Thời Tam Thập
Nếu như chỉ có một người, tại sao mọi người khi nhắc đến miệng đều nói giống hệt một kiểu, duy nhất chỉ mình chàng là nhìn thấy khác biệt?
Chử Nghi Xuyên suy nghĩ suốt một đêm.
Những chỗ kỳ lạ kia, chàng nghĩ đến tận bình minh cũng không ra kết quả, song lại cứ bận lòng đến sự hiện diện của Thẩm cô nương.
Thẩm gia có đôi tỷ muội song sinh, một người danh vang khắp chốn kinh thành, người còn lại chẳng có chút tiếng tăm. Mà Hoàng tẩu của chàng, lại chẳng giống như lời đồn, hoàn toàn khác biệt với những gì người khác nói, nhưng lại có chút tương tự với muội muội Thẩm gia.
Hai người họ là song bào thai, sinh ra giống hệt nhau.
Trong ánh bình minh vừa hé rạng, một ý niệm táo bạo thoáng qua trong đầu chàng, chớp nhoáng rồi tan biến, nhưng chàng đã kịp ghi nhớ kỹ càng, rồi lại cảm thấy không mấy thực tế.
Cho đến khi Phúc công công hầu hạ chàng rời giường, Chử Nghi Xuyên vẫn còn đang nghĩ về chuyện này.
Chàng thầm nghĩ có lẽ nên đi tìm Hoàng tẩu, tự mình hỏi rõ những điều kỳ lạ, nhưng nay chàng đã trụ lại bên ngoài hoàng cung, đến Trữ Phượng Cung tìm người không còn tiện như trước, chỉ có thể tạm thời gác ý niệm này lại.
“Phúc công công, người thay ta đến hiệu sách một chuyến.” Chử Nghi Xuyên dặn dò: “Hoàng tẩu trước kia văn tài xuất chúng, đã xuất bản rất nhiều thơ văn, nếu có, người hãy mua hết về. À, còn nữa, nếu có cả của Thẩm cô nương, cũng mua hết về đây.”
Phúc công công nghĩ ngợi: “Hiệu sách bên ngoài có lẽ đã bán hết rồi, nhưng những thứ này, Thẩm gia chắc chắn có.”
Lão thái giám vỗ ngực đảm bảo với chàng, đợi đưa tiểu chủ tử ra khỏi cửa, lại đến Thẩm gia tìm người hầu quen biết để dò hỏi.
Hoàng hôn, Chử Nghi Xuyên từ Công Bộ trở ra, xe ngựa dừng thẳng ở cửa hoàng cung. Chàng thuần thục đi trước đến Ngự Thư Phòng tìm Hoàng đế, dự tính cùng người nhập cung, ghé qua Trữ Phượng Cung.
Hôm nay trên bàn bày không ít sổ sách, Hoàng đế ngồi xử lý quốc sự, chàng liền ngồi một bên lật xem hồ sơ Công Bộ. Ngự Thư Phòng tĩnh lặng không tiếng động, chỉ có tiếng lật trang sách thỉnh thoảng vang lên.
Đại thái giám lần thứ ba tiến lên thêm trà, Chử Nghi Xuyên cũng đọc xong hồ sơ. Lương Toàn nhỏ giọng dò hỏi, hỏi có cần lấy sách khác cho chàng không.
Ngự Thư Phòng tàng trữ rất nhiều sách, Chử Nghi Xuyên nhìn, trong lòng chợt động: “Hoàng huynh, ở đây có văn chương nào Hoàng tẩu từng viết không?”
Chử Việt đang hạ bút cũng phải dừng tay, ngẩng đầu lên, liền thấy Hoàng đệ mặt đầy ngượng ngùng: “Lần trước đệ đi hiệu sách mua sách, gặp được thơ văn Hoàng tẩu viết, dẫu đệ không đọc nhiều, nhưng vẫn nhận ra văn hay chữ tốt. Trước kia chỉ nghe nói văn tài Hoàng tẩu xuất chúng, nhưng sách ở hiệu đều bán hết rồi, dù muốn đọc cũng không tìm ở đâu ra.”
Chử Nghi Xuyên thành khẩn nói: “Hoàng huynh và Hoàng tẩu quen biết nhiều năm, chắc chắn đã từng đọc rồi.”
Chử Việt chẳng đáp lời, chỉ khẽ bảo: “Lương Toàn.”
Đại thái giám đáp lời, tìm ra một chiếc rương lớn.
Những thơ văn mà Thẩm Ngọc Trí từng sở hữu, đều được hắn cất giữ cẩn thận, coi như trân bảo đặt trong một rương. Khi Chử Nghi Xuyên cầm lấy, Hoàng đế không khỏi dặn dò: “Cẩn thận một chút.”
“Thần đệ hiểu.” Chử Nghi Xuyên đáp lời, động tác cũng nhẹ nhàng hơn một chút.
Những thứ Hoàng đế cất giữ, ngoài mấy quyển thơ văn tập mua ở hiệu sách ra, còn có không ít bản thảo của Thẩm Ngọc Trí.
Chử Nghi Xuyên cẩn thận lật xem từng trang, càng xem, càng bị văn tài xuất chúng thuyết phục, kinh ngạc cảm thán.
Khi chàng đặt xuống, đôi mắt cũng hơi sáng lên: “Thì ra Hoàng tẩu lợi hại như vậy, ngày thường người cứ nói mình chẳng hiểu gì, hóa ra tất cả đều là gạt đệ.”
Khóe môi Chử Việt khẽ nhếch lên, vẻ mặt tự hào, hắn đặt bút son xuống phụ họa: “Tài hoa của nàng là điều hiển nhiên.”
“Chỉ là đệ chưa bao giờ thấy Hoàng tẩu cầm bút viết thơ văn. Vì cớ gì nàng chẳng viết nữa?” Chử Nghi Xuyên tiếc nuối nhìn những thứ được cất giữ này: “Hoàng tẩu tài hoa như vậy, để mai một thật quá đáng tiếc.”
“…”
Chử Nghi Xuyên lại cầm lấy một bài trong đó, xem lại từ đầu, bỗng nhiên khẽ kêu lên: “Trên này sao lại có chữ viết của người khác? Hình như là của Hoàng huynh?”
Chử Việt từ sau bàn bước ra, rất hứng thú cúi xuống cùng xem. Thấy rõ nội dung bên trên, hắn cười nói: “Đây đúng là chữ của trẫm.”
“Bài văn này, vẫn là trẫm tận mắt nhìn thấy nàng viết ra, lúc ấy trẫm đứng ngay bên cạnh, đọc xong khi mực chưa khô, nhân lúc cao hứng viết xuống lời bình.” Chử Việt nhớ lại, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng. Ân uy của đế vương bao la cuồn cuộn, duy chỉ đối với người minh nguyệt trong lòng mới có vạn phần nhu tình. “Tuy là nhất thời hứng khởi, nhưng hồi tưởng lại, cũng có thú vị riêng.”
Chử Nghi Xuyên vẻ mặt trầm tư nhìn toàn bộ trang giấy chi chít chữ nhỏ.
Bài văn này chữ viết cũng đẹp, cực kỳ phóng khoáng, chữ như người, từ nét chữ có thể thấy người viết hẳn là người giống hệt như trong lời đồn.
Tới khi sắc trời sẫm hẳn, trăng lên đỉnh ngọn, khắp hoàng cung đèn đuốc sáng rực, lúc ấy Thẩm Ngọc Loan mới chờ được hai huynh đệ ấy thong thả đến muộn.
Nàng sai người đem bữa tối mang lên, trong miệng nhịn không được oán giận: “Nếu lần nào bệ hạ cũng đến muộn như vậy, lần sau ta sẽ ăn trước.”
Chử Việt nhíu mắt nhìn nàng: “Chẳng qua là đợi thêm một lát, cũng làm nàng ủy khuất sao?”
“Nếu bệ hạ đã biết thế, lần tới tốt hơn hết đừng đến nữa.” Thẩm Ngọc Loan chẳng khách khí với hắn.
Chử Việt ngày qua ngày nghe nàng nói năng chẳng kiêng dè, giờ đã lười so đo với nàng, chỉ cảnh cáo liếc nàng một cái, ý bảo nàng đừng đắc ý vênh váo. Người trong cung đều biết, đế hậu ngày ngày cùng bàn dùng bữa, đủ thấy Hoàng hậu được sủng ái nhường nào.
Chử Nghi Xuyên áy náy nói: “Là ta cùng Hoàng huynh xem thi văn trước kia Hoàng tẩu viết, nhất thời xem đến mê mẩn, quên mất thời gian, mới khiến Hoàng tẩu phải đợi lâu.”
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Ngọc Loan lập tức lạnh xuống.
Nàng không thích nghe chuyện “trước kia”, dù là thi văn của chính mình bày ra trước mắt, nàng còn muốn đốt đi cho xong, coi như không thấy. Chử Nghi Xuyên tuy không rõ cơn giận của nàng từ đâu mà đến, nhưng chàng nghe Phúc công công nói, phải thuận theo ý Hoàng tẩu, vì thế không bao giờ nhắc đến nữa.
Chàng còn tự mình tìm ra một cách xoa dịu khiến nàng nguôi giận.
Đợi xong bữa cơm tối, Hoàng đế bận rộn công vụ rời đi, Chử Nghi Xuyên nán lại một lát, tiến đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan vẫn còn lạnh mặt hờn dỗi.
“Hoàng tẩu có thể vì ta mà chấp bút một bức tự chăng?”
Thẩm Ngọc Loan nghe vậy khịt mũi một tiếng, nàng chẳng buồn ngẩng đầu, mạnh tay lật trang thoại bản, như thể đang ngầm mắng gã phụ lòng trong truyện. “Viết chữ gì? Ngươi đọc văn chương trước kia của ta, thấy hay sao? Còn muốn ta viết cho ngươi một bức?”
Nằm mơ đi!
Đừng nói nàng không viết nổi, dù viết được, nàng cũng chẳng muốn viết!
“Hoàng tẩu hiểu lầm rồi.” Chử Nghi Xuyên sờ sờ vành tai, tai chàng ửng đỏ, mặt cũng lộ vẻ thẹn thùng e lệ, “Từ ngày rời khỏi hoàng cung, không còn được Hoàng tẩu nhắc nhở khuyên răn, chuyện đèn sách của ta cũng bê trễ đi nhiều. Chỉ là… ta ở vương phủ, Hoàng tẩu lại ở trong cung, sau này rốt cuộc chẳng thể như thuở trước mà theo dõi việc học của ta nữa. Bởi vậy, ta mới mạn phép xin Hoàng tẩu viết cho ta một câu tự, như vậy, mỗi khi ta nhìn thấy, sẽ biết tấm lòng dụng tâm lương khổ của Hoàng tẩu, cũng không dám lười biếng nữa.”
Thẩm Ngọc Loan nghi hoặc nhìn chàng: “Thật sao?”
“Thật sự mà!” Chử Nghi Xuyên vội vàng nói: “Ta muốn thỉnh Hoàng tẩu viết một câu khích lệ, để ta lấy làm gương mà tiến thân.”
Chàng nói thành khẩn, ngữ khí chân thành hết mực, vả lại, chữ của nàng chẳng đáng giá bao nhiêu, cũng chẳng có gì đáng lừa gạt.
Nếu không liên quan đến Thẩm Ngọc Trí, Thẩm Ngọc Loan vốn là người dễ nói chuyện. Nàng chỉ mong Chử Nghi Xuyên học rộng tài cao, trở nên giỏi giang, sau này còn giúp đỡ nàng nhiều việc.
Thẩm Ngọc Loan bỗng dưng thấy vui vẻ, ném thoại bản sang một bên, cất giọng nói: “Châu Nhi, chuẩn bị giấy mực cho ta!”
Chử Nghi Xuyên càng thêm chủ động, giúp nàng mài mực xong, đứng bên cạnh mong đợi nhìn nàng động bút.
Thẩm Ngọc Loan cầm bút suy tư một lát, vung bút viết liền một mạch, trên giấy hiện ra bốn chữ: Bác học đốc chí.
Đề bút, hạ xuống, liền mạch lưu loát. Nàng buông bút, xem xét kỹ một phen, khẽ hất cằm, đắc ý hỏi: “Thế nào?”
Thẩm Ngọc Loan cũng tự đắc về chữ của mình. Tuy rằng tư chất nàng không tốt, học hành chẳng ra sao, mọi mặt đều kém xa Thẩm Ngọc Trí, nhưng viết chữ chỉ cần hạ công phu là có thể luyện tốt, phương diện này nàng chẳng kém Thẩm Ngọc Trí, ngay cả thầy dạy chung của hai người trước kia cũng từng khen.
Nàng tổng cộng chỉ có mấy sở trường như vậy, hận không thể cho tất cả mọi người nhìn thấy. Giống như một con công xòe đuôi khoe mẽ, run rẩy bộ lông vũ lộng lẫy của nó.
Đợi một hồi mà chẳng nghe tiếng khen, Thẩm Ngọc Loan liền lên tiếng hỏi lại: “Tiểu Xuyên?”
Chàng Chử Nghi Xuyên lúc này mới hoàn hồn, đôi mắt sáng ngời khen: “Hoàng tẩu viết chữ đẹp lắm, đẹp đến mức ta ngẩn cả người!”
Thẩm Ngọc Loan trong lòng lâng lâng, trên mặt khiêm tốn: “Cũng chẳng có tốt như ngươi nói đâu.”
Một người dù có tài bắt chước đến đâu, diện mạo, hành vi, thói quen giống nhau, nhưng luôn có những chỗ không thể nào lừa gạt được người.
Ánh mắt chàng Chử Nghi Xuyên dán chặt vào nét mực còn chưa khô trên tờ giấy Tuyên Thành, kinh hãi đến mức chàng dùng sức cắn vào phần thịt mềm bên lưỡi, cốt để giữ vẻ mặt bình thản, không để lộ nửa phần sơ hở.
Cõi lòng dậy sóng, nhưng ngoài mặt vẫn vững như nước giếng mùa thu. Chàng cẩn thận hong khô nét mực, rồi gấp lại thật gọn, nhét kỹ vào trong ngực áo như trân bảo.
Chàng ở trước mặt Thẩm Ngọc Loan vẫn trước sau như một vẻ thẹn thùng thuận theo: “Sau khi về, ta sẽ bảo Phúc công công đóng khung lại, treo ở trong thư phòng, mỗi ngày đều nhìn. Như vậy, thật giống như Hoàng tẩu ở bên cạnh đốc thúc ta học hành tiến tới vậy.”
Thẩm Ngọc Loan đã sớm quên đi chuyện không vui trước đó, lúc này được chàng dỗ dành vui vẻ, cũng không khỏi đắc ý: “Ngươi đừng có lười biếng, lãng phí tấm lòng của ta, người khác muốn cầu còn chẳng được.”
“Hoàng tẩu nói, ta đều nhớ rõ, sẽ không quên.”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 25](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)