Bìa [TTNTCM] – Chương 29
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 29

Tác giả: Thời Tam Thập

3070 từ · 14 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 29

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chẳng rõ Chử Nghi Xuyên đã chuẩn bị gì cho lễ sinh thần của nàng, ban đầu Thẩm Ngọc Loan cũng không mong chờ ngày sinh nhật của mình đến, nhưng giờ lại vì điều này mà tò mò thêm vài phần. Dù nàng không biết là thứ gì, nhưng Chử Nghi Xuyên từ trước đến nay luôn biết sở thích của nàng, những thứ chàng mang đến đều rất hợp ý nàng.

Cũng vì điều này, mà Hoàng đế ngày ngày đều đến Trữ Phượng Cung, chợt nổi hứng muốn uống chè, dù Thẩm Ngọc Loan cảm thấy không kiên nhẫn, nhưng cũng đều nhịn xuống. Dù sao nàng cũng không tự mình động tay, cung nhân Trữ Phượng Cung ngày nào cũng đứng xem, ai nấy đều có thể học được.

Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày sinh nhật này.

Mấy ngày trước Tuệ phi đã đem xiêm y tới, là màu sắc rực rỡ mà nàng yêu thích. Thẩm Ngọc Loan thay xiêm y xong, tiểu cung nữ cũng đến trang điểm chải chuốt cho nàng, dùng cả son môi mà nàng thích nhất.

Châu Nhi đứng một bên nói: “Tuệ phi nương nương bảo, tối nay sẽ đãi yến tiệc tại Ngự Hoa Viên mừng sinh thần nương nương, Tuệ phi nương nương chuẩn bị rất chu đáo, chắc chắn nương nương sẽ hài lòng.”

“Ngự Hoa Viên ư?” Thẩm Ngọc Loan khẽ mắng một tiếng: “Thời tiết thế này, nàng ấy định để cả hậu cung rét đến phát bệnh hay sao?”

Tuệ phi dĩ nhiên đã chuẩn bị vẹn toàn.

Nàng sai người treo đèn lồng khắp Ngự Hoa Viên, dù ban đêm cũng sáng như ban ngày, lại cho người đặt chậu than ở khắp nơi, dùng màn vải vây kín các đình, không cho gió lùa vào, còn có trà nóng rượu ấm, khách khứa tụ tập lại trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc cũng không còn thấy lạnh nữa.

Thẩm Ngọc Loan nghe xong, cũng bắt đầu thấy mong chờ bữa tiệc này.

Đợi nàng dùng xong bữa trưa, Trữ Phượng Cung cũng đón không ít khách, những phi tần ấy đều mang theo lễ vật đến tận cửa tự mình chúc mừng. Thẩm Ngọc Loan ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, hiếm khi thấy đông người mà nàng vẫn giữ được vẻ ôn hoà, không chút bực dọc nào.

Những lễ vật được dâng lên đầy cả mấy chiếc bàn dài, Thẩm Ngọc Loan mở ra mấy thứ, Tuệ phi đã sớm truyền lời, nên tất cả các phi tần đều vắt óc dâng lên tấm lòng của mình. Tấm lòng là thứ không đáng giá nhất, đa phần là những thứ tự tay làm ra.

Lệ phi tự mình làm cho nàng một đôi bao tay, dùng lông thỏ mềm mại ấm áp, rất hợp dùng trong thời tiết hiện tại. Thẩm Ngọc Loan thích thú vô cùng, ngắm nhìn mãi không rời, lập tức đeo vào tay.

Nàng còn giục Châu Nhi tìm lễ vật của Chử Nghi Xuyên.

Nhưng hai người lục tung tất cả các hộp, lại không tìm thấy nửa bóng dáng lễ vật của chàng.

“Tiểu Vương gia đâu?” Thẩm Ngọc Loan hỏi: “Hôm nay hắn có vào cung không?”

Châu Nhi nói: “Hôm nay không thấy bóng dáng của tiểu Vương gia, có lẽ phải đợi đến tối ngài ấy mới đến, Tuệ phi nương nương đã phát thiệp mời rồi, tiểu Vương gia sẽ không quên đâu. Chắc tiểu Vương gia muốn tự mình giao lễ vật vào tay nương nương đấy ạ.”

Thẩm Ngọc Loan vui vẻ gật đầu, cũng đồng ý với lời nàng nói.

Hôm nay toàn bộ hậu cung đều vô cùng náo nhiệt, ngay cả Chử Việt cũng nghe được chút động tĩnh. Hắn ở Ngự Thư Phòng phê tấu chương, nhưng tâm trí lại chẳng yên.

Tiếng ồn ào của cung nhân vọng vào, hắn dừng bút son: “Bên ngoài đang ồn ào cái gì vậy?”

“Là lễ mừng của Trang phi dâng lên cho Hoàng hậu nương nương, chỉ là trên đường mang đến xảy ra chút va chạm ngoài ý muốn.” Đại thái giám đáp.

Ngự Thư Phòng vốn là chốn nghiêm cẩn, nên chẳng bao lâu bên ngoài cũng yên ổn trở lại.

Chử Việt lại nhấc bút son lên, nhìn hai trang, chưa kịp viết tiếp đã nghe tiếng đàn vang vọng.

Đại thái giám nói: “Là nhạc sư sẽ biểu diễn tối nay.”

“Lại là vũ cơ, lại là nhạc sư.” Chử Việt buông bút son, tấu chương chẳng nhìn vào được chút nào. “Chỉ là một buổi tiệc mừng, vậy mà cũng bày biện đến mức phô trương như thế.”

Đại thái giám cười theo, nói: “Đó cũng là vì Hoàng thượng. Người trong hậu cung đều biết Hoàng thượng sủng ái Hoàng hậu nương nương, dĩ nhiên cũng phải quan tâm nhiều hơn vài phần. Huống hồ… chẳng phải Hoàng thượng cũng đã chuẩn bị mấy ngày nay rồi sao?”

Hai người đang nói về Thẩm Ngọc Trí.

Nghĩ đến Thẩm Ngọc Trí lúc này không biết đang ở nơi nào, ánh mắt Chử Việt cũng dịu xuống.

Hắn thở dài: “Rõ ràng là vì nàng mà náo nhiệt, đáng tiếc nàng lại không thể nhìn thấy.”

“Chuyện náo nhiệt thế này mà truyền ra ngoài, bất kể Hoàng hậu nương nương ở đâu, cũng sẽ biết đến.” Đại thái giám nói: “Hoàng hậu nương nương chắc chắn cũng có cùng tâm tư với Hoàng thượng. Hôm nay là ngày sinh nhật của nương nương, chắc hẳn nương nương cũng rất vui mừng.”

Chử Việt bỗng nhiên lại nghĩ tới điều gì: “Hôm nay cũng là sinh nhật của Thẩm Ngọc Loan?”

“Thẩm cô nương và Hoàng hậu nương nương là song sinh, sinh nhật cũng là cùng một ngày.”

Chử Việt nghe xong, ánh mắt chợt sâu xa.

Thẩm Ngọc Loan đợi cả ngày, đến khi trời sụp tối mới chậm rãi bước ra Ngự Hoa Viên.

Tuệ phi đã dẫn người bố trí từ mấy ngày trước, tốn không ít công sức, vào mùa đông, Ngự Hoa Viên trơ trụi, chỉ có hoa mai nở rộ, nhất là khi trời tối, cảnh vật hầu như chẳng còn nhìn thấy gì, nhưng Tuệ phi lại khéo léo toan tính, cố tình chọn địa điểm ở bên hồ để bày yến tiệc.

Hiện giờ đúng là lúc rét đậm nhất, mặt hồ đóng một lớp băng dày đến mức người có thể lên đó nô đùa mà không lo sụp vỡ, ven hồ treo một loạt đèn lồng, ánh đèn dầu ấm áp chiếu rọi xuống mặt băng, khiến toàn bộ không gian nơi này sáng như ban ngày. Đã có mấy vũ cơ đang khiêu vũ trên mặt băng, trên chân các nàng là những đôi giày gắn lưỡi trượt, mỗi động tác xoay người hay tung mình đều nhẹ nhàng phiêu dật, mềm mại tựa như tiên nữ giáng trần.

Thấy nàng đến, Tuệ phi cũng thân mật chào đón, dẫn nàng vào đình ngồi xuống.

Vốn còn hơi lạnh, nhưng trong đình những chậu than đang cháy đỏ lửa, thêm một ly rượu nóng vào bụng, hơi lạnh còn lại cũng đã biến mất.

Thẩm Ngọc Loan đưa tay che miệng, rụt rè mà nâng cằm: “Ngươi quả thật có lòng.”

Tuệ phi mỉm cười, rót đầy chén cho nàng: “Thần thiếp đã chuẩn bị nhiều ngày như vậy, chỉ cần Hoàng hậu nương nương thích, thì công sức thần thiếp bỏ ra cũng không hề thấy uổng phí.”

Thẩm Ngọc Loan không chút keo kiệt, nói: “Cũng không tệ, lát nữa ngươi hãy ở lại bên cạnh bầu bạn với bổn cung.”

Tuệ phi nghe vậy, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn.

Được ở gần Hoàng hậu, cũng chẳng khác nào ngồi gần bên Hoàng thượng.

Hoàng đế đợi trời tối hẳn mới khoan thai mà đến, tất cả phi tần đều đã tề tựu. Khi mọi người đã đông đủ, các cung nữ mới dâng thức ăn lên, nhạc sư cũng bắt đầu tấu nhạc khúc.

Tuệ phi làm việc cực kỳ chu đáo, mọi thứ đều theo ý Thẩm Ngọc Loan, hầu hạ Thẩm Ngọc Loan vô cùng thoải mái.

Trong lòng nàng có chút luyến tiếc. Ai, nếu sau này khi xuất cung, Tuệ phi cũng đi cùng nàng thì tốt biết mấy, tuy kiếp trước không thích, nhưng kiếp này lại nhìn rất thuận mắt, một người đẹp tri kỷ như thế, hà tất phải gả cho Hoàng đế – cái kẻ không hiểu phong tình ấy làm gì.

Nàng cùng Tuệ phi một trái một phải ngồi bên cạnh Hoàng đế, có Tuệ phi ở bên cạnh nói chuyện, hắn cũng không để tâm đến nàng.

Vài chén rượu nóng vào bụng, Thẩm Ngọc Loan hơi ngà ngà men say.

Nhạc sư đàn một khúc êm tai, vũ cơ múa uyển chuyển, Thẩm Ngọc Loan nghe nhạc, nhìn vũ, bên cạnh lại có các phi tần khác tán thưởng, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía xa – nơi mà chàng đang ngồi.

Chử Nghi Xuyên ngồi ngay ngắn ở nơi đó, chàng đến không tính là sớm, hai người nói được mấy câu, Thẩm Ngọc Loan nghe xong lời chúc mừng của chàng, sau đó chàng liền ngồi vào vị trí do Tuệ phi sắp xếp. Vì khoảng cách quá xa, nên hai người cũng không tiện nói thêm. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt từ bên này, chàng cũng ngoảnh đầu lại, khẽ mỉm cười với nàng.

Trông chàng không sốt ruột một chút nào.

Thẩm Ngọc Loan thầm nói trong lòng: Người này thật sự quá điềm tĩnh.

Lễ sinh thần của nàng đâu?

Nói là phải đợi đến sinh nhật nàng rồi mới có thể tặng cho nàng, hiện tại lễ vật của mọi người nàng đều đã nhận được, riêng lễ của chàng thì vẫn chưa thấy đâu.

Chẳng lẽ còn muốn nàng thúc giục?

Như thế chẳng phải nàng thiếu kiên nhẫn quá hay sao?

Thẩm Ngọc Loan đành phải chịu đựng.

Cũng may, chàng không để nàng chờ lâu, Chử Nghi Xuyên dường như không ngồi yên được nữa, sai người dời chỗ ngồi đến bên cạnh nàng.

“Hoàng tẩu.” Chàng nhỏ giọng nói: “Hoàng tẩu có thể cùng ta rời đi một lát không?”

Thần sắc của Thẩm Ngọc Loan khẽ thả lỏng, không tự giác ngồi ngay ngắn lại, nàng đã uống không ít, nhưng vẫn cố giữ điệu bộ, dè dặt hỏi: “Trời lạnh như vậy, ngươi muốn ta đi đâu chịu lạnh đây?”

“Chỉ một chút thôi, sẽ không lâu đâu.” Chàng đưa cái lò sưởi tay trong lòng ngực ra, ôn tồn nói: “Sẽ không để Hoàng tẩu chịu lạnh đâu.”

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn chàng một cái, ánh đèn dầu chiếu lên đôi mắt chàng sáng ngời, bên trong đó còn hiện rõ vẻ mong chờ, khóe môi nàng hơi nhếch lên, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Thẩm Ngọc Loan đi theo chàng ra ngoài, mới biết được là mình bị chàng lừa.

Nàng đi theo Chử Nghi Xuyên ra ngoài, liền đứng yên ở một nơi nào đó trong Ngự Hoa Viên, chẳng thấy được gì cả. Mà Ngự Hoa Viên khắp nơi đều là người, thật sự không có chỗ nào để giấu đồ vật.

Thẩm Ngọc Loan hoang mang hỏi: “Ngươi muốn cho ta xem cái gì?”

“Hoàng tẩu hãy đợi thêm một chút, lát nữa là được.”

Ấy vậy mà không phải “một lát”, mà là… rất lâu.

Đêm lạnh gió lộng se sắt lòng người, đứng một lát, hơi ấm của rượu cũng dần tan biến, vài phần men say còn sót lại trong người Thẩm Ngọc Loan cũng bị gió thổi cho tỉnh, chiếc lò sưởi tay nhỏ bé kia không đủ làm nàng ấm nổi. Thẩm Ngọc Loan trừng mắt nhìn chàng vài lần, Chử Nghi Xuyên tự biết mình sai, ngoan ngoãn tiến lên phía trước che gió cho nàng.

Thẩm Ngọc Loan bị gió lạnh thổi, sắc mặt quả nhiên không mấy tốt đẹp: “Rốt cuộc là thứ gì?”

Chử Nghi Xuyên rụt rè cúi đầu, không dám nhìn nàng, chỉ nhỏ giọng nói: “Hoàng tẩu chờ một chút.”

“Ngươi chuẩn bị cái gì làm quà mừng cho ta vậy, lúc trước lại giấu ta lâu như vậy, nói rằng phải đợi đến hôm nay mới tặng, giờ lại cứ che che đậy đậy, không chịu lấy ra.” Thẩm Ngọc Loan bực bội nói: “Thứ gì mà khiến ngươi phải khẩn trương đến thế?”

Lại nhìn thấy trong tay Chử Nghi Xuyên trống không, hoàn toàn không có dáng vẻ như đang giấu giếm vật gì cả.

Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Chẳng lẽ lại làm rơi ở đâu rồi?

“Hoàng tẩu chờ thêm chút nữa…!” Giọng Chử Nghi Xuyên bỗng trở nên vui mừng: “Hoàng tẩu không cần chờ nữa, Hoàng tẩu nhìn xem!”

Thẩm Ngọc Loan khó hiểu, theo hướng chàng chỉ mà ngẩng đầu nhìn lên.

Nàng thấy vô vàn những vì sao.

Nhưng ấy không phải là những ngôi sao bình thường.

Hôm nay thời tiết không tốt lắm, sương giăng mờ mịt, may mắn là không có mưa, nhưng mây đen đã che khuất cả bầu trời sao. Song giờ đây, chân trời có những đốm lửa li ti, chập chờn, phiêu đãng bay lên. Là tinh hoả.

Là vô số đèn Khổng Minh, từ đâu đó ngoài cung mà bay lên, đèn nối đèn sáng rực một phương trời, ánh lửa bập bùng phủ kín cả bầu trời đêm trong tầm mắt. Chúng nhẹ nhàng phiêu bồng, bay cao vút tận những áng mây, dẫu đứng trong hoàng cung vẫn có thể trông thấy rõ từng đốm sáng giữa trời.

Vô số đèn Khổng Minh kết thành một vòm trời đầy sao giữa đêm nay, ánh sáng lấp lánh in vào mắt Thẩm Ngọc Loan.

Ánh đèn khẽ khàng đong đưa, rồi bay dần về phía hoàng cung, chầm chậm lướt qua đỉnh đầu nàng.

Không chỉ nàng, những người xung quanh cũng nhận ra, xôn xao ngẩng đầu nhìn lên.

Chử Nghi Xuyên bên cạnh giục: “Hoàng tẩu, mau ước nguyện đi.”

“Ước nguyện gì?”

“Ước gì cũng được, Hoàng tẩu muốn gì thì ước nấy. Mọi ước nguyện của Hoàng tẩu đều sẽ thành hiện thực.”

Thẩm Ngọc Loan đầu óc mụ mị, theo bản năng làm theo lời chàng.

Chờ nguyện ước trong lòng đã nói xong, nàng mới mở to mắt: “Đây là ngươi chuẩn bị sao?”

Chử Nghi Xuyên có hơi thẹn thùng, môi mấp máy: “Ta đã đo đạc thời gian kỹ lưỡng, vốn không muốn để Hoàng tẩu phải chờ lâu. Chẳng ngờ vẫn trễ một chút, khiến Hoàng tẩu chịu rét.”

Thẩm Ngọc Loan ôm chiếc lò sưởi tay kia, chút bất mãn ấy đã sớm tan thành mây khói, dẫu đêm lạnh gió lộng gào thét, nàng cũng chẳng còn thấy lạnh.

Đắm mình dưới vầng tinh hỏa ấy, như rượu nóng một lần nữa thấm vào bụng, nàng ấm áp đến ngây ngất.

Nàng giữ chặt vẻ mặt, cố nén đi nén lại, giữ vẻ thản nhiên: “Ta còn tưởng là gì, hóa ra chỉ là mấy chiếc đèn Khổng Minh…”

Nàng ngẩng đầu, nhìn cả một khoảng không, rốt cuộc không thể dùng lời lẽ nào để hình dung nữa.

Thật sự quá nhiều.

Nhiều đến nỗi cả người trong hoàng cung đều ngước nhìn bầu trời, những người từng trải chuyện đời đều không khỏi kinh ngạc, trầm trồ cảm thán trước cảnh tượng ấy.

“Ta cũng biết không phải vật gì đáng giá, nhưng trong lòng ta chỉ muốn Hoàng tẩu có thể ngắm nhìn nó.” Chử Nghi Xuyên thành thật nói: “Hôm ấy khi ra ngoài cung, ta nghe người ta kể rằng mỗi khi tới tiết lễ, bá tánh sẽ thả đèn Khổng Minh để cầu nguyện. Hôm nay là sinh thần của Hoàng tẩu, là ngày vui của Hoàng tẩu, ta chẳng biết nên tặng gì, chỉ mong Hoàng tẩu mọi điều như ý, tâm tưởng đều thành. Hoàng tẩu đã ước nguyện, tất sẽ linh nghiệm.”

Thẩm Ngọc Loan lập tức nhớ lại điều mình vừa mới ước, liệu có quá tùy tiện, hay quá khó để thực hiện chăng.

Nàng nói: “Sao ngươi biết nhất định sẽ thành hiện thực? Cũng chỉ là mấy chiếc đèn lồng mà thôi.”

“Ta đã thả rất nhiều. Một cái không được, vậy trăm cái, ngàn cái, hẳn sẽ có một cái bay được lên trời, truyền ước nguyện của Hoàng tẩu gửi lên cho trời xanh nghe thấy.”

Chử Nghi Xuyên nghĩ nghĩ, lại nói: “Nếu thần tiên trên trời nghe không được, thì ta sẽ thay Hoàng tẩu thực hiện.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ mỉm cười.

Nàng còn định nói gì đó, nhưng lại thấy mình mở miệng sẽ chỉ toàn là lời trêu chọc khiến chàng cụt hứng, rồi lại thành phụ lòng tâm ý của chàng, nên đành thôi.

Nếu thật sự trên trời có thần tiên, đã đưa nàng trở về hiện tại, thì nàng cũng chẳng có nguyện vọng lớn lao gì nữa. Không mong trời long đất lở, chẳng nguyện vinh hoa rợp lối, chỉ cần hai người họ đều có thể thay đổi vận mệnh thuở ban đầu, bình an thuận lợi sống yên ổn là được.

Chỉ một nguyện vọng nhỏ nhoi ấy thôi, giữa muôn ngàn chiếc đèn thắp sáng lòng người, thần tiên nghe qua nhiều lời cầu nguyện như vậy, ắt cũng sẽ động lòng mà chấp nhận, phải không?

Nàng thu lại tầm mắt, quay sang nhìn về phía Chử Nghi Xuyên.

Chàng thanh niên đứng đó thấp thỏm nhìn nàng, không biết mình làm vậy có hợp ý nàng không. Nhưng ánh mắt kia lại lộ rõ vẻ chân thành, cả hai bàn tay thấm đẫm mồ hôi, là vì dốc hết lòng mà làm cho nên mới khẩn trương đến vậy

“Ngươi có muốn dùng chút chè nóng không?” Thẩm Ngọc Loan ôn nhu nói: “Ta đi nấu cho ngươi uống.”