩm Ngọc Loan lười quản những việc này, chỉ việc hậu cung thôi cũng đủ làm nàng phiền lòng, vì thế nàng sớm đã giao phó cho các phi tần khác, lấy Tuệ phi dẫn đầu, vài vị phi tần khác cũng tụ lại bàn bạc, cùng nhau nghĩ cách thu xếp.

Đợi đến ngày Trừ tịch, chạng vạng tối, Chử Nghi Xuyên khoác áo trở về cung, tuyết trắng bám đầy áo chàng. Vậy mà chàng chẳng thấy lạnh chút nào, ngược lại vẻ mặt còn tràn đầy hứng khởi, tay ôm hộp đồ ăn bước vào điện.

“Ta đến đưa quà năm mới cho Hoàng tẩu đây!”

Trong điện than hồng rực cháy, vừa vào cửa, bông tuyết trên người chàng toàn bộ hóa thành nước, thấm vào trong áo khoác. Phúc công công sốt ruột đuổi theo sau kêu: “Chủ tử, chậm một chút, chậm một chút!”

Thẩm Ngọc Loan cũng vừa thay bộ đồ mới, đang chuẩn bị ra cửa dự tiệc, nghe vậy không khỏi bật cười: “Sắp đến yến tiệc tất niên rồi, sao ngươi lại chạy sang đây?”

“Ta đã xếp hàng rất lâu, vừa đến tay liền mang cho Hoàng tẩu, không thể chậm trễ, chậm chút nữa là nguội mất.” Hộp thức ăn là một phần điểm tâm, mặt trên còn in chữ Bảo Chi Trai. Chử Nghi Xuyên mở hộp thức ăn, vừa mở vừa nói: “Hoàng tẩu thích nhất là ăn điểm tâm của nhà này, hôm nay họ làm ra một loại điểm tâm mới, nói là số lượng có hạn, chỉ bán duy nhất ngày hôm nay, sang năm mới sẽ không có, người xếp hàng dài lắm, mấy người đến sau còn không mua được. Hoàng tẩu mau nếm thử xem sao.”

Thẩm Ngọc Loan không nhịn được cười. Chàng đường đường là Vương gia, muốn món gì chỉ cần sai người một tiếng là có, thế mà vẫn đi xếp hàng cùng thường dân ngoài phố để mua cho nanf.

Dù sao cũng là tấm lòng đáng quý, Thẩm Ngọc Loan lau đi lớp son môi vừa mới thoa, dưới ánh mắt mong chờ của chàng, nếm một miếng. Nàng vừa cắn xuống, giữa răng liền chạm vào một vật cứng, Thẩm Ngọc Loan nhíu mày, nhổ ra một đồng tiền.

Chử Nghi Xuyên thấy vậy càng thêm vui vẻ: “Ta nghe tiểu nhị bên đó giới thiệu, nói là hộp điểm tâm này bề ngoài trông giống nhau, nhưng mỗi miếng nhân đều khác nhau, trong đó có một miếng đặt đồng tiền, ngụ ý là tân niên cát tường. Hoàng tẩu một ngụm liền cắn trúng, sang năm nhất định có thể cát tường như ý!”

“Tốn công sức lớn như vậy chạy đến đây, chỉ để ta ăn một cái đồng tiền sao?” Thẩm Ngọc Loan nổi giận liếc chàng một cái, nhưng ý cười trên mặt lại không hề giảm.

Nàng bảo Châu Nhi rửa sạch đồng tiền mang đi cất thật kỹ, một năm cát tường như ý, không thể tùy ý làm hư.

“Nương nương, thời gian không còn sớm.” Cung nhân nhắc nhở.

Thẩm Ngọc Loan đi tô lại son, Chử Nghi Xuyên liền đứng đợi ở bên ngoài, chờ nàng chuẩn bị xong, mới cùng đi ra ngoài.

“Khoan đã.” Thẩm Ngọc Loan dừng bước chân, quay đầu lại trên dưới đánh giá chàng một lượt, không đồng tình nói: “Ngươi cứ mặc thế này ư?”

Chử Nghi Xuyên cúi đầu nhìn lại y phục mình, rồi ngẩng lên nói: “Sao vậy? Đây là xiêm y Hoàng tẩu làm cho ta mà.”

Từ lúc nhận được chiếc áo khoác ấy, chàng đã vô cùng yêu quý, mỗi ngày mặc xong đều bảo hạ nhân cẩn thận giặt sạch, chờ ngày hôm sau mặc lại. Hôm nay, vẫn là khoác chiếc áo ấy.

Thẩm Ngọc Loan càng không tán thành: “Đây đều là y phục cũ.”

Nàng ngoắc Châu Nhi lại, rất nhanh Châu Nhi liền từ trong phòng lấy ra một cái túi vải.

“Ngươi đường đường một Vương gia, cả ngày mặc cùng một chiếc xiêm y, người khác nhìn vào, còn không biết tưởng ta bạc đãi ngươi đến mức nào.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Nếu là năm mới, thì nên mặc y phục mới.”

Trong túi là một bộ y phục màu lam còn thơm mùi vải mới. Chử Nghi Xuyên vô cùng vui vẻ, cúi đầu cảm tạ Hoàng tẩu xong liền vội vàng trở lại tẩm cung của mình thay y phục. Chàng tuổi còn trẻ, dung mạo khôi ngô, dáng dấp hiên ngang như tùng như trúc, màu sắc nào cũng hợp, y phục mới mặc trên người càng thêm tuấn tú sáng rỡ.

Chử Nghi Xuyên sờ sờ vỗ vỗ, soi gương tới lui, thích thú không thôi. Chàng lại vội vàng dặn dò cung nhân: “Y phục cũ cũng phải cất kỹ, ta còn muốn mặc.”

“Lão nô đã biết.” Phúc công công cười tủm tỉm đáp: “Y phục cũ của chủ tử đã ướt, lão nô sẽ giúp tiểu Vương gia thu dọn sạch sẽ.”

Chử Nghi Xuyên lúc này mới vừa lòng, thấy thời gian không còn sớm, vội vàng ra cửa dự yến tiệc.

Vị trí của chàng được sắp xếp bên cạnh đế hậu, gần hơn so với bữa tiệc sinh thần trước đó, cũng vừa tiện để nói chuyện. Đợi yến tiệc tất niên bắt đầu, nhạc sư tấu nhạc, vũ cơ uốn lượn, mọi người tìm những người thân thiết ngồi xuống trò chuyện, đế hậu ngồi cùng nhau, Chử Nghi Xuyên cũng chen vào giữa họ.

Chàng ngồi bên tay trái Hoàng đế, cách Thẩm Ngọc Loan một người, nên khi nói chuyện trong động tác khó tránh khỏi phải qua Hoàng đế.

Chử Việt rũ mắt xuống, chỉ thấy bóng dáng màu xanh biếc lúc ẩn lúc hiện trước mắt, bên tai một tiếng lại một tiếng “Hoàng tẩu”, “Hoàng huynh”, “Hoàng tẩu”.

“Được rồi.” Hắn lên tiếng ngăn lại: “Dù là ăn Tết có vui cũng chớ quá trớn, hạ nhân đều đang nhìn đấy.”

Thật ra hành vi của Chử Nghi Xuyên cũng không có gì khác thường, nhưng Hoàng đế đã nói vậy, chàng cũng phải thuận theo.

“Buổi chiều trẫm gặp ngươi, hình như ngươi không mặc bộ xiêm y này.” Hoàng đế nói.

Chử Nghi Xuyên hớn hở đáp: “Hoàng huynh cũng phát hiện sao? Năm mới nên mặc y phục mới, đây là Hoàng tẩu chuẩn bị cho ta.”

Chử Việt đang bưng chén rượu thì khựng lại: “Hoàng hậu chuẩn bị sao?”

Thẩm Ngọc Loan bổ sung: “Chỉ là phân phó cho Thượng Y Cục một tiếng mà thôi.”

“Nhưng cũng là Hoàng tẩu tặng ta mà.” Chử Nghi Xuyên vui vẻ nói.

Bộ dạng vốn đã trưởng thành, giờ lại cao hứng lại khoe khoang, trông chẳng khác nào tiểu hài tử đem món đồ chơi mới ra khoe cùng người thân, trên người còn mang theo mấy phần ngây ngô, trẻ dại chưa kịp giấu đi.

Thẩm Ngọc Loan bất đắc dĩ liếc chàng một cái, vốn còn định nói gì đó. Khóe mắt liếc thấy vẻ mặt Hoàng đế không rõ là vui hay không, nàng dừng lại một chút, nói: “Ngươi còn chưa cập quan, ta chiếu cố ngươi nhiều hơn một chút, đó cũng là ý của Hoàng thượng.”

“Ta biết mà.” Chử Nghi Xuyên cười đồng ý: “Hoàng tẩu tựa như mẫu phi của ta vậy.”

Chàng bưng chén rượu trên bàn lên, nói với đế hậu: “Năm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, nếu không phải có Hoàng tẩu cứu ta, Hoàng huynh thay ta giải oan, ta cũng sẽ không có ngày hôm nay, đêm Trừ tịch là ngày cuối cùng của năm cũ, mọi chuyện không tốt đều phải để lại trong năm này. Ta kính hai người một ly.”

Chử Việt vươn tay, chén rượu của hắn nhẹ nhàng chạm vào chén của chàng, phát ra một tiếng trầm vang. Thần sắc hắn hơi giãn ra, ánh mắt dịu dàng nhìn đệ đệ: “Giữa chúng ta, hà tất phải nói những lời khách sáo này.”

Thẩm Ngọc Loan cũng bưng chén rượu trước mặt lên, cười nhẹ rồi khẽ chạm vào chén của chàng.

Một khung cảnh vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Rượu quá ba tuần, mọi người tốp năm tốp ba ngồi cùng nhau, trên mặt đều đã lộ vẻ say. Nhạc khúc của nhạc sư đã thay đổi vài lần, vũ cơ cũng thay hết đợt này đến đợt khác, ăn uống linh đình, mãi cho đến khi cung nhân đẩy cửa điện ra, gió lạnh đêm khuya thổi vào, làm tan đi cảm giác say của mọi người, lúc ấy mới giật mình phát giác đêm đã khuya.

Đế vương dẫn đầu đứng dậy, dẫn dắt mọi người trong điện đi ra ngoài.

Chử Nghi Xuyên lần đầu tiên tham gia yến tiệc tất niên, đầu óc mơ màng, lẽo đẽo đi theo bên cạnh Hoàng tẩu: “Giờ chúng ta đi đâu?”

“Sắp đến năm mới, đến giờ bắn pháo hoa rồi.” Thẩm Ngọc Loan nhỏ giọng trả lời hắn.

Chử Nghi Xuyên bừng tỉnh: “Cái này ta biết, ta xem qua rồi.”

“Ngươi xem qua rồi sao?”

Chàng gật gật đầu.

Đến đêm trừ tịch, cả thành trên dưới đều sẽ không ngủ, ai nấy đều đợi để đón năm mới. Chuyện này, Phúc công công cũng đã dạy chàng. Khi ấy, chàng ở trong lãnh cung, vẫn có thể nhìn thấy một khoảng trời nhỏ, chính vào giờ phút ấy, toàn thành bốn phương tám hướng xa gần lớn nhỏ vô số pháo hoa đồng loạt rực rỡ, tiếng nổ bùm bùm xuyên qua những bức tường cung điện dày đặc. Chàng cùng Phúc công công trèo lên mái nhà, cũng có thể nhìn ngắm thiên hạ mừng xuân.

Ở cùng dưới một màn trời, cùng xem qua sự náo nhiệt ấy, cũng coi nhưnđược cùng mọi người đón Tết.

Nhưng mà, giờ đây đứng ở nơi này, chàng lại có thể nhìn thấy phong cảnh còn đẹp hơn dĩ vãng rất nhiều.

Chử Nghi Xuyên đi theo mọi người lên tường cung, đứng trên cao như thế này, cảnh vật được nhìn thấy còn nhiều hơn cả khi ở trên nóc nhà. Chàng có thể nhìn thấy toàn bộ ngõ ngách lớn nhỏ trong kinh thành, san sát nối tiếp nhau, đèn đuốc sáng trưng, các bách tính ra khỏi nhà hân hoan ăn mừng. Khi pháo hoa rực rỡ bừng nở, từng chùm từng dải vẽ sáng bầu trời, phủ kín cả không gian rộng lớn. Nơi mắt người có thể nhìn tới, đều là một mảnh huy hoàng.

Tiếng “bang bang bạch bạch” vang lên, che lấp mọi âm thanh khác của trời đất.

Những bông pháo hoa ấy dường như nở rộ ngay trên đỉnh đầu, đẹp hơn bội phần so với việc hồi trước chàng chỉ dám nấp trong góc phòng mà lén nhìn.

Chử Nghi Xuyên ngửa cổ, ngước mắt nhìn đến mê mẩn.

Thẩm Ngọc Loan nghiêng đầu, hỏi chàng: “Trước đây khi ngươi nhìn thấy, cũng là như thế này sao?”

“Không, không đẹp đến như vậy.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ cười một chút.

“Về sau, năm nào ngươi cũng sẽ được nhìn thấy.”

Chử Nghi Xuyên theo bản năng quay đầu lại.

Nhưng Thẩm Ngọc Loan đã quay đi rồi.

Nàng cũng ngẩng đầu lên, nhìn những bông pháo hoa rực rỡ nơi xa. Ánh lửa chớp nháy ấy chiếu vào mặt nàng, dung mạo nàng từ trước đến nay đã xuất chúng, không thể tìm ra một chút sai sót, môi sắc hồng nhuận, đôi mắt thanh trong tựa xuân hoa tựa thu thủy, kiều diễm hơn cảnh xuân phương xa, tươi đẹp hơn pháo hoa gần kề.

Yết hầu lăn lộn, Chử Nghi Xuyên bỗng nhiên căng thẳng mà nuốt một cái.

Chàng bỗng dưng không còn lòng dạ nào thưởng thức cảnh pháo hoa rực rỡ ấy nữa, trong lòng đột nhiên phát ngứa, cách một lớp da thịt, không gãi được không cào được, vì thế toàn thân bắt đầu không được tự nhiên.

Lòng bàn tay chàng nóng bỏng, tựa như men say còn đọng, hơi ấm còn vương, toàn thân đều ấm áp, lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi mỏng.

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, chàng khẽ gọi: “Hoàng tẩu?”

“Sao đó?”

Chử Nghi Xuyên nghẹn lời, một câu cũng nghẹn không nói ra thành lời. Chàng nghẹn đến mức vành tai đỏ bừng, hơn nửa ngày, mới hỏi một câu: “Hoàng tẩu có lạnh không?”

Thẩm Ngọc Loan: “Không…”

Lời nàng nói còn chưa dứt, tay đã bị một lực nhẹ níu lấy. Tựa như sự ấm áp ấy là câu trả lời tốt nhất, Chử Nghi Xuyên vụng về đưa lò sưởi tay dúi vào tay nàng.

Lưng chàng nóng đổ một lớp mồ hôi mỏng, lí nhí nói: “Hoàng tẩu nếu vẫn còn lạnh… ta… ta lại nghĩ cách khác…”

Chàng ngửa đầu xem pháo hoa, cúi đầu xem kinh thành, quay đầu xem đám đông chen chúc, cuối cùng đành ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào phiến gạch đá dưới chân. Không hiểu vì sao, chàng lại chẳng dám nhìn Hoàng tẩu lấy một lần.