Thời Tam Thập
Sau khi Chử Nghi Xuyên mang bức tự về, tâm tình Thẩm Ngọc Loan cũng trở nên tốt hơn, những uất ức khó nói của nàng đều được một bức tự dỗ dành ổn thỏa.
Khi Châu Nhi hầu hạ nàng tắm gội, còn nghe thấy nàng khẽ hát những điệu nhỏ, giống như trẻ con chơi đùa với cánh hoa trong chậu gỗ. Châu Nhi không nhịn được nói: “Tâm trạng hôm nay của nương nương thật tốt.”
“Thật sao?” Thẩm Ngọc Loan nâng một nắm cánh hoa lên, nổi hứng nắn bóp trong tay, sắc hoa đỏ hồng theo nước mà loang ra, tan thành một mảnh trong làn nước ấm, cuối cùng biến mất chẳng còn dấu vết.
Thẩm Ngọc Loan xoay người, ghé vào thành chậu tắm, vui vẻ nói: “Châu Nhi, em nói xem, đợi sau này ta xuất cung rồi, liền mở một sạp bán vài bức tự, câu đối, thế nào? Chữ ta viết từ trước đến nay không tệ, người biết thưởng thức chắc chắn sẽ mua. Đến lúc đó bán chữ có tiền rồi, ta sẽ chia làm hai phần, một phần để ta mua trâm cài, một phần cho em mua hoa.”
Châu Nhi tiếp lời: “Đợi khi đó, nô tỳ sẽ ở bên cạnh giúp nương nương mài mực.”
Hai chủ tớ mơ mộng về cuộc sống bán chữ kiếm sống, Thẩm Ngọc Loan hứng thú dâng trào, tắm gội xong cũng không vội nghỉ ngơi, chuẩn bị giấy mực cẩn thận, luyện chữ một lát.
Nàng viết rất tùy hứng, để mặc ngòi bút phơi bày niềm vui trong lòng. Đúng lúc ấy, Chử Việt bước vào, cúi xuống nhặt một tờ giấy nàng vứt rơi trên mặt đất, ngước mắt trông thấy nàng đang tung bút phóng khoáng, nét chữ bay nhảy. Hiếm khi nét ôn hoà xuất hiện trên gương mặt của hắn.
“Chuyện gì khiến ngươi cao hứng như vậy?”
“Không liên quan đến bệ hạ, bệ hạ không cần hỏi nhiều.” Thẩm Ngọc Loan dùng khăn ướt lau đi mực thừa trên nghiên, thuận miệng hỏi: “Bệ hạ không phải đến chỗ Tuệ phi sao? Sao lại đến đây nữa?”
“Hôm nay mười lăm.”
Dựa theo lệ cũ, mùng một và mười lăm, Hoàng đế đều phải nghỉ lại trong cung Hoàng hậu.
Đế hậu đại hôn đã qua hơn nửa năm, hai người đã sớm nói rõ ràng, tuyệt đối không ngủ chung. Nhưng mà chính điện chỉ có một chiếc giường, sau vài lần tranh cãi, Chử Việt không thắng nổi nàng, đành phải sang ngủ ở thiên điện.
Cũng may trên dưới Trữ Phượng Cung đều là người của họ, chẳng ai dám đem chuyện này nói ra ngoài.
Chử Việt buông tờ giấy trong tay xuống, thuận miệng nói: “Chữ của ngươi, viết cũng không tệ.”
“Không tệ? Vậy so với đại tỷ tỷ thì sao?” Thẩm Ngọc Loan khẽ hất cằm, đắc ý nói: “Lúc trước ta cùng đại tỷ tỷ cùng nhau luyện chữ, chính phu tử đã nói, ta có khi còn giỏi hơn cả đại tỷ tỷ.”
Chử Việt khẽ nhíu mày, tựa hồ có phần không vừa lòng với vẻ đắc ý của nàng. Hắn cất lời, giọng không gắt cũng chẳng êm: “Không nói đến nét chữ của Ngọc Trí có khí phách riêng biệt, thực ra cũng chẳng kém gì ai. Nàng vốn thiên tư trác tuyệt, văn thơ đều tinh xảo, ngươi sao có thể so với nàng? Nếu trẫm nhớ không lầm, trước kia chẳng phải ngươi còn bắt chước nàng ấy ra cả một tập thơ đó sao?”
Lời vừa dứt, Hoàng đế cười khẽ, tiếng cười mang theo chút mỉa mai, không rõ là chê nàng tự cao, hay là nhắc lại chuyện cũ cho nàng bẽ mặt.
Tập thơ kia đương nhiên chẳng mấy ai mua, đều do Thẩm Ngọc Loan tự bỏ tiền ra in.
“Thì có làm sao?” Thẩm Ngọc Loan giận dữ, trừng mắt liếc hắn một cái, ngữ điệu gay gắt: “Thần nữ tài mọn, sao dám so với đại tỷ tỷ? Nhưng rốt cuộc cũng có kẻ biết quý mà thương. Bệ hạ thì cái gì cũng thấy nàng tốt, vậy mà nàng chẳng phải cũng bỏ trốn đó thôi?”
“Thẩm Ngọc Loan!”
Thẩm Ngọc Loan hừ lạnh một tiếng, xoay người bỏ đi, phất tay áo lướt qua hắn, chẳng buồn ngoái lại.
Cái gì mà tâm tình tốt? Giờ thì tan thành mây khói hết rồi!
Nàng ra cửa đi ngang qua Lương Toàn, đại thái giám đang bưng đồ ăn khuya cho Hoàng đế, Thẩm Ngọc Loan đi qua vài bước, rồi lại lui trở về.
“Nương nương?”
Dưới ánh mắt kinh hãi của đại thái giám, nàng giật lấy khay, ngẩng đầu, trước khi Hoàng đế kịp mở miệng liền bước nhanh vào nội thất.
Chử Việt: “…”
Hắn im lặng liếc nhìn Lương Toàn, rồi lại cúi đầu nhìn những con chữ khoái ý tiêu sái trên giấy, cạn lời nói: “Sao nàng ấy lại ấu trĩ như vậy?”
Lương Toàn: “Nô tài sai người mang một chén khác tới?”
“Thôi.” Chử Việt cất bước hướng về thiên điện: “Thời gian không còn sớm, nghỉ ngơi thôi.”
Sau khi trở về, Chử Nghi Xuyên liền bảo Phúc công công đóng khung bức tự kia lại, treo ở trong thư phòng.
Rồi sau đó chàng cho lui hết hạ nhân, một mình ngồi trong thư phòng, đối diện với bức tự treo trên tường, cứ thế xuất thần.
Ánh nến trên bàn lay lắt chập chờn, tâm tư Chử Nghi Xuyên cũng theo đó mà xao động bất an.
Chàng không biết mình đã dùng bao nhiêu tự chủ, mới có thể không lộ ra một chút sơ hở, ngay cả Phúc công công cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Việc này thật đúng là khó tin đến cùng cực, dù đã qua hồi lâu, chàng hồi tưởng lại vẫn cảm thấy kinh sợ. Nhưng đợi chàng ngồi xuống cẩn thận suy nghĩ, những chỗ trước kia cảm thấy không ổn, sau khi có lý do này, bỗng trở nên hợp lý.
Chẳng trách Hoàng thượng xưa nay luôn đối đãi với Hoàng tẩu lãnh đạm, chẳng hề biểu lộ sắc thái chân tình. Chẳng trách rõ ràng giữa đế hậu đã có rạn nứt, mà Hoàng thượng ngoài mặt vẫn giữ trọn vẻ sủng ái dành cho Hoàng hậu, khiến thiên hạ không ai nghi ngờ.
Lần đầu chàng gặp Hoàng tẩu là vào mùa xuân, cũng chính là lúc đế hậu đại hôn, từ đầu đến cuối, Hoàng tẩu vẫn luôn giữ nguyên một dáng vẻ ôn hoà, cung kính. Nhưng nay nghĩ lại, hóa ra từ đầu tới cuối… đều là giả dối.
Hoàng thượng biết, Thẩm gia cũng biết. Chắc chắn là hai bên cấu kết, cùng nhau che trời lấp biển, thay mận đổi đào, diễn ra một màn trò đời không ai hay biết.
Vậy trong lòng Hoàng tẩu rốt cuộc nghĩ gì? Chử Nghi Xuyên nghĩ mãi không thôi.
Nàng chỉ là một cô nương, một bên là quân, một bên là phụ, dù không tình nguyện cũng cũng không thể trái ý. Nàng cũng không cam tâm tình nguyện tiến cung, rõ ràng vốn là chuyện không liên quan đến nàng, thế mà cuối cùng vẫn bị đẩy vào hậu cung, không có tên tuổi, không có thân phận, cũng không ai biết nỗi ủy khuất của nàng.
Vậy Hoàng hậu thật, cái người tỷ tỷ song sinh danh chấn kinh thành kia, lại đi đâu?
Chử Nghi Xuyên nghĩ đến lời Thẩm phụ nói.
“Ra ngoài, đi xa.”
Là đi xa trước khi đại hôn? Là trốn đi ngay trước ngày thành thân?
Thế nhân ca tụng tình duyên đế hậu, nhưng hóa ra… tất cả chỉ là màn kịch.
Sau khi kinh hãi hiểu ra, trong lòng chàng chỉ cảm thấy châm biếm.
Chàng vốn có chút bất bình với Hoàng tẩu, giờ nghĩ thông suốt tiền căn nguyên ngọn ngành, càng thêm bất bình cho Hoàng tẩu. Ân oán dây dưa, thị phi thật giả của hai người kia, vốn dĩ là chuyện của họ, vì sao còn muốn liên lụy đến Hoàng tẩu?
Đến cuối cùng, mọi quả đắng vẫn là Hoàng tẩu một mình chịu. Nàng có tội gì đâu?
Chử Nghi Xuyên nghiến chặt răng, ánh mắt chàng gắt gao nhìn chằm chằm vào bức tự kia, bất tri bất giác móng tay lún sâu vào lòng bàn tay mềm, máu tươi theo kẽ ngón tay chảy xuống.
Ánh đèn thư phòng vẫn sáng suốt một đêm.
Chân trời hửng sáng, chàng mới bừng tỉnh.
Trong vương phủ im ắng, ngay cả hạ nhân quét tước cũng chưa dậy.
Chàng không kinh động bất cứ ai, tự mình xử lý vết thương trên tay, khoác áo ra cửa. Chử Nghi Xuyên không dùng xe ngựa, dọc phố đã có tiểu thương rao hàng, chàng đi qua con phố phồn hoa nhất kinh thành, xuyên qua những con đường ồn ào náo nhiệt, một mình đến Công Bộ.
Đợi Liễu thượng thư và các quan viên đến, hồ sơ trên bàn chàng đã chất đầy một nửa.
Đó đều là những hồ sơ đã xem xong.
Liễu thượng thư kinh ngạc hỏi: “Tiểu Vương gia hôm nay sao lại đến sớm như vậy?”
“Hôm nay tỉnh sớm, ở trong phủ cũng không có việc gì khác, nghĩ chi bằng sớm một chút vào làm việc.” Chử Nghi Xuyên bình tĩnh nói: “Sớm chút bắt tay vào việc, sau này cũng tiện giúp Hoàng thượng.”
Liễu thượng thư khen: “Tiểu Vương gia thật là có tâm.”
Chử Nghi Xuyên không lên tiếng.
Hôm nay chàng vẫn ở bên cạnh Liễu thượng thư xem hồ sơ, chỉ là không giống như thường lệ im lặng lắng nghe.
Liễu thượng thư vừa gặp một việc sai sót, đang nghĩ muốn phân phó ai đi làm thì nghe chàng ở bên cạnh hỏi: “Liễu đại nhân có thể giao việc này cho ta làm không?”
Liễu thượng thư kinh ngạc ngẩng đầu: “Tiểu Vương gia?”
Chử Nghi Xuyên nói: “Ta ở Công Bộ học nhiều ngày như vậy, cũng muốn xem thử bản lĩnh của mình thế nào. Liễu đại nhân thấy sao?”
Liễu thượng thư hơi sững sờ, cảm thấy chàng so với ngày xưa dường như có gì đó khác biệt. Nhưng nhìn kỹ, tiểu Vương gia vẫn là vẻ bình thản khiêm tốn, tựa hồ không có gì thay đổi.
Từ ngày đó trở đi, Chử Nghi Xuyên trở nên bận rộn hơn.
Chàng đi sớm về muộn, đã bắt đầu được giao cho việc đầu tiên trong triều, thế nhưng mỗi ngày vẫn không khi nào quên vào cung thỉnh an Hoàng tẩu.
Ngay ngày được giao việc, chàng đã nói với Thẩm Ngọc Loan: “Nếu như ngày nào đó ta đến muộn, Hoàng tẩu không cần đợi ta, cứ dùng bữa trước đi.”
Thẩm Ngọc Loan vui vẻ gật đầu: “Đây là chuyện tốt.”
“Ta ở Công bộ đã học nhiều ngày, cũng muốn thử xem mình có thể làm nên trò trống gì. Nếu có thể, ta thực lòng muốn nhận thêm việc. Ngày xưa Hoàng thượng tuổi còn nhỏ hơn ta nay, đã lập được công trong triều. So với người, ta còn kém xa lắm.”
“Không vội, không cần so sánh với hắn.” Thẩm Ngọc Loan ôn tồn khuyên nhủ: “Ngươi đã rất xuất sắc rồi.”
Thuở hai người mới gặp nhau, Nghi Xuyên còn chưa rành mặt chữ, chẳng đọc được bao nhiêu sách. Về sau chàng chuyên tâm học hành, vốn đã thông minh, lại thêm chăm chỉ, nên tiến bộ rất nhanh. Trước kia Thẩm Ngọc Loan còn hay khoe khoang tài học với chàng, giờ đến câu hỏi của chàng nàng cũng khó mà hiểu thấu.
Thế nhưng, Chử Nghi Xuyên lại không nghĩ như vậy.
Trong lòng chàng đã nhen nhóm một nỗi gấp gáp.
Hoàng tẩu không nơi nương tựa, ngay cả thân nhân ruột thịt cũng không đứng về phía nàng, nàng chỉ còn lại một mình. Chàng đã từng mạnh miệng hứa trước mặt Hoàng tẩu, nói là sẽ bảo vệ nàng, khiến nàng tin tưởng chàng, dựa vào chàng. Vậy mà đến lúc này, lại thấy bản thân vẫn còn quá đỗi yếu mềm.
Người kia là bậc thiên tử, trên vạn người dưới một người. Chàng, sao có thể sánh bằng?
Chàng muốn trở nên mạnh mẽ. Lại càng mạnh mẽ hơn nữa. Nếu có một ngày, vị Hoàng hậu thực sự kia quay về, chàng có thể đứng sau lưng Hoàng tẩu, trở thành chỗ dựa kiên định nhất của nàng.
Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định.
Chàng bình tĩnh nói: “Đợi sau này ta đứng vững chân trong triều, như vậy, về sau Hoàng tẩu giao cho ta chuyện gì, ta đều có thể xử lý thoả đáng hơn.”
Thẩm Ngọc Loan ngẫm nghĩ, cũng thấy lời ấy có lý.
Trong lòng nàng cũng có chút toan tính, nếu về sau Hoàng đế đổi ý, lại sợ sự tồn tại của nàng khiến Thẩm Ngọc Trí chú ý. Nàng vẫn có thể trông cậy Chử Nghi Xuyên giúp đỡ.
Nếu chuyện kia không xảy ra, thì tốt nhất sau khi nàng xuất cung, chuyện này sẽ không ai biết, vạn sự đại cát. Còn nếu chuyện đó thực sự xảy ra, nghĩ lại bao nhiêu chén chè chàng đã uống của nàng, lời hay ý đẹp mà nàng đã từng khuyên bảo, chẳng lẽ đến khi đó chàng lại không đứng về phía nàng sao?
Thẩm Ngọc Loan mím môi, trong lòng vui vẻ, trên mặt cũng lộ ra vài phần thoải mái. Nàng xắn tay áo, tự mình gắp thức ăn cho Chử Nghi Xuyên: “Nào, ăn nhiều một chút, có sức mới lo liệu được công việc.”
Chử Nghi Xuyên chậm rãi ăn.
“Ta ở bên ngoài nghe nói Hoàng tẩu có một muội muội song sinh.” Chử Nghi Xuyên bình thản hỏi: “Chỉ là ta chưa bao giờ nghe Hoàng tẩu nhắc đến, không lẽ quan hệ giữa hai người không được tốt sao?”
Thẩm Ngọc Loan sững người.
“Ta còn nghe nói, nàng và Hoàng tẩu lớn lên giống hệt nhau. Giống nhau đến mức nào?” Chử Nghi Xuyên như vô tình hỏi: “Lại chẳng bao lâu nữa là sinh thần Hoàng tẩu, đến lúc đó, muội muội Hoàng tẩu hẳn cũng sẽ vào cung chúc mừng chứ?”
“Ngươi hỏi cái này làm gì?” Thẩm Ngọc Loan có chút không tự nhiên quay đầu đi.
Châu Nhi bên cạnh cũng mở to hai mắt, nín thở không dám động đậy.
Khóe mắt Chử Nghi Xuyên liếc qua, thu hết vẻ mặt của hai người vào đáy mắt.
“Ta chỉ nghe người ngoài đồn đại, nên có chút hiếu kỳ mà thôi.”
“Muội ấy đã xuất môn đi xa, không còn ở kinh thành nữa.”
“Vậy…”
“Ta không thích nhắc đến chuyện của nàng, ngươi sau này đừng nói nữa.” Thẩm Ngọc Loan lạnh nhạt nói.
Chử Nghi Xuyên khẽ hé miệng, lời định nói cuối cùng vẫn nuốt trở lại.
Chàng thầm nghĩ: Lúc này vẫn chưa thể nói ra.
Chàng không thể nói mình đã biết.
Chàng còn chưa có gì trong tay, chỉ khiến Hoàng tẩu hoảng loạn lo lắng. Huống hồ Hoàng tẩu cũng chưa hoàn toàn tin tưởng chàng.
Nhưng không tin tưởng cũng không sao.
Chàng sẽ khiến nàng tin.
Chàng sẽ càng ngày càng mạnh hơn.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 26](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)