Bìa [TTNTCM] – Chương 31
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 31

Tác giả: Thời Tam Thập

3163 từ · 14 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 31

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Nghi Xuyên ra tay rất nhanh.

Chuyện đã hứa với Hoàng tẩu chàng ghi tạc trong lòng, chưa đến mấy ngày đã tự mình mang theo một ngọn đèn vào cung.

Không phải đèn Khổng Minh, mà là một chiếc hoa đăng sáu cạnh tinh xảo đẹp đẽ, mỗi một mặt đèn đều được vẽ hoa cỏ bằng mực tàu, nét vẽ tỉ mỉ công phu, khi ánh nến bên trong bập bùng cháy sáng, lại càng thêm rực rỡ mỹ lệ.

Thẩm Ngọc Loan rất thích, nâng hoa đăng trong tay ngắm nghía xoay qua xoay lại. Nàng sợ lỡ tay làm hỏng nên động tác rất cẩn thận. Một mặt lại có chút đau lòng khi thấy trên tay chàng có thêm vết thương nhỏ, vội vàng bảo Châu Nhi đi lấy thuốc trị thương.

“Ngươi hà tất phải gấp gáp như thế, cứ từ từ làm là được rồi.” Thẩm Ngọc Loan cúi đầu, động tác nhẹ nhàng đắp thuốc trị thương lên tay chàng, “Dù sao ta cũng đã nhận được quà mừng sinh nhật của ngươi rồi, cái này coi như là thêm vào thôi.”

“Ta sợ Hoàng tẩu đợi lâu sẽ sốt ruột.” Những vết thương đó bị chạm nhẹ, lòng bàn tay cũng ngứa ngáy theo, Chử Nghi Xuyên miễn cưỡng nhịn xuống, liếc mắt nhìn sang chỗ khác: “Ta rảnh rỗi thì tiện tay làm luôn, không muốn để Hoàng tẩu phải đợi lâu.”

“Rảnh rỗi gì chứ, chuyện Công Bộ bận rộn như vậy.”

“Ban ngày bận công vụ, nhưng đêm đến cũng có chút thời gian thong thả mà.”

Thẩm Ngọc Loan mím môi, đưa cho chàng loại thuốc tốt nhất, rồi liền đi khắp nơi tìm chỗ treo đèn hoa. Nàng tìm đi tìm lại, lại thấy treo ở đâu cũng không hợp, cuối cùng dứt khoát treo luôn trong tẩm điện, ngay trên đầu giường của mình, để nhắm mắt hay mở mắt ra cũng đều có thể nhìn thấy được.

Trong lòng nàng yêu thích vô cùng, đứng ở mép giường ngắm nghía một hồi lâu, lúc này mới nhớ tới Chử Nghi Xuyên còn ở bên ngoài.

Chử Nghi Xuyên cũng chẳng vội vàng, bảo cung nhân dâng lên một quyển tạp ký để xem. Hôm nay chàng đột ngột vào cung, nên cũng không có chè để uống.

Thẩm Ngọc Loan bảo Châu Nhi mang tới đây một chiếc hộp, đặt trước mặt chàng. Nàng hạ giọng nói: “Cái này là ta chuẩn bị cho ngươi, ngươi nhớ phải cất giữ cho kỹ đó.”

Chử Nghi Xuyên tò mò đưa tay đón lấy, chàng nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái, thấy nàng gật đầu, lúc này mới thong thả mở hộp ra. Bên trong là mấy phong thư, cùng một ít vật phẩm khác.

“Những thứ này là gì?”

Khóe môi Thẩm Ngọc Loan nhếch lên, đắc ý nói: “Khoảng thời gian này, ngươi nghĩ ta ở trong cung chỉ ăn không ngồi rồi thôi sao? Ngươi cầm mấy thứ này, đi tìm mấy vị đại nhân…” Nàng nói tên vài vị quan viên trong triều: “Nếu ngươi có khó khăn chỗ nào cứ nói họ, họ sẽ giúp ngươi.”

Chử Nghi Xuyên thoáng kinh hãi: “Hoàng tẩu đây là…”

“Chẳng lẽ ngươi còn định cả đời ở lại Công Bộ bận trước bận sau chỉ làm những việc vặt vãnh đó sao?” Thẩm Ngọc Loan thong thả ung dung bưng chén trà lên thổi thổi nước trà nóng bỏng, sương trắng mịt mờ, khiến dung nhan nàng dưới làn sương mờ lại càng thêm diễm lệ: “Ngươi mà dám gật đầu, thì ta quả thực sẽ xem thường ngươi đấy.”

Chử Nghi Xuyên đương nhiên không nghĩ vậy.

Nhưng tuy rằng không nghĩ đến, chàng cũng chẳng thể ngờ Hoàng tẩu lại vì mình mà lo liệu chu đáo đến vậy.

Nhìn ra sự kinh ngạc của chàng, Thẩm Ngọc Loan càng thêm tự đắc, hận không thể đem cái đuôi công của mình kiêu hãnh mà vênh lên cao, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ nhẹ nhàng dặn dò chàng cất giữ mấy thứ này cho tốt.

Đổi chác lợi ích thôi mà. Nàng tuy không thông minh, nhưng cũng không phải là chẳng biết gì.

Hậu cung tầng tầng lớp lớp, mỗi người đều có xuất thân thâm sâu. Nàng giúp họ tranh sủng, đổi lại chút hồi báo nhỏ nhoi, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Nàng cũng không đòi hỏi quá nhiều, chỉ một chút thôi, có thể giúp Chử Nghi Xuyên thêm một chút trợ lực là được, không cần tham lam. Mỗi người đều có được cái mình cần, ai nấy đều vui vẻ.

“Hậu cung không thể nhúng tay vào chuyện triều đình, ta cũng chỉ có thể giúp ngươi chừng này thôi, phần còn lại… đều phải dựa vào ngươi.”

“Ta sẽ tận tâm sử dụng.” Chử Nghi Xuyên dùng sức đè chặt chiếc hộp, trong lòng đầy cảm kích không biết nên mở lời như thế nào, chỉ có thể khắc cốt ghi tâm, trịnh trọng nói: “Ta sẽ không làm Hoàng tẩu thất vọng.”

“Vậy thì tốt.”

“Hoàng tẩu còn muốn đèn lồng không?”

“…”

Thẩm Ngọc Loan không nói nên lời nhìn chàng một cái, đối diện với đôi mắt trông mong như chú cún nhỏ đòi xương của chàng, nàng không nhịn được, cong ngón trỏ búng một cái vào trán chàng.

Nàng giận dữ mắng: “Ngươi nghĩ ngươi là người bán đèn lồng dạo sao? Có thời gian rỗi đó, sao không lo làm việc cho tốt đi!”

Chử Nghi Xuyên xoa xoa trán, bị mắng cũng không giận, trái lại còn cười vui vẻ, để lộ lúm đồng tiền nơi má.

Nhìn những gì mà Hoàng tẩu cho chàng, xưa nay đều là thứ chàng thiếu nhất. Cho càng ngày càng nhiều, giúp đỡ chàng cũng càng lúc càng nhiều. Mà chàng, thực ra cũng chẳng có gì đáng giá để đáp lại, chỉ đành nghĩ đủ mọi cách, lấy lòng Hoàng tẩu để nàng có yên tâm phần nào về chàng.

Chỉ mong có một ngày, Hoàng tẩu cũng có thể quay lại mà nói với chàng: “Ta có chuyện cần nhờ đến ngươi…”


Từ khi Chử Nghi Xuyên hồi cung, Thẩm Ngọc Loan liền nhận ra lễ vật gửi từ ngoài vào ngày một nhiều thêm.

Nàng thích ăn điểm tâm, mê đọc tạp thư, còn có rất nhiều món đồ chơi nhỏ lạ lùng, nghe nói nàng ngại trời lạnh không thích ra ngoài, chàng lại cho người làm một chậu mai cảnh, như vậy, chẳng cần phải ra đến Ngự Hoa Viên, nàng ở Trữ Phượng Cung cũng có thể ngắm được vẻ thanh nhã của mai nở.

Thấy những lễ vật này tuôn về như nước chảy, Thẩm Ngọc Loan rất đỗi lo lắng, sợ tiền bạc của mình cũng theo đó mà trôi đi.

Cũng may Chử Nghi Xuyên đảm bảo với nàng: “Tiền của Hoàng tẩu, ta đều để riêng tại tiền trang, những gì ta dùng đều là vốn riêng của bản thân.”

Được Hoàng thượng ban thưởng, nhà mẹ đẻ lại giàu có, cùng với việc chàng tự mình kinh doanh sau khi ra cung, tài vật trong tay cũng không phải ít.

Thẩm Ngọc Loan lúc này mới yên tâm.

Tuyết rơi liên tiếp mấy ngày, tiết trời mỗi lúc một lạnh. Qua sinh thần, Thẩm Ngọc Loan liền lui về Trữ Phượng cung, chẳng muốn bước ra ngoài nửa bước, càng không nghĩ đến chuyện tới thăm hỏi các phi tần khác. Than lửa trong tẩm điện cháy hừng hực, ấm áp như mùa xuân, nàng mỗi ngày trốn trong đó đọc tạp thư, ăn điểm tâm, thoáng cái mà ngày tháng trôi thật nhanh.

Nàng không hỏi đến chuyện của Chử Nghi Xuyên, chàng mỗi lần đến thăm nàng cũng không báo cáo, nàng vẫn là từ miệng Hoàng đế mà nghe được chút ít tin tức.

Đã gần đến Tết, trong cung trên dưới bắt đầu bận rộn việc cuối năm, ngay cả Thẩm Ngọc Loan cũng không thể không tất bật, mỗi ngày có vô số sổ sách cần xem, mà triều đình cũng bắt đầu tổng kết cuối năm.

Một hôm trong lúc đưng dùng bữa, Chử Việt hiếm khi cùng nàng nhắc đến chính sự: “Trẫm muốn cho Tín Vương đến Binh Bộ.”

“Binh Bộ?” Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc ngẩng đầu, song rất nhanh đã trấn định lại, cười nhạt: “Bệ hạ đã quyết định rồi, vậy thì nói với ta làm gì, hậu cung vốn dĩ không thể nhúng tay vào chuyện triều đình.”

“Đệ ấy được vào Binh Bộ, ngươi lẽ ra phải rất cao hứng mới đúng chứ?”

“Thăng quan phát tài là chuyện vui, ai mà không cao hứng đâu?” Thẩm Ngọc Loan hỏi: “Chỉ là tiểu Vương gia ở Công Bộ bận rộn lâu như vậy, tự nhiên lại bảo hắn đến Binh Bộ, hai nơi công vụ khác biệt, chẳng phải lại phải bắt đầu lại từ đầu sao?”

Vẻ mặt Chử Việt hờ hững: “Là Binh Bộ thượng thư muốn trẫm điều người tới.”

Thẩm Ngọc Loan bình tĩnh uống một ngụm canh.

Binh Bộ thượng thư, là phụ thân của Lệ phi.

“Bệ hạ là Hoàng đế, nếu trong lòng bệ hạ đã rõ, người khác cũng không thể thay đổi ý định của bệ hạ. Chẳng những Binh Bộ thượng thư muốn người, chỉ sợ trong lòng bệ hạ cũng sớm đã có chủ ý này rồi.”

Chử Việt khẽ gật đầu: “Tín Vương tâm tư kín đáo, làm việc cẩn thận, trong khoảng thời gian ở Công Bộ, được tất cả mọi người trong Công Bộ khẳng định, Liễu thượng thư cũng không dưới một lần khen ngợi đệ ấy trước mặt trẫm. Hắn là đệ đệ của trẫm, ngày sau ắt là cánh tay đắc lực cho trẫm, trẫm cũng muốn bồi dưỡng cho đệ ấy thật tốt.”

Thẩm Ngọc Loan cúi đầu lặng lẽ uống canh, trong lòng lại nghĩ: Tên Hoàng đế này thật không biết xấu hổ.

Ban đầu còn coi thường người ta, chẳng hề nói nửa lời đến việc bồi dưỡng, trên miệng thì nói nghe thật hay, thực tế chỉ điều người ta đi làm những việc vặt vãnh. Giờ đây người ta đã bỏ không ít công sức làm nên thành tích, lại thành công lao của hắn.

“Bệ hạ nghĩ sao thì là vậy.”

“Còn nữa.” Chử Việt buông đũa trong tay, nói: “Trẫm tính điều Thẩm khanh đến Giang Châu.”

Tay Thẩm Ngọc Loan khựng lại.

Vừa rồi nàng không quá kinh ngạc, nhưng lần này thì thật sự kinh ngạc.

“Giang Châu?!”

Chử Việt gật đầu: “Không sai.”

Thẩm phụ làm quan nhiều năm, vẫn luôn không rời kinh thành, trước nay chỉ có các quan lại ở địa phương mới cố gắng chen chân vào kinh, chứ không có kinh quan nào muốn ra ngoài.

Thẩm Ngọc Loan nhớ không nhầm, đời trước, cho đến khi nàng mất, Thẩm phụ vẫn luôn ở kinh thành, tuy rằng vì phạm sai lầm mà bị Hoàng đế ghẻ lạnh, nhưng sau khi Thẩm Ngọc Trí trở về, lại bắt đầu được Hoàng đế trọng dụng, từ đầu đến cuối chưa bao giờ rời khỏi kinh thành.

Giang Châu là nơi đất đai cằn cỗi, dân phong thô lỗ, đó chẳng phải là một nơi tốt đẹp gì.

“Phụ thân ngươi trước kia phạm lỗi lớn, trẫm đã rộng lòng dung thứ, nếu ông ấy có thể ở Giang Châu tận tâm phục vụ bá tánh, chuộc lỗi bằng công, sau này đương nhiên sẽ có cơ hội trở lại kinh thành.”

Trong lòng Thẩm Ngọc Loan rối như tơ vò. Đời này không có nàng cầu xin trước mặt Hoàng đế, sự đối đãi của Thẩm gia lại kém đến vậy ư?

“Vậy đại tỷ tỷ thì sao?” Thẩm Ngọc Loan hỏi: “Đợi đại tỷ tỷ trở về, nếu tỷ ấy trách tội bệ hạ thì sao?”

Chử Việt không đồng tình nói: “Ngọc Trí từ trước đến nay vốn khéo hiểu lòng người, vả lại, trẫm trước kia đã nể mặt nàng mà khoan hồng với Thẩm gia, nàng sao lại vì chuyện này mà trách trẫm được?”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng trong lòng thầm mắng: Bệ hạ chẳng phải muốn sủng ái Thẩm Ngọc Trí lên tận trời sao? Giờ đây mẫu tộc của Hoàng hậu bị biếm chức, người khác sẽ nghĩ thế nào?

Chẳng lẽ dạo gần đây, nàng tiến cử người quá nhiều trước mặt Hoàng đế, khiến hắn ta bất mãn?

Thẩm Ngọc Loan cẩn thận hỏi: “Tuy rằng phụ thân ta phạm lỗi, nhưng tâm ý của bệ hạ đối với đại tỷ tỷ, hẳn là sẽ không giảm bớt đi đúng không…?

Chử Việt liếc nhìn nàng một cái, cảnh cáo nói: “Ngươi không cần nghĩ nhiều, lo làm tốt phần việc của mình là được.”

Thẩm Ngọc Loan lúc này mới yên lòng.

Nàng ăn hết một bát cơm đầy, chẳng hề bị chuyện của Thẩm phụ ảnh hưởng đến khẩu vị.

Dù sao đó cũng không phải chuyện nàng có thể bận lòng, nàng đã quyết tâm rời bỏ Thẩm gia, nên người đáng lẽ phải lo lắng cho chuyện này là Thẩm Ngọc Trí mới phải. Tốt nhất là nàng ấy có thể nghe được tin tức này sớm một chút mà trở về, để nàng sớm ngày ra khỏi cung.

Dùng xong bữa, cung nhân quen tay dâng lên một chén chè nóng.

Hoàng đế gần đây đến uống chè càng lúc càng nhiều, bếp nhỏ của Trữ Phượng Cung cũng bắt đầu chuẩn bị chè sẵn, chỉ chờ Hoàng đế mở lời là dâng lên ngay.

Chử Việt cầm lấy muỗng, nhìn chén ngọc trước mặt, rồi lại ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngọc Loan đang nằm tựa như không xương cốt trên giường đọc du ký.

Hắn nhẫn nhịn, cố gắng kiềm chế, cau mày múc một muỗng bỏ vào miệng.

Lại là chè nấm tuyết.


Đợi lần sau Chử Nghi Xuyên đến, Thẩm Ngọc Loan liền lấy chuyện của Binh Bộ ra hỏi chàng.

“Là chủ ý của ngươi sao?”

Chử Nghi Xuyên gật đầu: “Là ta đã suy đi nghĩ lại nhiều lần rồi mới nghĩ ra.”

“Nếu như ta đường đột mà xin đến Hộ Bộ hay Lại Bộ, Hoàng thượng chắc chắn sẽ không đồng ý, những nơi đó không phải là chỗ ta có thể nhúng tay. Thay vì bị Hoàng thượng nghi ngờ, chi bằng đổi một con đường khác.”

Thẩm Ngọc Loan nghĩ nghĩ, nói: “Trong lòng ngươi hiểu rõ là được.”

Chàng đã cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định, chắc chắn sẽ không đổi ý.

Những tâm tư tính toán trong lòng chàng, Thẩm Ngọc Loan không có hứng thú nghe, chàng cũng không định nói cho Hoàng tẩu nghe. Cứ như thể chỉ cần nói thêm vài câu, chàng sẽ không còn là người vô tư hồn nhiên như thuở trước. Dấn thân vào quan trường, từng bước mưu tính cho bản thân, sớm muộn gì chàng cũng sẽ lột xác đổi cốt, nhưng lại không muốn Hoàng tẩu cảm thấy chàng có sự thay đổi.

Chử Nghi Xuyên hỏi: “Sắp đến Tết rồi, Hoàng tẩu, năm nay ta có thể ở lại trong cung ăn Tết không?”

“Yến tiệc đầu năm tất nhiên sẽ gọi ngươi đến.”

“Ta còn muốn ở trong cung ở lại mấy ngày.” Chử Nghi Xuyên rũ mắt xuống, nói: “Năm trước khi Tết đến, ta còn chưa được gặp Hoàng tẩu, là Phúc công công cùng ta đón Tết. Khi đó, chỉ có Phúc công công kể cho ta nghe về sự náo nhiệt bên ngoài, ta cũng chưa từng thấy qua, Phúc công công còn nấu cho ta một bát mì, thêm hai quả trứng gà, với ta mà nói, có Phúc công công ở bên đó chính là một cái Tết rất tốt rồi. Bách tính bình thường khi đón Tết, cả nhà già trẻ đều sẽ tụ họp bên nhau, hiện giờ bên cạnh ta không chỉ có một mình Phúc công công, ta cũng không muốn chỉ cùng Phúc công công ở ngoài cung đón Tết.”

Thẩm Ngọc Loan vừa nghe xong, làm sao có thể cự tuyệt.

Nàng lập tức đồng ý: “Ngươi muốn ở thì cứ ở lại, có gì không tốt, ta sẽ tự mình đi nói với Hoàng thượng.”

Chử Nghi Xuyên nghe vậy đôi mắt hơi sáng lên, ngượng ngùng cười: “Vậy ta có thể đợi đến mùng tám mới ra cung không?”

“Ngươi ở đến rằm cũng chẳng sao!”

Thẩm Ngọc Loan trong lòng lại mắng Hoàng đế một lần nữa.

Đường đường đang yên đang lành, người còn chưa đến tuổi cập quan, đã vội vã đuổi người ta ra cung sống một mình. Tiểu Xuyên lại không giống các hoàng tử khác, từ trước đến nay không được Dư phi và tiên hoàng yêu thương, khó khăn lắm mới từ lãnh cung trở về, ngay cả cơ hội tiếp xúc nhiều với người thân cũng không có, lại bị cho ra ở bên ngoài một mình.

Uổng công chàng ngày thường còn hiếu thuận với Hoàng đế như vậy!

Thẩm Ngọc Loan trong lòng càng thêm bất bình, dứt khoát nói: “Dù gì cũng chỉ vài hôm nữa là Tết, ngươi hôm nay cứ ở lại luôn đi. Cung điện ngươi từng ở cung nhân hẳn cũng chưa thay đổi gì, chỉ cần dọn dẹp vài thứ là có thể quay về.”

Đôi mắt Chử Nghi Xuyên sáng lấp lánh: “Thật sự được sao?”

“Đương nhiên không thành vấn đề!” Thẩm Ngọc Loan miệng đầy bảo đảm với chàng: “Ngươi là đệ đệ ruột của Hoàng thượng, hoàng cung này chính là nhà của ngươi, ngươi về nhà mình ở, ai dám nói gì không phải?”

Vì thế, ngày hôm đó chàng thu dọn hành lý dọn về trong hoàng cung.

Đệ đệ phải về cung ăn Tết, Chử Việt tất nhiên sẽ không có cớ gì mà không vui, vừa nghe đã mỉm cười gật đầu đồng ý.

Chỉ là…

Vẫn như thường lệ, dùng xong bữa tối tại Trữ Phượng Cung, sau khi thức ăn được dọn xuống, cung nhân mang chè đến như thường lệ.

Chử Việt nhìn chén ngọc trước mặt. Hôm nay cuối cùng không phải là chè nấm tuyết nữa, mà là chè đậu đỏ cùng bánh trôi nhỏ làm từ gạo nếp.

Hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái, rồi lại cúi đầu nhìn chén chè trước mặt, múc một muỗng bỏ vào miệng, mày hơi nhíu lại.

Ngọt quá.