Bìa [TTNTCM] – Chương 24
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 24

Tác giả: Thời Tam Thập

1756 từ · 8 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 24

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Nghi Xuyên thật sự không biết, rốt cuộc mình đã chọc giận Hoàng tẩu ở chỗ nào.

Trông thấy chàng là nàng sa sầm mặt mày, ngay cả cơm trưa chè ngọt cũng chẳng buồn mang ra. Chàng bèn chạy đến tiệm sách, mua một quyển thoại bản mới mong lấy lòng, nhưng dường như cũng chẳng lay động được lòng người.

Chàng sốt ruột đi tới đi lui, Phúc công công cũng ở bên cạnh bày cho chàng không ít chủ ý, nhưng chẳng cái nào dùng được.

Thật sự hết cách, ngày tháng thoắt cái đã đến lúc chàng phải xuất cung.

Chàng đã sửa sang xong vương phủ ở kinh thành, nên dọn ra khỏi hoàng cung, một mình ở tại vương phủ.

Chử Nghi Xuyên rất luyến tiếc, nhưng chàng cũng chẳng có lý do gì để tiếp tục ở lại trong hoàng cung, cũng may lúc trước Hoàng đế ban cho chàng một chiếc thẻ bài, cho phép chàng tự do ra vào cung.

Đến ngày chàng rời cung, Thẩm Ngọc Loan cuối cùng mới chịu để ý đến chàng.

Nàng tự tay viết một tờ công thức làm chè, đích thân giao cho Phúc công công, bảo Phúc công công sau này làm cho chàng uống. Chử Nghi Xuyên vui mừng khôn xiết, vội vàng tiến đến bên cạnh nàng nói mấy lời ngon ngọt. Nhưng Hoàng tẩu lại lạnh nhạt hừ một tiếng, chẳng buồn để ý, khiến chàng buồn bã vô cùng.

Chuyển nhà không tốn nhiều sức lực. Phủ Nội Vụ làm việc chu đáo, trong vương phủ mọi thứ đều đầy đủ, Hoàng đế cũng ban cho không ít người, ngự trù thái y không thiếu một ai. Phúc công công sắp xếp cho chàng một bữa tiệc tân gia, mời những đại thần quen biết ở Công Bộ và trong triều.

Chính tại bữa tiệc này, Chử Nghi Xuyên gặp lại Thẩm đại nhân.

Việc ông ta làm sai đã bại lộ, Thẩm Ngọc Loan không giúp ông ta cầu xin, nhưng Hoàng đế cuối cùng vẫn nể tình tha cho ông ta. Chỉ là gặp phải vạ lớn này, Thẩm phụ bị giáng chức phạt bổng, sau này khó bề thăng tiến, thấy tiền đồ mịt mờ, cả người như già đi mười tuổi, bộ râu dài trên mặt cũng điểm sợi bạc.

Khi nhìn thấy Chử Nghi Xuyên, ông không còn vẻ hiền hòa trước kia, có chút run rẩy, thái độ cung kính quá mức.

“Lần trước Thẩm đại nhân muốn ta mang thư nhà đến, không biết Thẩm đại nhân và Hoàng hậu nương nương đã hóa giải hiểu lầm chưa?”

Thẩm phụ cúi đầu khép nép, khom người: “Đa tạ tiểu Vương gia nhớ đến. Hoàng hậu nương nương vẫn không chịu gặp mặt, có lẽ vẫn còn giận.”

Chử Nghi Xuyên bày kế cho ông: “Thẩm đại nhân có biết Hoàng hậu nương nương thích gì không? Nếu gãi đúng chỗ ngứa, biết được tâm ý của Thẩm đại nhân, nói không chừng Hoàng hậu nương nương sẽ hết giận.”

Thẩm phụ thở dài: “Nương nương không chịu gặp mặt, cái gì cũng không muốn nhận, nói những điều này có ích gì đâu?”

Chử Nghi Xuyên nhiệt tình nói: “Bổn vương có thể thay Thẩm đại nhân đưa. Sinh thần Hoàng hậu nương nương sắp đến rồi, đó là thời điểm thích hợp. Không biết Hoàng hậu nương nương thích gì?”

Thẩm phụ suy tư một lát: “Nương nương ngày thường thích đọc sách vẽ tranh, trước kia thích nhất tranh chữ của Thạch tiên sinh.”

Chử Nghi Xuyên: “…”

Hoàng tẩu vốn không thích đọc sách, điều này Tuệ phi còn rõ! Mỗi khi tặng lễ đều là vàng bạc châu báu cả.

Vẻ mặt Chử Nghi Xuyên lập tức lạnh xuống: “Vậy đại nhân cứ tùy ý chuẩn bị đi vậy.”

Chử Nghi Xuyên lại hỏi: “Nghe nói Hoàng hậu nương nương còn có một muội muội?”

Thẩm phụ giật mình một chút, rồi đáp: “Vâng… là sinh đôi với nương nương.”

“Không biết quan hệ của hai người họ thế nào?”

“Từ trước đến nay như hình với bóng, vô cùng thân thiết.”

Đôi mắt Chử Nghi Xuyên hơi sáng lên: “Đã như vậy, sao không để Thẩm cô nương đi làm người hòa giải? Đã là tỷ muội, quan hệ thân cận, Hoàng hậu nương nương chắc chắn sẽ nể mặt Thẩm cô nương.”

Thẩm phụ lùi lại một bước, vẻ mặt xấu hổ, quay đầu đi.

Ông hàm hồ nói: “Tiểu nữ không có ở nhà.”

“Vậy nàng đi đâu?”

“Đi khắp nơi, khắp nơi du ngoạn… Mới đầu xuân đã đi rồi, tung tích khó đoán, hiện giờ cũng không biết ở đâu.”

Chử Nghi Xuyên ngẩn người: “Thẩm cô nương một mình ra ngoài sao?”

“Đúng vậy.”

“…”

Chử Nghi Xuyên lộ vẻ hoang mang, dò xét đánh giá ông. Thẩm đại nhân rõ ràng lớn hơn chànc nhiều tuổi, mà lúc này lại bị chàng nhìn tới mức mồ hôi lạnh túa ra, vội kiếm cớ lui bước.

Tiệc ở vương phủ mời rất nhiều người, ai nấy đều muốn nói chuyện với Chử Nghi Xuyên, chàng rất nhanh đã chẳng còn tâm trí để ý đến Thẩm phụ.

Đợi tiệc tàn, muốn tìm lại, Thẩm phụ đã sớm cáo từ rời đi trước đó.

Bất đắc dĩ, Chử Nghi Xuyên đành phải đi hỏi Phúc công công: “Nếu như ngày nào đó ta ra ngoài đi xa, Phúc công công có lo lắng không?”

“Tiểu chủ tử định đi xa sao?” Lão thái giám tức khắc lo lắng, lải nhải: “Tiểu chủ tử muốn đi đâu vậy? Nếu vậy thì nhất định phải mang theo nhiều người, đem bạc đủ dùng, đến nơi rồi nhớ viết thư báo tin, không thì lão nô nhớ mong mãi mất. Nếu không… nếu không thì cứ mang lão nô theo hầu luôn, lão nô cũng tiện bề chăm sóc ngài…”

Chử Nghi Xuyên suy tư một lát, nói: “Phúc công công, người giúp ta đi hỏi thăm một chuyện được không?”

Có lẽ là mười mấy năm trước bị kìm nén quá, lão thái giám ở trong cung vốn thích ngồi lê đôi mách với cung nữ thái giám, mọi chuyện trong hậu cung hầu như không thể giấu được tai mắt lão.

Lần này, Chử Nghi Xuyên nhờ Phúc công công đi dò la chuyện song sinh của Thẩm gia.

Một mặt là vì hiểu thêm về Hoàng tẩu, mặt khác lại là trong lòng chàng mơ hồ cảm thấy sự tình này có chỗ bất thường.

Tựa như trong bóng tối có ánh sáng chập chờn dẫn lối, chàng mơ hồ đoán được đây là một việc trọng đại, nhưng lại khiến chàng thật sự không nắm bắt được manh mối.

Phúc công công nhận lệnh, ngày thứ hai liền cải trang bí mật ra khỏi phủ.

Nhờ danh tiếng lớn của Hoàng hậu nương nương, chuyện song sinh của Thẩm gia ở kinh thành cũng không khó tìm hiểu, hỏi thăm vài người, liền biết được chuyện nhà họ Thẩm.

“Thẩm cô nương và Hoàng hậu nương nương là song bào thai, hai người sinh ra giống hệt nhau, chỉ là ngoài diện mạo ra thì chẳng có chỗ nào giống nhau.” Phúc công công cảm thán nói: “Lão nô nghe bà tử quét tước Thẩm gia kể lại, Hoàng hậu nương nương nhà ta trời sinh thông tuệ, học hành giỏi giang, còn Thẩm cô nương thì chậm lụt, tư chất thường thường. Hai người cùng theo một tiên sinh học chữ, mà tiên sinh ấy luôn nói Thẩm cô nương trí óc nông cạn, chẳng học vào đầu được bao nhiêu. Thế nên, Hoàng hậu nương nương vang danh thiên hạ, còn Thẩm cô nương thì chẳng ai nhắc đến.”

Phúc công công vừa cảm thán, vừa không khỏi tự hào về Hoàng hậu nương nương.

Chử Nghi Xuyên rót cho lão một chén nước, thấy lão uống xong rồi, mới hỏi tiếp: “Vậy Thẩm cô nương hiện nay ở đâu?”

“Cái này… cả nhà Thẩm gia, không ai nói.” Phúc công công nói đến cũng buồn bực: “Về sau lão nô lại hỏi thăm những người canh cửa, họ nói Thẩm cô nương tự mình bỏ đi.”

“Bỏ đi?!”

“Đúng vậy, là sau khi Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đại hôn, Thẩm cô nương đã không thấy bóng dáng tăm hơi, hơn nửa năm rồi chẳng ai thấy. Tiểu chủ tử nghĩ mà xem, một cô nương khuê các, đang yên đang lành, sao lại bỏ đi như vậy?”

Chử Nghi Xuyên nào biết được.

Chỉ là chàng nghĩ Hoàng tẩu và muội muội mình quan hệ thân thiết, cũng liền sốt ruột theo: “Thẩm gia chẳng lẽ không phái người đi tìm sao?”

“Đương nhiên là tìm, nhưng không tìm thấy.” Phúc công công càng thêm buồn bực: “Một tiểu thư khuê các, nói đi là đi, chẳng để lại dấu vết, nào phải chuyện thường? Lại nói, một nữ nhi ra ngoài, chẳng biết bao nguy hiểm rình rập…”

Chử Nghi Xuyên thầm nghĩ: Nhưng Thẩm đại nhân thoạt nhìn một chút cũng không sốt ruột.

Chử Nghi Xuyên lại hỏi: “Vậy sở thích của Hoàng tẩu, ông hỏi thăm được chưa?”

“Hỏi thăm được rồi!” Phúc công công chắc chắn nói: “Hoàng hậu nương nương nhà ta, chính là thích những thứ thư họa văn chương. Ngài ấy bình dị gần gũi, ai nấy đều khen ngợi. Ngày thường thích mặc đơn sắc tinh thuần, thích gảy đàn, lại thường ăn thanh đạm…”

Chử Nghi Xuyên càng nghe càng thấy sai, vội vàng ngắt lời lão: “Sai rồi sai rồi!”

“Sai cái gì?”

“Hoàng tẩu thích ăn ngọt, nàng đích thân nói với ta.”

“Nói đến cũng kỳ lạ. Lão nô đã hỏi thăm rất nhiều người, cả nhà họ Thẩm ai cũng nói, Hoàng hậu nương nương thích ăn mặn, khẩu vị giống Hoàng thượng như đúc. Trái lại, Thẩm cô nương mới là người mê đồ ngọt. Nhưng lạ lùng thay, chính Hoàng hậu lại thường nấu chè cho tiểu chủ tử dùng, lần trước còn đưa cả công thức cho nô tài sắc nữa kia mà…”

Chử Nghi Xuyên khẽ mở to mắt.

Tựa như có một luồng sáng xé toạc màn đêm, chiếu thẳng vào lòng chàng.