Thời Tam Thập
Được Hoàng đế truyền chỉ vào cung, Chử Nghi Xuyên mới giao việc trong tay cho người khác, rồi vội vàng tiến cung yết kiến.
Nhiều ngày không gặp, dáng vẻ của chàng vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu, đến trước mặt Hoàng đế, vẫn khiêm tốn thẹn thùng. Gần đây chàng quả thật làm không ít chuyện, nhưng cũng không khoe khoang nói với ai, khi Hoàng đế nhắc đến, ngược lại chàng còn có chút ngượng ngùng.
“So với Hoàng huynh, những việc thần đệ làm chẳng đáng là gì. Thần đệ bắt đầu giúp việc ở Công Bộ, thường cùng các chư vị đại nhân qua lại, lúc ấy mới được nghe bọn họ nhắc đến những việc năm xưa của Hoàng huynh. Nghe nói Hoàng huynh năm đó vừa đến Lại Bộ, liền phá được một vụ án lớn.” Chử Nghi Xuyên cung kính nói: “So với Hoàng huynh, những gì thần đệ làm chẳng qua chỉ là trò trẻ con, nếu lấy chút việc nhỏ này ra để mong nhận được lời khen của Hoàng huynh, thật sự là quá mất mặt.”
Vẻ mặt Chử Việt ôn hòa: “Tuổi ngươi còn trẻ mà đã có thành tựu như thế đã là hiếm có khó tìm. Liễu ái khanh trước mặt trẫm khen ngươi không ít lần, nếu ngươi nói vậy, chẳng phải là làm uổng phí tấm lòng của Liễu ái khanh sao.”
Chử Nghi Xuyên càng thêm ngượng ngùng, lúc này mới e lệ nhận lấy những lời khen này.
“Khoảng thời gian này, ngươi lao tâm lao lực, thật sự đã bỏ ra không ít công sức.” Chử Việt nói: “Chỉ là dù bận rộn đến đâu cũng phải nhớ nghỉ ngơi, trẫm cũng đã lâu chưa gặp ngươi, lại càng ít có dịp ngồi hàn huyên. Tối nay hãy nghỉ lại trong cung, mai rồi hãy về.”
Chử Nghi Xuyên đương nhiên không phản đối gì.
Cũng đã lâu chàng không vào cung, chẳng những tự mình đến, còn mang theo không ít đồ vật, trong đó có cả quà cho Hoàng đế.
“Không phải vật hiếm lạ gì, đều là đồ thường thấy bên ngoài cung. Chỉ là thần đệ nghĩ, ngày thường Hoàng huynh đều ở trong cung, hẳn là không thấy được những thứ này.”
Chử Việt vui vẻ tiếp nhận.
Hắn sai Lương Toàn cất đi, lại thấy trong tay Phúc công công còn cầm không ít mấy món nữa.
Chử Nghi Xuyên ngượng ngùng nói: “Những thứ này đều là cho Hoàng tẩu.”
“Trẫm thấy ngươi tuy người không vào cung, nhưng đồ vật lại tặng không ít.” Cả chồng tạp thư ở Trữ Phượng Cung, tất cả đều là Chử Nghi Xuyên đưa vào cung. “Sao lại còn đưa nhiều như vậy?”
Nhắc đến đây, Chử Nghi Xuyên càng thêm ngượng nghịu.
“Gần đến sinh thần của Hoàng tẩu, thần đệ tự mình tìm kiếm lễ vật mừng sinh thần cho Hoàng tẩu, chọn đi chọn lại, cảm thấy thứ gì cũng tốt. Lễ mừng thì đã chọn xong rồi, nhưng những thứ khác cũng tiếc không nỡ bỏ, bèn gom cả lại mang dâng Hoàng tẩu.”
“Ngươi cũng thật là có tâm.”
Chử Nghi Xuyên cúi đầu, bên má khẽ hiện lúm đồng tiền nhạt. “Chỉ cần Hoàng tẩu vui vẻ thì tốt rồi.”
Đợi lễ vật được đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan, lời này lại được chàng nói thêm một lần nữa.
Thẩm Ngọc Loan lại chú ý đến một chuyện khác: “Vậy ngươi chuẩn bị lễ sinh thần gì cho ta?”
“Lễ mừng sinh thần đương nhiên phải đợi đến đúng ngày mới đưa, nếu bây giờ nói ra, đến lúc đó sợ rằng Hoàng tẩu sẽ chẳng còn lấy làm vui nữa.” Chử Nghi Xuyên né tránh câu hỏi của nàng: “Dẫu Hoàng tẩu có hỏi bao nhiêu lần nữa, ta cũng sẽ không nói.”
Thẩm Ngọc Loan đành thôi.
Nhưng những lễ vật khác nàng cũng rất thích, Chử Nghi Xuyên hiểu rõ sở thích của nàng, mọi thứ đều chạm đến tâm khảm nàng. Thẩm Ngọc Loan từng món từng món đều xem qua, vẻ vui mừng trên mặt càng lúc càng nhiều. Nỗi phiền muộn mấy ngày nay vì chuyện sinh thần cũng vì thế mà vơi đi hết.
Nàng bảo Châu Nhi cất đồ vật đi, lại tự mình vào bếp nhỏ nấu một nồi chè.
Đợi dùng bữa xong, chè liền được bưng lên. Hôm nay là chè lê táo đỏ, dùng những quả táo to chắc thịt, mỗi quả đều được gọt bỏ hạt, cắt thành nửa miếng, còn thêm nấm tuyết mềm mại, hương táo thơm nồng ngào ngạt mê người.
Chử Nghi Xuyên rất nể mặt uống một hơi đã hết hơn nửa chén.
Chàng ngẩng đầu, liền trông thấy trước mặt Hoàng đế cũng đặt một chén ngọc nhỏ xinh, bên trong cũng là cùng một loại chè.
Chử Nghi Xuyên sững sờ một chút: “Chẳng phải từ trước đến nay Hoàng huynh không thích đồ ngọt sao?”
“Đúng là không thích.” Chử Việt buông muỗng. “Chỉ là ngẫu nhiên nếm thử, cũng không phải không thể.”
Phần chè trước mặt hắn không nhiều lắm, mấy muỗng là uống hết. Chử Việt đã uống hai lần, thấy ba người ngồi cùng nhau uống chè như này, trong lòng không thấy bài xích, ngược lại còn cảm thấy có chút thú vị.
Hắn khẽ nghiêng đầu, chậm rãi gật gù, hiếm hoi buông một lời khen:
“Tay nghề của nàng tính ra cũng không tệ.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng múc một muỗng lớn vào chén Chử Nghi Xuyên: “Uống nhiều vào.”
Món này là tự tay nàng xuống bếp làm, nếu như bị Hoàng đế uống hết, thì nàng cảm thấy tiếc của lắm.
Chử Nghi Xuyên tất nhiên là phối hợp, hoàn toàn vui vẻ nhận lấy.
Tối nay chàng ngủ lại trong cung, cũng không vội rời đi, ngược lại đã lâu không gặp, chàng càng muốn ở lại Trữ Phượng Cung bầu bạn trò chuyện với Thẩm Ngọc Loan. Hai người cũng không bàn luận chuyện gì lớn lao, chỉ dịu giọng hỏi han những chuyện thường ngày. Biết mọi sự đều yên ổn, mới thấy an tâm.
Thẩm Ngọc Loan còn bảo Châu Nhi lấy ra một cái túi vải.
Bên trong là chiếc áo khoác nàng sai Thượng Y Cục làm riêng.
“Vốn định sai người mang qua cho ngươi, vừa hay hôm nay ngươi vào cung, ngày mai cứ lấy mặc đi.” Thẩm Ngọc Loan nhớ kỹ trước kia chàng từng chịu không ít khổ, ngự y còn bảo thân thể chàng thuở nhỏ hao tổn, đến mùa đông lại càng khó chịu. Tuy sau này có dùng thuốc thang bồi bổ, bề ngoài trông không khác người thường, nhưng trong lòng Thẩm Ngọc Loan vẫn lo lắng không yên. “Dạo gần đây trời trở rét, mấy hôm trước còn đổ một trận tuyết lớn, ngươi ngày nào cũng rong ruổi ngoài cung, phải giữ ấm cho kỹ.”
Trong điện, chậu than cháy hừng hực, chỉ mặc một chiếc áo đơn cũng không cảm thấy lạnh, Chử Nghi Xuyên vui vẻ mặc vào, chưa bao lâu đã toát mồ hôi đầy người, nhưng lại luyến tiếc không muốn cởi: “Ta nhất định sẽ mặc mỗi ngày, bảo Phúc công công giúp ta nhớ kỹ, nhất định sẽ không phụ tấm lòng của Hoàng tẩu.”
Chử Việt vẫn ngồi sau bàn phê duyệt tấu chương, hắn vừa xử lý công vụ, vừa để ý lắng nghe động tĩnh bên kia, lúc này cũng không khỏi ngẩng đầu lên.
Chiếc áo khoác màu xanh sẫm, viền lông quanh cổ, tuy rộng rãi, nhưng Chử Nghi Xuyên không ngừng luyện võ, dáng người vững chãi, khi mặc vào lại càng toát lên vẻ tuấn tú, cao quý, hợp vô cùng.
Chử Việt buông bút son, không hiểu sao trong lòng có chút hơi bất mãn: “Việc này hà tất phải khiến ngươi nhọc lòng.”
Thẩm Ngọc Loan cũng không biết chỗ nào làm hắn không hài lòng, chỉ nói: “Tiểu Vương gia tuổi còn trẻ, lại sống một mình, dù bên cạnh có Phúc công công chăm sóc, khó tránh khỏi có chút sơ suất. Hắn gọi ta một tiếng ‘Hoàng tẩu’, ta chăm sóc hắn nhiều hơn một chút thì có sao đâu?”
“Đã nhận được nhiều lễ vật như vậy, ta đáp lễ một món, đó cũng là lễ nghĩa qua lại.”
Thẩm Ngọc Loan lại trên dưới đánh giá một phen, còn chỉ huy Chử Nghi Xuyên xoay một vòng tròn cho nàng xem, vừa lòng không thôi. “Không tệ.” Ánh mắt nàng tràn đầy hài lòng.
Chử Nghi Xuyên vuốt nhẹ gấu tay áo có thêu hoa văn ẩn chìm, trong lòng cũng vui không kể xiết. Chàng mím môi, má lúm đồng tiền ẩn hiện: “Đợi ta luyện bắn cung thật tốt, mùa săn thu năm sau, ta sẽ thay Hoàng tẩu săn một chiếc áo lông chồn.”
Đôi mắt Thẩm Ngọc Loan hơi sáng lên: “Thật sao?”
“Thiên chân vạn xác!” Chàng hứa chắc như đinh đóng cột.
“Vậy ta sẽ đợi.”
Hai người, một câu một lời, nhẹ nhàng mà định hẹn, tình cảm thúc tẩu khăng khít, Chử Việt mắt lạnh nhìn, lại chẳng chen vào được câu nào.
Hắn bất động thanh sắc mà nhíu mày.
Hắn bảo đệ đệ xuất cung lập phủ, ý là muốn để hai người này kéo giãn quan hệ. Nào ngờ dù lâu rồi không gặp, nhưng hai người vẫn không hề thấy lạ lẫm, một người trong cung, một người ngoài cung, vậy mà tâm ý lại luôn hướng về nhau.
Dường như hai người ấy mới thật sự là thân nhân ruột thịt.
Trong hoàng thất, tình thân vốn bạc bẽo, dù gọi nhau là huynh đệ, thật ra cũng không mấy gần gũi thân thiết. Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy. Lúc này khó mà thấy được cảnh này, ngược lại có chút hiếm lạ.
Hắn tự nhận thấy bản thân mình đối với Thẩm Ngọc Loan đã đủ tốt, mặc nàng tùy hứng làm càn ra sao cũng đều bao dung, nhường nhịn nàng. So với những lời hư cấu trong thoại bản ngoài chợ, hắn còn ân cần chăm sóc hơn nhiều. Nàng đã biết lễ nghĩa qua lại, sao lại không hồi báo chút nào cho hắn cơ chứ?
![Bìa [TTNTCM] – Chương 28](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)