Bìa [TTNTCM] – Chương 27
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 27

Tác giả: Thời Tam Thập

2376 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 27

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Nghi Xuyên trước kia rảnh là liền tìm tới Trữ Phượng cung, thời gian chàng ở lại không lâu, nhưng số lần lại nhiều, giờ đọc sách, giờ nghỉ trưa hay khi luyện võ, lịch trình mỗi ngày của chàng bận rộn, nhưng vẫn luôn tìm được cơ hội đến Trữ Phượng Cung, giống như con chó lớn đã quen đường về nhà, chạy mệt là phải quay về nghỉ ngơi một chút.

Dù đã xuất cung lập phủ, chàng vẫn thường xuyên lui tới. Mãi cho tới khi công vụ càng lúc càng nhiều, việc sai phái trở nên dồn dập, số lần chàng đến cũng ít hẳn đi.

Thẩm Ngọc Loan ngoài miệng nói là chuyện tốt, nhưng bên cạnh bỗng dưng thiếu một người cả ngày kêu “Hoàng tẩu”, “Hoàng tẩu”, nàng cũng có chút không quen.

Phòng bếp nhỏ trong Trữ Phượng cung vốn mỗi ngày đều nấu chè, phái người ra cung đưa đến Công bộ, nhưng đám người đến Công Bộ mới biết Chử Nghi Xuyên đã sớm đi làm việc được giao ở Công Bộ rồi. Chàng hiện giờ chạy khắp kinh thành, ngay cả Phúc công công cũng chưa chắc tìm được.

Phúc công công có công thức làm chè, không thể thiếu phần của chàng. Thẩm Ngọc Loan đành bảo bếp nhỏ nấu ít đi mấy phần — bởi nàng kỳ thực cũng không phải người uống chè hằng ngày.

Bóng người không thấy, nhưng thoại bản nhỏ ngoài cung thì không thiếu. Chỉ là Thẩm Ngọc Loan ngày nào cũng đọc, đêm nào cũng xem, nhưng rồi cũng có một ngày phải nhìn đến chán chê.

Nàng không thể ra khỏi cung, chẳng thể gặp người, đành chỉ biết trong cung mà động tâm suy nghĩ.

Các phi tần trong cung bỗng nhiên phát hiện, cơ hội các nàng gặp Hoàng hậu bỗng nhiên nhiều lên.

Không chỉ ở Ngự Hoa Viên, Hoàng hậu còn chủ động đến các cung điện của các nàng, ngồi xuống là ngồi cả ngày. Trước kia Hoàng hậu không thích các phi tần khác đến Trữ Phượng Cung, hiện tại lại mở rộng cửa cung hoan nghênh người đến, dáng vẻ Hoàng hậu xinh đẹp, tính tình ngay thẳng, ở chung với Hoàng hậu nhiều, cơ hội gặp Hoàng thượng cũng sẽ nhiều lên. Các phi tần không ai là không vui.

Không chỉ là Tuệ phi, bốn phi chín tần, còn có cả những mỹ nhân thấp bậc, đều được hưởng lây.

Các phi tần đã sớm đã học được cách yên phận, biết không thể đắc tội Hoàng hậu, liền nghĩ mọi cách lấy lòng Hoàng hậu. Người thì những bộ xiêm y lộng lẫy nhất, kẻ thì tự mình xuống bếp làm điểm tâm, có người thường xuyên nghĩ ra những ý tưởng mới mẻ để làm nàng vui. Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng khước từ ai, tất cả đều rộng lòng tiếp nhận. Nàng cũng có qua có lại, tâm trạng tốt, liền chỉ điểm đôi điều, trừ Tuệ phi ra, cũng có không ít người được lợi.

Gần đến sinh thần, ai nấy đều đoán chắc phải đại khai yến hội, vô cùng náo nhiệt. Nhưng bản thân Thẩm Ngọc Loan lại chẳng lấy làm vui.

Mọi việc trong hậu cung đều qua tay nàng, dù là sinh thần của chính mình, Thẩm Ngọc Loan lại không hân hoan lắm. Dù có náo nhiệt đến đâu, đó cũng là tổ chức sinh thần cho một người khác cùng ngày cùng tháng cùng năm sinh với nàng, dù cho người khác thật lòng chúc mừng, cũng không phải dành cho nàng.

Chỉ là nàng không muốn đứng ra lo liệu, nhưng Chử Việt lại không đồng ý. Dù Thẩm Ngọc Loan có không tình nguyện đến đâu, thì khắp hậu cung trên dưới vẫn bận rộn rục rịch.

Cũng may hiện giờ có rất nhiều người nguyện ý giúp nàng.

Tuệ phi là người đầu tiên chủ động xin ra trận, nguyện ý thay nàng lo liệu những sự vụ này.

“Thần thiếp đã nghĩ kỹ rồi, sinh thần Hoàng hậu nương nương, nhất định phải làm cho thật long trọng. Mời các vị phu nhân trong triều đến, lại thỉnh nhạc sư vũ cơ đến góp vui. Nương nương thích mỹ nhân, những vũ cơ kia ắt phải chọn lựa những người có dung mạo xuất chúng. Dĩ nhiên, giữa yến tiệc, phong cảnh rực rỡ nhất vẫn phải là nương nương. Thần thiếp đã sớm sai Thượng Y cục may bộ y phục mới, đảm bảo nương nương sẽ vừa ý.”

Tuệ phi cười rạng rỡ: “Dĩ nhiên, quà mừng sinh nhật cũng không thể thiếu, nương nương yên tâm, thần thiếp biết nương nương yêu thích gì, nên đã sớm chuẩn bị tốt cho nương nương rồi.”

Thẩm Ngọc Loan chỉ yên lặng lắng nghe, trong lòng vẫn uể oải chẳng chút hứng thú.

Những thứ cho lễ mừng sinh thần này bề ngoài thì long trọng, song cuối cùng cũng chỉ là vì Thẩm Ngọc Trí mà bày biện, chẳng liên quan gì đến nàng.

Bao nhiêu công sức vất vả bỏ ra, đến lúc ấy lại hóa thành lợi lộc cho người khác — chuyện này sao có thể khiến nàng cam lòng?

Nghĩ vậy, tinh thần Thẩm Ngọc Loan bỗng chốc phấn chấn, liền nói với Tuệ phi: “Lễ sinh thần năm nay, bổn cung muốn làm khác biệt một chút.”

“Khác biệt?” Tuệ phi chần chờ một lát. Hoàng hậu từ trước đến nay yêu thích vàng bạc tục vật, thứ gì khác đều không lọt vào mắt nàng. Tuệ phi không nghĩ ra được, bèn hỏi: “Nương nương không muốn nhận lễ vật nữa sao?”

“Nhận thì đương nhiên vẫn nhận.” Thẩm Ngọc Loan ngoắc ngoắc tay, Tuệ phi ghé tai lại, nàng nhỏ giọng nói: “Có thứ gì, không quý giá, không thể đem dùng, để lại cũng vô dụng, mà mang đi lại không xong không?”

Tuệ phi: “…”

Dù Tuệ phi từ trước đến nay thông minh thấu đáo, lúc này cũng im lặng một chút.

Nhưng nàng rất nhanh phản ứng lại: “Ý nương nương là không muốn các tỷ muội tốn kém, chỉ muốn thấy tấm lòng của mọi người?”

“Tấm lòng?” Thẩm Ngọc Loan sững sờ một chút, rồi chợt bừng tỉnh ngộ, không khỏi nói: “Vẫn là Tuệ phi hiểu ta.”

“Vậy nương nương…”

“Việc này cứ giao cho Tuệ phi làm đi.” Thẩm Ngọc Loan hiểu ý mà trao đổi ánh mắt với nàng: “Tuệ phi cứ yên tâm làm, bổn cung tin tưởng Tuệ phi.”

Tuệ phi cười đáp vâng.

Rất nhanh, các phi tần trong cung đều đã biết ý của Hoàng hậu, tâm tư Hoàng hậu thay đổi nhanh, các nàng cũng theo đó sửa đổi cách chuẩn bị quà mừng.

Trong cung trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Ngay cả Chử Việt cũng nghe được chút tin tức, Tuệ phi lấy cớ chuẩn bị sinh nhật Hoàng hậu, tìm hắn không ít lần. Những náo nhiệt này trong cung, Chử Việt nhìn thấy trong mắt, lòng chỉ cảm thấy buồn cười, khi hắn theo lệ đến Trữ Phượng Cung dùng bữa tối, thấy Thẩm Ngọc Loan nhàn nhã thảnh thơi, liền không nhịn được nói: “Ngươi lại bày trò gì trong cung vậy?”

Thẩm Ngọc Loan ôn tồn nói với hắn: “Không phải ta bày trò, chẳng qua Hoàng thượng ngài phải tổ chức sinh thần cho đại tỷ tỷ. Dù đại tỷ tỷ không ở đây, nhưng sinh thần của tỷ ấy, vậy ta đương nhiên muốn theo sở thích của đại tỷ tỷ mà làm. Những thứ tục vật kia, làm sao có thể làm đại tỷ tỷ vui được. Hoàng thượng nói có phải không?”

Chử Việt không lên tiếng.

Hắn chỉ nói: “Ngươi bớt bày trò đi.”

Thẩm Ngọc Loan hỏi lại: “Vậy bệ hạ đã chuẩn bị xong lễ vật cho đại tỷ tỷ chưa?”

Chử Việt liếc nhìn nàng một cái: “Những thứ nên đưa cho Ngọc Trí, trẫm sẽ tự tay giao cho nàng. Ngươi không cần nghĩ nhiều.”

Thẩm Ngọc Loan trong lòng cười nhạo một tiếng.

Đâu phải nàng nghĩ nhiều, đời trước Hoàng đế tìm không thấy người, lễ vật sinh thần không đưa được, cuối cùng chẳng phải giao cho nàng sao? Liên tiếp tặng ba năm, nàng còn coi như bảo bối mà cất giấu kỹ lưỡng. Nhưng sau khi Thẩm Ngọc Trí trở về, những thứ kia hẳn là cũng trở về tay Thẩm Ngọc Trí.

Nghĩ đến đó, Thẩm Ngọc Loan càng thêm phiền muộn, chẳng thấy thú vị gì nữa.

Nàng dùng bữa cũng chỉ qua loa, lười động đũa, mới gắp mấy miếng đã bỏ xuống.

Thấy nàng dừng lại, Chử Việt cũng buông đũa. Thức ăn trên bàn từng mâm từng mâm được dọn xuống.

Thẩm Ngọc Loan uể oải đến nằm nghỉ trên giường nệm, nàng cầm lấy quyển du ký bên cạnh — dạo này nàng không thích đọc thoại bản nữa, lại nhờ Chử Nghi Xuyên từ ngoài cung đưa về một ít tạp thư, kể về kinh thành, phong cảnh bên ngoài mỗi nơi một vẻ khác biệt, hiện giờ nàng xem rất hứng thú, tìm kiếm nơi đến trong tương lai. Đọc vài trang, lại bảo cung nhân thêm than cho chậu than cháy to hơn chút.

Trữ Phượng cung xuân ý dạt dào, Châu Nhi bưng lên một khay trà nóng, kèm theo vài món điểm tâm nàng vẫn ưa dùng.

Trong cung điện im ắng, chỉ có tiếng trang sách lật nhẹ, Chử Việt phê duyệt mấy bản tấu chương, ngước mắt thoáng nhìn nàng khẽ gắp một miếng bánh táo chậm rãi nhấm nháp, mới nhớ ra điều gì.

“Dạo này Trữ Phượng Cung sao không nấu chè?” Chử Việt hỏi.

Thẩm Ngọc Loan cũng không ngẩng đầu: “Không ai uống, đương nhiên không nấu.”

“Không ai uống?”

“Dạo gần đây tiểu Vương gia bận rộn, chạy đông chạy tây khắp kinh thành, muốn vì Hoàng thượng mà phân ưu. Bóng dáng cũng chẳng mấy khi thấy được, không biết đến chạng vạng liệu có kịp về dùng cơm tối hay không.” Thẩm Ngọc Loan lật qua một trang: “Lại nói, tiểu Vương gia đã xuất cung lập phủ, Phúc công công hẳn sẽ nấu chè cho hắn, trời lạnh giá, cũng không cần thiết phải tiến cung.”

“Vậy sao.” Chử Việt nhíu mày, có phần không quen.

Trước kia ngày nào hắn đến Trữ Phượng Cung, nơi đây chưa từng thiếu món chè, trong không khí cũng thoang thoảng mùi ngọt dịu. Từ trước đến nay hắn không thích đồ ngọt, nhưng nhìn hai người kia an nhàn ngồi thưởng chè, lâu ngày cũng thành quen mắt. Giờ bỗng không còn mùi chè đâu nữa, mà trong điện chỉ có hương thanh nhàn nhạt của than bạc đốt, ngược lại khiến hắn bất giác nhớ lại cái vị ngọt kia.

Ngón trỏ Chử Việt khẽ động, không hiểu sao bỗng dưng nổi hứng: “Ngươi đi nấu một chén đi.”

“Cái gì?” Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc ngẩng đầu.

“Trẫm muốn nếm thử.”

“…Chẳng phải từ trước đến nay bệ hạ không thích sao?”

Chử Việt khẽ ho một tiếng, nói: “Ngươi cứ lo đi làm là được.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng im lặng liếc nhìn Hoàng đế một cái, cũng không biết hôm nay Hoàng đế bỗng dưng nổi cơn gì. Chuyện nhỏ này cũng không cần thiết so đo, Thẩm Ngọc Loan không nhúc nhích, chỉ vẫy tay với tiểu cung nữ bên cạnh, phân phó một tiếng, bảo nàng đi làm.

Chử Việt khẽ nhíu mày, có chút không tán đồng liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan, rồi cũng không nói gì.

Rất nhanh, hương ngọt quen thuộc từ gian bếp nhỏ tràn ra, át đi mùi hương thoang thoảng của than củi, chẳng bao lâu, một chén chè nóng hầm hập được bưng lên.

Chử Việt cầm muỗng, khuấy nhẹ trong bát. Món chè dùng không ít nguyên liệu, trong chiếc chén ngọc sáng trong, sắc màu óng ánh khiến người ưa nhìn.

Thẩm Ngọc Loan nhắc nhở: “Nếu bệ hạ không thích, cũng đừng miễn cưỡng.”

Nhưng Chử Việt vẫn cứ miễn cưỡng dùng một muỗng.

Có lẽ vì biết hắn không ưa ngọt, nên cũng không cho nhiều mật đường, vị ngọt vừa phải, ăn vào cũng không đến mức khó chịu như tưởng tượng.

Hắn lại múc muỗng thứ hai, muỗng thứ ba, chén ngọc rất nhỏ, mấy muỗng là hết.

Hắn buông muỗng, nhận lấy khăn lau khóe môi, gật đầu nói: “Hoàng đệ quả nhiên còn nhỏ tuổi, nên mới thích loại đồ ngọt này.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Thẩm Ngọc Loan mặc kệ hắn.

Chử Việt lại hỏi: “Ngươi không uống?”

Trước kia đều là Thẩm Ngọc Loan và Chử Nghi Xuyên cùng nhau ngồi uống.

“Ta no rồi.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Bệ hạ cứ từ từ uống đi.”

Chử Việt khẽ nhíu mày, quay đầu nói với Lương Toàn: “Ngày mai gọi Tín Vương vào cung.”

Thẩm Ngọc Loan không khỏi ngồi thẳng lên.

Nàng ngẩng đầu nhìn Hoàng đế: “Tiểu Xuyên còn đang bận rộn công việc được giao, tự dưng gọi hắn vào làm gì? Chẳng phải làm chậm trễ chuyện của hắn sao?”

“Dạo gần đây hắn bận rộn, trẫm cũng đã lâu không gặp hắn. Liễu thượng thư trước mặt trẫm nói không ít lời hay về hắn, nói gần đây hắn làm việc rất tốt, trẫm gọi hắn vào, cũng khích lệ vài câu.” Chử Việt dừng một chút, nói: “Tuổi hắn còn trẻ, một mình ở ngoài cung, có lẽ cũng sẽ nhớ nhung hoàng cung.”

Thẩm Ngọc Loan cũng đã lâu không gặp người, đương nhiên cũng không nói thêm lời gì phản đối.

Nhưng trong lòng nàng vẫn không khỏi thầm nghĩ: Lúc trước chính bệ hạ vội vã muốn đuổi người rời cung mà!

Tâm tư Hoàng đế, thật đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách.