Bìa [TTNTCM] – Chương 30
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 30

Tác giả: Thời Tam Thập

2005 từ · 9 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 30

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Đêm khuya, phòng bếp nhỏ nơi Trữ Phượng Cung tỏa ra mùi hương ngọt ngào quyến rũ lòng người.

Chử Nghi Xuyên đứng ở cửa, nhìn bóng hình rực rỡ ấy tất bật ngược xuôi, chàng bèn cất tiếng gọi, không nỡ để nàng tiếp tục vất vả.

“Hôm nay là sinh thần của Hoàng tẩu, sao có thể để Hoàng tẩu phải tự tay làm những việc này.”

“Chẳng đáng là bao.” Thẩm Ngọc Loan cắt trái cây thành từng miếng nhỏ, khóe môi nở nụ cười: “Ngươi cứ ở ngoài chờ, một lát nữa là xong ngay.”

Chàng không cãi lời, chỉ lặng lẽ đứng chờ ở cửa. Mắt dõi theo bóng dáng nàng, trong lòng khẽ động. Hôm nay Hoàng tẩu trang điểm thật khéo, vốn đã xinh đẹp, nay lại càng thêm phần rực rỡ. Tựa như tiên nữ hạ phàm, dung mạo như sương khói, như mộng, như ảo, mơ hồ chẳng thể nắm bắt, nhưng lại rành rành ở trước mắt.

Nấu chè rất nhanh, bỏ hết nguyên liệu vào nồi, tiếp đến chỉ cần để cung nhân trông lửa, canh đúng thời gian thì múc ra là được.

Thẩm Ngọc Loan lau khô tay đi ra, thấy chàng còn đứng tựa cửa ngóng nhìn, không khỏi cười một tiếng: “Đừng nhìn nữa, còn phải chờ một lúc mới xong.”

Chử Nghi Xuyên ngoan ngoãn đáp lời, lặng lẽ theo sau nàng rời đi.

Đi bên nàng, chàng không thể ngừng tay chân, khi thì nhẹ nhàng kéo váy giúp nàng khỏi bị vướng, khi lại bưng trà rót nước. Thẩm Ngọc Loan nhận lấy chén, đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay chàng, bỗng nhiên “ơ” một tiếng.

Chử Nghi Xuyên lập tức rụt tay về, giấu sau lưng.

“Đưa tay ra, để ta xem nào.”

“Chẳng có gì đẹp để xem cả.”

“Đưa ra đây.”

Chử Nghi Xuyên lúc này mới ngoan ngoãn chìa tay ra.

Lòng bàn tay chàng có rất nhiều vết thương nhỏ, có cái gần như lành, có cái còn vết đỏ tươi, miệng vết thương không lớn, nhưng đặt cạnh nhau, trông có vẻ đáng sợ.

Thẩm Ngọc Loan hoảng hốt, vội vàng sai người lấy thuốc trị thương, cẩn thận đắp cho chàng: “Sao ngươi lại tự làm mình ra nông nỗi này?”

“Là do làm đèn lồng.”

“Đèn…” Thẩm Ngọc Loan khựng lại.

Nàng nhớ ra rồi, không lâu trước đây còn thấy đèn Khổng Minh đầy trời. Nàng đứng giữa băng thiên tuyết địa đã ngắm nhìn rất lâu, khắc sâu cảnh tượng ấy vào tận đáy lòng.

Chẳng cần suy nghĩ sâu xa, cũng biết chàng đã bỏ rất nhiều tâm tư. Người trong hậu cung vì một câu “tâm ý” của nàng mà bận rộn ngược xuôi, nhưng chẳng ai tận tâm bằng Chử Nghi Xuyên, để làm cho nàng một món quà mừng này, chắc chắn chàng đã tốn không ít công sức.

Nàng không kiềm được nói: “Việc Công Bộ bận rộn như vậy, những việc này ngươi còn phải đích thân làm sao?”

Chử Nghi Xuyên giải thích: “Ta vốn định đích thân làm, nhưng mà số lượng quá nhiều, thật sự làm không xuể, sau đó đành giao cho người khác làm. Hoàng tẩu không cần lo lắng, ta không bị liên lụy gì hết, là do ta vụng về, mới không cẩn thận tự làm mình bị thương thôi.”

“Phúc công công thế mà cũng không khuyên ngươi sao.”

Chử Nghi Xuyên há miệng định nói, lại bị nàng trừng một cái, lúc này mới im lặng.

Thẩm Ngọc Loan cẩn thận bôi thuốc cho chàng, trong lòng cũng mềm mại không thôi, chờ chè nấu xong, lại tự mình múc một chén đặt trước mặt chàng, ý cười rạng rỡ nhìn chàng uống.

Chử Nghi Xuyên được sủng mà kinh. Dù biết Hoàng tẩu vẫn luôn đối xử với mình ôn hòa, nhưng giờ phút này lại không khỏi có chút bối rối.

Ngay cả món chè ngày thường chàng thích nhất cũng có chút khó nuốt.

Chàng không chịu được dời tầm mắt, “Hoàng tẩu có thể đừng nhìn ta không?”

“Vì sao?”

“Ta ăn uống không được đẹp mắt, sợ Hoàng tẩu chê cười.”

Kỳ thật chẳng có gì đáng chê cười cả. Chàng học lễ nghi hơn nửa năm, giờ hành vi cử chỉ đều đoan trang có lễ, không dễ dàng làm mất mặt trước người khác.

Thẩm Ngọc Loan biết chàng ngượng ngùng, đành phải dời tầm mắt. Nhưng trong lòng nàng vẫn rất vui sướng, nhắm mắt mở mắt đều là cảnh tượng tinh hỏa rực rỡ đầy trời ấy.

Nàng chưa từng nhận được một món quà sinh thần nào khiến nàng cảm động đến vậy. Giờ nàng chẳng để tâm ngày sinh ấy là dành cho ai, dù sao quà của Chử Nghi Xuyên chắc chắn là tặng cho nàng, dẫu chàng không biết thân phận thật sự của nàng, nhưng tấm lòng của chàng là thật tình thật lòng không hề vương tạp chất.

“Lần tới ngươi lại làm thêm một cái đèn lồng, rồi đưa vào trong cung đi.” Thẩm Ngọc Loan vui vẻ nói: “Những cái đèn lồng đó đều bay cả rồi, không biết rơi xuống nơi nào, nhưng ta muốn giữ lại một cái.”

“Hoàng tẩu thực sự thích sao?”

“Thích chứ!”

Mắt Chử Nghi Xuyên sáng rực, má lúm đồng tiền theo nụ cười của chàng mà ẩn hiện: “Chỉ cần Hoàng tẩu thích, ta liền sẽ làm Hoàng tẩu.”

Thẩm Ngọc Loan lại nghĩ: Khi nàng rời cung, Hoàng đế và Thẩm Ngọc Trí cũng không cho nàng mang theo bất cứ thứ gì, đến một chiếc đèn lồng cũng luyến tiếc.

Mà giờ thì tốt rồi.

Thật tốt a. Nàng thật là vui sướng.

Tấm lòng đáng yêu đến vậy, là dành cho nàng.

Chỉ riêng nàng, chỉ dành cho mình nàng.

Thẩm Ngọc Loan vui sướng mà múc thêm cho chàng một chén lớn: “Uống nhiều vào!”

Chử Nghi Xuyên đáp lời, ngoan ngoãn cúi đầu uống chè, gần như muốn vùi mặt vào chén.

Hoàng tẩu cười thật đẹp, cười đến đầu chàng cũng choáng váng luôn rồi.

Đuôi mắt điểm phấn kim, dưới ánh nến chiếu rọi lấp lánh, tựa như cảnh mùa xuân trên mặt hồ Ngự Hoa Viên, đẹp mê hồn, khiến lòng người cũng say theo.


Khi Chử Việt đến, mùi hương ngọt ngào từ Trữ Phượng Cung vẫn còn vương vấn ở đó.

Chử Nghi Xuyên đã đi, Thẩm Ngọc Loan cũng đã tắm gội, thay áo quần, nằm trên giường. Nghe Chử Việt dừng bước nơi cửa nội thất, nàng đành phải choàng dậy.

Thẩm Ngọc Loan khoác áo ngoài ra cửa: “Đã đêm khuya thế này, bệ hạ còn có chuyện gì muốn nói chăng?”

Chử Việt đang lúc hứng thú: “Đêm nay ngươi lại nấu chè ư? Mang lên cho trẫm một chén.”

May sao chè đêm nay còn thừa, cung nhân liền bưng một chén lên. Thẩm Ngọc Loan định trở vào, lại bị hắn gọi lại: “Khoan đã, trẫm có việc muốn nói cùng ngươi.”

Thẩm Ngọc Loan đành ngồi xuống. Nàng ngáp một cái, mi mắt hơi híp, mệt mỏi nói: “Bệ hạ có việc gì, xin cứ nói thẳng.”

Chử Việt từ trong áo rút ra một hộp gấm đặt trước mặt nàng, rồi cầm lấy cái muỗng, múc một muỗng, chỉ nhìn qua, hắn đã thấy sự khác biệt.

Hắn đến Trữ Phượng Cung uống chè vài lần, nhưng mỗi lần đều là chè nấm tuyết kỷ tử thông thường, chỉ có hai lần khác biệt, một lần là khi Chử Nghi Xuyên đến, một lần là đêm nay, mà vẫn là vì Chử Nghi Xuyên. Mà chè đêm nay đặc biệt phong phú, rõ ràng là rất dụng tâm.

Nhận ra điều này, hắn lập tức nhíu mày.

“Ngươi đây…”

Thẩm Ngọc Loan cùng lúc đó mở miệng: “Đây là gì?”

Chử Việt dừng lại một chút, nén sự không vui trong lòng, nói: “Quà sinh nhật của ngươi.”

Thẩm Ngọc Loan sa sầm mặt: “Vậy xin bệ hạ hãy đem về đi.”

“Ngươi không nhận?”

“Không nhận.”

“Vì sao?”

“Bệ hạ đây chẳng phải biết rõ mà còn hỏi sao?” Thẩm Ngọc Loan lạnh lùng nói: “Bệ hạ muốn tặng quà sinh thần cho đại tỷ tỷ, hãy đợi đại tỷ tỷ về rồi tặng nàng, hà tất phải nhờ ta chuyển giúp, thật sự rất phiền toái.”

Kiếp trước, nàng chính là vì chút tâm tư ngây dại ấy mà vui mừng một phen, khờ khạo đón lấy quà từ hắn, rốt cuộc cũng phải trao trả lại cho chủ nhân của nó.

Thẩm Ngọc Loan còn nhớ, lễ vật đầu tiên nàng nhận được là một cây trâm ngọc, chất liệu tốt, nhưng kiểu dáng không quá tinh xảo, sau này nàng tình cờ nghe đại thái giám nhắc đến, đó là do Hoàng đế tự tay chạm khắc. Thẩm Ngọc Trí vốn yêu ngọc, vì lòng như trăng sáng, cho nên dù là Hoàng đế cao cao tại thượng cũng có thể cầm lấy dụng cụ của thợ thủ công chỉ vì nàng ấy mà khắc lên.

Cái thứ hai cũng là món Thẩm Ngọc Trí yêu thích. Còn chưa kịp nhận món thứ ba thì nàng đã mất.

“Có liên quan gì đến Ngọc Trí?” Chử Việt hoang mang nói: “Quà cho Ngọc Trí, trẫm sẽ tự tay giao cho nàng ấy, đây là cho ngươi. Hôm nay chẳng phải cũng là sinh nhật ngươi sao?”

“… Cho ta?”

Chử Việt gật đầu.

Hắn rũ mắt, nhìn chén chè kia, lông mày nhăn lại.

Đối với Hoàng đệ lại dụng tâm như vậy, đến cả chè cũng khác mọi ngày. Còn cho hắn thì tùy tiện tìm một cung nhân để làm.

Hoàng đệ tặng nàng một dải đèn trời, chỉ trong khoảnh khắc đã vụt bay, hắn cũng có lễ vật đó thôi. Nhưng mà lễ thượng vãng lai*, hắn đường đường là Hoàng đế, lại phải mượn ánh sáng của người khác, dùng đồ thừa của người khác ư?

*Lễ thượng vãn lai: nghĩa đen là “lễ nghi coi trọng sự qua lại”, nhấn mạnh việc ứng xử phải có qua có lại, ai tặng mình lễ thì mình cũng nên đáp lễ tương xứng — không chỉ là xã giao mà còn là giữ gìn thể diện, danh dự.

Chử Việt nhíu mày, đẩy chén ngọc trước mặt sang một bên.

Thẩm Ngọc Loan mở hộp gấm.

Nàng sững sờ một chút, bên trong quả nhiên không phải cây trâm ngọc nàng từng thấy ở kiếp trước. Vẫn là cây trâm, nhưng là một cây kim trâm, thủ công tinh xảo, nhìn ra được là do thợ thủ công tỉ mỉ tạo hình.

Chỉ là những cây trâm như vậy, gương lược của Thẩm Ngọc Loan có rất nhiều.

Nàng cũng chẳng vui sướng bao nhiêu, thần sắc bình thản mà khép nắp hộp lại.

“Đa tạ Hoàng thượng.”

Chử Việt nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn đợi thêm một lát, lại không nghe Thẩm Ngọc Loan nói thêm lời tạ ơn nào khác, mà nàng lại nói: “Lễ vật bệ hạ cũng đã tặng, chè cũng không muốn uống, vậy có phải bệ hạ nên trở về rồi không?”

Chử Việt: “…”

Hắn lạnh mặt, bỗng nhiên đứng dậy, phất tay áo mà rời đi.

Thẩm Ngọc Loan ngáp dài một cái, gọi cung nhân dọn dẹp tàn cục, còn mình thì uể oải quay về chăn ấm, nằm nghiêng nghiêng mà thở ra một hơi dài.

Mắt vừa nhắm, lòng nàng đã ngập tràn hình ảnh đêm nay, cả bầu trời tinh hoả, rực rỡ như sao sa, lấp lánh như hoa lửa.

Chỉ là không biết khi nào chiếc đèn lồng ấy mới được gửi tới tay nàng đây…