Bìa TTNTCM – Chương 3
TTNTCM

TTNTCM – Chương 3

Tác giả: Thời Tam Thập

3715 từ · 17 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 3

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Tân đế vừa lên ngôi, liền lập tức tuyển chọn tứ vị phi tần và chín vị tần giai, tất cả đều là ái nữ của các đại quan trong kinh thành.

Đời trước, Thẩm Ngọc Loan ngồi trên vị trí Hoàng hậu này, đã từng giao tiếp không ít với những phi tần kia. Nữ nhân trong hậu cung đều mang chung một ý niệm, trước kia Thẩm Ngọc Loan cũng vậy, ai nấy đều muốn chiếm được trái tim của Hoàng đế, vì thế mà tranh đấu đến long trời lở đất.

Nay sống lại một lần nữa, nhớ đến những kẻ thù cũ ở kiếp trước, Thẩm Ngọc Loan không còn oán hận như xưa, ngược lại còn cảm thấy có chút đồng tình. Tất cả đều là những kẻ ngốc giống như nàng.

Có Thẩm Ngọc Trí ở đó, Hoàng đế nhất định sẽ không nhìn thấy những người khác.

Phượng ấn rất nhanh chóng được đưa đến tay Thẩm Ngọc Loan, theo sau phượng ấn là Lệ phi.

Nghe cung nhân bẩm báo, Thẩm Ngọc Loan khẽ bật cười. Châu Nhi thấy nàng cười không đúng lúc, bèn buồn bực hỏi: “Nương nương, người quen biết Lệ phi nương nương sao?”

Không chỉ quen biết, mà còn là kẻ thù cũ.

“Châu Nhi, em đi xem giúp ta, nếu có bánh sơn tra, hãy sai người mang lên một ít.” Thẩm Ngọc Loan mỉm cười nói: “Nếu không có, thì chọn chút điểm tâm có vị chua ngọt.”

Châu Nhi vâng mệnh lui ra.

Khi Lệ phi bước vào, trên bàn đã bày đầy những món điểm tâm nàng thích. Nàng vốn dĩ hùng hổ kéo đến, trước khi vào cửa còn nghĩ kỹ nên ra oai phủ đầu như thế nào, nhưng vừa bước chân qua ngưỡng cửa, lời còn chưa kịp thốt ra, đã bị nụ cười rạng rỡ của Hoàng hậu kéo ngồi xuống.

Bất ngờ, món điểm tâm nàng yêu thích nhất đã được đưa đến tận tay: “Lệ phi đến rồi, nếm thử chút điểm tâm đi, không biết tay nghề phòng bếp nhỏ ở Trữ Phượng Cung có hợp khẩu vị của Lệ phi không.”

Tay hung không đánh mặt cười, đợi đến lúc Lệ phi muốn mở miệng, khí thế đã lập tức giảm đi một nửa: “Hoàng hậu nương nương… khách khí quá.”

“Nếu hợp ý Lệ phi, vậy thì tốt quá rồi.” Thẩm Ngọc Loan cười tủm tỉm nhìn nàng nếm điểm tâm, rồi lại cầm một miếng mới đưa cho nàng. Lệ phi ngơ ngác nhận lấy, đến khi hoàn hồn thì đã ăn hết miếng này đến miếng khác, bụng đã cảm thấy no.

Lệ phi: “…”

Nàng vội vàng đặt miếng điểm tâm mới cầm trên tay xuống.

“Thần thiếp hôm nay đến tìm Hoàng hậu nương nương, không phải đến để hàn huyên cùng Hoàng hậu nương nương.”

Thẩm Ngọc Loan cười tủm tỉm hỏi: “Vậy Lệ phi hôm nay đến tìm ta, là có chuyện gì quan trọng sao?”

Đương nhiên là đến để thị uy.

Nhưng Lệ phi cúi đầu nhìn nhìn miếng điểm tâm trong tay, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tươi cười của Hoàng hậu, lại không tiện nói ra.

Lời đã chuẩn bị sẵn lượn một vòng trong cổ họng, Lệ phi yếu ớt nói: “Thần thiếp… chỉ là muốn đến thăm Hoàng hậu nương nương.”

“Vậy thì thật đúng lúc, ta mới vào trong cung, chưa quen biết ai cả. Nếu Lệ phi rảnh rỗi, hãy thường xuyên đến Trữ Phượng Cung ngồi chơi, nói chuyện cùng ta cũng được.” Vẻ mặt Thẩm Ngọc Loan hòa nhã nói: “Món bánh sơn tra này Lệ phi thấy có hợp khẩu vị không? Nếu thích, lần sau ngươi đến, ta sẽ sai ngự trù làm thêm.”

Lệ phi ấp úng đồng ý.

Bị điểm tâm và nụ cười của Hoàng hậu làm cho choáng váng, cả người nàng mơ màng, bất giác đã thuận theo lời Hoàng hậu mà đáp ứng, ngay cả việc cùng nhau dạo Ngự Hoa Viên vào ngày mai cũng đã hẹn xong.

Thậm chí trước khi ra về, Hoàng hậu còn sai người gói một hộp bánh sơn tra cho nàng mang theo!

Khi Lệ phi trở về cung của mình, vẫn chưa thể hoàn hồn. Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, vì sao rõ ràng là nàng đến để ra oai phủ đầu với Hoàng hậu, lại bất tri bất giác trở thành bạn tốt của Hoàng hậu rồi, thì đã nghe cung nhân bẩm báo. Nói là Tuệ phi đến.

Lệ phi nghe thấy mừng rỡ, vội vàng đặt hộp bánh xuống, đứng dậy đón chào: “Tuệ phi tỷ tỷ!”

“Lệ phi muội muội.” Tuệ phi không phải người kinh thành, mà là người Giang Nam, tính tình cũng ôn nhu như nước. Trong số những phi tần cùng vào cung, Lệ phi thân thiết với nàng nhất. Lúc này nàng thân mật nắm lấy tay Lệ phi: “Muội đến Trữ Phượng Cung sao? Đã gặp Hoàng hậu nương nương chưa? Đã nói chuyện với Hoàng hậu nương nương chưa?”

“Đã gặp! Hoàng hậu nương nương thật sự là một người tốt, còn mời muội ăn bánh sơn tra nữa đó!” Lệ phi nói, vội vàng mở hộp bánh vừa mang về: “Tuệ phi tỷ tỷ, tỷ nếm thử đi, bánh sơn tra ở chỗ Hoàng hậu nương nương ngon hơn bất kỳ nơi nào muội từng ăn!”

Tuệ phi ngẩn người một lát: “Hoàng hậu mời muội ăn bánh sơn tra?”

“Vâng ạ.”

“Vậy Hoàng hậu còn nói gì nữa không?”

“Hoàng hậu nói hôm nay có việc bận, còn hẹn muội ngày mai cùng nhau dạo chơi Ngự Hoa Viên.”

“Còn gì nữa không?”

“Không còn gì nữa ạ.”

Tuệ phi hơi sững sờ: “Hoàng hậu nghe muội nói xong, vậy mà không hề giận dữ sao?”

Lệ phi thật thà lắc đầu: “Muội chưa nói gì cả. Muội vừa vào, nương nương đã cho muội ăn điểm tâm, những lời muội định nói, nhất thời quên hết.”

Tuệ phi: “…”

Trong lòng Tuệ phi trăm mối tơ vò, nhưng vẻ mặt không lộ ra, chỉ thân mật nắm lấy tay nàng nói: “Vậy ngày mai muội đi gặp Hoàng hậu nương nương, có thể mang theo tỷ cùng đi được không?”

Châu Nhi thu dọn xong bộ trà cụ, vẫn còn có chút khó hiểu: “Nương nương, nô tỳ chưa từng thấy người đối xử với ai thân thiết như vậy. Chẳng lẽ Lệ phi nương nương có điều gì đặc biệt sao?”

Thẩm Ngọc Loan mím môi, khẽ cười: “Nàng ấy thật sự là một người tốt.”

Kiếp trước cũng từng xảy ra chuyện tương tự. Ngày thứ hai sau khi vào cung, Lệ phi chính là người đầu tiên tìm đến nàng gây sự. Chỉ là khi đó Thẩm Ngọc Loan vừa gặp đã không ưa Lệ phi, sau ba năm càng thêm ghét nhau như chó với mèo. Nhưng sau khi Thẩm Ngọc Trí trở về, chính Lệ phi đã nhận ra sự khác biệt trước sau của “Hoàng hậu”, còn âm thầm giúp đỡ nàng một phen.

Bỏ qua những thành kiến đó, tính tình Lệ phi thẳng thắn, hành sự vội vàng, dễ xúc động, cũng dễ đắc tội với người khác, nhưng nàng sẽ không mưu mô tính kế sau lưng ai cả, trước nay có gì đều nói thẳng, trong số các phi tần hậu cung, Thẩm Ngọc Loan ở chung với nàng là thoải mái nhất. Đời này, nàng cũng vui vẻ mà kết giao với Lệ phi.

Không tranh đoạt thứ tình yêu vô vọng kia nữa, ngay cả kẻ thù cũ ở kiếp trước cũng trở nên dễ nhìn hơn.

Theo Thẩm Ngọc Loan nghĩ, nếu có thể không bao giờ nhìn thấy Hoàng đế nữa, thì sẽ không còn chuyện gì khó chịu.

Nhưng vừa đến giờ dùng bữa tối, Hoàng đế vẫn xuất hiện ở cửa Trữ Phượng Cung.

Để khiến những người khác cảm thấy tình cảm đế hậu sâu đậm, hắn bày ra vẻ chu đáo mọi mặt.

“Hôm nay Lệ phi đến tìm ngươi?” Chử Việt hỏi.

Thẩm Ngọc Loan sắc mặt bình tĩnh, thong thả ung dung nhấm nháp món ngon trong chén: “Vâng.”

Chử Việt nhàn nhạt nói: “Ngươi không cần quá thân cận với những người khác.”

Những cung nhân còn lại đều đã lui ra, đứng hầu hạ bên cạnh chỉ có những người tâm phúc biết rõ nội tình. Thẩm Ngọc Loan cười như không cười nhìn hắn: “Bởi vì sợ sau khi Thẩm Ngọc Trí trở về, nàng ấy không quen biết ai, sẽ lộ ra dấu vết sao?”

“Ngươi đã rõ biết như vậy, thì hãy làm tốt bổn phận của mình đi.”

“Việc ta làm hiện tại, mới đúng là phận sự.” Thẩm Ngọc Loan chậm rãi múc một muỗng canh: “Nếu chẳng vì giúp đại tỷ tỷ, Hoàng thượng cũng chẳng muốn cùng ta ăn bữa cơm này. Đại tỷ tỷ vốn tính hiền hòa, đối đãi mọi người đều được khen ngợi vô vàn, nếu nàng ấy chẳng gặp ai, chẳng đoái hoài đến ai, Hoàng thượng không sợ người khác nhận ra điều bất thường sao?”

Chử Việt cau mày, lạnh lùng nói: “Thẩm Ngọc Loan, ngươi đừng cố cãi lý. Là vì Ngọc Trí hay ngươi có tâm tư khác, chẳng lẽ trâm không nhìn ra?”

“Từ ngày mai, ngươi không được phép tiếp xúc với người khác. Trước khi Ngọc Trí trở về, ngươi không được làm chuyện thừa thãi.”

“Ta đã hẹn với Lệ phi, ngày mai cùng nhau dạo chơi Ngự Hoa Viên.” Thẩm Ngọc Loan không chút hoang mang nói: “Ngày mai ta có thể lấy cớ sơ suất việc cung vụ mà từ chối, chỉ là nếu Lệ phi hỏi lại, chẳng biết nên dùng cách nào để cự tuyệt. Bằng không…”

“Bằng không thì sao?”

“Bằng không, giống như hôm nay, miễn cho các vị nương nương khác ngày ngày đến thăm hỏi, bất quá đại tỷ tỷ là mẫu nghi thiên hạ, đã chưởng quản hậu cung, ắt không tránh khỏi cơ hội gặp gỡ các vị nương nương khác.” Thẩm Ngọc Loan lắc đầu: “Hậu cung của Hoàng thượng nhiều nữ nhân như vậy, e rằng muốn tránh cũng không có chỗ nào để tránh đâu.”

Chử Việt lạnh lùng liếc nàng một cái.

“Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng có giở giọng điệu kỳ quái đó ở đây.”

Thẩm Ngọc Loan biết điều liền im lặng.

Nàng thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ nàng nói sai chỗ nào sao?

Nói là chỉ yêu một mình Thẩm Ngọc Trí, đến cả chuyện giấu trời giấu biển đổi đào tráo mận cũng làm ra, sao không nhẫn tâm một chút, trực tiếp phân phát các phi tần trong hậu cung đi?

Kiếp trước, nàng không ít lần ghen tuông vì những phi tần này, tuy rằng Hoàng đế thiên vị ‘Thẩm Ngọc Trí’, nhưng phía sau những phi tần này đều là các đại quan trong triều, cùng tiền triều đồng lòng, nàng cũng chịu không ít khổ sở. Chỉ là không biết sau khi Thẩm Ngọc Trí trở về ở kiếp trước, sẽ đối mặt với những phi tần này như thế nào.

Thẩm Ngọc Loan nghĩ: Dù sao cũng chẳng phải là nàng, kẻ giả mạo này, e rằng Hoàng đế cũng tiếc thương không muốn để ánh trăng sáng trong lòng mình chịu uất ức.

Nghĩ đến đây, món ngon trước mặt cũng chẳng còn hương vị.

Thẩm Ngọc Loan đặt đũa xuống, miễn cưỡng cùng Hoàng đế dùng bữa một cách uể oải. Bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, Chử Việt cũng rất nhanh mất đi khẩu vị.

Đợi cung nhân dọn dẹp xong, hắn cũng không vội đi, lại sai thái giám mang công vụ đến Trữ Phượng Cung.

Thẩm Ngọc Loan lười phản ứng, tự mình trốn vào nội thất, đi xử lý những công việc cung vụ ban ngày chưa xem xong. Cũng may nàng đã có kinh nghiệm từ kiếp trước, đời này bắt tay vào làm cũng rất nhanh.

Bất giác đã thấy đêm dài.

Nàng khép lại quyển sách cuối cùng, lười biếng duỗi người một cái.

Châu Nhi rón rén đi tới: “Nương nương, Hoàng thượng vẫn chưa rời đi…”

Động tác của Thẩm Ngọc Loan khựng lại.

Nàng nhớ ra rồi.

Để tỏ vẻ sủng ái, ngoài ngày mồng một và mười lăm, Hoàng đế còn sẽ ngủ ở Trữ Phượng Cung mỗi đêm.

Cùng giường thì đương nhiên không thể, nhưng vì thân thể cao quý của Hoàng đế, cuối cùng nàng chỉ có thể ngủ một giấc dài trên sàn nhà, mỗi khi tỉnh dậy eo đau lưng mỏi. Bây giờ nàng đã có cơ hội ngủ trên giường, nên Thẩm Ngọc Loan chẳng muốn ngủ tiếp dưới đất nữa.

Nàng hé mắt nhìn ra ngoài, ra hiệu bảo Châu Nhi im lặng, rồi tự mình vội vàng lên giường trước.

Hoàng đế chẳng lẽ còn đuổi nàng xuống sao? Chưa kể đến chuyện khác, ít nhất nàng còn có khuôn mặt giống hệt Thẩm Ngọc Trí, Hoàng đế chẳng lẽ lại nhẫn tâm như vậy.

Thẩm Ngọc Loan nhắm mắt lại, rất nhanh đã buồn ngủ, bất giác chìm vào giấc mộng đẹp.

Chử Việt xử lý xong công vụ, ngẩng đầu lên từ sau bàn, Lương Toàn đúng lúc tiến đến: “Hoàng thượng? Có cần hồi cung không?”

“Không cần, hôm nay Trẫm nghỉ ngơi ở Trữ Phượng Cung.”

Lương Toàn xoay người, nói với cung nữ: “Còn không mau đi gọi Hoàng hậu nương nương dậy.”

Chử Việt nhíu mày: “Nàng đâu?”

“Bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương đã nghỉ ngơi rồi ạ.”

“…Thôi.” Hắn nói: “Không cần đánh thức nàng.”

“Vậy…”

Chử Việt day day mi tâm: “Trở về đi.”

Ngày hôm sau, Thẩm Ngọc Loan tỉnh giấc trong sự thoải mái dễ chịu.

Không cần ngủ trên nền đất lạnh lẽo cứng rắn, nàng ngủ một giấc vô cùng ngon lành.

Thẩm Ngọc Loan gọi Châu Nhi đến hỏi: “Hoàng thượng đêm qua về khi nào?”

“Sau khi nương nương ngủ, Hoàng thượng liền hồi cung ạ.” Châu Nhi nói: “Hoàng thượng vốn định nghỉ ngơi ở Trữ Phượng Cung, nhưng nương nương đã ngủ trước, Hoàng thượng đành phải hồi cung.”

Thẩm Ngọc Loan bỗng thấy trong lòng dễ chịu lạ thường.

Xem ra gương mặt này của nàng vẫn còn hữu dụng, ít nhất Hoàng đế không đến nỗi nổi điên mà sai người đánh thức, đuổi nàng xuống đất ngủ.

Trong lòng thoải mái, nàng vui vẻ nói với Châu Nhi: “Em đến Ngự Thiện Phòng hỏi xem có đầu bếp họ Đàm không, nếu có, trưa nay ta muốn ăn món vây cá hoàng do chính tay hắn làm!”

Đây là món ăn ngoài lệ, thêm món thì phải thêm bạc. Nhưng Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng hề keo kiệt, khi vào cung, Thẩm gia đã chuẩn bị cho Thẩm Ngọc Trí không ít của riêng, những thứ này nàng được cho không mà mang đi, tiêu xài cũng thập phần thoải mái.

“Châu Nhi, em đi lấy cho ta bộ y phục thêu hoa mẫu đơn kia ra đây.” Tâm trạng Thẩm Ngọc Loan vui phơi phới: “Hôm nay ta muốn cùng Lệ phi dạo Ngự Hoa Viên, phải trang điểm thật đẹp mới được.”

Nàng vui vẻ, Châu Nhi cũng tươi cười hớn hở theo hầu bên cạnh.
……
Sau khi hầu hạ nương nương thay y phục, rửa mặt, dùng xong bữa sáng, nhớ lời nương nương dặn dò, vừa rảnh, Châu Nhi liền đến Ngự Thiện Phòng.

Trong cung không như ở Thẩm gia, không thiếu người hầu hạ, nhưng Châu Nhi đã quen tự tay làm lấy, vả lại, toàn bộ hậu cung cũng chẳng ai hiểu rõ sở thích của nương nương bằng nàng!

Nàng tìm được vị đầu bếp họ Đàm kia, dặn dò làm món vây cá hoàng, cẩn dặn một vài điều kiêng kỵ, lúc này mới mang theo một hộp điểm tâm trở về.

Vừa ra khỏi cổng lớn Ngự Thiện Phòng, liền nghe thấy cách đó không xa có tiếng van xin, Châu Nhi theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy mấy tiểu thái giám vây thành một vòng, có một lão thái giám tóc đã bạc phân nửa quỳ trên đất, bị chúng cười đùa đánh mắng.

Châu Nhi vội vàng chạy tới: “Dừng tay!”

Mấy thái giám kia nhận ra nàng, vội vàng nịnh nọt tiến lên: “Châu Nhi tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây? Có phải Hoàng hậu nương nương có gì sai bảo không?”

“Các ngươi làm gì vậy hả?” Châu Nhi cau mặt: “Đông người như vậy? Ỷ đông hiếp yếu?”

Bọn thái giám ngơ ngác nhìn nhau: “Này… Châu Nhi tỷ tỷ, lão thái giám này không phải người của Trữ Phượng Cung…”

Châu Nhi đương nhiên nhận ra, chỉ là nhìn lão thái giám tóc đã bạc hết phân nửa, bộ y phục trên người cũng bạc màu cũ kỹ, vá chằng vá đụp, không biết là người ở cung nào, bị ức hiếp đến thế nhưng vẫn che chở hộp đồ ăn trong lòng không rời, chiếc bánh màn thầu bị người giẫm vài cái, vẫn bị lão nắm chặt trong tay, trông thật đáng thương.

“Ông ta là ai? Sao lại đắc tội các ngươi?”

Bọn tiểu thái giám nói: “Lão thái giám này ở lãnh cung, cũng chẳng đắc tội gì chúng ta, chỉ là…”

Châu Nhi giận dữ nói: “Không đắc tội các ngươi, các ngươi còn ức hiếp ông ta?”

Ức hiếp một ông già, quá vô lương tâm!

Nàng quát đuổi mấy tiểu thái giám đi, rồi đỡ lão thái giám dậy, vốn còn định hỏi han vài câu, nhưng lão thái giám chạy còn nhanh hơn cả mấy tiểu thái giám kia, chỉ để lại một câu cảm ơn hàm hồ, chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

Châu Nhi gãi gãi tóc, quay lại liền vứt chuyện này ra sau đầu, cười tủm tỉm mang theo điểm tâm trở về tìm nương nương của mình.
……
Phúc công công một mạch chạy về lãnh cung, mới dừng lại thở hổn hển.

Tuổi đã cao, thân thể này cũng chẳng còn ra gì, vừa chạy một chút suýt nữa mất nửa cái mạng già.

Lão đỡ lấy khung cửa thở dốc hồi lâu, đến khi bên trong vọng ra tiếng ho khan, mới vội vã bước vào.

“Tiểu chủ tử, ngài tỉnh rồi?” Phúc công công mừng rỡ khấp khởi bưng hộp đồ ăn đi vào: “Ngài xem này, nô tài hôm nay mang về không ít thứ tốt đâu!”

Lão khéo léo giấu đi chiếc bánh màn thầu bị giẫm, rồi cẩn thận bày từng đĩa thức ăn trong hộp ra.

“Tiểu chủ tử, ngài đợi một chút, nô tài đi hâm nóng mấy thứ này, rất nhanh là có thể ăn cơm.” Phúc công công lải nhải không ngừng: “Ngài ngàn vạn lần đừng lộn xộn, cứ nghỉ ngơi cho tốt, bệnh phong hàn trên người còn chưa khỏi đâu, hôm nay nô tài còn mang về một chén canh gà, lát nữa ngài uống vào, dưỡng cho thân mình khỏe lại.”

Chử Nghi Xuyên nhìn chăm chăm bóng lưng bận rộn của lão, trong phòng không sáng lắm, nhưng vẫn có thể thấy rõ vết chân lấm lem trên vạt áo sau lưng lão, chàng nắm chặt chiếc chăn mỏng trong tay: “Phúc công công, bọn họ lại ức hiếp người sao?”

“Không sao, không sao đâu.”

“Lần sau vẫn nên để ta đi xin xỏ.”

Phúc công công vội vàng nói: “Tiểu chủ tử, những việc này đâu thể để ngài động tay vào? Hơn nữa, ngài là chủ tử, bọn họ là nô tài, sao có thể để bọn chúng ức hiếp ngài? Ngài dưỡng cho thân mình khỏe mạnh, chính là điều tốt nhất cho nô tài rồi!”

“Tiên hoàng băng hà, Hoàng thượng đăng cơ, đợi nô tài tìm được cơ hội, cầu xin trước mặt Hoàng thượng, biết đâu Hoàng thượng khai ân, còn có thể ban thưởng cho ngài một tước vị cũng nên!”

“Dù không gặp được Hoàng thượng, đợi ngài khỏe lại, nô tài lại nhờ người nghĩ cách, xem có thể đưa ngài ra khỏi cung không.”

“Nô tài vất vả nuôi ngài lớn đến thế này, ngài ngàn vạn lần phải khỏe mạnh, nô tài còn đợi tiểu chủ tử đưa tiễn nô tài đoạn đường cuối nữa đấy.”

“Đừng nói những lời này.”

“Vâng, vâng, tiểu chủ tử không thích nghe, nô tài không nói nữa.” Phúc công công cười hiền hậu bưng bát canh gà nóng hổi đến cho chàng: “Tiểu chủ tử uống canh trước đi, nô tài lại đi hâm nóng những món khác.”

Chử Nghi Xuyên im lặng nhận lấy, ngón tay gầy guộc nắm chặt cán muỗng, nhưng vẫn không động đũa.

“À phải rồi, tiểu chủ tử, hôm nay còn có người giúp nô tài một tay, là người trong cung của Hoàng hậu nương nương. Xem ra, Hoàng hậu nương nương vẫn là người có lòng tốt, không biết có thể giúp đỡ tiểu chủ tử được không…”

Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu: “Hoàng hậu nương nương?”

“Hai ngày trước, trong cung náo nhiệt như vậy, đó là vì Hoàng thượng đại hôn, nghe nói Hoàng hậu nương nương là một mỹ nhân có tiếng.” Phúc công công hớn hở nói: “Nếu tiểu chủ tử có cơ hội nhìn thấy Hoàng hậu nương nương, nhớ gọi một tiếng tẩu tẩu!”

Chử Nghi Xuyên lại cúi đầu, nhìn váng dầu vàng óng ánh nổi trên bát canh gà đến thất thần.

Có cơ hội… cũng phải xem trong mệnh có cái cơ hội đó hay không mới được.

[Nam chính xuất hiện rồi, vỗ tay vỗ tayyyyyyyyyy]