Thời Tam Thập
“Hoàng hậu nương nương còn có muội muội sao?”
“Đúng rồi, Hoàng hậu nương nương có một muội muội, chỉ là không được xuất sắc như Hoàng hậu nương nương.” Tiểu nhị chỉ vào quyển sách trong tay chàng, nói: “Tiểu công tử cũng thấy rồi đấy, thơ kia lời lẽ tầm thường, nếu chẳng phải nể mặt Hoàng hậu nương nương, e là cũng chẳng ai chịu đưa bài ấy vào tập thơ này.”
Chử Nghi Xuyên còn muốn nghe thêm, nhưng chuyện khuê các, người ngoài biết đến cũng chẳng nhiều, có thể biết được có một muội muội cũng là nhờ danh tiếng lớn của Hoàng hậu nương nương. Còn về những chuyện khác, tiểu nhị hiệu sách cũng chẳng nói ra được gì.
Trên đường trở về, Chử Nghi Xuyên lật đi lật lại đọc mấy bài thơ kia.
Chàng càng đọc lại càng thêm yêu thích. Cũng chẳng bởi thơ quá đỗi tuyệt diệu, mà là bởi người viết chính là Hoàng tẩu của chàng, nên chàng mới “yêu thơ vì người”, thương cả nét chữ lẫn ý tình.
Chờ về đến cung, điều đầu tiên chàng làm là mang mấy cuốn thoại bản kia dâng cho Thẩm Ngọc Loan.
Thẩm Ngọc Loan ngày thường rảnh rỗi, đọc thoại bản rất nhanh, đang lo đọc hết không có cái mới, chàng liền đưa tới. Nàng rất tán thưởng liếc nhìn Chử Nghi Xuyên một cái, giao cho Châu Nhi cất kỹ, lại chủ động gắp thức ăn cho Chử Nghi Xuyên, tâm trạng cực kỳ tốt.
“Hôm nay ta đi hiệu sách, ngoài những thoại bản này ra, còn thấy được một thứ.” Chử Nghi Xuyên cười tủm tỉm úp úp mở mở: “Hoàng tẩu đoán xem, là thứ gì?”
Hoàng đế hôm nay cũng bị Tuệ phi mời đi, không đến quấy rầy, Thẩm Ngọc Loan tâm tình đang tốt, liền chiều theo chàng: “Là cái gì? Là nhìn thấy một vị đại nho nào đó?”
“Không phải, nhưng cũng có thể coi như là vậy.”
Thẩm Ngọc Loan trừng mắt nhìn chàng: “Phải thì nói phải, không phải thì không phải, sao lại còn ‘coi như’?”
Chử Nghi Xuyên cười không nói, lúc này mới lấy quyển sách giấu trong lòng ra.
Bên ngoài tất cả sách trông đều giống nhau, bìa màu xanh biển, góc trên bên phải viết tên sách, Thẩm Ngọc Loan liếc mắt một cái, là một quyển hợp tuyển thơ văn.
“Ngươi chẳng phải không thích đọc thơ sao? Sao giờ lại thích thú những thứ này?” Chử Nghi Xuyên vốn thích đọc văn chương, không chuộng tả cảnh trữ tình, muốn lời lẽ thiết thực, chàng cũng không ưa những từ ngữ hoa lệ trau chuốt, chính mình viết văn cũng giản dị ngắn gọn, đi thẳng vào chủ đề.
Chử Nghi Xuyên như dâng vật quý, nâng sách đến trước mặt nàng, tự mình mở ra.
“Trước kia quả có không thích, nhưng hôm nay ghé tiệm sách, tình cờ gặp được, mới thấy thơ này viết thật hay.”
Thẩm Ngọc Loan tò mò ghé mắt nhìn.
Ánh mắt chạm đến nội dung bên trên, vẻ mặt nàng cứng lại, ý cười nhạt nhòa dần biến mất, mặt không biểu cảm, lạnh lùng nhìn xuống những bài thơ văn đó.
Chử Nghi Xuyên hồn nhiên không hay biết, vui vẻ nói: “Hoàng tẩu sao trước kia không nói với ta, thì ra văn tài của người xuất chúng như vậy, đã viết bao nhiêu là thơ văn.”
Thẩm Ngọc Loan vẻ mặt hờ hững: “Thì sao nào.”
“Nếu không phải trùng hợp gặp được, ta đã bỏ lỡ rồi. Nghe nói các hiệu sách, sách của Hoàng tẩu đều bán hết, giờ dù trả giá cao cũng không ai bán, đợi khi tìm được cơ hội, ta sẽ tìm hết về đọc.” Chàng dứt lời, lại đánh giá vẻ mặt Thẩm Ngọc Loan, nhưng chẳng thấy chút đắc ý hay vui vẻ nào. Trái lại, nét mặt nàng chẳng mấy hòa hoãn, khiến chàng thoáng giật mình, niềm vui trong lòng cũng chùng xuống: “Hoàng tẩu không thích sao?”
Thẩm Ngọc Loan hỏi ngược lại chàng: “Ngươi thấy những bài thơ này viết hay thật sao? Ngươi thích?”
“Thì… cũng xem là vậy.” Chử Nghi Xuyên có chút chần chừ.
Chàng nhạy bén nhận ra, Hoàng tẩu hình như đang giận.
Nhưng chàng lại chẳng hiểu nàng giận vì điều gì.
Thẩm Ngọc Loan khép sách lại, gọi một tiếng: “Châu Nhi, đưa tiểu Vương gia về.”
“Hoàng tẩu?!” Chử Nghi Xuyên luống cuống: “Sao vậy? Ta nói sai gì khiến người giận sao?”
“Thân thể ta hôm nay chẳng được khoẻ, muốn lui vào nghỉ sớm.” Thẩm Ngọc Loan nói xong liền đứng dậy, chẳng quản chàng phản ứng thế nào, xoay người đi vào nội thất.
Đồ ăn trên bàn vẫn còn nóng hổi, Chử Nghi Xuyên ôm sách, vô cùng mờ mịt. Chàng theo bản năng muốn đuổi theo, nhưng nội thất không phải nơi chàng có thể vào, chàng chỉ có thể cầu cứu nhìn về phía Châu Nhi.
Châu Nhi lắc đầu với chàng, thở dài một tiếng, nói: “Tiểu Vương gia, ngài về đi.”
“Hoàng tẩu vì sao lại nổi giận?”
Châu Nhi là người biết rõ nội tình, nhưng không thể nói với chàng, chỉ có thể hàm hồ nói: “Lần sau ngài đừng mang thơ văn của Hoàng hậu nương nương đến nữa, nương nương không thích.”
Chử Nghi Xuyên dẫu có nghĩ trăm lần, vẫn chẳng hiểu vì sao nàng giận.
Bỗng nhiên, cánh cửa “phanh” một tiếng bật mở, Thẩm Ngọc Loan, người vừa nãy còn nói không khỏe, giận đùng đùng bước ra. Nàng trừng mắt liếc Chử Nghi Xuyên một cái, giật lấy quyển sách trong tay hắn, lớn tiếng quát: “Châu Nhi, mang chậu than đến cho ta!”
Chiếc chậu than hôm qua dùng để đốt thư nhà họ Thẩm lại được bưng ra, Thẩm Ngọc Loan xé xuống mấy trang thơ kia, không chút do dự ném cả vào lửa. Ngọn lửa liếm láp trang sách, nhanh chóng bùng lên thành đám cháy lớn thiêu rụi thành tro tàn.
Chử Nghi Xuyên trố mắt há mồm nhìn: “Hoàng, hoàng tẩu…”
Thẩm Ngọc Loan lhừ lạnh một tiếng, cũng chẳng thèm liếc nhìn chàng, vạt áo tung bay, tựa như một cơn gió lướt qua mà trở về nội thất.
Châu Nhi bất lực: “Tiểu Vương gia xem, chính là như vậy đấy.”
Chử Nghi Xuyên: “…”
Chử Nghi Xuyên đầu óc mơ hồ trở về tẩm cung của mình.
Chàng vẫn ôm quyển thi tập đã rách, sách thì rách rồi, nhưng chàng đã thuộc lòng mấy bài thơ kia, sau khi về liền cẩn thận viết lại.
“Phúc công công, người nói xem vì sao Hoàng tẩu lại ghét thơ của chính mình? Còn tức giận đến vậy?”
Phúc công công dò xét liếc nhìn một cái, lão thái giám chỉ biết chữ, chẳng phân biệt được thơ hay dở. Nhưng lão có một chiêu thử lần nào cũng linh nghiệm: “Bất luận Hoàng hậu nương nương nói gì, ngài cứ nghe theo, sẽ không mắc lỗi!”
Chử Nghi Xuyên nghĩ ngợi rồi hỏi: “Vậy người có nghe nói Hoàng tẩu có một muội muội không?”
Phúc công công hồi tưởng một lát: “Hình như là có như vậy, Hoàng hậu nương nương và muội muội của mình hình như là song sinh.”
“Song sinh? Vậy hẳn là giống nhau như đúc với Hoàng tẩu rồi?” Chử Nghi Xuyên tức khắc ngồi thẳng lên, rồi lại buồn bực nói: “Nhưng ta chưa từng nghe người nhắc qua…”
Hai người bọn họ xưa nay thân thiết, những chuyện từ thuở bé đều đem ra kể nhau nghe, chẳng giấu điều chi. Chử Nghi Xuyên từ nhỏ không có huynh đệ tỷ muội, chẳng có gì để nói, cũng chưa bao giờ phát hiện ra điều gì bất thường.
Huynh đệ tỷ muội, chẳng phải đều là người thân cận nhất sao?
Hôm sau, vẫn là sáng sớm, Chử Nghi Xuyên đã đứng ở Trữ Phượng Cung.
Qua cả đêm, Thẩm Ngọc Loan thấy chàng vẫn không cho chàng sắc mặt tốt, khuôn mặt xinh đẹp căng thẳng, cũng không cho chàng ngồi bên cạnh, nói chuyện thì lạnh nhạt, thỉnh thoảng đáp một tiếng, có cũng như không.
Chử Nghi Xuyên trong lòng lo sợ, mãi đến khi ở dưới đáy hộp cơm trưa lại nhìn thấy một chén chè, chàng cuối cùng mới yên tâm.
Để chuộc lỗi, hôm nay khi hồi cung chàng lại đi đường vòng rất xa, đến cửa hàng bánh ngọt nổi tiếng nhất kinh thành mua bánh.
Từ sau khi đế hậu đại hôn, hiệu điểm tâm của Bảo Chi Trai lập tức phất lên, mỗi ngày khách hàng nườm nượp, hiện giờ những loại bánh bán chạy nhất, đều là dùng chiêu bài “Trước kia Hoàng hậu nương nương thích ăn nhất”.
Chử Nghi Xuyên trước kia đi ngang qua rất nhiều lần, mỗi lần đều thấy hàng dài dằng dặc, hôm nay vì tạ lỗi, chàng liền âm thầm ra xếp hàng từ tận cuối, đứng chờ đến mức trời xế bóng mới đến lượt mình.
Trên quầy bày đủ loại bánh ngọt, cái nào cái nấy đều tinh xảo đáng yêu, Chử Nghi Xuyên lần lượt ngắm qua, có mấy thứ còn đứng dừng lại hồi lâu.
“Tiểu công tử muốn mua gì ạ?”
“Cứ lấy cho ta mấy món bán chạy nhất, chính là loại Hoàng hậu nương nương từng ưa thích nhất ấy.”
Tiểu nhị đáp lời, từ sọt tre lấy ra mấy món điểm tâm, tay kia túm giấy dầu gói lại. Chử Nghi Xuyên ngẩn người, vội vàng ngăn lại nói: “Từ từ, có phải lấy nhầm rồi không?”
Tiểu nhị nhìn lại một lần: “Không nhầm đâu ạ, chính là mấy món này.”
“Mấy món này đều là bánh tô mặn, Hoàng hậu nương nương sao lại thích cái này?”
Chàng ngày nào cũng theo Hoàng tẩu ăn điểm tâm uống trà, nhớ rõ mồn một. Hoàng tẩu thích ăn ngọt, ngay cả điểm tâm bình thường cũng phải thêm nhiều đường mật, không thích ăn đồ mặn.
“Khách quan cứ đùa, cửa hàng bọn ta mở mười mấy năm nay, Hoàng hậu nương nương trước khi vào cung đã là khách quen, mỗi lần đều sai nha hoàn thân cận đến mua, đều là mấy món này.” Tiểu nhị nói: “Chuyện này, bọn ta nào dám tính sai ạ.”
Từng lồng bánh tô mặn được bưng ra, quả nhiên là mấy thứ bán chạy nhất. Chử Nghi Xuyên trong lòng nghi hoặc, cuối cùng vẫn nhận lấy.
Chànc trở lại cung, lúc dâng điểm tâm vẫn còn thấp thỏm không yên.
Hôm nay Hoàng đế cũng ở đó, mũi vừa khẽ động, Chử Việt đã nhận ra hương vị quen thuộc “Là bánh tô Bảo Chi Trai?”
“Hoàng huynh biết sao?”
Vẻ mặt Chử Việt dịu xuống, từ trong giấy dầu cầm lấy một miếng, hắn từ chối động tác muốn thử độc của thái giám, nếm một ngụm, quả nhiên là hương vị quen thuộc.
Hắn hồi tưởng: “Trước đây khi trẫm còn là Thái tử, mỗi lần xuất cung đi tìm Ngọc Trí…” Nói đến đây, Chử Việt dừng lại, liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái, rồi mới nói tiếp: “Hoàng hậu thích ăn mấy thứ điểm tâm này nhất, cho nên trẫm cũng thường đến mua.”
“Vậy sao?” Chử Nghi Xuyên nhìn về phía Hoàng tẩu.
Thẩm Ngọc Loan vẻ mặt lạnh nhạt: “Bổn cung không thích ăn.”
Chử Nghi Xuyên thầm nghĩ: Chàng đã nói là không thể nhớ nhầm mà.
Chử Việt nhíu mày, nhắc nhở: “Trẫm nhớ rõ trước kia nàng thích ăn mấy thứ này nhất.”
“Dù cho trước kia có thích, nay cũng chẳng còn hứng.” Thẩm Ngọc Loan lo cầm lấy đôi đũa, gắp một miếng thịt. Ngự trù thái miếng thịt ba chỉ lớn thành hình vuông vắn, rồi tỉ mỉ chế biến thành màu cánh gián đậm, ăn vào miệng cũng có vị ngọt. “Khẩu vị con người đổi thay là chuyện thường, biết đâu ít lâu nữa lại quay về như cũ. Hoàng thượng thấy có đúng không?”
Chử Nghi Xuyên mặt dày phụ họa: “Hoàng huynh thích ăn sao? Vậy những thứ này đều cho Hoàng huynh nhé?”
Chử Việt: “…”
Hắn im lặng trừng mắt liếc đệ đệ một cái, cũng không từ chối, sai Lương Toàn cất đi.
Những vật quen thuộc này khiến Hoàng đế lập tức nhớ đến chuyện xưa, không khỏi bắt đầu tưởng nhớ Thẩm Ngọc Trí giờ không biết ở nơi nào. Nhưng cố tình bên cạnh chỉ có một Thẩm Ngọc Loan trừ khuôn mặt ra chẳng có điểm nào giống. Chẳng mấy chốc, hoàng đế đứng dậy rời đi, đi tìm Tuệ phi.
Người đi rồi, Chử Nghi Xuyên mới dám nói: “Sớm biết Hoàng tẩu không thích, ta đã không mua.”
“Ta vốn dĩ ghét nhất mấy thứ đó, chưa từng thích bao giờ.” Thẩm Ngọc Loan buông đôi đũa, giận dữ trừng mắt nhìn chàng: “Ngươi giỏi ăn nói, lời hay đều để ngươi nói cả. Nhưng tới lúc hành động, lại cứ khiến ta phiền lòng.”
Chử Nghi Xuyên ủy khuất vô cùng, muốn giảng đạo lý lại chẳng biết nói với ai, chỉ có thể ngơ ngác nói: “Ta chỉ muốn làm Hoàng tẩu vui… Thực ra ta cũng thấy kỳ lạ, nhưng cửa hàng đó mọi người ai cũng đều nói vậy, nên ta mới mua…”
“Người khác nói, chẳng lẽ còn đáng tin hơn mắt ngươi thấy sao?”
Chử Nghi Xuyên há miệng, nghẹn lời, đành cúi đầu chịu thua.
Chàng thầm nghĩ trong lòng: Cái gì khách quen lâu năm, ngay cả khẩu vị cũng nhớ không nổi, còn không biết xấu hổ mà lấy chuyện này ra khoe khoang.
Nhưng sao ngay cả Hoàng thượng cũng nhớ nhầm?
Nhớ đến túi bánh tô bị Hoàng đế mang đi, trong đầu Chử Nghi Xuyên chợt lóe lên điều gì đó, nhanh quá rồi lại không nắm bắt được.
Thẩm Ngọc Loan càng thêm bực bội.
Nàng biết mình không nên giận cá chém thớt, chuyện này vốn dĩ không phải lỗi của Chử Nghi Xuyên. Nhưng nguyên do bên trong, nàng lại chẳng thể thốt nên lời, đành giấu kín trong dạ, càng nghĩ càng tức.
Người hiện tại còn nhớ thương mua thoại bản mua điểm tâm cho nàng, nhưng sau này lại đối xử tốt với Thẩm Ngọc Trí, những thứ kia cũng là mua cho Thẩm Ngọc Trí.
Thẩm Ngọc Loan khẽ hất cằm, ngượng ngịu hỏi: “Ngươi nghe người ta nói sao liền tin thế, nếu có một ngày ta bỗng nhiên trở nên hoàn toàn khác biệt, rồi lại trở về như cũ… ngươi có còn thấy tốt nữa không?”
Chử Nghi Xuyên thành thật đáp: “Hoàng tẩu chính là Hoàng tẩu, dù biến thành bộ dạng nào, chẳng phải vẫn là Hoàng tẩu sao?”
Thẩm Ngọc Loan giận đến cực điểm.
Nàng nắm chặt tay, lửa giận ngút trời thật sự không trút ra được, cuối cùng đá mạnh một chân vào ghế của chàng, suýt chút nữa làm Chử Nghi Xuyên ngã nhào.
Uống bao nhiêu chén chè của nàng, quả thực là uổng công!
![Bìa [TTNTCM] – Chương 23](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)